CÂU CHUYỆN TÂM LINH 126

(ĐC sưu tầm trên NET)

Là định mệnh hay tự do ý chí: Ba giấc mơ tiên tri kỳ diệu của một vị mục sư


(Ảnh: Internet)
(Ảnh: Internet)

Bạn đã bao giờ mơ thấy một sự việc nào đó, và nó thật sự đã xảy đến với bạn trong tương lai?
Có thể bạn từng mơ thấy mình đến một quốc gia xa lạ, ghé thăm một vùng đất chưa được biết đến, đoàn tụ với bạn cũ sau nhiều năm, gặp gỡ một người lạ mặt, hoặc mơ thấy điều gì đó mang lại cho bạn may mắn và hạnh phúc?
Bạn không mấy để ý đến giấc mơ đó nhưng nó lại trở thành hiện thực sau này? Liệu khung cảnh trước mắt có quen thuộc với bạn?
Những giấc mơ bí ẩn là thế, nhưng đôi lúc cũng có ảnh hưởng rất sâu sắc đến người trải nghiệm.
Từ xa xưa người ta đã ghi nhận được nhiều trường hợp giấc mơ có khả năng báo trước tương lai, vận mệnh.
Hiện tượng này gọi là tiên tri, nghĩa là biết (tri) trước (tiên) được tương lai. Người có khả năng này thậm chí có thể nhìn thấy cảnh tượng trong tương lai khi tỉnh, nhưng trong hầu hết các trường hợp là trải nghiệm trong mơ.
Khả năng tiên tri thường không được các nhà khoa học nghiêm túc nhìn nhận, đơn giản vì năng lực này chưa thể được kiểm chứng và lý giải đầy đủ bằng khoa học.
Vậy phải chăng điều này cho thấy chúng ta nên cho đây là một điều huyền hoặc, không tưởng? Khó có thể kết luận như vậy. Như chúng ta đã biết, có một số hiện tượng và sự kiện kỳ lạ mà cho đến nay các nhà khoa học vẫn chưa thể lý giải, dù vậy chúng vẫn xảy ra.
Khoa học hiện đại đang phát triển và có nhiều tìm tòi, phát hiện mới, nhưng nó không thể lúc nào cũng có lời giải đáp cho mọi bí ẩn quanh ta. Đặc biệt, mối liên hệ bí ẩn giữa tâm trí, ý thức và thời gian đã khiến giới khoa học đau đầu trong nhiều thập kỷ.
Có nhiều ví dụ đáng nhắc đến về khả năng tiên tri. Nhiều trường hợp khiến chúng ta phải nghiêm túc xem xét vấn đề này. Hiển nhiên, chủ đề này đáng được dành nhiều sự chú ý và nghiên cứu chuyên sâu hơn hiện tại.
Hôm nay, chúng ta hãy cùng khám phá một câu chuyện kỳ lạ về một vị mục sư người Anh. Ông đã trải nghiệm ba giấc mơ về ba nhà thờ khác nhau.
giac mo nha thoẢnh minh họa nhà thờ xuất hiện trong giấc mơ của vị mục sư. (Ảnh: message to eagle)
Một mục sư nằm mơ thấy nhà thờ; đây có lẽ không phải là điều lấy làm lạ. Trong tình huống thông thường, chúng ta có thể cho rằng rất nhiều mục sư nằm mơ thấy cây thánh giá, Chúa Jesus, Thánh Maria, và tất nhiên cả nhà thờ. Tuy nhiên, trường hợp này khá đặc biệt …
Mọi việc bắt đầu cách đây hơn 40 năm trước, khi kênh BBC chiếu một bộ phim tài liệu về chủ đề du hành xuyên thời gian. Một khán giả là mục sư đã tỏ ra rất hứng thú vì nó khiến ông hồi tưởng lại một loạt giấc mơ ông từng trải qua trong quá khứ. Sau đó, ông đã viết thư cho BBC, kể lại câu chuyện của mình. Cả ba giấc mơ đều bắt đầu theo cùng một cách.
Ông mơ thấy mình đang ở nhà xứ (nơi ở của cha xứ hoặc mục sư), nơi ông tin rằng mình từng sống thời thơ ấu.
Điều thú vị là, trong mỗi giấc mơ dường như nhà xứ đó nằm trong ba quần thể nhà thờ khác nhau.
Trong giấc mơ thứ nhất, vị mục sư rời nhà xứ để đi tham quan một nhà thờ Trung Cổ rất đẹp. Trong giấc mơ thứ hai, ông đụng phải một nhà thờ thời Victoria đồ sộ, u ám đến rợn người
Giấc mơ thứ ba có đôi chút khác biệt. Lần này vị mục sư không đến gần nhà thờ. Thay vào đó, ông đi bộ đến cuối nghĩa trang và nhìn thấy một công trình giống phế tích của Lâu đài Hadleigh, gần Benfleet tại hạt Essex.
giac mo tu siPhế tích tu viện Bury St. Edmunds Abbey, điều vị mục sư nhìn thấy trong mơ. (Ảnh: Internet)
lau dai Hadleigh (2)Hai tòa tháp của Lâu đài Hadleigh. (Ảnh: Internet)
Giống hầu hết chúng ta ngày nay, theo thời gian vị mục sư đã quên bẵng giấc mơ kỳ lạ của mình, và tiếp tục cuộc sống thường nhật.
Một năm sau, vào năm 1966, vị mục sư đột ngột được bổ nhiệm một vị trí mới tại một giáo xứ ở thị trấn Saxmundham, hạt Suffolk. Khi đến Saxmundham, ông ngay lập tức nhận ra ngôi nhà thờ Trung Cổ ông đã nhìn thấy trong giấc mơ thứ nhất.
Vào thời điểm đó, vị mục sư không quá bận tâm đến những giấc mơ của mình. Ông cho rằng có rất ít khả năng giấc mơ thứ hai có thể trở thành sự thực.
Bản thân ông không ưa gì các nhà thờ thời Victoria và ông không thể tưởng tượng được việc công tác ở một nơi như vậy.
Tuy nhiên, số phận đã sắp đặt cho ông một kế hoạch khác … Năm 1971, một lần nữa vị mục sư được bổ nhiệm vị trí mới tại thị trấn Beckenham, hạt Kent. Ông đã nhận lời ngay lập tức.
Chỉ sau đó, vị mục sư mới nhận ra rằng nơi công tác mới chính là nhà thờ thời Victoria trong giấc mơ vài năm về trước. Ông và vợ rất ngạc nhiên và ấn tượng trước tính chân thực của hai giấc mơ, đến nỗi họ cảm thấy có phần e sợ.
Liệu có khả năng giấc mơ thứ ba cũng sẽ trở thành hiện thực? Phải mất vài năm để vị mục sư biết được câu trả lời cho câu hỏi này.
Năm 1977, một lần nữa ông được đề bạt vào một vị trí mới.
Lần này số phận đã run rủi ông trở thành mục sư tại nhà thờ nhỏ (tu viện) St Mary’s ở thị trấn Bury St. Edmund, hạt Suffolk. Ông đã nhận lời và chuyển đi Khi ông kiểm tra khu vực xung quanh nhà thờ, ông trở nên chắc chắn hơn rằng mình đã thấy trước tương lai.
Nhà thờ được bao quanh bởi một nghĩa trang lớn. Ở cuối nghĩa trang là phế tích của một tu viện cổ. Trong một hồi lâu, ông chỉ đứng đó nhìn trân trân vào bức tường phía trước mặt.
Ở cả tu viện Bury St. Edmunds và Lâu đài Hadleigh, các bức tường đều rất cao. Khung cảnh nơi đây có thể dễ dàng gợi sự liên tưởng đến ngọn tháp của Lâu đài Hadleigh. Sự tương đồng giữa chúng thật đáng kinh ngạc.
mục sưNgọn tháp phía đông nam trong quần thể lâu đài Hadleigh ở hạt Essex, Anh. (Ảnh: Wikimedia)
Rõ ràng là, cả ba giấc mơ của vị mục sư đã trở thành sự thực. Theo ông, những giấc mơ này đã không ảnh hưởng đến quyết định chấp nhận hay từ chối lời đề xuất chuyển nơi công tác ông nhận được. Ông khẳng định rằng chỉ sau khi tiếp nhận các công việc mới ông mới để ý đến những giấc mơ tiên tri này.
Khả năng tiên tri đã đưa ra một câu hỏi thú vị: Phải chăng cuộc đời chúng ta đã được sắp đặt từ trước, hay chúng ta có quyền lựa chọn? Là một cá nhân liệu chúng ta có thực sự có tự do ý chí, hay những sự kiện trong cuộc đời chúng ta, bằng cách nào đó, đã được sắp xếp định đoạt?
Nguồn: Message to eagle
Đăng tải với sự cho phép. Đọc bản gốc tại đây.
Thạch Khánh biên dịch

8 giấc mơ tiên tri nổi tiếng nhất lịch sử

In Chuyện Lạ


(Ảnh: I.T)
Giấc mơ tiên tri là giấc mơ mà người nằm mơ thấy trước các sự biến tương lai… Nhiều giấc mơ trở thành sự thật một cách ngẫu nhiên, cho đến nay vẫn còn là một bí ẩn hấp dẫn.
1. Một trong những sự kiện nổi tiếng nhất gắn với câu những giấc mơ tiên tri là thảm họa xảy ra tại ngôi làng Aberfan (miền nam xứ Wales, Anh).

(Ảnh: I.T)
(Ảnh: I.T)

Buổi sáng cuối tháng 10/1966, sau đợt mưa lớn kéo dài, nửa triệu tấn chất thải từ mỏ than chôn vùi trường tiểu học Pantglas của làng, gần 150 học sinh và giáo viên thiệt mạng.
Trước đó, ít nhất 22 người Anh đã mơ thấy thảm kịch này. Trong đó, cha mẹ một bé gái 10 tuổi thiệt mạng đã mơ thấy giấc mơ ngôi trường bị xóa sổ.
Một phụ nữ mơ thấy một nhóm trẻ bị kẹt trong một căn phòng hình chữ nhật, cuối phòng có nhiều thanh gỗ lớn chặn cứng khiến bọn trẻ không thể trèo qua. Một người khác cho biết 2 tháng trước đó, bà mơ thấy một ngôi trường trên sườn đồi bị lở đất, mà nạn nhân hầu hết là trẻ em.
2. Năm 1865, Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln kể cho bạn bè về giấc mơ của ông. Theo đó, ông thờng xuyên nghe thấy những tiếng động của đám tang từ căn phòng phía Tây trong Nhà trắng.

(Ảnh: I.T)
(Ảnh: I.T)

Bên trong có một thi hài quấn vải niệm che kín khuôn mặt, xung quanh có nhiều lính gác. Vị Tổng thống hỏi một lính gác và được biết người nằm trong quan tài chính là ông. Lincoln bị ám ảnh vì giấc mơ ấy, và một tuần sau ông bị ám sát.
3. Năm 1912, một số người thoát chết từ con tàu định mệnh Titanic đã kể lại giấc mơ thấy tàu đắm. Trong đó người đàn ông tên John, một nhà buôn nổi tiếng của Anh, đã phải chật vật mới mua được vé lên tàu.

(Ảnh: I.T)
(Ảnh: I.T)

Trước khi khởi hành 10 ngày, trong hai đêm liền ông đều mơ cùng một cơn ác mộng về tàu Titanic bị chìm, trong đó nhiều người lớn và trẻ em bị rơi xuống biển cùng tiếng kêu gào thảm thiết. John bị ám ảnh nên quyết định hủy chuyến đi.
4. Ngày 28/5/1968, tâm linh gia Alan Vaughan gửi thư tới chuyên gia về giấc mơ Stanley Krippner, thông báo ông mơ thấy một người da đỏ bắn chết Robert Kennedy, ứng cử viên Tổng thống Mỹ. Trong khi Vaughan cũng mơ thấy cách bảo vệ nạn nhân; tuy nhiên trước khi nhận được lời cảnh báo, ngày 5/6 Kennedy bị ám sát.

(Ảnh: I.T)
(Ảnh: I.T)

5. Ngày 29/8/1883, phóng viên Samson từ tờ báo Hoàn Cầu (Mỹ) trong giờ trực nằm mơ thấy núi lửa Krakatoa phun trào, khiến nhiều người chết và bị thương. Simson tỉnh dậy và ghi lại giấc mơ lạ lùng ấy ra một tờ giấy cùng hai chữ “quan trọng” bên lề và ra về.

(Ảnh: I.T)
(Ảnh: I.T)

Khi tổng biên tập đến tòa soạn thấy tờ giấy, cho rằng Simson mới nhận tin này nên cho đăng ngay vào mục tin khẩn. Sau đó, hàng chục tờ báo cũng đăng theo.
Tuy nhiên, dư luận và chính quyền phản ứng gay gắt, yêu cầu chứng cứ. Simson không thể giải thích được với tòa soạn và bị đuổi việc. Bất ngờ mấy ngày sau, núi lửa Krakatoa hoạt động rất mạnh khiến hàng ngàn người thiệt mạng.
6. Ngày 3/3/1974 ở ngoại ô Paris, máy bay 981 của hãng hàng không Thổ Nhĩ Kỳ bị nạn, 346 người chết.

(Ảnh: I.T)
(Ảnh: I.T)

Trước tai nạn trên, bà Robins người Mỹ mơ thấy sự kiện này vào hôm 16/2, và đã báo cho chính phủ về chiếc máy bay 981 đến London sẽ gặp nạn vào tháng 3 hoặc tháng 5 làm hàng trăm người chết, nhưng không ai để ý.
Ngày 24/2, Robins tiếp tục mơ thấy rõ ràng máy bay từ Paris đi London gặp tai nạn trong rừng. Lời dự báo của Robins được cục điều tra Liên bang ghi âm và gửi đến hãng hàng không để cảnh báo, nhưng không có biện pháp đề phòng nên tai nạn vẫn xảy ra.
7. Ngày 8/11/1989, nữ nhân viên cứu hỏa ở tiểu bang Georgia là Becky Denlinger mơ thấy giấc mơ khủng khiếp, toàn bộ nhân viên trong đội cứu hỏa được huy động đến cứu khẩn cấp một tòa cao ốc đang bốc lửa vì bị một máy bay phản lực đâm, nhiều người bị thương.

(Ảnh: I.T)
(Ảnh: I.T)

Becky kể lại giấc mơ kỳ lạ cho các nhân viên trong đội nghe nhưng không ai tin. Chỉ sau đó chưa đến một giờ, toàn bộ đội cứu hỏa của Becky Denlinger phải tức tốc lên đường cứu chữa một đám cháy lớn tại một cao ốc ở cách chỗ họ 60 km.
Một máy bay phản lực của hải quân Mỹ bị nổ và đâm vào tòa nhà, tạo thành đám cháy lớn khiến nhiều người bị thương và hai người thiệt mạng.
8. Tháng 1/2006, tại New York, một nữ bệnh nhân kể với bác sĩ tâm lý của cô về một người đàn ông lạ thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô, người này thường cho cô những lời khuyên về mọi điều trong cuộc sống.

(Ảnh: I.T)
(Ảnh: I.T)

Nữ bệnh nhân sau đó vẽ lại chân dung người đàn ông bí hiểm. Vài ngày sau, một bệnh nhân khác đến khám, nhìn thấy bức chân dung và cho biết người đàn ông trong bức vẽ cũng nhiều lần xuất hiện trong giấc mơ của ông.
Bất ngờ hơn, 4 bệnh nhân khác trong viện qua khảo sát cũng nhận ra khuôn mặt của người đàn ông bí ẩn trong tranh. Tính từ tháng 1/2006, có ít nhất 2.000 người thừa nhận “gặp người đàn ông trong bức chân dung” trong giấc mơ của họ.
Tất cả những người này đến từ nhiều thành phố khác nhau trên thế giới như Los Angeles, Berlin, Sao Paulo, Tehran, Bắc Kinh, Rome, Barcelona, Stockholm, Paris, New Dehli, Moskow. Đã có rất nhiều cuộc điều tra về người có khuôn mặt tương tự như người đàn ông bí hiểm trên, nhưng đến nay vẫn chưa ai có khuôn mặt như vậy.
Theo Danviet

Cảnh tượng âm gian được kể lại sau một giấc mơ


(Ảnh: pinterest)
(Ảnh: pinterest)

Những cảnh tượng dưới âm gian trong câu chuyện dưới đây được kể lại một cách chi tiết và chân thực. Đây cũng là một gậy cảnh tỉnh cho những ai vẫn còn bảo thủ không tin nhân quả báo ứng và luân hồi.
Từ xưa đến nay, có rất nhiều các câu chuyện liên quan đến nhân quả báo ứng, chuyện kể về địa ngục. Tại các miếu thờ ở nhiều nơi hoặc dân gian nhiều vùng đều ghi chép lại những câu chuyện này, thậm chí vẽ lại thành những bức họa, chi tiết từng chuyện một… khiến cho người xem không khỏi ghê sợ, từ đó mà không quên giữ gìn phẩm hạnh của mình. Nhưng mà, xã hội thời thế đổi thay, đạo đức xuống dốc bại hoại, nhân tâm đều đang dần dần bị ăn mòn, ô nhiễm hàng ngày, khiến cho chính mình gieo xuống những hậu quả khủng khiếp đáng sợ, tạo thành nguyên nhân thống khổ khôn cùng trong tương lai.
Một người phụ nữ ở Hồ Bắc đã từng kể rằng bà đã tự mình trải qua một chuyến “viếng thăm” xuống âm phủ, câu chuyện được bà kể lại như sau:
Vào thời gian Nhật Bản đánh chiếm Trung Quốc, máy bay Nhật loạn tạc quê hương của tôi – tỉnh Hồ Bắc và các huyện thành xung quanh. Tôi năm đó 22 tuổi, cha mẹ dẫn anh chị em tôi, chị dâu và các cháu, chạy thẳng tới đầu cầu đứng bắt xe lửa tới Trùng Khánh. Nhưng mẹ tôi cuối cùng vì không chịu nổi những mệt mỏi, sợ hãi nên đã kiệt sức và chết trên đường đi. Cả nhà phải ly tán, tôi và chị dâu phải ẩn náu tại một vùng quê ở Kim Ngưu. Mỗi ngày tôi đều mong nhớ cha mẹ, không biết họ bây giờ đang ở nơi đâu? Do vậy, đến đêm trăng rằm, tôi hướng lên trời mà bái lạy, cầu mong, hy vọng có thể biết được chỗ của cha mẹ.
Ba ngày sau, vào một buổi chiều nắng ráo, tôi bởi vì nhớ cha mẹ, đau xót u sầu mà ngủ thiếp đi. Chợt thấy có một người xuất gia dáng vẻ trang nghiêm, tay cầm phất trần nói với tôi: “Đi thôi! Đi vào trong đó thôi!”. Vị trưởng giả xuất gia kia lại nói: “Ngươi chẳng phải là muốn nhìn thấy cha mẹ của mình sao? Ta sẽ đưa ngươi đi!”. Hơn nữa còn bảo tôi đi trước, tôi mời trưởng giả đi trước, nhưng ông cứ bảo tôi hãy đi trước, không thể từ chối, tôi đành bước đi. Chỉ thấy hai bên đường hoa cỏ đều là một màu xanh, sạnh sẽ và tươi mát. Không lâu sau trước mắt hiện ra một cái thành, cửa thành vừa rộng lại vừa cao, phải ngẩng đầu mới nhìn thấy, trên cửa sắt này có sắp thành hàng bao nhiêu là bát lớn đựng đinh sắt.
Tôi cùng với trưởng giả đi vào, ở phía sau cổng thành có một cái cửa sổ lớn trong suốt. Trưởng giả bảo tôi đứng chờ để ông đi đăng ký, tôi hỏi: “Tại sao lại phải ghi danh?”.Ông nói:“Vì ngươi còn phải đi về!”. Khi ông đăng ký thì tôi nhìn thấy một người thanh niên mặc đồ trắng vải poplin kẻ sọc màu xanh lam, áo ngắn quần dài đứng ghi sổ, vừa nhìn qua chẳng phải là người anh họ bên nhà bác tôi đây sao? Tôi vui mừng kêu lên:“Anh họ! Anh họ!”. Nhưng không hiểu sao dường như anh không nghe thấy, vô tri vô giác, coi như không có chuyện gì vậy, trưởng giả vào sổ xong, quay lại rồi dẫn tôi đi tiếp.
Đi không xa, thấy một thảo nguyên rộng lớn, đang nằm có nào là trâu, ngựa, dê, hươu, đủ các con vật loại bốn chân, nhiều không đếm hết. Ở ven đường, trâu bò đều trừng mắt nhìn tôi, khiến tôi rất sợ, không dám đi, trưởng giả dùng phất trần giương lên, chúng liền di chuyển vào bên trong. Tôi nghĩ thầm, các con vật đó đều vẫn còn sống. Tiếp tục đi về phía trước, tôi nhìn thấy một rừng rậm lớn, trên cây có rất nhiều các loại chim với đủ các màu sắc và hoa văn xinh đẹp, dưới cây còn có rất nhiều gà, vịt, ngan, đủ các con vật loại hai chân. Tiếp tục đi thêm một đoạn, nhìn thấy người chị họ của tôi thân thể trần truồng, chỗ lưng eo phủ một tấm vải trắng, chị ngồi ở tảng đá trên mặt đất, tóc dài phủ đến thắt lưng, trước ngực hình như đang ôm một đứa bé, bộ dạng chị tôi giống như vừa mới ngủ dậy, còn chưa rửa mặt. Tôi gọi:“Chị họ! Chị họ!”, nhưng chị cũng giống như vậy, không nghe không thấy gì, cũng chẳng ngẩng đầu lên.
Tôi không chần chừ, lại đi về phía trước, trưởng giả vẫn như cũ, đi theo phía sau tôi. Đi tới một đoạn không xa, thấy một cột sắt nung cháy, phía trên bốc hơi, có một người ôm thật chặt trên đó, giống như là được dùng thạch cao mà dính lên đó vậy. Tôi vừa nhìn, người này chẳng phải là thiếu gia Kỳ Gia, hàng xóm của tôi đây sao? Hắn vì sao lại bị giày vò ở đây? Trưởng giả đáp: “Hắn làm hại con gái của nhà người ta (tức là dụ dỗ gian dâm với con gái nhà người ta), cho nên chịu tội báo này”. Chà! Trên đời này nhà hắn vốn là buôn bán đồ gỗ, rất giàu có, nghe nói có cả một nhà kho toàn là tiền bạc và đồ trang sức, cũng thường giúp đỡ người nghèo khó. Người thiếu gia kia học hành cũng tử tế, đối nhân xử thế cũng thoải mái cởi mở, nhưng lại không tránh được ham muốn sắc dục mà làm việc ác, vậy là chính mình phải nhận quả báo. Thật là đáng tiếc thay!
Tiếp tục nhìn về phía trước, chao ôi! Một quỷ mặt xanh đang cầm một cái xiên sắt lớn, hướng cái xiên lên một người mà đâm mà chém, thân người kia tan nát, bụng bị thủng lỗ chỗ, ruột rơi hết cả ra ngoài. Lại có quỷ dạ xoa mổ bụng, moi tim, móc mắt, dùng móc câu móc vào lưỡi, rán người trên chảo dầu, dùng cưa sắt cưa người ra làm đôi, còn đem người đến một tảng đá lớn mà mài, mài đến mức máu chảy lênh láng. Trong số đó cũng có người la hét, hoặc kêu rên rỉ, âm thanh phát ra thật đau đớn thê lương. Trước cảnh tượng này, mắt tôi không mở ra nổi, tai cũng không đành lòng nghe, cả người run lẩy bẩy. Tôi không hỏi trưởng giả, đoán biết rằng đây là những chúng sinh làm việc ác nay đang phải tiếp thụ quả báo thống khổ. Ôi! Chúng sinh! Chúng sinh à! Thật đáng buồn đáng tiếc!
dia nguc
Tôi quả thực không muốn xem cảnh đó nữa, vừa lúc này bên cạnh có một con đường khác, vì thế tự nhiên xoay người, rồi đi, đi trên con đường đó, theo trưởng lão chỉ dẫn, tôi đi đến một căn phòng. Ôi! Rõ ràng thấy mẹ tôi đang ngồi trên giường, em gái tôi ngồi ở bên cạnh mẹ. Tôi vô cùng vui mừng, gọi mẹ, chạy về phía mẹ, muốn chạy lại ôm bà. Nhưng mà bất lực, không thể ôm được, mà mẹ tôi cũng dường như không hay biết gì, vô tri vô giác. Trong lòng tôi rất buồn, cho rằng mẹ chỉ yêu em gái, không nhìn thấy đứa con gái này, không biết tôi hàng ngày đều mong nhớ bà.
Trưởng giả lại bảo tôi đi về phía trước, tôi đành phải miễn cưỡng mà đi thôi. Trưởng giả nói với tôi: “Hãy đi xem anh trai ngươi”. Tôi hỏi: “Anh tôi đang bị giam giữ ở kia sao?”. Trưởng giả nói:“Hắn không có lỗi trầm trọng, chỉ là đối với người vợ bất hiếu không biết đường dạy dỗ, thiếu trách nhiệm của một người chồng”. Qua không lâu sau, chúng tôi đi đến chỗ đó, là một tòa nhà lầu. Nghĩ rằng anh trai ở trên lầu, tôi đi lên bậc thang, liền thấy anh trai ngồi trước bàn bấm bàn tính. Tôi vui mừng gọi: “Anh trai, anh trai!”. Nhưng mà cũng giống như anh họ, chị họ, mẹ và em gái tôi, anh trai tôi cũng vô tri vô giác, không thấy không nghe gì, tôi thật không thể hiểu nổi!
Trưởng giả lại bảo tôi đi tiếp, tựa hồ như đi một đoạn ngắn, cảm thấy cảnh quan đẹp phi thường, tĩnh mịch và thoáng đãng. Bản thân tôi cũng cảm thấy khoan khoái tự tại. Tới một căn phòng lớn phát ra ánh sáng màu vàng, chung quanh là cửa sổ trong suốt, chỉ thấy cha tôi đang ngồi trong đó tọa thiền. Thấy tôi tới, cha liền nói: “Con tới đây làm gì?”
6357023608278000003125563
Chưa kịp trả lời, trưởng giả nhìn cha tôi rồi vuốt cằm ra hiệu. Cha tôi cũng gật đầu hiểu ý. Tôi nói với cha: “Con không đi nữa!”, rồi lập tức vui mừng ngồi ngay cạnh bên phải cha. Mà cha tôi dù chưa được kể, cũng biết được những nơi tôi đã đi qua. Chỉ một lát sau, trưởng giả lại ý muốn bảo tôi rời đi, không thể làm gì tôi lại phải miễn cưỡng chạy đi.
Không lâu sau, đi đến một cái cầu, cái cầu này rộng chừng bốn, năm tấc, tôi vừa mới bước chân lên lại lùi lại vì sợ. Trưởng giả lại giương cái phất trần, nói: “Không phải sợ!”. Vì thế tôi tiếp tục bước lên, thấy rằng cầu thật chắc chắn, không bị lung lay, có thể đi về phía trước được. Vừa nhìn xuống phía dưới, chao ôi, toàn là máu loãng màu đỏ, có rất nhiều người không rõ là nam hay nữ bò lổm nhổm, mỗi người đều không mặc quần áo, lại có rắn quấn quanh người bò ngọ nguậy, tôi hỏi trưởng giả: “Xảy ra chuyện gì vậy?”. Trưởng giả đáp: “Máu ở dưới sông, đây chính là dâm dục!”. “Vậy phải làm thế nào mới thoát ra được?”, tôi hỏi. Trưởng giả nói: “Cần phải tu”. Tôi hỏi: “Tu như thế nào?”. Trưởng giả nói: “Việc ác đừng làm, làm nhiều việc thiện”. Tôi tựa hồ minh bạch“A” một tiếng.
Tiếp tục đi về phía trước, không lâu, lại nhìn xuống, ôi, màu xanh, màu xanh, là biển? là trời? Tôi ngẩng đầu nhìn lên. Trời và nước một màu, giống như cảnh vật của ngày hè vậy, bầu trời quang đãng, một màu xanh trong suốt. Đang mải ngắm nhìn, trưởng giả bỗng đẩy tôi một cái, thân thể của tôi tựa như biến thành một quả bóng cao su mà lăn, lăn xuống … khiến tôi sợ hết hồn hết vía. Choàng tỉnh mở mắt ra nhìn, thì thấy mình đang nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm quần áo, tim vẫn còn đang đập thình thịch. Thì ra là mơ, nhớ lại cảnh trong mơ, rõ ràng như thật.
Năm 1945, chiến tranh kháng Nhật thắng lợi, tôi trở về ngôi nhà cũ ở quê nhà, đi vào trong phòng khách, quả nhiên ở đó có 3 bài vị thờ anh họ, chị họ và anh trai tôi. Bác và chị dâu nắm tay tôi, khóc lóc kể lể về những mất mát chia ly sau chiến tranh. Tôi an ủi bác và chị dâu, đợi hai người ngưng khóc rồi hỏi anh họ tôi khi chết có phải là mặc quần áo vải poplin sọc xanh, áo cộc quần dài hay không? Bác sợ hãi vội vàng nắm tay tôi nói: “Cháu vẫn chưa chết đấy chứ, làm sao cháu biết được vậy?”. Tôi nói: “Cháu nhìn thấy các anh chị. Tại sao để chị họ không mặc quần áo vậy?”. Bác lại một lần nữa kinh hãi: “Cháu gái, cháu không thể chết được, thần linh phù hộ cháu tôi bình an vô sự”. Tôi liền kể cho bác và chị dâu về chuyện mà tôi đã trải qua dưới âm phủ, “Đó là chuyện hai năm trước đây, cháu chẳng phải vẫn bình an trở về đây hay sao?”
Sau khi nghe tôi kể, bạc định thần lại một chút, nói cho tôi biết anh họ chết khi mặc bộ quần áo trắng kẻ sọc xanh, áo cộc quần dài. Bác kể: “Chị họ sinh con được 10 ngày, thời tiết hôm đó rất nóng, muốn bác gội đầu giúp. Vừa mới gội đầu xong, đang chải đầu, định tắm thân thì kêu người không khỏe, bác vội vàng tìm tấm vải bố đắp nửa thân dưới cho nó, nhưng đúng vào lúc đó thì tắt thở, qua mấy ngày sau, đứa bé cũng chết. Nhưng mà, trước khi đưa vào quan tài, bác đều cho chúng mặc áo liệm dài, trong quan tài cũng trải chăn cẩn thận. Hai vợ chồng chúng qua đời trong cùng một tháng”.
Anh họ và chị họ là vợ chồng, cũng là con gái, con rể của bác, trong nhà tuy có tiền, nhưng sau khi chết vong người cũng không nhận được những gì người nhà mặc cho, trải cho. Khi còn sống mặc dù là vợ chồng, sau khi chết vì nghiệp báo khác nhau, nên sẽ đi đến các nơi khác nhau, như không hề quen biết nhau vậy.
Chỉ có cha tôi lúc còn sống vì luôn tu dưỡng đạo đức, giáo dục con cái, nào là “Vô lễ chớ nói, phi lễ chớ nhìn, vô lễ chớ nghe, vô lễ chớ động”“Thà rằng người phụ ta, ta không thể phụ và trách người”“Dĩ thứ kỷ chi tâm thứ nhân, dĩ trách nhân chi tâm trách kỷ” (đem cái lòng tha mình để tha người, đem cái lòng trách người để trách mình). Bởi vì tôi được cha dạy bảo từ bé như mưa dầm thấm đất vậy nên đã thành thói quen. Bấy giờ chưa tu luyện, mặc dù chưa làm được tốt hết những điều cha dạy, nhưng được nghe những đạo lý đó cũng khiến tôi cảm giác tự tại, thụ ích vô cùng. Cũng bởi vì cha tôi lúc sinh tiền tu luyện, nên khi gặp tôi thì có thể nhận biết và nói chuyện, trong khi gặp những người khác lại có sự khác biệt, họ không nhận ra tôi.
Chỉ có tu luyện mới giải thoát được những thống khổ chốn âm gian sau khi chết đi.
Ngày nay, con người chịu ảnh hưởng bởi nền giáo dục hiện đại, rất nhiều người coi thuyết vô thần làm chân lý, coi chuyện thiên đường địa ngục, thiện ác hữu báo là “mê tín”. Nhưng mà, trong nhiều sách vở đều có ghi chép lại những câu chuyện có thật trong các tôn giáo khiến người ta không khỏi chấn động. Mặt khác, từ xa xưa đến nay, có không ít những câu chuyện được kể lại và lưu truyền bởi những người sau khi đi đến “thế giới bên kia”.
Hy vọng rằng, câu chuyện này có thể khiến cho những ai không tin thần có một chút gợi ý và suy tư, bởi dẫu sao thì mỗi sinh mệnh đều là cần phải tự chính mình quý trọng.
Bảo An, dịch từ secretchina.com
Theo Tinhhoa

Nghiên cứu luân hồi: Kiểm chứng vụ việc thầy đồng nổi tiếng người Iceland đầu thế kỉ 20


thay dong

Tiến sĩ Erlendur Haraldsson, nguyên giáo sư tâm lý học từ trường Đại học Iceland, đã tiếp nối một nghiên cứu bị bỏ dở của các học giả vào đầu thế kỷ 20 về một một thầy đồng người Iceland được cho là đã sở hữu những năng lực siêu thường.
TS Haraldsson đã tìm thấy một con ma.
Lúc đó ông đang tiến hành nghiên cứu cho cuốn sách của mình, có tựa đề “Indridi Indridason: Thầy đồng người Iceland (Indridi Indridason: The Icelandic Physical Medium)”, được xuất bản vào tháng 10/2015. Và, khi đang lục lọi trong đống hồ sơ công cộng, ông đã tìm thấy tư liệu về một người thực trùng khớp với các miêu tả về một linh hồn được cho là đã xuất hiện trong những buổi gọi hồn của Indridason.
Theo các tư liệu, một hình người đã xuất hiện trong một cột ánh sáng trong một buổi gọi hồn của Indridason. Người đàn ông này tự xưng là Fabrikant Jensen (“Fabrikant” có nghĩa là nhà sản xuất). Ông nói tiếng Đan Mạch và đề cập đến vụ hỏa hoạn tại một nhà máy ở thủ đô Copenhagen của Đan Mạch. Jensen đã nhập vào thầy đồng Indridason một lần nữa vài ngày sau đó và nói rằng ông từng có sáu anh chị em, và chưa có vợ con.
Vào thời điểm đó, tin tức sẽ lan truyền từ Đan Mạch đến Iceland bằng đường biển trong một khoảng thời gian khá dài. Không có phương tiện liên lạc nào khác đến Iceland vào lúc đó. Buổi gọi hồn này đã diễn ra vào ngày 24/11/1905. Con tàu kế tiếp mang theo tin tức từ Copenhagen đã cập bến Iceland ngay trước thời điểm Giáng sinh.
Khi con tàu này đến, nó đã mang theo những tờ báo loan tin rằng một nhà máy đã phát hỏa vào ngày 24, cùng ngày diễn ra buổi gọi hồn.
Chưa một ai từng cố gắng kiểm chứng sự tồn tại của “nhân vật Fabrikant Jensen” này cho đến khi TS Haraldsson lục lọi trong đống hồ sơ công cộng ở Copenhagen. Ông đã tìm thấy một người đàn ông hoàn toàn trùng khớp với các miêu tả của Jensen, và người đàn ông này từng sống ở cách nhà máy bị cháy 2 căn nhà. Người đàn ông này qua đời vào năm 1898,  bảy năm trước khi xảy ra đám cháy.

TS Haraldsson lục lọi trong đống hồ sơ công cộng ở Copenhagen. Ông đã tìm thấy một người đàn ông hoàn toàn trùng khớp với các miêu tả của Jensen

thay dong iceland indridi indridason
Thầy đồng người Iceland Indridi Indridason (1883–1912). (Ảnh: Internet)
“[Indridason] đã được kiểm chứng cực kỳ kỹ lưỡng bởi các nhà điều tra chuyên nghiệp, do vậy có rất nhiều tài liệu sẵn có về ông”, TS Haraldsson nói. Lấy ví dụ, Gudmundur Hannesson, một bác sĩ mà sau này đã trở thành một giáo sư tại Đại học Iceland, đã đưa ông Indridason về nhà mình, thu giữ quần áo của ông ta rồi lấy quần áo của mình cho ông ta mặc, và ngăn cấm bất kỳ cộng tác viên nào của Indridason tới thăm ông. Tuy vậy, các hiện tượng kỳ lạ vẫn tiếp diễn.
Indridason được báo cáo là đã bay lên trong suốt buổi gọi hồn. Tiếng nói của những người quá cố có thể thường xuyên được nghe thấy tại những khu vực khác nhau trong căn phòng tiến hành buổi gọi hồn, kèm theo những hiện tượng siêu thường khác. Vài năm trước, nhiều thông tin chi tiết hơn về những buổi gọi hồn đã xuất hiện, cung cấp thêm thông tin cho TS Haraldsson trong quá trình nghiên cứu.

Biến nước thành xăng?

Nhà lãnh đạo tinh thần người Ấn Độ Sathya Sai Baba cũng đã thu hút được sự chú ý của TS Haraldsson. Sai Baba được cho là đã từng thực hiện nhiều khả năng siêu thường, nhưng ông từ chối tham gia các cuộc thí nghiệm được TS Haraldsson đề xuất để xác thực bằng khoa học những khả năng của ông. Tuy nhiên, ông đã cho TS Haraldsson nhiều cơ hội để quan sát ông thi triển những khả năng này.
TS Haraldsson đã phỏng vấn một lượng lớn những người từng sống cùng Sai Baba trong những giai đoạn khác nhau của cuộc đời vị lãnh đạo tinh thần này. Họ đã không thể tìm thấy một lời giải thích hợp lý nào cho những hiện tượng này, bao gồm việc biến ra những vật thể hiếm gặp theo yêu cầu, hay biến một loại chất lỏng này thành một loại chất lỏng khác, chẳng hạn như biến nước thành xăng.
thay dong iceland indridi indridason 1(Ảnh: TS Erlendur Haraldsson)
TS Haraldsson cũng đã phỏng vấn những người hoài nghi nổi tiếng, và họ cũng không có gì nhiều để nói. Quãng thời gian ông dành cho Saiba đã được đề cập đến trong cuốn sách của ông với tựa đề “Phép lạ thời hiện đại: Sathya Sai Baba, câu chuyện của một nhà tiên tri hiện đại (Modern Miracles: Sathya Sai Baba, The Story of a Modern Day Prophet)”.

Ký ức tiền kiếp được xác thực

Tại Sri Lanka, TS Haraldsson đã cộng tác với cố Tiến sĩ Ian Stevenson để phỏng vấn những đứa trẻ từng báo cáo về những ký ức tiền kiếp của chúng. TS Haraldsson và TS Stevenson mong muốn “giải quyết” những trường hợp này khi thu thập được đủ thông tin chi tiết để truy tìm một người có cuộc đời trùng khớp với các ký ức được đưa ra.
Lấy ví dụ, một cô gái sinh năm 1982 tại thị trấn Elpitiya ở vùng Tây Nam Sri Lanka, khi lên 2 tuổi đã bắt đầu đề cập đến một cuộc sống trong kiếp trưóc của mình tại thành phố Akuressa, cách nhà cô 90 km.
Cô nói tên họ của cô trong tiền kiếp là Nanayakkara, và cô đã bị chết đuối vì rơi xuống nước khi đang băng qua một cây cầu treo đi bộ khá hẹp gần nhà. Cô cho biết cô đang mang thai vào thời điểm đó,  và chồng cô đã nhảy xuống sông để cứu cô nhưng không thành.
Cô đã cung cấp nhiều chi tiết khác mà TS Haraldsson và các đồng nghiệp của ông cần để xác minh trường hợp của cô.
Họ đã đi đến thành phố Akuressa và tìm hiểu thông tin về một người phụ nữ với cái tên Nanayakkara mà đã có cuộc sống và cái chết trùng khớp với những gì được miêu tả. Họ đã kiểm tra hồ sơ của nhân viên điều tra những vụ chết bất thường để củng cố cho lời khai của bạn bè và gia đình người phụ nữ đã mất. Vào thời điểm bị chết đuối, đúng là cô đang mang thai.

Trẻ em thường bắt đầu nói về những ký ức tiền kiếp của chúng khi được khoảng 2 đến 3 tuổi.

Nghiên cứu về luân hồi của TS Haraldsson cũng mang ông đến Lebanon. Niềm tin vào hiện tượng đầu thai luân hồi là khá phổ biến ở cả Sri Lanka và Lebanon, nên có nhiều khả năng các bậc cha mẹ tại đây sẽ báo cáo lại những gì con cái của họ nói về tiền kiếp, thay vì cho đó là điều tưởng tượng.
Xem thêm:
Trẻ em thường bắt đầu nói về những ký ức tiền kiếp của chúng khi được khoảng 2 đến 3 tuổi. Tiến sĩ Jim Tucker từ trường Đại học Virginia đã tiến hành các nghiên cứu tương tự với trẻ em Mỹ và cũng có các kết quả tương đồng.
Có vẻ như các trường hợp luân hồi thường xảy ra trong cùng một quốc gia. “Những đứa trẻ … sẽ nhớ về cuộc sống tiền kiếp ở đất nước của chúng cũng như đời sống tiền kiếp trong khoảng thời gian khá gần—có thể là một năm, hai năm, ba năm hoặc bốn năm trước khi chúng chào đời. Tôi không nhớ đã từng tiếp xúc với bất kỳ trường hợp nào trong đó đứa trẻ nói rằng đã từng sống ở những quốc gia xa xôi hay trong nhiều thế kỷ trước”, TS Haraldsson nói.
“Sẽ không có nữ hoàng Cleopatra hay thứ gì đó tương tự. … Chúng đã nhớ lại kiếp sống của những con người bình dân”.
Trong chuyên mục Khoa học huyền bí, Đại Kỷ Nguyên khám phá các nghiên cứu và các sự kiện có liên quan tới các hiện tượng và giả thuyết đang thách đố hiểu biết của chúng ta hiện nay. Chúng tôi sẽ đào sâu vào những ý tưỏng có thể kích thích trí tưởng tượng và mở ra những khả năng mới. Hãy chia sẻ với chúng tôi suy nghĩ của bạn về những chủ đề có thể gây nhiều tranh cãi trong phần bình luận bên dưới.
Tác giả Tara MacIsaac, Đại Kỷ Nguyên Anh ngữ.
Đọc bản gốc ở đây.
Sử dụng bản dịch của Tinh Hoa

Hiện tượng nhìn thấy người quá cố ‘về đón’ trước khi chết: ‘Ảo giác’ nhưng cũng là thực tại


Hiện tưởng nhìn thấy người quá cố 'về đón' trước khi chết: 'Ảo giác' nhưng cũng là thực tại
Tiến sĩ Erlendur Haraldsson. (Ảnh: Erlendur Haraldsson) Phông nền: (Ảnh: SisterF/iStock)

Tiến sĩ Erlendur Haraldsson, nguyên giáo sư tâm lý học tại trường Đại học Iceland, đã hỏi khoảng 700 bác sĩ và y tá xem họ đã nghe được gì từ bệnh nhân về các cảnh tượng nhìn thấy trước khi chết.
Rất nhiều người, không lâu trước khi qua đời, đã báo cáo nhìn thấy những người bạn hay người thân quá cố trong gia đình xuất hiện và nói rằng họ đến để giúp những người này chuyển tiếp sang cuộc sống sau khi chết (afterlife). Những bệnh nhân đang bên bờ vực của cái chết thường sẽ trở nên hạnh phúc khi ra đi và nỗi sợ hãi của họ sẽ biến mất khi thấy được những cảnh tượng này.
Đây là nghiên cứu chủ chốt đầu tiên của TS Haraldsson. Năm 1977, cuốn sách “ Vào thời khắc tử vong (At the Hour of Death)” của ông với đồng tác giả, Tiến sĩ Karlis Osis đã được xuất bản. Hiện nay khi đã ở cái tuổi 80, TS Haraldsson quay đầu nhìn lại một sự nghiệp dài với các nghiên cứu tương tự—bao gồm các nghiên cứu về những người tuyên bố có thể liên lạc với người đã khuất, các ký tức từ tiền kiếp, và các khả năng siêu thường.

Liệu những cảnh tượng nhìn thấy trước khi chết có thật hay không?

“Theo quan điểm kĩ thuật, chúng là hay đã từng là các ảo giác”, ông nói trong một buổi phỏng vấn video qua Skype từ nhà của mình tại Iceland. Ông nói chuyện một cách chậm rãi và vui vẻ bên cạnh những tủ sách kê sát tường; tay ông cầm những cuốn sách của mình giơ lên phía trước camera khi thảo luận về chúng với Đại Kỷ Nguyên. “Chúng tôi định nghĩa ảo giác là các cảnh tượng không được người khác nhìn thấy… Vậy nên từ một quan điểm kỹ thuật, chúng là hay có thể là các ảo giác. Nhưng từ một phương diện khác… theo một cách thức nào đó chúng cũng lại là điều thực tại”.
Các cảnh tượng nhìn thấy trước khi chết thực tại ở chỗ, chúng có liên hệ đến những người thực mà bệnh nhân đã biết. Các cảnh tượng này cũng rõ ràng, logic, và đồng nhất một cách đáng kinh ngạc.

Trong nghiên cứu của TS Haraldsson, khoảng gần 500 bệnh nhân đang cận kề cái chết ở Mỹ và Ấn Độ đã báo cáo các trải nghiệm tương tự khi được hỗ trợ chuyển tiếp sang phía bên kia.

Những trải nghiệm này là tương đồng, và tách biệt khỏi các ảnh hưởng mang tính văn hóa và các loại bệnh tật hay thuốc thang được chỉ định.
TS Haraldsson đã trích dẫn một cuốn sách vào năm 1926 của Ngài William Barrett với tựa đề “Các cảnh tượng nhìn thấy trước khi chết (Deathbed Visions)”. Đây là ấn phẩm chủ yếu đầu tiên về chủ đề này, và cuốn sách này đề cập đến một số trường hợp trong đó người đang hấp hối dường như đã thu thập được những thông tin mà họ không thể có bằng các phương thức thông thường.
Những bệnh nhân này đã nhìn thấy các linh hồn, nhưng không để ý rằng những người họ thấy thực ra đã chết. Ngài Barrett đã viết: “Những trường hợp này có lẽ đã tạo nên một trong những luận cứ vững chắc nhất cho sự tồn tại của sự sống sau khi chết. Người bệnh đang hấp hối nhìn thấy một cách rất sinh động, hoàn toàn không để ý rằng những người thân này đã qua đời rồi. Như vậy, giá trị bằng chứng và tính chất đúng thực tế của những cảnh tượng xuất hiện trong quá trình hấp hối này đã được tăng cường đáng kể.”
Môt nghiên cứu gần đây hơn đã góp phần củng cố một số các phát hiện của TS Haraldsson.  Nhà thần kinh-tâm thần học Peter Fenwick đã phỏng vấn một số lượng lớn các bệnh viện dành cho người hấp hối (hospice) ở Anh. Ông phát hiện thấy các cảnh tượng nhìn thấy trước khi chết là một hiện tượng thông thường, không phụ thuộc vào các yếu tố (liên quan đến căn bệnh hoặc thuốc thang) có thể gây nên hiện tượng ảo giác.

Liên lạc với người chết

TS Haraldsson đã tiến hành một cuộc khảo sát vào năm 1974, trong đó ông hỏi những người tham gia rằng: “Bạn đã bao giờ cảm thấy bạn từng liên hệ với ai đó đã mất chưa?”
“Trước sự ngạc nhiên của tôi, 31% trong một mẫu lớn gồm 900 người đã trả lời ‘có’”, ông nói. Những người khác, bao gồm nhà xã hội học quá cố Andrew Greeley, đã hỏi những câu hỏi tương tự và nhận được được những kết quả tương đồng.

Các cuộc khảo sát ở Châu Âu đã phát hiện thấy có khoảng 25% người báo cáo đã từng liên lạc với người chết.

Các cuộc khảo sát ở Châu Âu đã phát hiện thấy có khoảng 25% người báo cáo đã từng liên lạc với người chết. Các cuộc khảo sát khác ở Bắc Mỹ và Châu Âu đã phát hiện khoảng từ 10 đến 40% những người tham gia tin rằng họ đã từng liên lạc với người chết.
Để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết, TS Haraldsson đã hỏi các câu hỏi định tính về những trải nghiệm này.
Lấy ví dụ, ông đã phát hiện ra rằng 67% trong số những trải nghiệm này là thông qua hình thức thị giác, 28% là thính giác, 13 là xúc giác, và 5% là khứu giác.
Ông đã đưa ra một ví dụ về một trải nghiệm liên lạc với người chết thông qua hình thức khứu giác.

Hiện tưởng nhìn thấy người quá cố 'về đón' trước khi chết: 'Ảo giác' nhưng cũng là thực tại
(Ảnh: Tiến sĩ Erlendur Haraldsson)

Một người phu nữ đang ở trong căn bếp trong nhà tại một làng chài nhỏ ở miền nam Iceland. Cô nghĩ cô đã nhìn thấy ai đó đi ngang qua cánh cửa căn bếp đang mở, nhưng không có ai ở đó. Một mùi cồn đậm đặc bắt đầu xộc lên.
Khi người chồng trở về nhà ông cũng ngửi thấy mùi cồn nồng nặc này và hỏi cô xem liệu có ai đó đã ghé thăm hay không. Không ai trong số họ có thể giải thích được nguồn gốc của cái mùi này.

Sau đó họ phát hiện ra rằng người chủ căn nhà trước đó đã rơi xuống biển và chết đuối vào cùng thời điểm người phụ nữ trải nghiệm những cảm giác kỳ lạ trên.

Người đàn ông này nghiện rượu, và cô đã lý giải những cảm giác này là do sự hiện diện của ông ta.
Khi TS Haraldsson còn là một học sinh ở Copenhagen, ông cũng đã có một trải nghiệm ma quỷ trong căn phòng ông thuê từ một người phụ nữ lớn tuổi.
“Đôi lúc khi tôi đi ngủ, tôi cảm tưởng như có một người đàn ông đã đi đến cửa và nhìn tôi rất chăm chú, như thể ông ta đang tự hỏi ‘Gã này là ai vậy?’ Hiện tượng này đã xảy ra một vài lần.
“Nếu điều này xảy đến với tôi trong những năm gần đây, sau khi tôi đã trở nên hứng thú với các nghiên cứu khoa học về hiện tượng này, tôi sẽ đi hỏi người phụ nữ lớn tuổi này rằng ai đã từng sống trong căn phòng đó hoặc liệu bà có phải là một góa phụ hay không—Tôi thậm chí không biết điều này”. Nếu ông có thể xác định được bất kỳ ai có thể đã từng là ma, ông sẽ đề nghị được xem một bức ảnh của người này.
TS Haraldsson đã từng tự do theo đuổi những nghiên cứu này tại trường Đại học Iceland. Về phản ứng của những đồng nghiệp của ông: “Một số ủng hộ, một số không thích nó, một số tỏ ra hoài nghi”.
“Tôi chỉ hy vọng rằng sẽ có thêm nhiều nhà khoa học hứng thú với việc tiến hành các nghiên cứu thuộc loại này”, ông nói. “Một số người tránh né nó… họ nghĩ nó sẽ có ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của họ. Nhưng điều đó lại ngăn trở sự tiến bộ trong lĩnh vực này”.
Tác giả Tara MacIsaac, Đại Kỷ Nguyên Anh ngữ.
Đọc bản gốc ở đây.
Quý Khải biên dịch

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32