(VTC News) - Nếu hồi đấy lính hai bên chỉ cần ban ngày ló mặt ra ngoài vài giây là đã trở thành… liệt sĩ.
Kỳ 1: Sự trở về của những cựu binh sau cuộc chiến tàn khốc
Cuộc
chiến chống lại quân bành trướng Trung Quốc ở các tỉnh biên giới phía
bắc, trong suy nghĩ của nhiều người, nó đã kết thúc từ năm 1979, sau khi
Trung Quốc tuyên bố hoàn thành mục tiêu chiến tranh và rút quân ra khỏi
lãnh thổ Việt Nam.
Tuy
nhiên, cuối năm 1983, đầu 1984, quân Trung Quốc sau một thời gian củng
cố lực lượng, đã lại tràn sang địa phận tỉnh Hà Giang, khốc liệt nhất
diễn ra ở địa phận biên giới huyện Vị Xuyên. Ở đó, bộ đội ta, đa số là
lính trẻ, đã anh dũng chiến đấu ở trận tuyến khốc liệt sinh tử đến mức
được nhiều người gọi là 'lò vôi thế kỷ'. Quân Trung Quốc phải chùn bước
trước tinh thần chiến đấu quyết tử bảo vệ tổ quốc của các chiến sĩ.
Cho đến năm 1989, Trung Quốc chính thức rút quân ra khỏi các cao điểm tranh chấp ở biên giới Hà Giang.
32
năm, cuộc chiến phần nào bị lãng quên, còn có nhiều người chưa biết
đến. Phóng viên VTC News đã gặp gỡ những nhân chứng lịch sử của cuộc
chiến, ghi lại ký ức cả đời không bao giờ quên của họ. Đây là những tư
liệu lần đầu được công bố rộng rãi.
Buổi
sáng nắng hè oi ả cuối tháng 5, mấy cựu binh bày hoa quả, đồ ăn, thuốc
lá… trên đài hương ở điểm cao 468. Những gương mặt già nua còn sống sót
trở về trong cuộc tử chiến 30 năm trước. Người lính già ôm mặt bật khóc
nức nở: “Đồng đội ơi, mọi người đâu hết cả rồi?”.
Phần
lớn những người đã ngã xuống là lính trẻ, có người tuổi chưa quá 20, có
người mới chỉ tham gia trận đánh đầu đời đã không trở về, có người chết
trong bệnh xá tiền tuyến, có những người đã nằm lại rải rác trên các
mỏm đồi, chóp núi, hay dưới khe sâu trước lúc bình minh lên…
Đài hương trên điểm cao 468, nhìn từ Lò vôi thế kỷ
Cuộc
chiến bảo vệ biên giới phía bắc Vị Xuyên, Hà Giang đã trôi qua hơn 30
năm, nhưng với không ít người, nó vẫn còn đó, nguyên vẹn, day dứt, ám
ảnh như vừa mới ngày nào. Một ngày cuối tháng 5/2016, những thương binh
tóc hoa râm đã lên quyết tâm tìm về chiến trường xưa – cao điểm 685
(Thanh Thủy, Vị Xuyên, Hà Giang), nơi từng được mệnh danh là Lò vôi thế
kỷ.
Cả
một ngọn núi sừng sững trở nên trắng xóa, đất đá bị nung nóng cả ngàn
độ, có phiến đá mới động nhẹ vào đã vỡ ra như cám. Gọi nó là Lò vôi thế
kỷ cũng không có gì là quá đáng.
Nó
mang cái tên đó cũng bởi, hồi ấy chiến tranh ác liệt quá, cao điểm này
hứng chịu hàng chục ngàn tấn đạn pháo. Đạn pháo khiến cao điểm bị hạ
thấp độ cao, cây cối chỉ trong mấy ngày đã bị gọt trụi. Cả một ngọn núi
sừng sững trở nên trắng xóa, đất đá bị nung nóng cả ngàn độ, có phiến đá
mới động nhẹ vào đã vỡ ra như cám. Gọi nó là Lò vôi thế kỷ cũng không
có gì là quá đáng.
Đồng đội của họ,
đã cùng nằm lại miền đá tai mèo Hà Giang trong những trận quyết chiến
với quân bành trướng Trung Quốc trên các cao điểm, vì nhiều lý do, mà
nhất là việc trên ấy còn đầy rẫy bom mìn gài lại, địa hình quá cheo leo
hiểm trở, nên vẫn hiu quạnh, chưa một người thăm viếng, chưa một nén
nhang của người còn sống.
Chiếc xe
Ford Everest khởi hành từ Hà Nội lúc trời còn tranh tối tranh sáng,
xuyên Quốc lộ 2 thẳng lên Hà Giang. Trên xe có 3 người lính cũ của Trung
đoàn 876, Sư đoàn 356: lính thông tin Phạm Xuân Thanh, lính cối Phạm
Ngọc Quyền, lính công binh Lê Hồng Mai, và vô số đồ lễ đã chuẩn bị sẵn,
cùng những người khác đang chờ họ trên Vị Xuyên. Đêm trước chẳng ai ngủ
được, người nào cũng bồn chồn, nôn nóng được trở lại chiến trường cũ,
được gặp lại đồng đội, cho dù giờ họ đã là người của hai thế giới khác
nhau.
Các cựu binh trên điểm cao 685 - Lò vôi thế kỷ. 32 năm, họ mới được quay trở lại chiến trường xưa
Chuyến
đi này xuất phát từ một lần PV VTC News chứng kiến cuộc gặp gỡ của
những cựu binh sư đoàn 356, đơn vị chủ lực trong cuộc chiến ở điểm cao
772 và ở Lò vôi thế kỷ - điểm cao 685, 30 năm trước. Họ ôm chầm lấy nhau
bật khóc nức nở.
Bên cạnh những kỷ
niệm chiến trường, họ hỏi nhau về những người đồng đội của mình, ngã
xuống như thế nào, đã được quy tập về chưa? Họ mong ước một lần được tìm
về chiến địa cũ, nếu không kiếp này chắc họ không bao giờ được thanh
thản.
Họ
bảo, nhất quyết phải một lần đưa được phóng viên lên lại chiến trường
cũ, dù là rất nguy hiểm, nhưng để chứng thực được cuộc chiến năm xưa
gian khổ, khốc liệt đến nhường nào.
Nhiều
người hiện chưa về được với anh em đồng đội theo diện quy tập. Xương
cốt đã hòa tan, vĩnh viễn ở lại nơi rừng cao núi thẳm, với mảnh đất biên
cương, địa đầu Tổ quốc.
Cựu binh Phạm Ngọc Quyền luôn đau đáu một nỗi niềm được tìm lại những đồng đội năm xưa của mình
Dấu tích của cuộc chiến tàn khốc
Ở
Vị Xuyên, những địa danh như đồi Đài, đồi Cô Ích, hang Làng Lò, thác Âm
Phủ, 772, Lò vôi thế kỷ… đã ăn vào nỗi nhớ, sự ám ảnh, đi theo suốt cả
đời người đối với những cựu binh trở về sau cuộc chiến. Các trận đánh
trên 772 và 685 cùng một số điểm cao khác đã trở thành nỗi khiếp sợ của
quân Trung Quốc trước sự gạn dạ, kiên cường bảo vệ lãnh thổ của những
người lính Quân đội nhân dân Việt Nam.
Đường
vào Thanh Thủy biết bao là chuyện. Nhưng chủ yếu vẫn là chuyện chiến
trường, chuyện đạn pháo cày xới ngày đêm, chuyện ăn ngủ, vệ sinh… chỉ ở 1
chỗ của các chiến sĩ, chuyện những người còn sống khi trở về đã râu tóc
tua tủa, cả tháng không tắm, y như người rừng…
Trong
các trận đánh với quân bành trướng Trung Quốc ở biên giới phía bắc năm
1985, ta đã giành lại được một số chốt, hình thành thế phòng ngự xen kẽ,
bám sát địch ở đồi Chuối, đồi Cô X, đồi Đài, A4, A21, khu Cót Ép, khu C
và mỏm E2, E3, E5 của 685. Có nơi chỉ cách địch 15-20m. Cá biệt ở Bốn
hầm, chốt của ta và địch chỉ cách nhau 6-8m.
Một cựu binh khẳng định, hồi đấy lính hai bên chỉ cần ban ngày ló mặt ra ngoài vài giây là trở thành liệt sĩ.
Cựu binh Phạm Xuân Thanh tại vị trí có căn hầm mà năm xưa ông chốt giữ
Cựu
binh Phạm Xuân Thanh chốt giữ trên điểm cao 685 cũng một lần suýt
thành… liệt sĩ. Ông bảo, một lần mò lên mỏm E5 của 685, nghe bảo lúc ấy
đang bắn nhau ghê lắm, mới tò mò ngoi đầu lên khỏi hầm ngó thử trận địa.
Chưa kịp nhìn thấy cái gì, ngay tức khắc đã bị người đồng đội nắm lấy
cạp quần giật ngược trở lại, ngã bổ chửng. Liền sau đó, 1 quả đạn bắn
vèo vào vách đá, vỡ tung tóe, ông mới hoàn hồn biết mình thoát chết.
Những lần sau ông Thanh không bao giờ dám liều mạng như thế nữa.
Phải
mãi đến cuối năm 1988, quân Trung Quốc mới ngừng bắn pháo vào Vị Xuyên,
nơi chưa hề có một ngày im tiếng pháo kể từ năm 1984. Từ năm 1989, địch
giảm bắn pháo và rút khỏi một số điểm ở phía Bắc suối Thanh Thủy.
Đứng
trước cửa hang Làng Lò, cựu binh Phạm Ngọc Quyền cùng đồng đội cứ bần
thần chảy nước mắt. Xưa kia, hang Làng Lò vốn được coi như “đô thị” của
mặt trận Vị Xuyên, nơi mà có thể chứa cả một trung đoàn.
Phía
trước là những ngọn núi cao chất ngất, đã phủ một màu xanh ngắt, không
dễ nhận ra cuộc chiến khốc liệt năm xưa. 30 năm trước, rất nhiều chiến
sĩ đã từ hang Làng Lò xuất phát tiến vào giành giật những cao điểm,
những bình độ nơi biên cương Tổ quốc với một tinh thần quyết tử, trước
sự xâm lăng của quân Trung Quốc.
Ông
Thanh, ông Quyền, ông Mai… và những người còn sống trở về tóc đã bắt
đầu bạc. Còn đồng đội vẫn nằm dưới những rặng cây xanh ngắt kia mãi mãi
vẫn 20 tuổi.
Còn tiếp…
Hải Minh – Lê Hồng
Tử chiến ở 'Lò vôi thế kỷ': Dấu tích tàn khốc, đạn pháo la liệt trên núi
(VTC
News) - Trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, suốt mấy tháng trời, cả ngàn quân
hai bên giành giật nhau từng mét đất, đấu pháo, đấu súng, thi gan đủ các
kiểu.
Kỳ 2: Dấu tích tàn khốc
Theo
lời kể của cựu binh Đặng Việt Châu, nguyên chính trị viên Tiểu đoàn 3,
Trung đoàn 876, Sư đoàn 356, mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang), khốc liệt
nhất vẫn là các trận đánh ở các cao điểm 772 và 685. Tuy không phải cao
nhất trong một loạt các đỉnh nằm trên dãy núi chạy dọc biên giới, nhưng
đó là 2 đỉnh núi có vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng, có thể khống
chế cả một vùng rộng lớn của tỉnh Hà Tuyên cũ. Chính vì vậy, cuộc chiến
ở đó diễn ra cực kỳ khốc liệt, ta và địch giằng co nhau từng mét đất.
Kể
về những khó khăn, gian khổ, hy sinh của những người lính ở mặt trận Vị
Xuyên, cựu binh Đặng Việt Châu nghẹn lời và phải lau nước mắt khi nhắc
lại kỷ niệm về các đồng đội và những địa danh một thời khói lửa ấy.
Trận
đánh ngày 12/7/1984 tại 772, tuy chúng ta chưa giành được thắng lợi với
những mục tiêu đã đặt ra vì nhiều lý do khác nhau, nhưng đã cho lính
Trung Quốc biết thế nào là tinh thần chiến đấu gan dạ, ý chí kiên cường
bảo vệ từng tất đất Tổ quốc của các chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Cựu binh Đặng Việt Châu
Cuộc
chiến trên 685 diễn ra ác liệt nhất là từ tháng cuối năm 1984 cho đến
tháng 3/1985, chúng ta đã giành được những thắng lợi, mở ra cơ hội mới
và giành thế chủ động trên toàn chiến trường.
Lúc
đó, quân Trung Quốc đã có 1 tiểu đoàn đóng trên E1, mỏm cao nhất của
cao điểm 685. Tháng 10/1984, ta bắt đầu tiến hành vây đánh lấn dũi, đào
công sự, kết hợp tổ chức các đợt tiến công, vừa đánh vữa giữ để giành
lại các vị trí đã bị Trung Quốc lấn chiếm. Trung đoàn 153 của Sư đoàn
356 được giao nhiệm vụ tiến công.
Sơ đồ điểm cao 685 trong ký ức của cựu binh Đặng Việt Châu
Ngày
23/10, ta và địch chọi súng đầu tiên ở mỏm E4. Các trinh sát của Trung
đoàn 153 đi thực địa chiến trường đã phát hiện một tốp lính Trung Quốc
trên E1 tràn xuống, liền nhanh chóng triển khai đội hình chiến đấu. Trận
đánh diễn ra chớp nhoáng. Quá bất ngờ, quân Trung Quốc nhanh chóng vứt
bỏ súng ống tháo chạy. Liền sau đó, ta đưa vào một trung đội do Trung
đội trưởng Nguyễn Tứ Hải chỉ huy, tiến hành đào hầm, xây công sự, án ngữ
ở đấy.
Các
mỏm E2, E5 cũng lần lượt có người của ta lên chốt giữ. Trung đoàn 153
lên kế hoạch, chuẩn bị trận địa, quyết tâm lấy bằng được mỏm E1, đẩy
địch ra khỏi cao điểm 685. Tuy nhiên, quân Trung Quốc nhanh chóng phát
hiện ra kế hoạch của ta, tổ chức hàng loạt đợt tấn công để lấn chiếm
lại.
Trên đỉnh một ngọn núi nhỏ,
suốt mấy tháng trời, cả ngàn quân hai bên giành giật nhau từng mét đất,
đấu pháo, đấu súng, thi gan đủ các kiểu. Có những lúc ta và địch cách
nhau chỉ vài mét. Các công sự, bãi mìn, các ụ bắn tỉa san sát, đan xen
lẫn nhau, và binh lính hai bên nếu ló mặt ra ngoài, vài giây đã
thành…liệt sĩ.
Dấu tích tàn khốc của cuộc chiến năm xưa
Trở
lại với chuyến đi thăm lại chiến trường xưa sau 32 năm của các cựu binh
Sư đoàn 356. Từ hang Làng Lò, cựu binh Phạm Xuân Thanh quyết định dẫn
đoàn đi theo đường dây liên lạc hữu tuyến của ta hồi trước, men sườn
đông của hang, vượt qua bãi Cửa Tử (trước quân Trung Quốc suốt ngày nã
pháo vào địa điểm này để cắt đường tiếp tế lên cao điểm 685, nên nhiều
người vẫn gọi là bãi Cửa Tử), sang sườn tây của 685 và men theo các lèn
đá leo lên phía trên.
Ông Thanh
bảo, đó gần như là con đường chủ đạo để chuyển người, vận chuyển lương
thực, súng đạn tiếp tế cho các trận đánh trên 'Lò vôi thế kỷ', thời gian
khốc liệt nhất từ cuối năm 1984 cho đến tháng 3 năm 1985. Lẽ ra còn có 2
con đường khác để lên 685, một đường từ đỉnh 772 đi vòng qua, nhưng
địch đã khống chế, một đường từ cao điểm 468 đi lên, nhưng con đường này
một phần bị pháo bắn đêm ngày, nằm trong tầm khống chế của các ụ súng
bắn tỉa, lại phải leo những con dốc dựng đứng, nên ít khi sử dụng đến.
Một quả đạn M72 còn găm nguyên trên vách đá
32
năm, dù màu xanh đã phủ kín trên 'Lò vôi thế kỷ', nhưng chúng tôi vẫn
nhìn thấy những phiến đá bạc phếch, những vết lồi lõm, nứt nẻ, vết tích
chiến tranh vẫn còn hiện hữu.
Vuốt
mồ hôi chảy nhễ nhại trên khuôn mặt, cựu binh Phạm Xuân Thanh chỉ vào
một hang sâu hun hút, nằm gọn dưới vách đá, thấp thoáng giữa những tán
cây. Dưới ánh đèn pin, cảnh vật trong hang dần hiện ra, phía dưới là đất
mủn, vẫn còn những chiếc võng, mảnh ni lông, những vật dụng tùy thân
của các chiến sĩ, cùng một số que hương cháy dở còn găm trên những vách
đá. Hang này là nơi tập trung những chiến sĩ đã bị thương hoặc đã hi
sinh trên cao điểm 685, chờ ngày chuyển về tuyến sau.
Cựu
binh Phạm Ngọc Quyền chắp tay trước ngực gọi lớn: “Các anh em còn ở
đây, xin hãy lên tiếng để chúng tôi đưa về, Hà Giang đã ngừng bắn từ lâu
rồi các anh em ạ!”. Gọi mãi, chỉ là tiếng dội vào vách đá. Không gian
yên tĩnh đến lặng người, ông Quyền khóc lớn: “Đồng đội tôi đã hòa vào
đất đá, hòa quyện với núi non, không bao giờ trở về nữa…”.
Bên trong hang, nơi từng tập trung những chiến sĩ bị thương hoặc đã hy sinh
Dọc
đường lên đỉnh 'Lò vôi thế kỷ', mọi lối đi, mọi ngóc ngách không thiếu
nhưng quả cối, đạn pháo nằm la liệt dưới chân, hay gắn chặt trên những
vách đá, còn nguyên cả linh kiện, ngòi nổ, “trơ gan cùng tuế nguyệt”
suốt 32 năm. Những người lính công binh đi cùng đã phải rất vất vả để mở
đường cho chúng tôi tiến lên. Dẫu biết rằng cực kỳ nguy hiểm, nhưng các
cựu binh Sư đoàn 356 vẫn quyết tâm bằng mọi giá phải đến được những
chiến địa cũ của mình. Phải như vậy, họ mới có thể thanh thản.
Cựu
binh Phạm Xuân Thanh cho biết, đó là còn chưa kể đến hàng ngàn quả mìn
được chôn dưới lòng đất, hay trước những công sự, chiến hào.
Theo
ông Thanh, quân Trung Quốc quyết tìm mọi cách triệt tiêu đường thông
tin liên lạc và vận chuyển lương thực của ta lên 685. Suốt một dải từ
hang Làng Lò lên 'Lò vôi thế kỷ', địch giã pháo suốt đêm ngày, không
biết bao nhiêu chiến sĩ vận tải đã ngã xuống để có thể tiếp tế được
những nắm cơm, những chai nước ít ỏi lên tuyến đầu.
Ở
các trận địa trên 685, dù chênh lệch về lực lượng, lại phải chịu cảnh
đói cơm, thiếu đạn, có khi cả tuần không có nổi một miếng cơm vào bụng,
nhưng các chiến sĩ vẫn kiên gan bám trụ, quyết giữ trận địa, không để
quân Trung Quốc lấn chiếm thêm dù chỉ một mét đất.
Còn tiếp…
Hải Minh – Lê Hồng
Tử chiến ở 'Lò vôi thế kỷ' Hà Giang: Xúc động lời thề sống bám đá, chết hóa đá
(VTC
News) - Bị thương nặng, đồng đội bảo Nguyễn Viết Ninh lên cáng về tuyến
sau nhưng anh vẫn ôm chặt lấy khẩu AK, quyết “bám đá” đúng như lời thề
trên báng súng.
Kỳ 3: Những tấm gương bất tử
Đứng
giữa căn hầm mà 32 năm trước mình cùng đồng đội chốt giữ trên cao điểm
685 (Vị Xuyên, Hà Giang) chống lại cuộc xâm lược của quân Trung Quốc,
cựu binh Phạm Xuân Thanh ngậm ngùi: “Hồi ấy, khó khăn, thiếu thốn trăm
bề, nhưng tất cả không là gì. Đối với người lính, chỉ có 2 điều tâm
nguyện: Tổ quốc và chiến thắng”.
Theo
ông Thanh, điều khiến quân Trung Quốc khiếp sợ nhất chính là sự kiên
cường, sức chịu đựng, và tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ quân đội
nhân dân Việt Nam.
Những
ngày cuối năm 1984, ông Thanh được giao nhiệm vụ phục vụ Tiểu đoàn 2,
Trung đoàn 876, Sư đoàn 356, lúc đó đang chốt giữ trên các mỏm E2, E5
của “Lò vôi thế kỷ” 685. Đây là 2 mỏm gần với vị trí Trung Quốc đóng
quân nhất, tiếp giáp với đỉnh 772. Thời điểm ông lên, quân địch bắt đầu
tràn sang lấn chiếm, ông cũng cầm súng tham gia chiến đấu.
Cựu binh Phạm Xuân Thanh bên căn hầm năm xưa mình chốt giữ
“Ngày
14/1/1985, hỏa lực của chúng bắn cấp tập lên 685 và các sườn xung quanh
hòng cắt đứt đường vận tải, ngơ ngẩn điếc hết cả tai. Đến 15h cùng ngày
thì chúng từ mỏm E1 tràn sang. Tiểu đoàn trưởng Hồ Xuân Tuân (Quỳnh
Lưu, Nghệ An) vừa mới ở hầm đi lên thì bị bộ binh địch ném nguyên 1 quả
lựu đạn chày vào mặt. Lựu đạn nổ nhưng không hiểu sao anh Tuân may mắn
thoát chết, chỉ bị 1 mảnh găm vào mắt, 1 mảnh xuyên má lên gần thái
dương, ngất xỉu.
Tỉnh dậy, anh Tuân
kiên quyết không lùi ra tuyến sau mà vẫn tiếp tục chỉ đạo đồng đội đánh
trả. Bên phía mỏm E2, anh Hậu đại đội trưởng cũng bị trúng một mảnh vào
bánh chè, sau khi băng bó lại tiếp tục chỉ huy đơn vị sẵn sàng chiến
đấu bảo vệ cao điểm”, cựu binh Phạm Xuân Thanh chia sẻ.
Gùi nước lên trận địa (Ảnh tư liệu)
Ông
Thanh kể, suốt mấy ngày chiến đấu ròng rã, tuyến vận tải bị gián đoạn,
đồng nghĩa với việc các chiến sĩ chốt giữ phải nhịn đói, nhịn khát. Ở
chiến địa, súng nổ liên thanh, bụi bay mù mịt, không ai nói ra lời, chỉ
nhìn mồm mà đoán ý đồ của nhau hoặc bằng cử chỉ. Đường dây hữu tuyến
cũng bị đạn pháo cắt đứt, hoàn toàn mất liên lạc với Sở chỉ huy. Không
ai biết tình hình chiến sự diễn ra như thế nào, chẳng có chi viện, nhưng
các chiến sĩ vẫn nhất quyết không bỏ vị trí, tử thủ cho đến người cuối
cùng trước sự tấn công của quân Trung Quốc.
Trong
lần đi thực tế chiến trường xưa cùng các cựu binh mặt trận Vị Xuyên,
tôi được gặp cựu binh Đặng Việt Châu (một sĩ quan cao cấp của Trung đoàn
876, Sư đoàn 356). Ông Châu năm nào cũng lặn lội tìm lên Thanh Thủy, để
được sống lại với những ký ức hào hùng năm xưa. Gặp chúng tôi, ông vui
vẻ ngồi tiếp chuyện, thỉnh thoảng lại rơm rớm nước mắt khi kể về những
người đồng đội năm xưa của mình.
Ông
kể, hồi ấy, tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ trẻ cao ngút trời, đó
cũng là điều khiến ông tự hào nhất. Có đợt, một đơn vị chuẩn bị vào
chiến đấu, lúc ông đến thăm và động viên anh em, thì bỗng thấy có nhiều
binh lính đã cạo trọc đầu, cởi trần, lau chùi súng ống sáng quắc, khí
thế ngùn ngụt, chỉ chờ xung trận. Chưa kịp có ý kiến, thì người đội
trưởng đã vui vẻ: “Báo cáo, bọn em đã sẵn sàng, chỉ có nhất xanh cỏ, nhì
đỏ lòng. Thủ trưởng cứ báo lên trên chuẩn bị huân chương cho anh em
nhé, không thắng không về… ”.
Cựu binh Đặng Việt Châu xúc động khi kể lại chuyện đồng đội
Một
dịp khác, ông Châu lên thăm chiến địa, tiện thể báo với một người bạn
tên Cường đang trấn giữ ở chốt, rằng cấp trên đã có lệnh điều động anh
ấy về. Tuy nhiên, anh Cường đã thẳng thắn trả lời: "Báo cáo, cơ hội lập
công đã đến sao lại về? Tôi từ chối…". Nghe đâu, chỉ vài ngày sau, người
chiến sĩ ấy đã hi sinh anh dũng bên một lèn đá.
Ông
Châu và các cựu binh Vị Xuyên không bao giờ quên được tấm gương y tá Lê
Trần Mãn. Anh Mãn được tăng cường lên chiến đấu ở Đại đội 7, Tiểu đoàn
5, Trung đoàn 153. Những ngày đầu năm 1985, Trung Quốc phát hiện ra ý
định đánh lấn dũi của ta lên “Lò vôi thế kỷ”, tức khắc tổ chức đánh lại.
Ở trận đánh trên mỏm E4, lính Tàu cậy đông, bố trí bắn yểm trợ, rồi tức
khắc kéo người lên cắm cờ. Y tá Mãn đã bỏ vị trí, bất chấp các ổ bắn
tỉa đang phục sẵn, chạy lên giằng lấy lá cờ Trung Quốc, tháo ra bỏ vào
túi áo. Một loạt đạn bắn ra, anh Mãn gục xuống bên cán cờ trần trụi.
Hình ảnh ấy đã trở thành niềm tự hào dân tộc trong tiềm thức của các
chiến sĩ.
Cựu binh Lê Hồng Mai bên một căn hầm trú ẩn của chiến sĩ trên điểm cao 685
Câu
chuyện về sự hi sinh của người chiến sĩ Nguyễn Viết Ninh (Phú Thọ) trên
điểm cao 685 cũng luôn được các đồng đội nhắc đến, không chỉ vì lòng
dũng cảm mà còn có lời thề khắc trên báng súng của anh. Lời thề đó đã
trở thành kim chỉ nam cho các chiến sĩ trên mặt trận Vị Xuyên.
Một
ngày giáp tết âm lịch 1985, lúc cánh lính trẻ trên chốt 685 ngồi kể cho
nhau nghe về gia đình, về những lần đón tết, thì trung đội trưởng
Nguyễn Viết Ninh cứ hì hụi khắc chữ lên báng súng, rồi bôi trắng dòng
chữ "Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử". Người chiến sĩ vỗ lên báng
súng, tuyên bố với đồng đội: “Quân Trung Quốc dù đông, nhưng đất của
ta, ta quyết tâm giữ”.
Liền ngay
hôm sau, quân Trung Quốc tấn công dồn dập, pháo bắn như vãi đạn và bộ
binh hò hét xung phong. Nguyễn Viết Ninh dù đã bị thương nhưng vẫn tiếp
tục chỉ huy trung đội đánh địch, bẻ gãy hàng chục đợt phản kích của bộ
binh Trung Quốc.
Trưa hôm sau, anh
tiếp tục bị đạn bắn vào chân, thương nặng. Đại đội trưởng Thái Khắc Ba
bảo Ninh lên cáng về tuyến sau nhưng anh vẫn ôm chặt lấy khẩu AK, quyết
“bám đá” đúng như lời thề trên báng súng. Đến chiều 29 tết âm lịch,
Nguyễn Viết Ninh bị thêm một vết thương vào đầu và hi sinh.
Khi
đồng đội mang thi thể anh về, anh chết trong tư thế vẫn ôm chặt khẩu
súng AK trước ngực, khẩu súng với lời thề khắc ghi: "Sống bám đá, chết
hóa đá, thành bất tử". Thi thể chiến sĩ Nguyễn Viết Ninh được chuyển về
tuyến sau và sau này đưa về an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên (Hà
Giang). Đến cuối năm 2014, theo nguyện vọng của gia đình, hài cốt của
anh được đưa về an táng tại Phú Thọ, cạnh mộ phần của bố mẹ, giữa miền
quê trung du bát ngát chè xanh ở quê nhà.
Còn tiếp…
Hải Minh – Lê Hồng
Tử chiến trên “Lò vôi thế kỷ” Hà Giang: Nã pháo diệt lính Trung Quốc như ngả rạ
(VTC
News) - Trên đỉnh núi nhỏ, lính Tàu không tiếc quân, dùng số đông định
lấy thịt đè người, nhưng pháo mình bắn chết như ngả rạ.
Kỳ 4: Đấu pháo kinh hoàng
Cao
điểm 685 vốn là một ngọn núi nhỏ trong hàng loạt ngọn núi liên tiếp
nhau ngay sát cửa khẩu Thanh Thủy (Vị Xuyên, Hà Giang). Đỉnh núi này là
một trong những chiến trường khốc liệt nhất của Mặt trận Vị Xuyên 32 năm
trước. Suốt mấy tháng trời ròng rã cuối năm 1984, đầu 1985, trên núi
diễn ra hàng chục trận đánh ác liệt. Với lực lượng ít hơn hẳn so với
quân Trung Quốc, cả về con người lẫn phương tiện chiến tranh, nhưng với ý
chí quyết tâm của các chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, chúng ta đã
giành chiến thắng.
Trong ký ức của
nhiều cựu binh Mặt trận Vị Xuyên, bên cạnh những trận đánh giáp la cà
quyết tử chống quân Trung Quốc tràn sang lấn chiếm, thì mọi người nhớ
nhất là những cuộc đấu pháo và những lần phục kích bắn tỉa cả của ta và
địch.
Đại tá Nguyễn Kim Chung,
nguyên Chỉ huy Phó Chính trị, Bộ CHQS tỉnh Hà Giang tâm sự, hồi đấy khi
chiếm được những điểm cao, quân Trung Quốc đã làm đường vào tận nơi, đưa
một lực lượng pháo rất mạnh vào bảo vệ các vị trí chiếm đóng trái phép
trên lãnh thổ Việt Nam. Trong chiến đấu, ta bắn một thì chúng bắn mười,
pháo kích nhả đạn sáng rực trời đêm, cày xới từng mét đất, từng trận địa
của ta. Chúng bắn kiểu nhà giàu không tiếc của.
Sơ đồ điểm cao 685 trong ký ức cựu binh Đặng Việt Châu
Cựu
binh Phạm Xuân Thanh, từng chốt giữ trên điểm cao 685 những ngày khói
lửa nhất chia sẻ: “Có những lúc, các chiến sĩ chỉ giao tiếp với nhau
bằng cử chỉ, vì có gọi cũng không nghe nổi, ai cũng điếc đặc ngẩn ngơ vì
tiếng pháo.
Mọi người đã quá quen
với việc pháo bắn nhiều, bắn liên hồi đến nỗi, có những lúc hơi yên ắng
một tý, thì các chiến sĩ lại lăn tăn nghi ngờ, không biết quân Trung
Quốc ngừng pháo thì có tổ chức luồn sâu hay kéo sang lấn chiếm hay
không?”.
Cựu binh Đặng Việt Châu
(Nghĩa Đàn, Nghệ An) khi được hỏi đến, thì ông tần ngần một lúc mới trả
lời: “Biết miêu tả thế nào nhỉ? Như pháo hoa đêm giao thừa chẳng hạn,
hoặc các anh lấy thanh củi ném vào cái bếp lò đang cháy, xem cái tàn lửa
nó bung lên ra sao, thì đó chính là cảnh tượng của việc đấu pháo trên
đỉnh 685 trong cuộc chiến 32 năm trước”.
Trong
cuộc chiến ở 'Lò vôi thế kỷ', mỗi bên đóng ở một phía, giằng co nhau
quyết liệt, và cả một ngọn núi nhỏ trở nên trắng xóa vì đạn pháo, chỉ
duy nhất tồn tại một gốc nghiến cổ thụ trên đỉnh 685, nhưng ngọn cũng bị
cắt trụi.
Cựu binh Phạm Ngọc Quyền xúc động bên dấu tích của cuộc chiến năm xưa
“Bên
mình cũng trắng xóa và bên nó cũng trắng xóa, nhưng mình có lợi thế là
vách đá dựng đứng che chở, pháo chúng nó câu sang bị sượt qua rồi nổ ở
phía sau, cho nên quân mình vẫn ém được và chống trả những đợt xâm lấn
của bộ binh Trung Quốc”, cựu binh Đặng Việt Châu kể lại.
Dù
pháo binh Trung Quốc bắn sang trận địa mình với một lượng đạn pháo
khổng lổ, nhưng hiệu quả thì không bằng pháo binh Việt Nam. Những trận
địa pháo của ta đã trở thành nỗi khiếp đảm kinh hồn của giặc, bởi khả
năng bắn cực kỳ chính xác và độ sát thương cao.
Theo
lời ông Châu, bộ binh Trung Quốc dồn hết về phía một bên sườn của 685,
lại là sườn dốc thoai thoải chứ không phải dốc đứng như phía trận địa
chốt giữ của ta. Thế nên pháo của mình cứ thoải mái bắn vào, gần như
phát nào trúng phát đấy.
Và cái
danh xưng “Lò vôi thế kỷ” cũng xuất phát từ cuộc đấu pháo ác liệt từ
ngày 13/1/1985 cho đến ngày 19/1/1985. Những ngày đó, quân Trung Quốc
bắn pháo trước, bắn ròng rã để mở đường cho bộ binh từ mỏm E1 tràn sang
các điểm E2, E5 do các chiến sĩ ta đang chốt giữ.
Cựu binh Lê Hồng Mai trên mỏm E1, mỏm cao nhất của 685, năm xưa quân Trung Quốc chiếm đóng trái phép trên mỏm này
“Trên
đỉnh núi nhỏ, lính Tàu không tiếc quân, dùng số đông định lấy thịt đè
người, nhưng pháo mình bắn chết như ngả rạ. Mấy ngày liên tục, cứ mỗi
lần chúng định tổ chức tấn công với số lượng lớn, đều bị ta gọi pháo dập
vào, chỉ mới vài quả đã tan rã hết đội hình. Đến ngày 19, đôi bên dừng
bắn bởi chúng chết nhiều quá, phải thu dọn chiến trường. Lúc đó, vì vận
chuyển đạn pháo khó khăn, bên mình cũng gần hết đạn. Và trận đấu pháo 6
ngày đó đã trở thành nỗi khiếp đảm của chúng. Và với đặc điểm thay quân
liên tục, những tốp lính Trung Quốc lên thay thấy những cảnh tượng đó
quá khiếp hãi, không dám liều mạng như trước nữa”, cựu binh Đặng Việt
Châu cho biết.
Bên cạnh chuyện đấu
pháo trên 'Lò vôi thế kỷ', thì một trong những ký ức không bao giờ quên
của các cựu binh Mặt trận Vị Xuyên chính là câu chuyện bắn tỉa. Lúc dừng
pháo thì hai bên lại bắn tỉa, bắn liên hồi. Quân Trung Quốc vốn có lợi
thế hơn vì đóng ở mỏm cao nhất, bên cạnh đó lại có thêm các ổ bắn tỉa ở
cao điểm 772 và những cao điểm khác dòm sang. Nhưng không vì thế mà mình
lép vế. Với khả năng bắn cực kỳ chính xác và chiến thuật cực kỳ linh
động của các chiến sĩ, lại toàn dùng B40, B41, nên quân Trung Quốc dù
đông cũng không mấy gã dám chui ra khỏi hầm trú ẩn.
Dải đất hình yên ngựa, nối giữa mỏm E5 và E1, nơi đối đầu gần nhất giữa ta và quân Trung Quốc
Cựu
binh Đặng Việt Châu nhớ nhất một kỷ niệm trong cuộc đấu pháo 6 ngày đầu
năm 1985. Lần đó, ông thay mặt sở chỉ huy trung đoàn lên đỉnh 685 động
viên thăm hỏi anh em. Ở mỏm E5, một chiến sĩ tên Lưu Trần Hà xúc động
xin phép được ôm lấy thủ trưởng.
Ông
Châu hỏi: "Tay thế nào mà sao thối thế?". Ông Hà bảo: "Báo cáo, em vừa
bốc xác của thằng trinh sát pháo binh của địch chỗ gốc nghiến. Em chả sợ
chết, chả sợ bắn tỉa, nhưng phải lấy được cái xác của Tàu có đầy đủ
súng ống, làm bằng chứng cho cuộc xâm lăng của chúng". Ông Châu hỏi
tiếp: "Vậy anh em trên này có gặp khó khăn gì không?". "Dạ, báo cáo, bọn
em vừa phát hiện ra chúng có một ổ bắn tỉa không biết từ đâu, nhưng bắn
rát lắm” - ông Hà thuật lại.
Theo
lời kể của ông Hà, mỏm E5 vốn gần nhất với mỏm E1 trên đỉnh 685, nơi
quân Trung Quốc đang đóng, ở giữa là một dải đất như hình yên ngựa, hầm
bắn tỉa của quân Trung Quốc nằm đâu đó trên dải đất ấy, bắn liên hồi.
Ông
Châu nhặt viên đá, cho vào balo buộc vào dây, rồi nằm trong hầm vứt
mạnh ra xa và kéo về, chỉ nghe tiếng đạn veo véo, lúc kéo về chỉ còn cái
balo xơ xác
Ông Lưu Trần Hà bảo
một đồng đội đang nấp ở hầm cách đấy chừng 20 mét lấy cái mũ sắt buộc
vào mũi súng, nhô lên thập thò rồi thụt xuống, còn mình bò sang một chỗ
khác, thủ sẵn khẩu B41. Cái mũ sắt vừa mới ngoi lên đã thấy súng nổ liên
hồi. Phía bên này, ông Hà đã xác định được vị trí, tức khắc 1 quả B41
phóng thẳng vào ổ bắn tỉa. Cái ụ đá vỡ vụn, tốp lính Trung Quốc tan xác.
Kể từ lần đó, quân Trung Quốc không bao giờ dám lập ổ bắn tỉa chỗ dải đất hình yên ngựa đó nữa.
Còn tiếp…
Hải Minh – Lê Hồng (Theo lời kể của cựu binh Đặng Việt Châu cùng các đồng đội)
Tử chiến ở “Lò vôi thế kỷ” Hà Giang: Đấu súng giành giật từng mét đất
(VTC
News) - Bộ binh Trung Quốc sau những loạt đạn bắn mở đường, đã thi nhau
xung phong lấn chiếm những cứ điểm mà mình đang trấn giữ.
Kỳ 5: Đấu súng như phim
Trong
ký ức của cựu binh Đặng Việt Châu cùng một số đồng đội khác, trên 'Lò
vôi thế kỷ 685', đã diễn ra hàng trăm trận đánh lớn nhỏ, vô cùng khốc
liệt. Khốc liệt nhất vẫn là cuộc đấu pháo 6 ngày, từ ngày 13 đến ngày
19/1/1985. 3 ngày cuối cùng của cuộc đấu pháo đó chính là thời điểm gian
khổ nhất, khi bộ binh Trung Quốc sau những loạt đạn bắn mở đường, đã
thi nhau xung phong lấn chiếm những cứ điểm mà mình đang trấn giữ.
“Chúng
định lấy thịt đè người, xua quân từ mỏm E1 ồ ạt lấn chiếm, nhưng đến
ngày 19, đôi bên dừng bắn bởi địch chết nhiều quá, phải thu dọn chiến
trường. Lúc đó, vận chuyển đạn pháo khó khăn, bên mình cũng cạn kiệt
đạn. Với một lực lượng đông hơn hẳn nhưng chúng không thắng nổi ý chí
quyết tử của ta”, cựu binh Đặng Việt Châu cho biết.
Những
cựu binh từng trực tiếp tham gia trận chiến kinh hoàng trên điểm cao
685 giờ cũng không còn được mấy người. Cựu binh Phạm Ngọc Quyền, Phạm
Xuân Thanh là một trong số những nhân chứng sống ít ỏi đó.
Đó
cũng là lý do mà những cựu binh này nhất quyết phải đưa bằng được chúng
tôi lên 685 nhằm chứng thực lại những câu chuyện năm xưa.
Một quả đạn còn găm nguyên trên vách đá
Một trong những dấu tích tàn khốc của cuộc chiến trên Lò vôi thế kỷ
Cựu
binh Phạm Ngọc Quyền vốn là chiến sĩ thuộc Đại đội 6, Tiểu đoàn 2,
Trung đoàn 876, Sư đoàn 356, tham gia cuộc chiến Vị Xuyên 32 năm trước.
Theo
ông Quyền, lúc đó sau khi Trung đoàn 153, Sư đoàn 356 tổ chức đánh lấn
dũi trên 685, thì khả năng quân Trung Quốc sẽ tổ chức phản công là rất
cao. Đại đội 6 được giao nhiệm vụ lên “Lò vôi thế kỷ” đánh phản kích
trên mỏm E2, sau đó nếu đủ thời cơ sẽ phát triển chống địch xâm lấn ở
mỏm E4, và kết hợp với lực lượng của Trung đoàn 153 đánh lên mỏm E1.
“Công
sự, hầm hào của ta nhiều chỗ đã bị hỏa lực địch tàn phá, chủ yếu dựa
vào địa hình tự nhiên để thực hành tác chiến. Giáp tết, thay vì bánh
chưng, thịt lợn dưa hành, thì quà lên điểm cao 685 cho chúng tôi là hàng
ngàn quả lựu đạn các loại, đạn M79, B40, B41, cùng các loại đạn dược
khác. Đó là những món quà quý giá nhất cho người lính trong trận tuyến
này”, cựu binh Phạm Ngọc Quyền cho biết.
Cựu binh Lê Hồng Mai, Phạm Ngọc Quyền đi tìm lại ký ức năm xưa trên đỉnh 685
Đêm
26 tháng chạp, pháo bắn liên hồi, mặt đất rung chuyển. Các chiến sĩ
trên điểm chốt đều sôi sục ý chí quyết tử. Một số anh em làm nhiệm vụ
vận tải cũng xin được trực tiếp cầm súng chiến đấu.
Nửa
đêm, tiếng pháo không ngớt mà còn gia tăng tần suất. Hai bên đều bắn
phong tỏa đường tiếp viện của nhau. Quân Trung Quốc khi tràn sang, bị
pháo Việt Nam bắn chết như ngả rạ, chúng có ý rút về mỏm E1.
“Tôi
đang nép mình bên vách núi, lăm lăm khẩu AK báng gập định nhả đạn thì
một sĩ quan đại đội đến và giao nhiệm vụ cùng 2 đồng đội tên là Bản và
Kết vòng xuống phía tây nam của mỏm E2 chặn địch.
Ba
anh em lao nhanh về hướng chân của mỏm E2, vừa ép sát được một mô đá
tai mèo thì một quả B40 bay vèo tới, sượt qua đầu táng thẳng vào vách đá
phía sau, may mà không ai bị làm sao”, cựu binh Phạm Ngọc Quyền thuật
lại.
Phút nghỉ ngơi hiếm hoi của các chiến sĩ trên Mặt trận Vị Xuyên (Ảnh tư liệu)
Trong
đêm tối, lợi dụng ánh sáng của đạn pháo, nhìn thấy 2 lính Trung Quốc
đang dìu một gã bị thương về trận địa, ông Quyền tức khắc kê khẩu AK,
điểm xạ diệt gọn cả 3 tên. Vừa dứt tiếng súng thì địch ở mỏm E1 đã phát
hiện, trút đạn như mưa về vị trí nhóm chiến sĩ đang ẩn nấp.
Đến
giữa đêm, nhóm chiến đấu của ông Quyền được bổ sung thêm một chiến sĩ
bộ binh tên Danh. Cả nhóm chia đội hình phối hợp, bắn trả lại những ụ
bắn tỉa của quân Trung Quốc trên E1 bắn xuống. Đêm ấy, suốt mấy tiếng
đồng hồ đấu súng kinh hoàng, nhưng phía tây nam mỏm E2, ông Quyền cùng
những người đồng đội của mình vẫn giữ vững vị trí, đạn giã cả băng, lựu
đạn quăng cật lực. Và càng về gần sáng, pháo của ta và địch lại càng bắn
dữ dội hơn nữa.
Trong ánh sáng lờ
mờ, ông Phạm Ngọc Quyền bỗng phát hiện hai, rồi ba, bốn toán địch đang
lom khom trên đoạn giao thông hào giữa mỏm E2 và E1 trên “Lò vôi thế
kỷ”, có vẻ chúng đang tìm cách rút về E1. Ngay tức khắc, các chiến sĩ ra
hiệu, lặng lẽ trườn đi tìm các vị trí khóa đầu khóa đuôi, nằm phục sẵn.
Tưởng
được an toàn, toán lính Trung Quốc nào ngờ ăn ngay quả lựu đạn cầu
trúng giữa đội hình, nổ tan xác. Liền sau đó, ông Quyền cùng đồng đội
lia cả băng đạn AK vào cái đám nhốn nháo phía trước. Bóng người liên
tiếp đổ gục. Vài phút sau, nghe thấy tiếng hô gọi pháo, bốn anh em lại
rút về ẩn nấp sau những vách đá dựng đứng, mặc cho hỏa lực của địch điên
cuồng dội xuống trả đũa.
Tầm 6h 30
phút sáng ngày 27 tháng chạp (âm lịch), các chiến sĩ chốt giữ trên “Lò
vôi thế kỷ” đồng loạt tiến hành phản kích. Phạm Ngọc Quyền cùng 3 đồng
đội của mình cũng nhận nhiệm vụ mở một mũi tiến công địch đang nấp trong
công sự trước mỏm E2 từ cánh trái, theo hướng tây nam.
Trên
đỉnh ngọn núi nhỏ, tiếng hô “xung phong” vang lên ầm ầm từ những bóng
người nhỏ bé thoắt ẩn thoắt hiện, chìm trong những cột khói mịt mù. Trên
tất cả các hướng tiến công, bộ đội ta thi nhau trút đạn, pháo, hỏa lực
sang các mục tiêu đã được xác định.
Những
toán lính Trung Quốc mò sang xâm lấn hốt hoảng kháng cự yếu ớt, tìm mọi
cách tháo chạy về mỏm núi E1, trên đỉnh “Lò vôi thế kỷ”.
Còn tiếp…
Hải Minh – Lê Hồng(Theo hồi ký Giữ đất đón xuân, và ký ức của cựu binh Phạm Ngọc Quyền cùng các đồng đội).
Tử chiến ở 'Lò vôi thế kỷ': Đấu súng, nã pháo giáp lá cà diệt lính Trung Quốc
(VTC
News) - Lực lượng pháo binh đã đẩy lùi 2 đợt tấn công tổng lực của quân
xâm lược Trung Quốc, loại khỏi vòng chiến đấu hàng trăm tên địch, giữ
vững các trận địa.
Kỳ 6: Ký ức bi hùng
Nhắc
lại thời điểm 27/12/1984 (âm lịch, giáp tết), trên đỉnh “Lò vôi thế kỷ”
Hà Giang, bộ đội ta đồng loạt phản công, cựu binh Phạm Ngọc Quyền (Đại
đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356) xúc động kể lại:
“Đó
là lần thứ 2 tôi rơi vào tình thế sinh tử, nhưng may mắn vẫn còn sống
sót, để giờ đây kể lại mọi chuyện với các bạn. Lúc đấy, nhóm chiến đấu
của tôi nhanh chóng tản ra, liều chết bám vào đường hào, tấn công ngược
lên phía trước mỏm E2. Tôi phán đoán kiểu gì quân Trung Quốc sẽ còn ẩn
nấp phía trước, cả nhóm liền bố trí chiến sĩ Bản nằm phục lại và kê
súng, chỉ chờ chúng ló mặt ra là bắn, Danh và Kết luồn xuống dưới đánh
thốc lên, còn tôi bò lên phía trên quan sát và chặn đường địch từ mỏm E3
rút sang .
Mới bò được một đoạn
thì nghe thấy liên tiếp nhiều tiếng nổ đinh tai nhức óc ngay phía sau
mình. Quay lại thì thấy Bản đã bị dính đạn, nằm thở dốc bên vách đá. Ở
phía dưới, Danh cũng bị thương nhiều chỗ, trong đó có vết thương ngay
sát cổ khá nặng, máu chảy đầm đìa thấm ướt hết cả áo. Tôi giật lấy cuốn
băng từ tay anh Kết rồi quấn quanh vết thương nơi cổ Danh, nhưng không
kịp nữa rồi, Danh đã tắt thở, không nói được câu nào, ánh mắt vẫn trừng
trừng”.
Ngay lúc đó, lại một loạt
đạn bắn tới tấp vào chỗ cả nhóm đang ẩn nấp, mọi người chỉ biết chúi vào
khe đá tránh đạn mà không ngóc đầu lên quan sát nổi. Chỉ được một lúc,
đạn ngừng, ông Quyền ngẩng đầu lên quan sát thì thấy ở gần đó, một nhóm
chiến sĩ mới tiến lên đang bắn xối xả vào mấy ụ bắn tỉa.
Cựu binh Phạm Ngọc Quyền trên một vị trí mà mình đã chiến đấu trong cuộc chiến 32 năm trước
Sau
khi hội ý, tất cả cùng dội B40 vào trận địa của địch phía trước E2. Bản
thân ông Phạm Ngọc Quyền cùng một chiến sĩ nữa tên là Cảnh vác súng lao
sang bám sát vào vách đá núi. Một lúc sau, 2 người nhanh chóng phát
hiện một cửa hầm bắn tỉa được ngụy trang rất kỹ, không bị ảnh hưởng bởi
hỏa lực bắn thằng của ta. Ông Quyền một tay cầm khẩu AK, tay còn lại cầm
gói bộc phá lớn, len lỏi gần sát cửa hang, giật kíp rồi ném thẳng. Chỉ
nghe một tiếng nổ ùm, rồi một cột khói bốc lên màu vàng chóe.
“Tôi
xách khẩu AK nhảy vào giữa đám khói, ai ngờ lòng hang cũng khá sâu và
thẳng đứng làm tôi ngã bổ chửng. Cái thang dây của địch cũng bị bộc phá
làm đứt, xung quanh chả có gì ngoài 7 cái xác cháy đen thui nằm vương
vãi. Định trèo lên nhưng lại thêm 1 quả đạn pháo nổ ngay mép hang, sức
ép lại làm tôi rơi tụt xuống, choáng váng một lúc mới tỉnh lại, đá đổ
rào rào”, cựu binh Phạm Ngọc Quyền hồi tưởng.
Những dấu tích tàn khốc của cuộc chiến năm xưa
Ở
ngoài, đạn pháo vẫn nổ rầm rầm đinh tai nhức óc. Ông Quyền đoán rằng ở
ngoài quân ta đang tấn công kịch liệt. Chứ nếu không, địch mà tràn xuống
được thì kiểu gì chúng sẽ không quên thả xuống hang vài quả lựu đạn,
khi chúng đã nhìn thấy mình ném bộc phá và nhảy vào hang. Suy nghĩ đó
khiến ông Quyền cảm thấy phấn khích, liền nén đau khoác khẩu AK và lại
bám đá tìm cách trèo lên cửa hang.
Trèo
được một lúc, ông Quyền nhìn thấy ông Cảnh cùng mấy anh em nữa đang ở
trước cửa hang. Mọi người ôm chầm lấy nhau ứa nước mắt. Vừa nghe tin
quân mình đang hoàn toàn làm chủ trận địa, thì bỗng cả loạt đạn pháo của
quân Trung Quốc lại thi nhau trút xuống, cả đỉnh núi rung chuyển.
Lúc
đó đã quá trưa ngày 27 tháng chạp (âm lịch), Phạm Ngọc Quyền cùng các
chiến sĩ chỉ biết nằm úp mặt xuống đất, núp sau những khe đá tránh mảnh
pháo. Bên mỏm E5 chỗ đơn vị của ông Hồ Xuân Tuân chốt giữ cũng khói mù
mịt đen ngòm, những cột lửa bốc lên, đất đá bay tứ tán. Bộ binh Trung
Quốc ở một bên sườn núi lại thấy xuất hiện đông nghịt, thi nhau hò hét
xung phong lên lấn chiếm.
Đi tìm lại ký ức năm xưa trên những vách đá 'Lò vôi thế kỷ'
Đến
lượt pháo binh Việt Nam bắn thẳng vào đội hình tấn công của địch, những
tiếng nổ liên hồi, những thân xác bị hất tung lên cao cùng đất đá, rơi
xuống nằm im bất động. Tuy nhiên, một số lính Trung Quốc đi đầu đã thoát
khỏi loạt đạn pháo, tiến gần đến các vị trí chốt giữ. Mọi người nhanh
chóng triển khai đội hình chiến đấu.
Phạm
Ngọc Quyền kê khẩu M79 lên khe đá, chưa kịp nhả đạn thì đã nghe thấy
một tiếng nổ “đoành” ngay phía sau lưng. Ông quay ngoắt lại thì chỉ thấy
có vết máu dính trên vách đá. Một người lính thông tin tên Quyết nằm
chiến đấu cạnh mình đã không còn thấy ở đâu nữa. “Anh ấy đã dính trọn
quả B40 của giặc”, người cựu binh già bật khóc.
Các
chiến sĩ chia nhau chốt các đoạn giao thông hào và bắn trả. Những loạt
đạn súng bộ binh cùng tiếng lựu đạn nổ như pháo, kèm tiếng nổ của hỏa
lực B40 cùng M79. Những bóng người liên tiếp đổ gục. Khoảng nửa tiếng,
pháo của ta lại bắn dữ dội hơn nữa. Quân Trung Quốc đoán chừng không thể
xông lên phía trước, đành hô hào rút lui khỏi chiến địa.
Cựu binh Phạm Xuân Thanh thấy một quả đạn M72 còn găm nguyên trên vách đá
Nhiều
năm nay, nước mắt chưa bao giờ thôi rơi trên khuôn mặt các cựu binh
trong những cuộc hành quân trở về chiến trường Vị Xuyên. Ảnh: Hoàng
Phương
“Chúng
tôi nhận được lệnh không đuổi theo, bảo toàn lực lượng, đề phòng địch
phản kích. Từ 4h chiều cho đến hết nửa đêm, chúng không xua bộ binh lên
lấn chiếm lần nào nữa. Tính ra, trong ngày 27 tháng chạp, các chiến sĩ
phối hợp cùng lực lượng pháo binh đã đẩy lùi 2 đợt tấn công tổng lực của
quân xâm lược Trung Quốc, loại khỏi vòng chiến đấu hàng trăm tên địch,
giữ vững các trận địa”, cựu binh Phạm Ngọc Quyền thuật lại đầy vẻ tự
hào.
Trời
xẩm tối, anh em vận tải của Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 876 cũng vừa lên
tới nơi, mang theo cơm nắm, lương khô, nước uống, bắt tay nhau “cố gắng
nhé”. Những người lính chốt giữ ai cũng xúc động, ý chí dâng lên mãnh
liệt. Đêm, Tham mưu trưởng Bùi Minh Đệ và Trung đoàn trưởng Cao Bá Hùng
lại lên thăm hỏi động viên. Các thủ trưởng nhận định quân Trung Quốc sẽ
lại tiếp tục tiến đánh.
Ông Phạm
Ngọc Quyền tiếp tục nhận nhiệm vụ mới, dẫn theo 12 chiến sĩ trở lại dưới
chân mỏm E4. 21h ngày 27 tết, cả nhóm lại gùi lựu đạn, bông băng thuốc
men lầm lũi đi trong màn đêm đen ngòm về các vị trí đã được xác định,
rồi nhanh chóng triển khai đào hào, công sự trận địa, sắp xếp đội hình
chiến đấu phòng ngự.
Đến gần sáng
mới xong mọi công việc. Ông Quyền cùng đồng đội vừa chợp mắt được một
lát thì đã choảng tỉnh dậy vì tiếng vọng của pháo nổ, tiếng hỏa lực hòa
lẫn với tiếng súng bộ binh, vang lên từ phía xa xa và càng lúc càng kéo
đến gần.
Còn tiếp…
Hải Minh – Lê Hồng(Theo hồi ký Giữ đất đón xuân, và ký ức của cựu binh Phạm Ngọc Quyền cùng các đồng đội)
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét