Chuyển đến nội dung chính

CHUYỆN KỂ RÕ NHẤT VỀ WW II 106/10

DANH NGÔN VỀ CHIẾN TRANH:

-Chiến tranh ai cũng ghét nhưng ai cũng sẵn sàng kết bạn với nó, kể cả tôn giáo và cộng sản, những tổ chức tự vỗ ngực là giàu tình thương đồng loại nhất thế giới. Vậy, chiến tranh là ai, có phải là thần trừng phạt?
-"Chiến tranh sẽ hoàn tất công trình của hận thù"
                                                                          Bejamin Foudane 
-Ai tin tưởng vào bạo lực, thì kẻ đó đang chuẩn bị chiến tranh 
                                                                          Mahatma Gandhi
-Vì không thể bắt mọi người phục tùng lẽ phải, người ta biến lẽ phải thành sự phục tùng sức mạnh. 
                                                                             Blaise Pascal
-Trăm trận đánh, trăm trận được, chưa phải là người giỏi trong những người giỏi. Không đánh mà làm khuất phục được quân của người, ấy mới là người giỏi trong những người giỏi.
                                                            Tôn Tử
-Không gì ngụy trang nổi sự tàn nhẫn lạnh lùng của những sự kiện trong chiến tranh, bởi vì kẻ thắng cũng như kẻ bại đều không được cảm phục, cũng chẳng bị khinh bỉ hay căm ghét. Số phận và thần thánh quyết định hầu như sự may rủi bất định của những trận đánh … về phần những quân nhân, những sự so sánh khiến họ hiện ra, dù họ là người thắng hay bại, như là những con vật hay những vật vô tri vô giác chẳng thể gợi nên cảm xúc ngưỡng mộ cũng như khinh bỉ, mà chỉ gợi sự hối tiếc rằng con người sao lại có thể bị biến đổi đến như vậy.

                                                         Simone Weil
-Không có chiến tranh giữa con người với con người, chỉ có chiến tranh giữa nhà nước với nhà nước.
                                                                       Rousseau 
 
---------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
 
World War II in HD Colour tập 10




Chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh của Mỹ


Âm mưu và thủ đoạn của Mỹ – Chính quyền Sài Gòn, trong chiến lược “ Việt Nam hóa” chiến tranh. Quân và dân ta đã chiến đấu chống  chiến lược “Việt Nam hóa ” đó như thế nào?

          1.Chiến lược“ Việt Nam hóa” chiến tranh của Mỹ.
          1.1/Hoàn cảnh lịch sử. Do bị thất bại nặng nề trong chiến tranh cục bộ ở miền Nam và chiến tranh phá hoại ở miền Bắc. Đế quốc Mỹ dưới thời tổng thống Ních Xơn chuyyển sang thực hiện chiến lược “Việt Nam hóa” chiến tranh.
          * Việt Nam hóa chiến tranh là hình thức chiến tranh xâm lược thực dân kiểu mới của Mỹ, được tiến hành bằng quân đội tay sai là chủ yếu, có sự hổ trợ của một lực lượng chiến đấu Mỹ’, do cố vấn Mỹ chỉ huy cùng với vũ khí và phương tiện chiến ttranh của Mỹ.
          1.2/Âm mưu và thủ đoạn:
          a.Âm mưu:
          –Tiếp tục thực hiện chính sách dùng “người việt trị người Việt”, tận dụng triệt để xương máu của người Việ Nam để giảm xương máu của người Mỹ trên chiến trường.Thay màu da trên xác chết.
          -Xoa diệu dư luận của nhân dân Mỹ và nhân dân thế giới để tiếp tục cuộc chiến tranh xâm lược.
          b.Thủ đoạn:
          -Rút dần quân viễn        chinh Mỹ và quân các nước thân Mỹ khỏi miền Nam. Tăng cường xây dựng và viện trợ cho quân ngụy để quân ngụy có thể tự đứng vững và tự gánh vác lấy chiến tranh.
          -Tăng cường đầu tư vốn, kĩ thuật phát triển kinh tế miền Nam, vừa để lừa bịp vừa để bóc lột nhiều hơn để giảm gánh nặng cho Mỹ.
          -Mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc lần thứ hai, tăng cường, mở rộng chiến tranh xâm lược Lào Cam pu chia, mà lực lượng xung kích là lực lượng ngụy quân (dùng người Đông Dương đánh người Đông Dương)

QUAN ĐIỂM KINH THÁNH

Chiến tranh

Thời xưa, dân Y-sơ-ra-ên đi tranh chiến nhân danh Đức Chúa Trời của họ, là Đức Giê-hô-va. Vậy có phải Đức Chúa Trời chấp nhận các cuộc chiến ngày nay không?

Tại sao dân Y-sơ-ra-ên đi tranh chiến?

ĐIỀU MỘT SỐ NGƯỜI NÓI

Dân Y-sơ-ra-ên thờ một “thần chiến tranh” khát máu.

ĐIỀU KINH THÁNH NÓI

Các dân tộc mà dân Y-sơ-ra-ên tranh chiến thì vô cùng hung bạo và đồi bại. Họ giao cấu với thú vật, loạn luân và dâng con tế thần. Sau khi đã cho họ nhiều thế kỷ để thay đổi, Đức Chúa Trời phán: “Các dân tộc mà ta đang đuổi khỏi trước mặt các ngươi đã khiến mình bị ô uế bởi những điều đó”.—Lê-vi 18:21-25; Giê-rê-mi 7:31.
“Bởi sự gian ác của các dân tộc ấy mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đuổi chúng khỏi trước mặt anh em”.—Phục truyền luật lệ 9:5.

Đức Chúa Trời có ủng hộ bên nào trong các cuộc chiến ngày nay không?

ĐIỀU BẠN CÓ THỂ BIẾT

Trong nhiều cuộc chiến, các nhà lãnh đạo tôn giáo ở cả hai phe đều nói rằng Đức Chúa Trời ủng hộ bên họ. Sách nói về nguyên nhân chiến tranh (The Causes of War) cho biết: “Tôn giáo luôn góp phần vào mỗi cuộc chiến từ trước đến nay”.

ĐIỀU KINH THÁNH NÓI

Tín đồ đạo Đấng Ki-tô không được tranh chiến với kẻ thù. Sứ đồ Phao-lô viết cho các anh em đồng đạo: “Nếu có thể được, hãy gắng hết sức hòa thuận với mọi người... anh em đừng trả thù”.—Rô-ma 12:18, 19.
Chúa Giê-su không bảo các môn đồ tham gia chiến tranh, ngược lại ngài nói với họ: “Hãy luôn yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những người ngược đãi mình, hầu anh em trở nên con của Cha trên trời” (Ma-thi-ơ 5:44, 45). Ngay cả khi sống trong một nước đang tham chiến, tín đồ đạo Đấng Ki-tô nên giữ trung lập, “không thuộc về thế gian” (Giăng 15:19). Nếu Đức Chúa Trời muốn những người thờ phượng ngài yêu kẻ thù và tách biệt khỏi thế gian, lẽ nào ngài ủng hộ bên này hoặc bên kia trong cuộc chiến ngày nay?
“Nước của tôi không thuộc về thế gian này. Nếu Nước của tôi thuộc về thế gian này thì người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do Thái. Nhưng thật ra, Nước của tôi không ra từ thế gian này”.—Giăng 18:36.

 Chiến tranh có bao giờ chấm dứt không?

ĐIỀU MỘT SỐ NGƯỜI NÓI

Chiến tranh là điều không thể tránh được. Sách về chiến tranh (War and Power in the 21st Century) bình luận: “Chiến tranh có cả một tương lai. Còn hòa bình thế giới lâu dài sẽ không có khả năng ‘nổ ra’ trong thế kỷ này”.

ĐIỀU KINH THÁNH NÓI

Chiến tranh sẽ chấm dứt khi không còn những kẻ gây chiến. Không lâu nữa, Nước Đức Chúa Trời, tức chính phủ có thật cai trị từ trời, sẽ hủy bỏ mọi vũ khí trên đất và dạy con người sống hòa bình. Kinh Thánh bảo đảm rằng Đức Chúa Trời sẽ “chỉnh lại mọi việc liên quan đến những nước mạnh ở xa. Họ sẽ lấy gươm rèn thành lưỡi cày, lấy giáo rèn thành lưỡi liềm. Nước này sẽ không vung gươm đánh nước kia; họ cũng chẳng tập luyện chinh chiến nữa”.—Mi-chê 4:3.
Kinh Thánh dạy rằng dưới sự cai trị của Nước Đức Chúa Trời, sẽ không còn những chính phủ tranh đấu cho quyền lợi riêng, không còn những điều luật bất công khiến người dân nổi loạn hoặc các thành kiến kích động sự chia rẽ chủng tộc. Kết quả là chiến tranh sẽ không còn. Đức Chúa Trời hứa: “Chúng sẽ không gây hại gì... vì trái đất sẽ tràn đầy tri thức về Đức Giê-hô-va như bao dòng nước tràn ngập biển cả”.—Ê-sai 11:9.
“Ngài dẹp chiến tranh khắp bờ cõi đất, bẻ gãy cánh cung, đập tan ngọn giáo, thiêu đốt chiến xa trong ngọn lửa hừng”.—Thi thiên 46:9.

Quan điểm của Đức Chúa Trời về chiến tranh vào thời xa xưa





Nước Biển Đỏ bắt đầu ập lên Pha-ra-ôn và đạo quân của ông
Thời đó người dân đang bị áp bức. Dân của Đức Chúa Trời vào thời xưa là dân Y-sơ-ra-ên không ngừng cầu xin Đức Chúa Trời giải cứu, nhưng chưa thấy ai đến cứu họ. Những kẻ áp bức là dân Ai Cập hùng mạnh (Xuất Ê-díp-tô Ký 1:13, 14). Trong nhiều năm, người Y-sơ-ra-ên chờ đợi Đức Chúa Trời chấm dứt ách áp bức của Ai Cập. Cuối cùng, đã đến thời điểm thích hợp để Đức Chúa Trời hành động (Xuất Ê-díp-tô Ký 3:7-10). Kinh Thánh tường thuật rằng đích thân ngài tranh chiến với Ai Cập. Ngài giáng một loạt các tai vạ xuống Ai Cập, rồi sau đó tiêu diệt vua Ai Cập và đội quân của ông tại Biển Đỏ (Thi-thiên 136:15). Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã chứng tỏ là “một chiến-sĩ” chiến đấu cho dân ngài.—Xuất Ê-díp-tô Ký 15:3, 4.
Việc Đức Chúa Trời đích thân tranh chiến với dân Ai Cập cho thấy ngài không phản đối mọi cuộc chiến. Trong những lần khác, ngài cho phép dân Y-sơ-ra-ên tham gia chiến tranh. Ví dụ, ngài ra lệnh cho họ tiến hành chiến tranh chống lại dân Ca-na-an vô cùng gian ác (Phục-truyền Luật-lệ Ký 9:5; 20:17, 18). Ngài lệnh cho vua Đa-vít của nước Y-sơ-ra-ên khai chiến chống lại những kẻ áp bức là dân Phi-li-tin. Đức Chúa Trời thậm chí còn chỉ cho Đa-vít biết chiến thuật để giành thắng lợi.—2 Sa-mu-ên 5:17-25.
Những lời tường thuật đó cho thấy rằng khi sự gian ác và áp bức ảnh hưởng đến dân Y-sơ-ra-ên, Đức Chúa Trời cho phép chiến tranh xảy ra để bảo vệ dân ngài và gìn giữ sự thờ phượng thật. Nhưng hãy lưu ý ba điểm quan trọng sau đây về các cuộc chiến theo lệnh của Đức Chúa Trời.
  1. CHỈ CÓ ĐỨC CHÚA TRỜI XÁC ĐỊNH AI THAM CHIẾN. Vào một dịp nọ, Đức Chúa Trời phán với dân Y-sơ-ra-ên: “Trong trận nầy các ngươi sẽ chẳng cần gì tranh-chiến”. Vì sao? Chính Đức Chúa Trời sẽ tranh chiến cho họ (2 Sử-ký 20:17; 32:7, 8). Ngài đã làm thế nhiều lần, chẳng hạn như trong trường hợp được nói ở đầu bài. Vào những lần khác, Đức Chúa Trời ra lệnh cho dân ngài ở nước Y-sơ-ra-ên thời xưa chiến đấu trong những cuộc chiến mà ngài chấp thuận, cụ thể là những cuộc chiến để xâm chiếm và bảo vệ Đất Hứa.—Phục-truyền Luật-lệ Ký 7:1, 2; Giô-suê 10:40.
  2. CHỈ CÓ ĐỨC CHÚA TRỜI XÁC ĐỊNH KHI NÀO CUỘC CHIẾN DIỄN RA. Các tôi tớ của Đức Chúa Trời phải kiên nhẫn chờ đến thời điểm được ngài ấn định để chiến đấu chống lại những kẻ áp bức và  gian ác đang bao vây họ. Trong thời gian chờ đợi, họ không được tự ý gây chiến. Khi tự ý làm thế, họ không được Đức Chúa Trời chấp nhận. Thật vậy, Kinh Thánh cho thấy một khi Đức Chúa Trời không cho phép mà dân Y-sơ-ra-ên dám tự ý gây chiến thì họ thường phải chuốc lấy thảm bại. *




  3. Ra-háp và gia đình đứng giữa thành Giê-ri-cô đổ nát




    Dù tranh chiến với dân Ca-na-an, nhưng Đức Chúa Trời đã cứu mạng một số người như Ra-háp và gia đình bà
    ĐỨC CHÚA TRỜI CHẲNG HỀ VUI KHI CON NGƯỜI CHẾT, KỂ CẢ NGƯỜI ÁC. Giê-hô-va Đức Chúa Trời là Nguồn của sự sống và là đấng tạo ra loài người (Thi-thiên 36:9). Vì vậy, ngài không muốn nhìn thấy cảnh con người chết. Nhưng thật đáng buồn, có những người độc ác tìm cách áp bức và thậm chí giết người khác (Thi-thiên 37:12, 14). Để ngăn chặn những việc đó, đôi khi Đức Chúa Trời cho phép chiến tranh xảy ra để chống lại kẻ ác. Dù vậy, trong suốt những năm ra lệnh cho dân Y-sơ-ra-ên tham chiến, ngài vẫn “thương-xót” và “chậm nóng-giận” đối với những kẻ áp bức dân ngài (Thi-thiên 86:15). Chẳng hạn, ngài ra lệnh rằng trước khi đánh một thành nào, dân Y-sơ-ra-ên phải “giảng hòa cùng nó” trước để dân chúng trong thành có cơ hội thay đổi cách sống và tránh được chiến tranh (Phục-truyền Luật-lệ Ký 20:10-13). Qua việc này, Đức Chúa Trời cho thấy rằng ngài “chẳng lấy sự kẻ dữ chết làm vui, nhưng vui về nó xây-bỏ đường-lối mình và được sống”.—Ê-xê-chi-ên 33:11, 14-16. *
Qua những điều vừa đề cập, chúng ta thấy rằng vào thời xa xưa, Đức Chúa Trời xem chiến tranh là một cách chính đáng để chấm dứt nhiều hình thức áp bức và gian ác. Nhưng chính Đức Chúa Trời, chứ không phải con người, mới có quyền xác định khi nào cuộc chiến sẽ xảy ra và ai sẽ tham gia. Đức Chúa Trời có thích gây chiến một cách khát máu không? Hoàn toàn không! Ngài rất ghét bạo lực (Thi-thiên 11:5). Quan điểm của Đức Chúa Trời về chiến tranh có thay đổi không khi Con ngài là Chúa Giê-su Ki-tô bắt đầu công việc truyền giáo vào thế kỷ thứ nhất?

Quan điểm của Đức Chúa Trời về chiến tranh vào thế kỷ thứ nhất

Thời đó người dân đang bị áp bức. Như tổ phụ của họ, dân Do Thái vào thế kỷ thứ nhất đã không ngừng cầu xin Đức Chúa Trời giải thoát, lần này là khỏi ách đô hộ của đế quốc La Mã. Rồi họ nghe nói về Chúa Giê-su. Liệu ngài có phải là Đấng Mê-si như được báo trước không? Chẳng ngạc nhiên gì khi nhiều người “hy vọng ngài là đấng được chọn để giải cứu Y-sơ-ra-ên” khỏi ách áp bức La Mã (Lu-ca 24:21). Nhưng họ không thấy sự giải thoát nào cả. Thay vì thế, năm 70 công nguyên, đội quân La Mã đã tiến đến phá hủy thành Giê-ru-sa-lem và đền thờ ở đó.
Điều gì đã xảy ra? Sao Đức Chúa Trời không chiến đấu cho dân Do Thái như ngài đã làm trong quá khứ? Tại sao ngài không cho phép họ tham gia chiến tranh để thoát khỏi ách áp bức? Quan điểm của Đức Chúa Trời về chiến tranh có thay đổi không? Không. Nhưng có một thay đổi lớn liên quan đến dân Do Thái. Họ đã chối bỏ Con Đức Chúa Trời, tức Chúa Giê-su, là Đấng Mê-si (Công vụ 2:36). Vì thế, với tư cách là một dân tộc, họ mất mối quan hệ đặc biệt với Đức Chúa Trời.—Ma-thi-ơ 23:37, 38.
Dân Do Thái và Đất Hứa không còn được Đức Chúa Trời bảo vệ, họ không bao giờ có thể chính đáng tuyên bố rằng mình đang tham gia cuộc chiến mà Đức Chúa Trời chấp nhận và hỗ trợ. Như Chúa Giê-su báo trước, ân huệ của Đức Chúa Trời đã được chuyển từ dân Y-sơ-ra-ên theo huyết thống sang một dân tộc mới, một dân tộc thiêng liêng, sau này được gọi là “dân Y-sơ-ra-ên của Đức Chúa Trời” (Ga-la-ti 6:16; Ma-thi-ơ 21:43). Hội thánh gồm các tín đồ được xức dầu chính là dân Y-sơ-ra-ên của Đức Chúa Trời. Vào thế kỷ thứ nhất, Đức Chúa Trời phán rõ với họ: ‘Nay anh em là dân của Đức Chúa Trời’.—1 Phi-e-rơ 2:9, 10.
Vì giờ đây các tín đồ được xức dầu vào thế kỷ thứ nhất là “dân của Đức Chúa Trời”, nên ngài có thay họ chiến đấu để giải thoát họ khỏi ách áp bức La Mã không? Hoặc ngài có cho phép họ nổi lên chống lại những kẻ áp bức không? Không. Tại sao? Khi nói đến cuộc chiến theo lệnh của Đức Chúa Trời, thì chỉ có Đức Chúa Trời mới xác định khi nào cuộc chiến ấy nổ ra, như được đề cập ở bài trước. Đức Chúa Trời không chiến đấu thay cho các tín đồ vào thế kỷ thứ nhất, ngài cũng không cho phép họ tham gia chiến tranh. Rõ ràng, thế kỷ thứ nhất không phải là thời điểm Đức Chúa Trời chiến đấu chống lại sự gian ác và áp bức.
Vì thế, như tôi tớ của Đức Chúa Trời vào thời xưa, các tín đồ vào thế kỷ thứ nhất phải chờ đợi cho đến khi ngài chấm dứt sự gian ác và áp bức. Trong khi chờ đợi, ngài không cho phép họ tự trả thù bằng cách gây chiến với kẻ thù. Chúa Giê-su dạy rõ về điều này. Ví dụ, ngài không chỉ thị các môn đồ tham gia chiến tranh, nhưng phán với họ: “Hãy luôn yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những người ngược đãi mình” (Ma-thi-ơ 5:44). Khi Chúa Giê-su báo trước thời điểm thành Giê-ru-sa-lem vào thế kỷ thứ nhất sẽ bị quân La Mã tấn công, ngài lệnh cho các môn đồ đừng ở lại chiến đấu mà hãy chạy trốn, và họ đã làm thế.—Lu-ca 21:20, 21.
Hơn nữa, dưới sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời, sứ đồ Phao-lô viết: “Anh em đừng trả thù... vì có lời viết: ‘Sự trả thù là của ta, ta sẽ báo trả, Đức Giê-hô-va phán vậy’” (Rô-ma 12:19). Phao-lô đã trích lại những lời Đức Chúa Trời phán cách đây hàng thế kỷ, như được ghi nơi Lê-vi Ký 19:18 và Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:35. Như chúng ta đã xem xét trong bài trước, một cách Đức Chúa Trời báo thù cho dân của  ngài vào thời xa xưa là hỗ trợ họ trong các cuộc chiến chống lại kẻ thù. Vì thế những lời của Phao-lô cho thấy quan điểm của Đức Chúa Trời về chiến tranh vẫn không thay đổi. Vào thế kỷ thứ nhất, Đức Chúa Trời xem chiến tranh là cách chính đáng để báo thù cho tôi tớ ngài và chấm dứt các hình thức áp bức, gian ác. Tuy nhiên, như những gì diễn ra trong quá khứ, chỉ có Đức Chúa Trời mới xác định khi nào cuộc chiến diễn ra và ai tham chiến.
Rõ ràng, Đức Chúa Trời không cho phép tín đồ đạo Đấng Ki-tô vào thế kỷ thứ nhất tham gia chiến tranh. Nhưng còn ngày nay thì sao? Ngài có cho phép bất cứ nhóm người nào tham gia chiến tranh không? Hoặc có phải đây là lúc Đức Chúa Trời can thiệp và chiến đấu thay cho tôi tớ ngài không? Thời nay Đức Chúa Trời có quan điểm nào về chiến tranh? Bài cuối trong loạt bài này sẽ giải đáp các câu hỏi trên.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32