Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
ĐỌC SÁCH 1/f (“Trung Quốc của Mao Trạch Đông”"
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET) Sách là ngọn đuốc soi rọi chân lý, là chiếc khăn thấm đẫm máu, nước mắt và lòng nhân ái của loài người!
------------------------------------------------------------------
-Từ
ngày cách mạng vô sản nổ ra và "thành công vang dội", bao nhiêu chiến
sĩ cộng sản ưu tú lâm vào cái chết oan ức, bi kịch vì bị đồng chí mình thanh trừng, mấy
ai được sống trọn vẹn một cuộc đời trong an lành, hạnh phúc? -Hết
nạn đày đọa thanh trừng thì đến nạn thoái hóa, biến chất! Ngày nay, còn
bao nhiêu người cộng sản vẫn hoạt động quên mình vì chủ nghĩa cộng sản,
vì nhân dân phục vụ? -Danh lợi, khi hết thơm rồi thì thối quá chừng! -Ngày
xưa hình tượng người đảng viên cộng sản đẹp bao nhiêu thì ngày nay hình
tượng đó xấu xí, tầm thường, tha hóa bấy nhiêu. Tại sao? -Ôi, khai quốc công thần! Ôi, đấu tranh giai cấp! Ôi, chuyên chính vô sản! Ôi, "định hướng XHCN"! -Im lặng trước tà ác, chính là ủng hộ cho nó. Có một câu danh ngôn của
Napoleon:“Thế giới chìm đắm trong đau khổ không phải vì tội ác của kẻ
xấu mà là vì sự im lặng của những người tốt”! -Bắt chước Putin: "Ai mãi đi theo CNCS, người đó không có trí não, ai khước từ lòng tốt của nó, người đó không có trái tim!".
1940 – 1954: cải tạo Xã hội Chủ nghĩa Gesa Gottschalk Phan Ba dịch từ chuyên san lịch sử “Trung Quốc của Mao Trạch Đông” do GEO EPOCHE xuất bản Vào lúc ban đầu, ĐCS cầm quyền đã mở ra cho hàng triệu người
Trung Quốc một tương lai đầy hy vọng: để tranh thủ người dân cho Chủ
nghĩa Cộng sản, các cán bộ đã phân phát phúc lợi, tiến hành cải cách
kinh tế, thành lập công đoàn, trao cho người phụ nữ những quyền chưa
từng được biết đến. Thiên Tân trở thành nơi lớn nhất để thí nghiệm đường
lối mới – thành phố triệu dân đầu tiên mà các chiến binh nhà nông của
Mao đã chiếm được năm 1949.
Ở
nông thôn, các cán bộ đã nhanh chóng thực hiện cuộc cải tạo Xã hội Chủ
nghĩa: để đập tan “giai cấp địa chủ phong kiến”, ĐCD tịch thu sở hữu của
địa chủ và để cho các tòa án nhân dân phán xử về con người đã bị tước
quyền lực, như ở đây trong tỉnh Quảng Đông. Ảnh: GEO EPOCHENhững người phu còng lưng xuống sâu tới mức đầu của họ gần
chạm chân. Họ cẩn thận giữ thăng bằng từ những chiếc thuyền đang chòng
chành qua những tấm ván hẹp lên trên bờ. Thuyền nhỏ chậm chạp len vào
giữa những chiếc tàu chở hàng trên con sông Hải Hà. Đang là tháng 6, mùa
mưa đã bắt đầu.Dọc theo bờ sông, dài hàng kilômét, hàng ngàn người đàn ông đang còng
lưng tải nặng, dưới những bó gỗ, những bao gạo, thùng. Vác chúng từ
những chiếc tàu chạy bằng hơi nước trong cảng của thành phố Thiên Tân
lên bến tàu, rồi vào trong các nhà kho, cuối cùng là vào các nhà máy và
cửa hàng. Không có những người phu thì Thiên Tân – thành phố lớn thứ nhì
của Trung Quốc, 120 kilômét về phía Đông Nam của Bắc Kinh – sẽ tê liệt. Thương mại đã khiến thành phố 1,7 triệu dân này phình to ra trong các
thập niên vừa qua. Thành phố nằm trong một vùng đồng bằng, cách bờ biển
50 kilômét về phía Tây, năm con sông đổ vào Hải Hà ở đó, là con sông
mang tàu chở hàng từ Hoàng Hải vào tới đây qua thủy triều. Thiên Tân tăng trưởng thành từng đợt, và người ta nhận ra điều đấy ở
các khu phố: trải dài về phía Đông Nam của khu phố cổ Trung Quốc chật
hẹp là các khu phố được kiến tạo rộng rãi hơn của người Âu, những người
đã để lại dấu vết kiến trúc của họ ở đấy sau khi Thiên Tân mở cửa trong
thế kỷ 19. Rồi nằm trong những vùng ngoại thành là các căn nhà bằng đất
sét và hộ ở của công nhân; sống ở đây là những người từ làng mạc đi vào
thành phố, trong hy vọng tìm được việc làm. Những người muốn làm phu đều phải gia nhập Thanh Bang, băng đảng
Xanh: vì hơn 60.000 công nhân vận tải của Thiên Tân được tổ chức theo
phường hội do các gangster của hội bí mật này kiểm soát. Những người bây giờ – trong tháng 6 năm 1949 – bốc hàng từ tàu thuyền
trong cảng, không biết đến luật lệ nào khác ngoài luật lệ của người chủ
họ. Từ hàng trăm năm nay, hệ thống cấp bậc nghiêm ngặt của các phường
hội vận tải đã quyết định cuộc sống của các người phu – và thường là cả
cái chết của họ nữa. Các ông chủ gửi công nhân của mình vào trong cuộc
chiến chống lại những người cạnh tranh, có những người nào đấy đã chết
với một con dao trong thân thể. Hàng ngày, một người phu có thể chảy máu
mà chết vì một tai nạn hay bị hàng hóa chất cẩu thả đè bẹp. Cả thợ thủ công, công nhân nhà máy và tài xế xích lô cũng nằm dưới
quyền của Thanh Bang, nên tổ chức này có đến hơn 250.000 công nhân chỉ
riêng trong Thiên Tân. Ngay các nhân viên của hoàng đế, những người đã bảo đảm các đặc quyền
cho giới chủ phường hội cả một thời gian dài, cũng đã hoài công cố gắng
giới hạn quyền lực của những người đó vào thời gian sau này. Các trùm
băng đảng này đã liên kết chặt chẽ với các cán bộ của Quốc Dân Đảng cho
tới mức họ không cần phải e sợ một sự giới hạn nào cả. Cả dưới thời
người Nhật chiếm đóng, các ông chủ vẫn có thể ngăn chận được mọi cố gắng
làm giảm ảnh hưởng của họ. Thế nhưng bây giờ, trong mùa hè mưa nặng hạt của năm 1949 này, Thanh
Bang có một đối thủ mới: những người lính nông dân và cán bộ làng mà
trong số đó có nhiều người chưa từng bao giờ đặt chân vào một thành phố
lớn trước đó. Những người Cộng sản của Mao đã chiếm được Thiên Tân sáu
tháng trước đó, thành phố đầu tiên trong số những thành phố triệu dân
của Trung Quốc, và bây giờ sắp sửa bắt đầu thực hiện những ý tưởng của
họ. Lần đầu tiên, các cán bộ không làm cho nông dân của những ngôi làng
xa xôi hẻo lánh trở thành một phần của xã hội mới do Mao Trạch Đông mơ
tưởng, mà là hàng trăm ngàn công nhân nhà máy, tiểu thương, doanh nhân,
phụ nữ nội trợ, thợ công nhật – và những người phu ở cảng của thành phố. VẪN CÒN TRONG NGÀY tiến vào, vào ngày 15 tháng 1 năm
1949, người Cộng sản tuyên bố rằng từ giờ trở đi Thiên Tân sẽ được quản
lý bởi một “chính phủ nhân dân thành thị”. Vì nền kinh tế – tê liệt
hoàn toàn từ nhiều tháng nay – cần phải được tái khởi động ngay lập tức
nên các cán bộ đã thành lập một “phòng tiếp quản”, cái quốc hữu hóa tất
cả các thể chế công cộng của thành phố cũng như các doanh nghiệp của
giới tinh hoa Quốc Dân Đảng và lãnh đạo chúng từ lúc đó.
Chế
độ lợi dụng lòng nhiệt tình của giới trẻ: như vào ngày 1 tháng 19 năm
1950, kỷ niệm ngày lập nước, sinh viên đã diễu hành trên đường phố Bắc
Kinh. Ảnh: GEO EPOCHE
Nhiều nhóm bao gồm người từ quân đội và dân sự tỏa ra và xem xét 663
cơ sở: trường học, bệnh viện, doanh nghiệp. Họ ghi chép những gì còn lại
và phát triển một kế hoạch cho tương lai sắp tới đây. Hầu như tất cả
các giám đốc, đốc công và nhân viên nhà nước đều tạm thời được phép giữ
chức vụ của họ, vì người Cộng sản hoàn toàn không có kinh nghiệm lãnh
đạo một công ty hay cầm quyền một thành phố lớn.Thế nhưng từ những vùng nông thôn mà họ đã chiếm được, các cán bộ của
Mao đã mang theo một hệ thống quản lý ba cấp, cái mà bây giờ họ mang
sang áp dụng cho thành phố lớn: trên bình diện cao nhất, “chính phủ nhân
dân thành thị” ban hành các chỉ thị chung, thâu thuế và quản lý các nhà
máy đã quốc hữu hóa. Các cơ quan hành chính của mười một quận điều khiển những việc tại địa phương, ví dụ như hòa giải các cuộc đình công. Từng nhóm đảng viên năm người chịu trách nhiệm về trật tự trên đường
phố, tổ chức các cuộc họp phố, xây dựng công đoàn, giải thích chính sách
của nhà nước cho người dân. Bây giờ thì người Cộng sản phải chứng tỏ rằng không xảy ra hỗn loạn
khi họ tiếp nhận một thành phố lớn. Thiên Tân cần phải là một ví dụ sáng
chói cho một sự quản lý đô thị và tái kích động kinh tế thành công – để
các thành phố vẫn còn chưa chiếm được ở miền Trung và miền Nam Trung
Quốc bớt chống cự lại quân đội của Mao. Nhưng vào lúc ban đầu tình hình kinh tế của Thiên Tân lại càng xấu
hơn, mâu thuẫn giữa nghèo và giàu tăng thêm. Vì giống như các các bộ đã
tước quyền sở hữu của địa chủ và chia lại ruộng đất cho nông dân trong
các làng do ĐCS chiếm đóng, các thành viên của các ủy ban đường phố
trong sự nhiệt tình cách mạng đã xúi giục công nhân chống lại chủ, sinh
viên chống giáo sư, nghèo chống giàu. Tóm lại: họ xúi giục cuộc đấu tranh giai cấp. Sự hồi sinh thương mại và sản xuất đang hết sức cần thiết đã không diễn ra. Giữa tháng 4 Trung ương Đảng vì thế đã gửi người bạn
chiến đấu cũ của Mao, Lưu Thiếu Kỳ, đến Thiên Tân, Lưu, cao lớn và
tương đối ít nói, trước hết là cần phải trấn an giới doanh nhân. Thái độ cho tới lúc đấy của một vài cán bộ là “tả khuynh”, ông ấy
giải thích cho họ. Tất nhiên, ông ấy khẳng định, là chủ hãng vẫn có
quyền sa thải công nhân, một ngày làm việc có thể kéo dài nhiều hơn tám
giờ. Thêm vào đó, ông quyết định rằng tiền lương thực được giữ ở mức của
cuối năm 1948. Trong tương lai, các liên hiệp và công đoàn sẽ được
thành lập và thương lượng với nhau về tiền lương và điều kiện làm việc. Nhưng có lẽ lời nói của ông ấy trấn an các doanh nghiệp ít hơn là các
quan hệ họ hàng của ông ấy: vợ của Lưu xuất thân từ một gia đình trong
Thiên Tân với nhiều quan hệ kinh doanh rộng khắp trong thành phố này. Vì thế mà lời nói của ông ấy được xem là đáng tin cậy. Thêm vào đó,
các cam đoan của ông ấy được ghi vào trong các quy tắc hướng dẫn cho
chính quyền thành phố.
Năm
triệu địa chủ bị tước sở hữu đã chết bởi cuộc cải cách ruộng đất. Bức
ảnh này chụp nông dân trong tỉnh Hà Nam trong lúc đang đốt các giấy tờ
chứng nhận quyền sở hữu cũ. Ảnh: GEO EPOCHE
Đổi lại, các doanh nhân chỉ cần tái đầu tư lợi nhuận “cao quá mức” vào kinh tế của thành phố.Ở mặt kia, Lưu kêu gọi công nhân và đảng viên bây giờ hãy giúp cho
nền kinh tế tăng tốc và đừng vì cuộc đấu tranh giai cấp mà làm nguy hại
đến thành công; vấn đề bây giờ là tương lai của Trung Quốc, điều đấy
quan trọng hơn là lợi ích của cá nhân. Với các biện pháp của mình, Lưu theo một phương án mà ông ấy đã đề
nghị một năm trước đó trong một bản thảo nội bộ: vào lúc ban đầu, Trung
Quốc cần phải sử dụng nền kinh tế tư nhân qua một “Chủ nghĩa Tư bản Nhà
nước”, đẩy mạnh phát triển nhờ sự giúp đỡ của nó – và chỉ ngăn chận một
Chủ nghĩa Tư bản không giới hạn qua kiểm soát. Trong vòng ba tuần của lần đến làm việc, Lưu bãi bỏ các nhóm đảng
viên năm người trên đường phố và tập trung tất cả quyền lực vào trong
tay của chính quyền thành phố. Ông cũng tăng cường cho “Cơ quan An
ninh”, tên gọi cho cảnh sát của những người Cộng sản. Cơ quan này cần
tiếp nhận các nhiệm vụ hành chính của những nhóm năm người và thay họ
giữ an ninh và trật tự trên đường phố. Tuy vậy, những người cảnh sát thi hành nhiệm vụ không lý tưởng hóa
như các cán bộ Đảng từ nông thôn. Ví dụ như mãi đến tháng 1 năm 1950 họ
mới đóng cửa các nhà chứa – mặc dù ĐCS đã lên án sự mãi dâm như là một
hệ thống bóc lột và chủ nhà chứa được xem như là kẻ thù giai cấp. Cuối cùng, Lưu Thiếu Kỳ còn đề nghị Đảng bộ Thiên Tân hãy tập họp các
nhóm quần chúng quan trọng nhất – thầy giáo, nhân viên nhà nước, sinh
viên, nhân viên, doanh nhân – vào trong các tổ chức. Tiếp theo sau đó
cần phải thu phục những người lãnh đạo của các tổ chức này cho các mục
đích của Chủ nghĩa Cộng sản và sau đó là tất cả các thành viên của
chúng. Vì tầm quan trọng về kinh tế của chúng mà đầu tiên lá các nhà máy đã
quốc hữu hóa cần phải được liên kết chặt chẽ với Đảng, rồi tiếp theo
sau đó là các doanh nghiệp tư nhân lớn, cuối cùng là những xưởng truyền
thống, thường là nhỏ tí. Thay vì xúi giục các tầng lớp của xã hội chống
lại nhau, người ta cần nên tranh thủ tất cả các nhóm quan trọng nhất
bằng cách này cho lần khởi đầu. Cho tới đầu những năm 1950, đường lối của Lưu sẽ là gương mẫu trong
tất cả các thành phố lớn của Trung Quốc: nó là một sự khước từ một cách
thực dụng giấc mơ xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản ngay lập tức. Nhờ chiến lược này mà giới tân lãnh đạo đã có thể tái khởi động nền
kinh tế. Trên toàn Trung Quốc, cho tới năm 1951 giá trị của sản xuất
công nghiệp từ các nhà máy tư nhân đã tăng lên 48%, trong một vài ngành
còn tăng hơn gấp đôi. Thuế thu được từ khu vực kinh tế tư nhân tăng hơn
80% trong nửa sau của năm 1950. Tuy vậy, ở Thiên Tân có một nhóm đứng chắn trên con đường đấu tranh từng bước giành quyền lực này: Thanh Bang. LỄ NGHI ĐƠN GIẢN: nến, vài nén hương, một lời thề
trung thành, một ít tiền – thế rồi người đàn ông đấy trở thành thành
viên của Thanh Bang. Từ nhiều thế kỷ nay, người ta chỉ cần gia nhập một
phường hội vận tải là đủ để tìm việc làm như phu khuân vác trên các bến
tàu. Thế nhưng kể từ khi các chủ xe tải gia nhập Thanh Bang vào khoảng
năm 1900, những người phu cũng phải thề nguyền trung thành với dân
gangster: trong một nghi lễ được gọi là “Mở cửa núi”. Các phường hội lớn có một sếp, zongtou, và nhiều chỉ huy cấp
dưới, lo thuê công nhân, giám sát tình trạng xe và ghi chép sổ sách.
Bậc dưới họ trong hệ thống cấp bậc là những “người đứng đường”. Họ đi
tuần tra trong khu vực của phường hội, giám sát những người phu và kiểm
soát để không cho bất kỳ một thương gia nào có thể bí mật giao hàng của
họ. Khi một chiếc tàu cập bến hay một con tàu hỏa đi vào, những người
công nhân đi tới chỗ chủ của họ. Chỉ khi tất cả các người phu của mình
đã có việc làm, người chủ mới thuê thêm thợ công nhật không thuộc phường
hội của mình. Tức là công nhân vận tải của phường hội có thể cảm thấy an toàn hơn những người nghèo còn lại một chút. Nhưng họ trả một giá đắt cho việc đó: người chủ giữ lại cho tới 80%
tiền công. Hoặc là ông ấy lấy trực tiếp phần của mình, hay là ông ấy thu
tiền thuê các xe đẩy và nhiều loại phí khác, ví dụ như “tiền bôi trơn” –
cho công việc bôi mỡ lên các trục xe. Và thêm vào đó, cảnh sát cũng đòi
tiền cho việc sử dụng xe. Cuối cùng, có đôi lúc người phu chỉ còn lại một phần mười tiền công của mình. Nhưng những người sếp của 227 phường hội không chỉ kiểm soát chặt chẽ
công nhân của họ. Họ cũng chia nhau thành phố: một vài nhóm kiểm soát
84 bến tàu của thành phố, họ chỉ chịu trách nhiệm cho việc bốc dỡ hàng.
Họ giao hàng hóa lại cho các phường hội khác để chuyên chở đi trong
thành phố. Ai nhận hàng, điều đấy phụ thuộc vào ranh giới lãnh địa, nhưng cũng
phụ thuộc vào loại hàng hóa. Thương gia và doanh nhân chỉ được phép giao
hàng của họ cho phường hội chịu trách nhiệm chuyên chở cho họ. Và khi
sếp một doanh nghiệp muốn tự chở hàng lấy, ông ấy vẫn phải trả tiền cho
phường hội, “phí qua đường”.
Để
hỗ trợ cho sự tăng trưởng kinh tế Trung Quốc, Liên bang Xô viết đã gửi
chuyên gia đến. Bức ảnh này chụp một nữ chuyên gia Xô viết với các nữ
nhân công của một nhà máy dệt. Ảnh: GEO EPOCHE
Qua sự độc quyền này, các phường hội có thể đòi hỏi những giá rất cao
từ các thương gia và chủ hàng. Ai chống lại việc đấy sẽ bị khủng bố –
nhà máy của người đấy sẽ bị đập tan tành, nhân viên và công nhân sẽ bị
đánh đập, chính ông ấy sẽ bị đe dọa. Những người phu cũng vậy, họ sẽ bị
đánh đập nếu như đứng lên chống lại.Không một bộ máy hành chính nào của thành phố Thiên Tân đã từng có
thể kiểm soát thành công cartel đấy của giới phường hội hay giới hạn
được quyền lực của nó, nó có ảnh hưởng quá lớn đến giới chính trị cao
nhất. Cả cảnh sát cũng có tên trong danh sách trả lương của những người
chủ này. Và vì thế mà bây giờ, sau khi người Cộng sản tiến vào, các công nhân vận tải hầu như không quan tâm đến những người chủ mới. Những người phu biết gì về những người quản lý Thiên Tân chứ? Chỉ một
ít người biết đọc thật sự. Họ không chia Thiên Tân ra thành mười một
quận, mà chia thành những lãnh địa của các phường hội. Họ hầu như không biết gì về thành phố quê hương của họ nhiều hơn là
khu vực làm việc và khu phố mà họ thường hay sống trong các ngôi nhà một
tầng quanh một cái sân trong nhỏ, cái mà có cho tới mười gia đình chia
nhau. Bây giờ, trong mùa mưa, mái nhà dột, đất sét rơi ra, gỗ có thể sụp
xuống bất cứ khi nào. Lúc nóng nực, các ngôi nhà này hôi thối, trong
mùa đông thì chúng lại lạnh như băng. Không có nước máy lẫn hệ thống thoát nước. Một nhà vệ sinh công cộng
là đủ cho 500 người đàn ông, không có một nhà vệ sinh nào cho giới nữ
của thành phố. Phần lớn các gia đình đều dùng xô, những cái rồi họ lại
đổ đi trên đường phố. Trong cuộc sống đầy dơ bẩn và bạo lực này, các phường hội là là một
nơi để trú ẩn. Chúng bảo vệ họ trước sự độc đoán của nhân viên nhà nước,
trước những cuộc tấn công của các phường hội cạnh tranh, trong lúc
tranh cãi với ai đó, người không phải là thành viên của phường hội.
Phường hội quyên góp một ít tiền cho các thành viên ốm đau, và ai chết
trong những cuộc chiến tranh băng đảng thì đầu biết rằng ít nhất là gia
đình của họ sẽ được cấp dưỡng. Thanh Bang mang lại cho một người đi theo họ nhiều hơn là bất cứ một chính phủ nào của thành phố này đã từng có thể. Lưu Thiếu Kỳ đã đặt sự tăng trưởng kinh tế làm mục
tiêu tối thượng. Vì thế mà những người Cộng sản bây giờ không thể đơn
giản là cứ bắt giam các gangster và chủ cu li nổi tiếng trong thành phố.
Để loại trừ các phường hội mà không làm suy yếu toàn bộ công nghiệp vận
tải, họ phải thay thế các liên hiệp đó bằng cách nào đấy. Cuối cùng thì
cho tới nay những người chủ cu li đã lo chuyên chở trôi chảy tất cả các
hàng hóa đến, rời hay xuyên qua Thiên Tân. Vì thế những ông chủ mới của thành phố quyết định thành lập một công
ty vận tải nhà nước, tiếp nhận công việc của các phường hội. Trong
tháng 3 năm 1949, Đảng khai trương văn phòng đầu tiên của công ty mới,
trong tháng 6 năm 1949 đã có 18 chi nhánh. Họ bây giờ được những người
Cộng sản trao cho độc quyền vận chuyển toàn bộ lương thực thực phẩm. Rồi vài tuần sau đó, những người cán bộ đã dám tấn công trực tiếp
phường hội: từ giờ trở đi, công ty vận tải này sẽ chuyên chở toàn bộ
hàng hóa trong thành phố. Thêm vào đó, Đảng muốn tổ chức cho tất cả các người phu vào trong một
công đoàn. Các cán bộ đặt loa phóng thanh trên đường phố và hướng đến
những người phu khuân vác thường mù chữ qua những chương trình đặc biệt.
Họ phát hành một tờ báo được thực hiện một cách đơn giản có tên là
“Công nhân vận tải”, được đọc trong từng nhóm một, giảng dạy ở trên
đường phố, trên tàu thủy, trong nhà kho, trên sân ga tàu hỏa. Trong
những cuộc họp, các tuyên truyền viên ca ngợi những ưu điểm của công
đoàn và rồi ghi tên thành viên mới – trước khi đám đông có thể giải tán. Nhưng cuối cùng chắc hẳn vì tuyên truyền và ý thức hệ thì ít, mà
nhiều hơi là những cải thiện thực tế đã khiến cho ngày càng nhiều công
nhân tin vào “ưu thế của Chủ nghĩa Xã hội”: thành viên công đoàn được
bảo hiểm ốm đau và bảo hiểm nhân thọ, chẳng bao lâu sau đó còn được phép
vào trong những quán ăn có thức ăn nóng, mua lương thực thực phẩm có
giá rẻ trên những chợ đặc biệt và gửi con họ đi học ở những trường của
công đoàn. Thêm vào đó, họ được giảm giá khi vào nhà tắm, rạp chiếu phim
hay ở những buổi trình diễn trong nhà hát. TRONG TOÀN TRUNG QUỐC, trong vòng ba năm sau khi
chiến thắng cuộc nội chiến, chế độ mới đã cung cấp cho 1,2 triệu người
dân qua giúp đỡ từ thiện, tạo khoảng 680.000 việc làm mới cho những
người thất nghiệp, ăn xin, cựu mãi dâm và tội phạm, chu cấp cho 110.000
người khuyết tật, người nghèo và trẻ mồ côi: toàn những người mà hầu như
không một chính phủ nào trước đây đã quan tâm đến.
Năm
1950, công nhân hứa với Mao trong một bức thư rằng họ sẵn sàng sản xuất
nhiều hàng hóa hơn nữa trong nhà máy của họ. Ảnh: GEO EPOCHE
Ngoài ra, Đảng còn kêu gọi một nhóm dân cư to lớn mà cho tới nay lúc
nào cũng bị phớt lờ đi trong lịch sử của Trung Quốc: những người phụ nữ.
Ngay sau khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân, họ đã nhận được những
quyền chưa từng bao giờ biết đến trước đây. Bây giờ, họ bình quyền với
những người đàn ông, họ được phép ly dị, hôn nhân cưỡng ép bị cấm. Từ
bây giờ trở đi, phụ nữ không những được phép làm việc – họ còn được kêu
gọi một cách rõ ràng nữa.Nhưng muốn mang những người phụ nữ nội trợ đi vào nhà máy thì phải
lấy bớt những gánh nặng truyền thống của họ. Và vì vậy mà đã thành hình,
được nhà nước chi tiền, nhà trẻ và căng tin. Cho tới năm 1952, tỷ lệ
phụ nữ trong số công nhân viên của các nhà máy quốc doanh tăng lên đến
khoảng 12%, thêm 41% phụ nữ nữa đã đăng ký tìm việc làm. Dần dần, chính phủ thành lập một bảo hiểm sức khỏe và hưu trí rộng
khắp, cái lần đầu tiên mang lại một sự bảo vệ về vật chất cho hàng
triệu người công nhân trong các doanh nghiệp của nhà nước. Nhưng ở Thiên Tân, sếp của các phường hội – bây giờ thường bị cảnh
sát phê bình, giảng dạy và cảnh cáo, nhưng vẫn chưa bị bắt – không dễ
dàng chịu mất quyền lực của họ. Họ cho người đánh đập những người phu
dám gia nhập công đoàn, cố làm cho các cán bộ sợ hãi bằng cách đe dọa
dùng bạo lực và còn cho người quẳng lựu đạn vào một gian sảnh của những
người thuộc công đoàn nữa. Đồng thời họ tiến hành một cuộc chiến tranh giá cả chống công ty vận
tải và sử dụng những quan hệ cũ với các nhân viên nhà nước để phá rối
các kế hoạch của chính phủ bằng thông tin sai lầm. Nhưng công ty này có
ưu thế hơn: công ty có thể chào mời giá thấp hơn là giá của phường hội
và tuy vậy vẫn trả tiền nhiều hơn cho những người làm phu. Cuối cùng, nhiều sếp phường hội quyết định thâm nhập vào trong công
đoàn mới. Họ mặc quần áo cũ, ngụy trang như công nhân bình thường, rồi
xin được phép gian nhập. Và quả thật: sau một vài tháng, họ đã giành lại được quyền lực cũ và
lại moi tiền chủ nhà máy và thương gia. Nhóm gangster này chiếm giữ các
vị trí có trách nhiệm trong những nhóm tại chỗ của công đoàn cũng như
trong công ty vận tải, họ lại tôn trọng các lãnh địa cũ. Những người
cảnh sát đi tuần cũng là những người trước khi người Cộng sản tiếp nhận
quyền lực, và họ vẫn còn nhận đút lót như trước đó. “THỜI KỲ VÀNG SON”, có những sử gia nào đó sẽ gọi
thời kỳ này như thế, thời kỳ – ít nhất là trong các thành phố: ôn hòa –
đầu tiên sau chiến thắng của những người Cộng sản mà trong đó các cán bộ
của Mao nhờ vào những cải cách xã hội của họ đã thành công trong việc
tranh thủ được sự tin tưởng của nhiều phần lớn người dân. Và điều đó không chỉ trong các thành phố lớn như Thiên Tân, Bắc Kinh
hay Thượng Hải. Ở thôn quê, nơi sinh sống của tròn 90% người dân, tình
cảnh không thay đổi từ nhiều thế kỷ nay đã bị đảo lộn trong thời gian
ngắn nhất. Những người Cộng sản biết rõ tất cả các vấn đề hàng ngày của người
dân làng từ những thập niên của cuộc nội chiến: ruộng đất của họ thường
là quá nhỏ và thường rất khó tiếp cận, các phương pháp trồng trọt lạc
hậu – sản lượng trên một hecta của nông dân trồng lúa ở Nam Trung Quốc
từ thế kỷ 17 chỉ tăng thêm có 7%. Thêm vào đó, nhiều nông dân bị đè nặng bởi tiền tô thuế cao. Vì ruộng
đất được phân chia không đồng đều: tròn 40% diện tích được sử dụng nằm
trong tay của một tầng lớp địa chủ nhỏ và nông dân “giàu”, chưa tới 10%
dân số ở nông thôn. Ngay từ những năm cuối cùng của cuộc nội chiến, ĐCS đã bắt đầu chia
lại ruộng đất trong ranh giới của những vùng đất là căn cứ của họ. Bây giờ, với lần ban hành một đạo luật cải cách đất đai, cuộc cải
cách ruộng đất được mở rộng ra phần Trung Quốc còn lại bắt đầu từ tháng 6
năm 1950. Trước hết là những người nông dân nghèo, cho tới nay không có ruộng
đất, được hưởng lợi từ việc này – lần đầu tiên, họ trở thành ông chủ của
các thủa ruộng mà họ đang cày. Tuy vậy, ở nông thôn Đảng Cộng sản đã tiến hành một cách khắc nghiệt
và tàn bạo hơn là ở thành thị nhiều. Vì đối với các cán bộ, cuộc cải
cách ruộng đất mang tầm quan trọng hơn đơn thuần là một trật tự sở hữu
mới rất nhiều. Ngay từ đầu, Mao cũng đã nhìn mục đích của nó ở cả trong
lần đập tan giới tinh hoa truyền thống ở nông thôn. Và lần tước quyền lực của những người đấy chẳng bao lâu sau đó đã trở
nên một sự việc ồn ào đẫm máu: ở khắp nơi trong Trung Quốc, người dân
tụ họp lại trên các khán đài – thường bị xúi giục bởi những người Cộng
sản khích động –, để phán xét về những “kẻ đàn áp” lúc trước. Trong lúc đó, thường người ta không dừng lại ở lần tước quyền sở hữu:
những người nông dân đáng đập, tra tấn, giết chết các địa chủ. Hàng
loạt những người vô sản trước kia đã trở thành những kẻ đồng phạm của
Mao trong “Trung Quốc mới”: con số những người địa chủ đã chết được ước
lượng ở khoảng 5 triệu người. Thế nhưng công cuộc xây dựng Chủ nghĩa Xã hội thật sự thì Đảng Cộng
sản lại cũng tạm thời hoãn lại ở nông thôn – cũng như trong thành phố,
chờ xem: những người nông dân nhận được giấy chứng nhận sở hữu chính
thức từ ủy ban hành chính làng, họ quyết định và tự chịu trách nhiệm về
việc trồng trọt trên các cánh đồng của họ, được phép cho thuê và bán
đất. Nhưng thời gian mà trong đó nền kinh tế tư nhân được
hỗ trợ kéo dài không lâu. Giới lãnh đạo Đảng, những người vào lúc đầu
còn cho rằng doanh nghiệp nhà nước sẽ đẩy lùi dần dần kinh tế tư nhân
theo một cách tự nhiên, buộc phải khẳng định rằng sự phát triển đó đã
không xảy ra: nhiều doanh nghiệp tự do hưởng lợi từ tăng trưởng nhiều
hơn là các nhà máy quốc doanh do các cán bộ lãnh đạo. Vì các nhà máy này
thường làm việc không kinh tế, phung phí nguyên liệu và có quá nhiều
công nhân. Vì thế mà đã có nhiều chiến dịch để tăng năng suất trong khu vực nhà nước và đồng thời kìm hãm khu vực tư nhân.
Các
luật lệ do tân chính phủ ban hành hầu như không được ghi lại nên quan
tòa này phải giải thích tường tận phán xét của ông ấy. Ảnh: GEO EPOCHE
Cuối năm 1951, Đảng phát động “Chiến dịch ba chống”, đầu 1952 một
“Chiến dịch năm chống”: chiến dịch đầu hướng đến tham nhũng, phung phí
và lạm dụng quyền hạn của những kẻ quan liêu; chiến dịch thứ nhì chống
hối lộ, trốn thuế, trộm cắp tài sản nhà nước, thực hiện sai lầm các
nhiệm vụ của nhà nước cũng như lạm dụng dữ liệu nhà nước cho các mục
đích tư nhân bời các doanh nhân.Đối với những người dẫn đầu trong công nghiệp cũng như các tiểu
thương, điều đấy có nghĩa là: bị phỉ báng công khai, thuế tăng rất cao
và những món tiền phạt cao đến một cách vô lý. Chỉ trong vòng vài tháng,
một vài ngành đã suy sụp. Bây giờ, nhiều doanh nghiệp phải dựa vào các
hợp đồng với nhà nước và vì thế mà ít nhiều đã trở thành nhân viên của
nhà nước. Vào ngày 24 tháng 9 năm 1952, Mao Trạch Đông tuyên bố trong một bài
diễn văn: 15 năm tới, kinh tế tư nhân sẽ không còn tồn tại trong hìnhh
thức cũ nữa. Nó trở thành “đường lối” mới, các thị trường cần phải được kiểm soát toàn bộ, sản xuất và thương mại do nhà nước chỉ đạo. Năm 1953, kế hoạch năm năm đầu tiên thành hình: công cụ điều khiển kinh điển của những nền kinh tế Xã hội Chủ nghĩa. Trên thực tế, đấy chính là sự kết thúc cho tất cả các doanh nhân tư,
vì từ bây giờ trở đi không còn một ai có thể tự do quyết định bán hay
mua cái gì, vào lúc nào và với giá nào – một phần, nhà nước ngày càng
chiếm tỷ lệ nhiều hơn, một phần thì các nhà máy trở thành hợp tác xã.
Cho tới năm 1956, kinh tế tư nhân gẩn như đã tan biến hoàn toàn. Chỉ còn
0,5% người dân ở thành thị là nhân viên của tư nhân. Ở nông thôn, nông dân cũng được quy tụ lại trong các hợp tác xã ngày
càng rộng lớn hơn trong nhiều bước. Họ mất đất của họ, trâu bò của họ và
sự độc lập của họ. Ở THIÊN TÂN, quyền lực của Thanh Bang đã bị phá vỡ từ lâu. Ngay trong mùa Thu năm 1950, Đảng đã đưa ra chiến dịch đầu tiên của
một loạt dài các chiến dịch chính trị: chống “những kẻ phản cách mạng”.
Cán bộ Đảng nhận chỉ thị từ Bắc Kinh, hãy “tử hình” một vài kẻ thù,
“bắt giam một vài và quản thúc tại gia một vài”. Cần phải theo dõi các
thành viên trước kia của Quốc Dân Đảng, “những kẻ tội phạm”, những người
đứng đầu các giáo phái và “những kẻ phản bội”. Xếp ai vào các nhóm này,
đó là công việc của các cán bộ tại địa phương. Chỉ duy nhất một lời nhắc nhở từ Trung Ương: “Đừng sợ khi phải hành
quyết. Chỉ sợ là hành quyết nhầm người.” Mục đích đã rõ: lay động và
khủng bố. Qua đó, các cán bộ có thể tự do theo dõi mọi đối thủ. Điều đấy đã tạo ra một làn sóng bắt bớ và hành quyết. Nhiều triệu
người dân đã bị hỏi cung, nhiều người biến mất vào trong những trại giam
mới được thiết lập ở những vùng biên cương của Trung Quốc mà trong đó
họ cần phải được “giáo dục lại” qua cưỡng bức lao động và liên lục tuyên
truyền hệ tư tưởng. Hơn 800.000 người (theo các ước đoán khác là hai
triệu) cuối cùng đã đứng trước đao phủ của mình – nhiều hơn là nhà độc
tài Xô viết Stalin đã cho hành quyết trong những năm 1930 rất nhiều, vào
thời làn sóng truy nã lớn nhất của ông ấy. Ở Thiên Tân, các cán bộ cũng chọn những người sếp của Thanh Bang để làm mục tiêu cho cuộc khủng bố của họ. Vào ngày 29 tháng 3 năm 1951, hơn 15000 người đã tập họp lại: thành
viên của các ủy ban tỉnh và thành phố mà trong đó tất cả các nhóm người
xã hội đều có đại diện, đại diện của các đảng dân chủ, đại biểu từ nhà
máy và trường học. Sự kiện này được truyền thanh qua radio. Người dân từ khắp nơi trong thành phố lắng nghe viên bí thư Đảng Cộng
sản và người thị trưởng của Thiên Tân mắng nhiếc các tổ chức bí mật.
Những người trong buổi họp nhất trí thông qua một “quyết định cương
quyết chống lại các phần tử phản cách mạng.” Trước đó, người ta đã dẫn 193 của các “phần tử” này ra trước họ,
trong số đó là các sếp cao cấp của Thanh Bang, đã bị bắt giam trong
những tháng trước đó. Các cơ quan an ninh đã xây dựng một mạng lưới mật
thám từ lâu, cái đã cung cấp cho họ nhiều thông tin hậu trường. Các nạn
nhân trước đây trong đám đông lên án các hành động của những “kẻ phản
cách mạng”. Hai ngày sau đó, cảnh sát bắn chết tất cả 193 người đó. Thanh Bang không còn tồn tại nữa. Gesa Gottschalk Phan Ba dịch (Còn tiếp)
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét