Chuyển đến nội dung chính

CÕI MUÔN NĂM (Đăng lại)

 
Trước khi chết con người nhìn thấy gì và sẽ đi về đâu sau khi đã chết?
  
Phôi pha

CÕI MUÔN NĂM
 
Mắc võng đòng đưa giữa thinh không
Nghe du dương thổi, Gió Khôn Cùng
Mình tự ru mình vào ảo mộng
Chốc đà đã lạc chốn Thiên Cung

Ê hề ngũ quả, rượu ngàn chung
Mê hồn tiên nữ múa đèn lồng
Ngọc Hoàng say khướt, cười nghiêng ngả
Từ thuở Tề Thiên tiệc vẫn nồng

Bềnh bồng mây trắng, ghé Chị Hằng
Hỏi Miền Cực Lạc phải đây chăng?
Ủ dột hồng nhan, vầng trăng khuyết:
"Ước gì có được chút tình lang...!"

Ta liệng vòng bay khắp muôn trùng
Tới miền hương tỏa ngát mênh mông
Hào quang rực rỡ, trong lành quá!
Ha, ha, là thế: Cõi Muôn Năm!

Ala, Phật, Chúa, các Thánh Hiền
Mỗi người một vẻ, mắt lim dim
Đã tròn bổn phận, về đây cả
Mãn nguyện chưa mà mặt thản nhiên?

Và kìa, lũ lượt những linh hồn
Thẫn thờ, lặng lẽ bước hành hương
Nườm nượp về bên Dòng Vĩnh Cửu
Tắm gột cho lòng hết vấn vương...

Ôi, đã an bài Cõi Muôn Năm
Linh hồn còn luyến ánh trăng ngăm
Những sáng bình minh mờ sương lạnh
Rũ vàng héo úa những hoàng hôn?

Sao còn tiếc nuối những đau thương
Những hờn những nhớ thuở yêu đương
Những giọt lệ òa ngày ly biệt
Những gian lao, cay đắng, đoạn trường?

                            *

Giật mình thức dậy giữa thinh không
Nghe lòng tê buốt Gió Khôn Cùng
Xót xa cho kiếp đời hữu hạn
Vui buồn thoáng chốc đã trăm năm

Ôi, Cõi Trăm năm, Cõi Trăm Năm!
Ai không nức nở lúc lọt lòng
Mấy ai mà không qua bể khổ
Ai người thích thú phút lâm chung!?

Một mai phải rời Cõi Trăm Năm
Cùng rời theo nhé chút Núi Sông
Về Cõi Muôn Năm gieo mưa gió
Cho đỡ nhớ nhung Thú Thăng Trầm!...


                                                           Trần Hạnh Thu
 
Kinh Hãi Quá Trình Phân Hủy Của Con Người Sau Khi Chết
  
Một Cõi Đi Về

Phần I

Thiên đường qua lời nhà khoa học hồi sinh từ cõi chết

Tiến sĩ Eben Alexander, một chuyên gia phẫu thuật não uy tín hàng đầu Mỹ, đã có những chia sẻ gây xôn xao dư luận về trải nghiệm của bản thân ở thiên đường, khi hồn lìa khỏi xác trong giai đoạn hôn mê sâu.

Dưới đây là trích đoạn các trải nghiệm thật của tiến sĩ Alexander:
Thiên đường, nhà khoa học, cận kề cái chết, hôn mê sâu, hồi tỉnh, cõi chết, dương thế
Tiến sĩ Alexander cho biết, khi cận kề cái chết, ông đã lên Thiên đường và diện kiến người chị ruột chưa từng gặp trước đó.
Khi tôi còn là một cậu bé nhỏ tuổi, tôi đã được nhận làm con nuôi. Tôi lớn lên và không nhớ gì về gia đình ruột thịt của mình và không hay biết mình có một người chị ruột, tên là Betsy. Nhiều năm sau, tôi đã tìm kiếm gia đình ruột thịt của mình, nhưng với Betsy đã quá muộn: chị ấy đã qua đời. Đây là câu chuyện về cách tôi đã đoàn tụ với chị ấy - ở Thiên đường - như thế nào.
Trước khi bắt đầu, tôi cần phải giải thích rằng, tôi là một nhà khoa học, người đã dành cả đời để nghiên cứu về các hoạt động não. Kiến thức về bộ não từng khiến tôi chắc chắn rằng, các trải nghiệm hồn lìa khỏi xác, các cuộc gặp gỡ với thiên thần và những thứ như vậy, chỉ là các ảo giác khi bộ não bị chấn thương.
Và khi đó, trong những tình huống kịch tính nhất có thể, tôi phát hiện bằng chứng cho thấy mình đã sai. Cách đây 6 năm, tôi tỉnh dậy vào một buổi sáng với cơn đau đầu như búa bổ. Trong vòng vài tiếng đồng hồ, tôi rơi vào trạng thái hôn mê: lớp vỏ não mới của tôi, vùng não chịu trách nhiệm mọi quá trình tư duy khiến chúng ta là con người, đã đóng khép hoàn toàn.
Vào thời điểm đó, tôi đang làm việc tại Bệnh viện Đa khoa Lynchburg ở Virginia (Mỹ) và được đưa gấp vào phòng cấp cứu ở đó. Các bác sĩ chẩn đoán, tôi đã bị viêm màng não -  một chủng vi khuẩn E coli hiếm gặp đã thâm nhập vào dịch não tủy, ăn mòn não của tôi giống như axit. Cơ hội sống sót của tôi gần như bằng 0.
Tôi đã bị hôn mê sâu - một trạng thái sống thực vật, và tất cả mọi chức năng cao hơn của bộ não đều ngừng hoạt động. Các kết quả chụp chiếu cho thấy không còn bất kỳ hoạt động nhận thức nào. Bộ não của tôi không bị trục trặc hoạt động, mà đã hoàn toàn "tắt điện".
Tuy nhiên, con người bên trong tôi vẫn tồn tại, chống lại mọi quy luật khoa học đã biết. Trong 7 ngày, khi tôi nằm trong phòng theo dõi ở trạng thái hôn mê không phản ứng, ý thức của tôi đã có một cuộc hành trình xuyên qua hàng loạt địa hạt, mà cái sau sau dị thường hơn cái trước - một chuyến du hành vượt qua thế giới vật chất mà mãi tới tận khi đó, tôi chắc chắn vẫn coi là không thể.
Các hồ sơ y học đã ghi lại từng phút hôn mê của tôi và không có cái nào trong số này cho thấy bất kỳ hoạt động não nào. Nói một cách khác, như khoa học thần kinh có thể nêu, chuyến du ngoạn của tôi không phải là thứ xảy ra bên trong đầu của mình.
....
Dưới đây là những gì tôi đã trải nghiệm: bản đồ của tôi về Thiên đường.
Sau cơn đau đầu che mờ mắt, khi bị hôn mê, tôi dần nhận thức mình đang trong một trạng thái nguyên thủy, căn bản giống như bị chôn dưới đất. Tuy nhiên, đó không phải là đất bình thường, vì tất cả những gì xung quanh mà tôi cảm nhận được, và thỉnh thoảng nghe thấy hoặc nhìn thấy, các thực thể khác.
Nó có phần khủng khiếp, có phần an ủi và thân thuộc: Tôi cảm thấy như mình luôn luôn là một phần của cảnh nguyên thủy đó. Tôi thường tự hỏi: "Đó có phải là địa ngục?", nhưng tôi không nghĩ câu trả lời là có, vì tôi kỳ vọng địa ngục ít nhất cũng có đôi chút tương tác, trong khi đây là trải nghiệm hoàn toàn thụ động.
Tôi thậm chí đã quên là con người như thế nào, nhưng một phần quan trọng trong nhân cách của tôi vẫn còn hoạt động tích cực: Tôi có cảm giác tò mò. Tôi muốn hỏi "Ai? Cái gì? Ở đâu?" và không bao giờ nhận được bất kỳ hồi đáp nào.
Sau một khoảng thời gian trôi qua, mặc dù tôi không thể phỏng đoán bao lâu, một nguồn sáng xuất hiện chầm chậm từ phía trên, thả xuống rất nhiều tia sáng màu bạc và vàng rực rỡ. Đó là một thực thể hình tròn, phát tỏa thứ âm nhạc tuyệt vời, siêu phàm mà tôi gọi là Giai điệu xoay tròn. Ánh sáng xuất hiện giống như một vết rạch vào kết cấu lãnh địa tồi tàn đó và tôi cảm thấy mình đi xuyên qua vết rạch, tới một thung lũng tràn đầy sự tươi tốt và màu xanh mướt mát, nơi các thác nước đổ xuống những hồ trong suốt như pha lê.
Các đám mây giống như các lớp kẹo dẻo màu trắng và hồng. Phía sau chúng, bầu trời thẫm màu xanh đen. Thế giới đó không mơ hồ. Nó sống động, sâu thẳm và sắc nét như hương thơm của gà rán, chói lọi như tia nắng phản chiếu vào tấm kim loại của xe hơi  và cũng gây sững sờ như tác động của tình yêu đầu.
... Ở đó cũng có các cây, cánh đồng, động vật và con người. Ở đó cũng có nước, tuôn chảy vào các dòng sông hoặc trút xuống do mưa. Sương mù giăng tỏa từ bề mặt của những vùng nước này và cá bơi liệng phía dưới chúng.
Giống như đất, nước vô cùng thân thuộc. Mặc dù chúng giống như các thác nước đẹp nhất mà tôi từng chiêm ngưỡng trên Trái đất, nhưng nước ở đây dường như cao hơn và trong hơn bất kỳ thứ gì tôi từng trải nghiệm trước đây, cứ như chúng gần nguồn nguyên sơ hơn.
(còn tiếp)


Tuấn Anh(Theo Daily Mail)
                                                                           Cát Bụi
Phần II:

Thiên đường qua lời nhà khoa học hồi sinh từ cõi chết

Tiến sĩ Eben Alexander, một chuyên gia phẫu thuật não uy tín hàng đầu Mỹ, đã có những chia sẻ gây xôn xao dư luận về trải nghiệm của bản thân ở thiên đường, khi hồn lìa khỏi xác trong giai đoạn hôn mê sâu.
Xem phần I:Thiên đường qua lời nhà khoa học hồi sinh từ cõi chết


sự sống, cái chết, thiên đường, bằng chứng, lời kể, bác sĩ, trải nghiệm, chết,
Tiến sĩ Alexander cho biết, khi cận kề cái chết, ông đã lên Thiên đường và diện kiến người chị ruột chưa từng gặp trước đó.
... Trên thiên đường, mọi thứ thực hơn - ít dày đặc hơn nhưng đồng thời cũng mãnh liệt hơn. Thiên đường cũng rộng lớn, đa dạng và đông đúc như dương thế ... Không có gì biệt lập trên Thiên đường. Không có thứ gì bị xa lánh. Không có gì mất kết nối. Mọi thứ là một.
Tôi phát hiện bản thân chỉ như một đốm ý thức trên cánh của một con bướm, giữa các bầy bướm đông đúc lên tới hàng triệu con. Tôi đã chứng kiến bầu trời xanh đen thẫm ấn tượng, chứa đầy các quả cầu đồng ca, ánh sáng vàng nhào xuống, để lại những vệt lấp lánh trên các đám mây cuồn cuộn.
Các dàn đồng ca đó trình diễn những bài thánh ca khác xa bất kỳ thứ gì tôi từng được biết trên dương thế. Âm thanh to khác thường: bài thánh ca vang dội dường như thấm đẫm con người tôi.
Tất cả các giác quan của tôi bị trộn lẫn. Thị giác và thính giác không còn là các chức năng riêng rẽ. Mọi thứ diễn ra cứ như tôi có thể nghe thấy sự duyên dáng và tao nhã của các sinh vật trên không và nhìn thấy thứ âm nhạc tuyệt vời vỡ òa ra khỏi chúng.
Ngay cả trước khi tôi bắt đầu tự hỏi chúng là ai hay cái gì, tôi hiểu rằng, chúng tạo ra âm nhạc và chúng không thể kìm giữ nó. Đó là âm thanh của sự vui sướng tột độ. Chúng không thể kìm giữ âm nhạc, vì bạn có thể lấp đầy nó trong phổi của mình và không bao giờ thở hắt ra.
Cách đơn giản để trải nghiệm âm nhạc là hòa nhập vào nó. Đó là tính thống nhất của Thiên đường - nghe âm thanh là trở thành một phần của nó. Bất cứ thứ gì cũng kết nối với mọi thứ khác, giống như các hình xoáy bất định phức tạp trên một tấm thảm Ba tư hoặc cánh bướm. Và tôi đang bay trên tấm thảm đó, cưỡi trên đôi cánh đó.
Phía trên bầu trời có một hệ thống các thiên hà lớn hơn mà tôi gọi là "vượt quá khối cầu", và tôi cứ đi lên mãi cho tới khi chạm tới Lõi, nơi ẩn náu sâu nhất của Sự thiêng liêng - một màu đen thẫm cực độ, chan chứa tình yêu vô điều kiện, không sao kể xiết.
Ở đó, tôi thình lình được gặp một vị thần vô cùng quyền lực, ai cũng biết mà sau này tôi gọi là Om, vì âm thanh rộn ràng khắp địa hạt đó. Tôi đã học được các bài học về chiều sâu và vẻ đẹp ở đó, hoàn toàn vượt ngoài khả năng giải thích của tôi.
Trong suốt chuyến đi này, tôi có một hướng dẫn viên. Cô ấy là một phụ nữ xinh đẹp khác thường, người xuất hiện đầu tiên khi tôi là đốm ý thức cưỡi trên cánh bướm.
Tôi chưa từng gặp người phụ nữ này trước đây. Tôi đã không biết cô ấy là ai. Nhưng sự hiện diện của cô ấy đủ chữa lành trái tim tôi, khiến tôi bình an vô sự trên con đường tôi chưa từng nghĩ là tồn tại. Khuôn mặt của cô ấy rất khó quên. Đôi mắt của cô ấy màu xanh dương sâu thẳm và gò má cao. Mái tóc màu nâu mật ong óng ả bao quanh khuôn mặt của cô ấy.
Cô ấy mặc một chiếc áo choàng giống của tá điền, được dệt màu nhạt - màu chàm, xanh lơ và các sắc độ nhạt của màu cam và hồng đào. Khi cô ấy nhìn tôi, tôi cảm thấy chan chứa cảm xúc, mà nếu không có thứ gì đó tốt đẹp từng xảy ra với tôi trước đây, cả cuộc đời tôi đáng sống vì riêng biểu lộ cảm xúc đó trong đôi mắt của cô ấy.
Đó không phải là tình yêu đôi lứa, không phải tình bạn. Nó vượt trên mọi sắc thái tình yêu khác biệt mà chúng ta có trên dương thế. Không thực sự nói ra, cô ấy khiến tôi biết rằng tôi được yêu và được quan tâm, và rằng vũ trụ này là nơi rộng lớn hơn, tốt hơn và đẹp đẽ hơn tôi từng có thể mơ tưởng được. Tôi đã là một phần không thể thay thế của toàn thể (giống như tất cả chúng ta), và tất cả nỗi buồn cũng như sự sợ hãi tôi từng hứng chịu là hậu quả cuộc việc tôi, bằng cách nào đó, đã quên phần cốt lõi nhất của các sự thực.
Thông điệp của cô ấy truyền cho tôi giống như một ngọn gió. Khó để diễn đạt nó thành lời, nhưng cốt lõi của thông điệp đó là: "Bạn được yêu và coi trọng mãi mãi. Bạn không có gì phải sợ. Không có gì bạn có thể làm sai".
Đó là một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời.
Trong khi đó, quay trở lại dương thế, tôi đã hôn mê suốt 7 ngày và không có dấu hiệu cải thiện. Các bác sĩ đang cân nhắc xem có nên tiếp tục quá trình hỗ trợ sống cho tôi hay không thì tôi đột ngột hồi tỉnh. Đôi mắt của tôi bất ngờ hé mở và tôi sống lại. Tôi không còn ký ức về cuộc sống của mình trên dương thế, nhưng nhớ rất rõ mình vừa ở đâu.
Tôi phải học lại mọi thứ: tôi là ai, như thế nào và ở đâu. Qua nhiều ngày, rồi nhiều tuần, giống như tuyết từ từ rơi xuống, vốn hiểu biết xưa cũ trên dương thế trở về với tôi. Tôi lấy lại được tiếng nói và từ ngữ chỉ trong vòng vài giờ và vài ngày. Với tình yêu và sự vỗ về âu yếm của gia đình và bạn bè, các ký ức khác cũng trở lại với tôi.
Khoảng 8 tuần sau, kiến thức trước tiên của tôi về khoa học, kể cả các trải nghiệm và học hỏi từ hơn 2 thập niên làm bác sĩ phẫu thuật bệnh nhân tạo các bệnh viện đào tạo nghề, hồi phục hoàn toàn. Điều đó vẫn còn là một điều kỳ diệu không có lời giải thích từ y học hiện đại.
Tuy nhiên, tôi là con người khác với tôi trước kia. Những thứ tôi đã nhìn thấy và trải nghiệm trong khi "hồn lìa khỏi xác" không tan biến đi như thường thấy với các giấc mơ và ảo giác. Chúng vẫn còn đó. Hơn tất cả, hình ảnh của người phụ nữ trên cánh bướm đã ám ảnh tôi.
Và khi đó, 4 tháng sau khi thoát khỏi trạng thái hôn mê, tôi đã nhận được một bức ảnh gửi qua đường bưu điện. Do những nỗ lực điều tra trước kia của tôi nhằm liên lạc với gia đình ruột thịt của mình, một người họ hàng đã gửi cho tôi ảnh về người chị ruột Betsy mà tôi chưa từng biết. Và tôi sốc nặng khi nhìn thấy đây chính là khuôn mặt người phụ nữ trên cánh bướm.
Giây phút tôi nhận ra nó, có thứ gì đó lắng đọng bên trong tôi. Bức ảnh đó là lời xác nhận tôi cần. Nó là bằng chứng hoàn hảo về tính hiện thực khách quan của trải nghiệm của tôi.
Từ đó trở đi, tôi đã quay trở lại với dương gian xưa cũ, thế giới mà mình đã bỏ lại phía sau, trước khi bị hôn mê, nhưng như một con người hoàn toàn mới. Tôi đã được tái sinh.
Và như tôi đã hé lộ, tôi không phải là người duy nhất từng được chiêm ngưỡng thoáng qua cuộc sống sau cái chết và những điều kỳ diệu chứa đựng trong đó.
Tuấn Anh(Theo Daily Mail)


Cõi vô hình – Trước khi chết ta cần phải tìm hiểu


coi vo hinh
Cõi vô hình là gì? Cuộc đời mỗi người đều có những thời khắc quan trọng nhất nhưng ít ai chịu tìm hiểu tại sao có những thời khắc đó. Chúng ta bận rộn với việc tìm hiểu những gì chúng ta thấy, những gì chúng ta cảm nhận được mà không tìm hiểu những gì chúng ta không thấy, không cảm nhận được. Nên chúng ta cứ tưởng trên thế giới này chỉ có những thứ chúng ta thấy là tồn tại, còn những thứ chúng ta không thấy không hề tồn tại đã làm chúng ta có những suy nghĩ lệch lạc và không cảm nhận được hết ý nghĩa mà cuộc sống này mang lại.
Thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời của mỗi người thường cho là lúc chúng ta có thể tự lập, tự đứng trên đôi chân của mình, là lúc chúng ta kết thành đôi lứa, là lúc con cái chào đời và lúc nhìn chúng thành gia lập thất. Nhưng nếu tìm hiểu sâu hơn, chúng ta sẽ thấy rằng cuộc đời mỗi người chỉ có 2 thời khắc quan trọng nhất, đó là lúc chúng ta sinh ra và lúc chúng ta mất đi. Có lẽ chúng chúng ta được sinh ra đời này chúng ta ít cảm nhận được do còn quá bé để có thể hiểu. Nhưng khi chúng ta chuẩn bị mất đi chúng ta hoàn toàn có thể cảm nhận được dù cho trí não không còn hoạt động tốt.
coi vo hinh
Không nhiều người có thể tự tìm hiểu rằng tại sao chúng ta lại được sinh ra cõi đời này, Tại sao mình được sinh ra ở Việt Nam mà không ở một nước nào khác, tại sao ta là trai mà không phải là gái, tại sao ta sinh ra lại thông minh hoặc kém thông thông hơn mọi người, có rất thắc mắc về bản thân mình mà ít người nghỉ tới, có lẽ mọi người cho rằng là ngẫu nhiên, là hên xui.
Nhưng khi tìm hiểu kỹ thì bất cứ chuyện gì xãy ra cũng có nguyên nhân của nó, chỉ là không ai nói cho ta biết tại sao lại như vậy? Chúng ta phải tự mình đi tìm hiểu tất cả, tại sao lại như vậy? Luôn luôn có câu trả lời cho chúng ta và đang chờ chúng ta tìm hiểu. Vậy Cõi Vô Hình là gì? và chết là gì? Tại sao chúng ta phải chết, người thân chúng ta phải chết và mọi người trên thế giới này phải chết.
coi vo hinh
Chết là một sự tiến hóa của loài người. thượng đế có những tính toán rất tuyệt vời, cuộc đời mỗi người không quá dài cũng không quá ngắn, đủ để chúng ta học hỏi, hoàn thiện bản thân để trở bên một bậc toàn thiện. Chỉ vài chục năm sống đủ để chúng ta cảm nhận hết cuộc sống và trải qua hết những sinh lão bệnh tử, Tử là lúc chúng ta nhìn lại cuộc đời, trở về với thực tại. Thực tại chúng ta là một linh hồn tồn tại từ kiếp sống này cho đến kiếp sống khác. Chúng ta không phải là thân xác này, không phải là gương mặt này.
Đừng nghĩ là chúng ta đẹp, tức là chúng ta đẹp, chúng ta xấu nghĩa là chúng ta xấu. Mà chúng ta là một linh hồn bất diệt tồn tại trong một thân xác để trải nghiệm những thứ diễn ra trên trái đất này. Nên khi chết không phải là hết, mà chết là sự kết thúc của một kiếp sống để chuẩn bị bắt đầu một kiếp sống khác. Nhưng nếu ta đã cảm thấy đã hiểu hết vũ trụ này, đã chán với cuộc sống trên thế gian này, chúng ta có thể không phải tiếp tục kiếp sống khác nữa mà về với một đời sống trường cửu, một đời sống siêu nhân loại.
coi vo hinh
Chúng ta sống trên thế gian thường có xu hướng tích lũy tài sản vật chất, tích lũy của cải, tích lũy những gì làm chúng ta trở nên sung sướng, nhưng ít ai tích lũy công đức, cái mà chúng ta có thể thừa hưỡng mãi mãi trong vô lượng kiếp. Cái mà làm tâm hồn chúng ta trở nên ngày càng rộng lớn hơn để yêu thương và bao bọc vô bờ bến. Tôi giúp anh không phải tôi muốn anh đền đáp, tôi giúp anh là bởi vì tôi thấy vui.
Hiểu biết hết về cái chết, về cõi vô hình, chúng ta không còn lo lắng cho những thứ trước mắt, mà lo cho những thứ lâu dài, những thứ sẽ tồn tại mãi mãi. Chúng ta sẽ không còn sợ nữa, không còn lo âu, buồn phiền vì tất cả những gì xảy ra đều có nguyên nhân của nó. Tất cả đều đang trong quá trình tiến hóa, không ai có thể cản quá trình tiến hóa của người khác, chỉ có bản thân mỗi người mới làm chậm hoặc nhanh quá trình tiến hóa của bản thân mình.
coi vo hinh
Và cái chết là sự kết thúc của một quá trình tiến hóa để bắt đầu một quá trình tiến hóa khác, tiến hóa cho đến khi nào trở nên hoàn thiện sẽ không cần phải sống nữa, không cần phải chết nữa. Thật sự không mấy ai chịu tìm hiểu về điều này. Và cho dù có được người khác nói cho nghe nhưng cũng không mấy ai hiểu thật sự, và cho dù có hiểu nhưng cũng không mấy ai chịu tìm hiểu sâu hơn để thực hành và trải nghiệm. Nên mỗi người phải tự thân cố gắng, tự thân hoàn thiện, tự thân tìm hiểu để vượt qua bản thân trở về với nguồn cội. Nơi linh hồn chúng ta được sinh ra.
Nguyễn Văn Sang
 
Những gì sẽ đem theo vào cõi chết

Những Gì Sẽ Đem Theo Vào Cõi Chết

 Tác giả : Phạm Duy
 Người đăng : administrator, 8 năm trước
(Saigon -1966)

Rồi mai đây tôi sẽ chết
Trên đường về nơi cõi hết
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây ?
Rồi mai đây tôi hoá kiếp
Trong lòng còn bao luyến tiếc
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây ?

Tôi không đem theo với tôi được tiền tài hay danh vọng
Tôi không đem theo với tôi được gái đẹp hay rượu nồng
Tôi không đem theo với tôi được lầu vàng hay gác tía
Tôi không đem theo với tôi được mộng giầu sang phú quý
Tôi xin đem theo với tôi một nụ cười không nghi ngại
Tôi xin đem theo với tôi đôi mắt trẻ thơ đẹp ngời
Em giương to đôi mắt, soi vào cuộc đời đang bước tới
Tương lai vui hay tối thui cũng là nhờ anh lớn thôi...
Rồi mai đây tôi sẽ chết
Trên đường về nơi cõi hết
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây ?
Rồi mai đây tôi hoá kiếp
Trong lòng còn bao luyến tiếc
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây ?

Tôi không đem theo với tôi được quyền hành trong giai đoạn
Tôi không đem theo với tôi được giới hạn tiếng anh hùng
Tôi không đem theo với tôi được tượng đồng, bia đá trắng
Tôi không đem theo với tôi được tuổi vàng trong cõi sống
Tôi xin đem theo với tôi một cuộc tình không quen thuộc
Ðôi uyên ương xin mến thương không khó nhọc hay ngượng ngùng
Trong đêm thâu ôm ấp nhau bên cột đèn hay khóm trúc
Không ai ngăn hay lấy cung vì phạm thuần phong mỹ tục...
Rồi mai đây tôi sẽ chết
Trên đường về nơi cõi hết
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây ?
Rồi mai đây tôi hoá kiếp
Trong lòng còn bao luyến tiếc
Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây ?

Tôi không đem theo với tôi được nhiều điều tôi mong đợi
Tôi không đem theo với tôi danh với lợi ra ngoài đời
Tôi không đem theo với tôi được cả buồn vui mấy nỗi
Tôi không đem theo với tôi, và để lại cho thế giới
Tôi xin dâng cho thế gian một vài điều tôi công nhận
Tôi xin dâng cho thế gian ôi số phận sinh làm người
Thương cho em chưa thoát thai trong cuộc đời chưa hết chuyến
Tôi xin dâng cho cái quên của một người sẽ tái duyên.
CODA
Rồi may đây tôi sẽ chết, trên đường về nơi cõi Niết
Tôi sẽ không đem theo với tôi những gì đâu !
Rồi mai đây tôi hoá kiếp, trong lòng mừng không hối tiếc
Tôi sẽ không đem theo với tôi những gì đâu !

Từ cõi chết trở về, người phụ nữ kể lại “bí mật” lạ lùng




Câu chuyện của người phụ nữ tên là Anita Moorjani trong những giây phút chết đi sống lại sẽ phần nào hé mở cho chúng ta những điều kì diệu, bí ẩn của sinh mệnh con người và vũ trụ.
Mỗi chúng ta vào lúc trăm tuổi lâm chung có ra đi mãi mãi hay không? Có lẽ vì thắc mắc bí ẩn đó mà không ít người có cảm giác sợ hãi với cái chết. Tuy nhiên, len lỏi đâu đó vẫn xuất hiện những câu chuyện thần kỳ về những người có trải nghiệm cận tử. Điều khó tin là những gì họ thuật lại gần như chính xác với những gì đã xảy ra vào thời điểm mà họ được cho là đã chết.
Anita Moorjani đã chống chọi với căn bệnh ung thư suốt 4 năm qua và gần đây là chứng bệnh ung thư hạch bạch huyết. Cô thực sự đã chết và ngay sau đó sống lại một cách vô cùng kì diệu. Điều tuyệt vời này khiến các bác sỹ điều trị cho cô cảm thấy ngỡ ngàng và khó tin. Cuối cùng họ kết luận rằng cơ thể của cô Moorjani đã có phản ứng tích cực với hóa trị liệu, giúp cô thoát chết và sống khỏe mạnh.
© Kiến ThứcĐó là một ngày kinh hoàng và vô cùng tồi tệ khi cô Moorjani thức dậy và cảm thấy không thể tự nhấc nổi thân mình. Trong sự lo lắng tột độ, chồng của Moorjani đã gấp rút đưa cô tới bệnh viện. Tại đây cô được chẩn đoán mắc chứng ung thư hạch bạch huyết ở giai đoạn 4 và niềm hy vọng cũng nhanh chóng bị dập tắt khi cô biết mình chỉ còn sống trong vòng 36 tiếng. Toàn bộ nội tạng của cô bắt đầu trở nên suy yếu ngay sau đó.
Khi Moorjani tỉnh lại, cô kể rằng cô có thể cảm thấy và nhận thức được mọi thứ xung quanh ngay sau khi bản thân mình mất đi ý thức. Cô có thể cảm nhận được cuộc trò chuyện giữa chồng cô và và các bác sỹ vào thời điểm đó.
Nhưng điều làm thay đổi cuộc sống của Moorjani chính là những trải nghiệm rõ ràng mà cô gặp sau đó.
“Tôi “đi xuyên” qua một chiều không gian khác. Tôi hoàn toàn được đắm mình trong tình yêu. Tôi cũng được trải nghiệm một cách chân thực lý do tại sao tôi lại bị bệnh ung thư; tại sao điểm dừng chân đầu tiên của tôi là thế giới này; trong an bài vạn sự vạn vật của đấng tối cao, vai trò của mỗi thành viên trong gia đình đối với tôi là gì, và cách thức cuộc sống đang diễn ra.”
“Cảm giác chân thực và thấu hiểu mà tôi có được trong trạng thái này gần như không thể miêu tả bằng lời. Ngôn từ không thể mô tả được trải nghiệm đó. Tôi đã ở một nơi mà tôi hiểu rằng nó vượt xa những gì mà chúng ta có thể nhận thức được trong thế giới ba chiều này. Tôi nhận ra cuộc sống này chính là món quà kỳ diệu, và có rất nhiều sinh mệnh nhân ái, luôn luôn tràn đầy tình yêu thương bao quanh tôi, những người luôn ở cạnh tôi ngay cả khi tôi không thể biết họ.”
Moorjani không chỉ thật sự trở về từ cõi chết, mà căn bệnh ung thư đã giết chết cô nay lại hoàn toàn biến mất. Các bác sỹ thậm chí còn không thể tin được điều đó, và họ đã buộc cô phải ở lại để thực hiện một loạt các cuộc xét nghiệm trước khi cho phép cô xuất viện.
“Các bác sỹ rất bối rối, nhưng họ nói với tôi rằng đó chắc chắn là phản ứng nhanh chóng đối với quá trình trị liệu. Bởi vì chính họ còn không hiểu nổi điều gì đang diễn ra, họ đưa tôi đi xét nghiệm liên tục, sau tất cả tôi đã vượt qua một cách đáng kinh ngạc. Rõ ràng các cuộc xét nghiệm đã khẳng định giúp tôi điều đó! Tôi đã quét toàn bộ cơ thể, và bởi vì họ không tin rằng họ không tìm thấy gì cả, nên họ lại tiến hành quét CT thêm lần nữa!”
Những người đã chết đi sống lại hoặc có kinh nghiệm cận tử thường được yêu cầu báo cáo về những cảm nhận và trải nghiệm tương tự của họ. Hiệp hội Quốc tế về Nghiên cứu Cận tử phân loại kinh nghiệm cận tử (NDE) là “một trải nghiệm chủ quan khác biệt được báo cáo sau khi cận kề cái chết. Trong trạng thái cận tử này, một người có thể chết lâm sàng, cận kề cái chết, hay cũng có thể trong một tình huống gần như chết hoàn toàn hoặc được cho là đã chết.”
Mặc dù các bác sỹ kết luận rằng cô Moorjani chỉ có một trải nghiệm cận tử đơn thuần, nhưng những gì mà cô đã kể vẫn khiến họ cảm thấy nó cực kỳ siêu thực.
Anita Moorjani từ đó thường được các kênh tin tức lớn “săn đón” và cô cũng từng xuất hiện trên bục diễn đàn TEDx để thuật lại những trải nghiệm cận tử kỳ diệu của chính mình.
“Chúng ta không cần phải đợi sau khi mình chết mới cảm nhận được thiên đường,” cô Moorjani chia sẻ.
Cô Moorjani đã chia sẻ với mọi người một trong những bài học lớn nhất cô nhận ra sau trải nghiệm sinh tử này: “Tôi nghĩ rằng chúng ta không cần phải đợi sau khi mình chết mới cảm nhận được thiên đường. Việc chúng ta có cảm nhận được thiên đường hay không liên hệ trực tiếp tới việc chúng ta yêu thương và trân trọng bản thân như thế nào.”
Phải chăng câu chuyện của cô Anita Moorjani đã phần nào giải đáp những câu hỏi mà chúng ta vẫn còn thắc mắc. Điều kỳ lạ là câu chuyện mà cô Moorjani kể đều có đặc điểm khá tương tự với rất nhiều trải nghiệm cận tử của nhiều nhân chứng khác nhau trên thế giới. Còn bạn, bạn sẽ nghĩ như thế nào sau câu chuyện này?

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại

Việt Anh, Theo Pháp luật xã hội 00:00 02/12/2013

Các nhà khoa học vẫn đau đầu đi tìm lời giải cho việc có tồn tại hay không miền đất gọi là thiên đường?

Từ xưa tới nay, chủ đề thiên đường - địa ngục và cuộc sống sau khi chết đi đã làm tốn biết bao công sức nghiên cứu của nhân loại. Liệu thiên đường có thật hay không, nơi đó đẹp đến cỡ nào? Cùng theo dõi những câu chuyện dưới đây và tìm ra câu trả lời cho bản thân mình…

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 1
Những câu chuyện hồi tưởng qua lời kể của nhân chứng…

Câu chuyện đầu tiên xoay quanh một bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình ở Mỹ tên Mary Neal. Ngày 14/1/1999, Mary cùng với chồng mình và một số người bạn cùng chèo thuyền ở khu vực Los Rios, Chile.

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 2
Chân dung bác sĩ Mary Neal.
Một tai nạn bất ngờ đã xảy tới với Mary khi cô cùng người bạn chèo thuyền gần một thác nước cao khoảng 4m. Mary bỗng dưng linh cảm có điều gì đó không ổn. Nhìn xuống dưới thác, điều mà cô nhìn thấy là một hố xoáy sâu không đáy. Lập tức, phía trước thuyền của cô đập vào đá khiến Mary chìm trong nước và bị kẹt ở phần thân thuyền.

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 3

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Bạn bè và người thân la hét, tìm kiếm cô. Khi đó, Mary cảm nhận thấy xương sườn mình bị gãy, mô và dây chằng rách ra bên trong cơ thể. Với cô, dường như cái chết đã tới rất gần.

Mary tự nhủ mình không được tuyệt vọng. Bỗng nhiên, trước mặt cô xuất hiện một vầng hào quang rực rỡ cùng cánh cổng vòm. Trong phút chốc, trước mắt Mary là những người thân, người bạn quá cố của cô. Họ nói rằng, cô chưa thể chết vì có những việc cô chưa hoàn thành, một trong số đó là Mary sẽ phải chứng kiến cái chết của người con trai Willie.

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 4
Mary đang kể lại câu chuyện của mình.

Điều bất ngờ đã xảy ra, mặc dù chìm trong nước 30 phút với tình trạng không có oxy nhưng Mary vẫn sống sót và được mọi người tìm thấy. Cô bị chấn thương nặng nhưng chỉ vài tháng sau, sức khỏe của cô đã bình phục hoàn toàn. Điềm báo về cái chết của người con trai Willie sau đó cũng đã linh ứng. Sau khi đi trượt tuyết cùng người bạn, Willie đột ngột qua đời trong một tai nạn khi anh mới 19 tuổi.

Câu chuyện thứ hai xảy ra với cô gái Anita Moorjani - một bệnh nhân ung thư đang tuyệt vọng. Bệnh tình của cô nguy kịch tới nỗi bác sĩ điều trị đã cho rằng, Anita không thể sống thêm quá 36 giờ vào thời điểm ngày 2/2/2006.

Anita rơi vào trạng thái hôn mê sâu mặc dù tim vẫn đập. Trong giây phút ấy, không hiểu sao cô vẫn nghe thấy được câu chuyện mà bác sĩ nói với chồng mình. Sau đó, Anita rơi vào trạng thái mà cô kể lại là “lơ lửng giữa sự sống và cái chết”. Bỗng chốc, xung quanh cô là người cha đã chết vì trụy tim, người bạn đã qua đời vì ung thư cùng biết bao người thân quá cố… 

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 5
Anita - cô gái may mắn sống sót khỏi căn bệnh ung thư.

Anita khi ấy đã tự nhủ, mình sẽ chết bởi cô không muốn quay lại một thân thể chứa đầy bệnh tật. Thế nhưng, đúng vào thời khắc ấy, có gì đó níu kéo cô lại với sự sống. 30 giờ sau khi nhập viện, Anita tỉnh dậy. Vài tuần sau, các bác sĩ không tìm ra bất cứ bằng chứng gì của căn bệnh ung thư trong cơ thể cô. Cho tới nay, Anita vẫn sống khỏe mạnh như người bình thường.

Giả thuyết khoa học đầy tranh cãi…

Với các câu chuyện có thật được hồi tưởng bởi những nhân chứng sống trên, không ít người tin rằng, thiên đường là có thật và con người trong một số trường hợp có thể trải nghiệm khoảnh khắc kỳ diệu ấy.

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 6
Bác sĩ giải phẫu thần kinh Eben Alexander là một trong số đó. Ông cũng là một trong những người được trải nghiệm trực tiếp khoảnh khắc thiên đường giống như Mary và Anita. 

Câu chuyện ấy xảy ra khi Eben tưởng như cận kề với cái chết vì nhiễm phải khuẩn E.Coli gây viêm màng não. Eben hôn mê một tuần và kết quả quét não cho thấy, trí nhớ, ý thức, suy nghĩ của ông hoàn toàn không hoạt động.

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 7
Bác sĩ giải phẫu thần kinh Eben Alexander kể lại câu chuyện của mình.
Vậy nhưng Eben vẫn trải qua cảm giác giống như 2 trường hợp trên. Theo những gì ông kể lại, điều xảy ra rất thực và nó xảy ra độc lập, bên ngoài ý thức của bản thân. Eben đưa ra lập luận rằng, vào thời điểm ông hôn mê, các bộ phận của não không còn hoạt động nữa. 

Điều đó đồng nghĩa rằng, trải nghiệm về thiên đường của ông không thể nào gây ra do sự căng thẳng thần kinh hay ảo giác như nhiều người vẫn khẳng định.

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 8

Bác bỏ lại lập luận của Eben Alexander, nhiều chuyên gia cho rằng, không thể coi những trải nghiệm trên là bằng chứng cho việc thiên đường có tồn tại. Nguyên nhân là bởi theo Eben, não ông không hoạt động khi diễn ra trải nghiệm. 

Nhưng nếu não không hoạt động, sao Eben có thể cảm nhận được những gì xảy ra xung quanh mình, cũng như ghi nhớ câu chuyện để kể lại sau này. 

Hiện tượng "nhìn thấy thiên đường" qua lời kể của người chết đi sống lại 9
Ngoài ra, việc trí nhớ không hoạt động hay suy giảm khả năng cũng đều có thể gây ra những ảo giác, chẳng hạn như ở trường hợp của các bệnh nhân mắc chứng Parkinson. Do đó, ta không thể loại trừ khả năng ảo giác là nguyên nhân gây ra trải nghiệm về thiên đường.

Mặc dù nhiều giả thuyết được đưa ra nhưng cho tới nay, vẫn chưa có bằng chứng khoa học nào chứng minh được thiên đường có thật hay không? Vậy theo các bạn, liệu thiên đường có tồn tại thực sự?

* Bài viết sử dụng tư liệu tham khảo từ các nguồn: ABC news, Scientific American, CNN...

Thiên đường và địa ngục

Có một chàng trai muốn tìm hiểu cuộc sống thiên đường và cuộc sống địa ngục như thế nào, anh ta cho rằng việc này chỉ có đức cha mới biết rõ. Thế nên anh ta

4,183
Bình chọn: 1/1

Có một chàng trai muốn tìm hiểu cuộc sống thiên đường và cuộc sống địa ngục như thế nào, anh ta cho rằng việc này chỉ có đức cha mới biết rõ.

ảnh thiên đường,địa ngục,luật nhân quả
Thế nên anh ta chạy đến nhà thờ gặp đức cha. Đức cha bèn kể một câu chuyện :
Con hãy hình dung ở một nơi tối tăm rất đông người, được người đời gọi là địa ngục. Nơi đây tập trung tất cả các con người độc ác. Khi còn sống, họ là những người sống mánh khóe, lừa lọc và tham nhũng. Nay xuống địa ngục, họ vẫn u mê cố chấp, tiếp tục lừa dối , làm hại lẫn nhau. Ở dưới địa ngục có một nồi cháo to , mỗi người được phát một cái thìa dài để múc cháo ăn với điều kiện phải cầm đầu cán của cái thìa. Những người ở địa ngục không ai ăn được cháo vì thìa quá dài, không thể đưa vào miệng được. Cho nên, người nào cũng gầy còm, gớm ghiếc.
ảnh thiên đường,địa ngục,luật nhân quả

Ở thiên đường cũng có rất nhiều người. Đó là nơi tràn ngập ánh sáng. Nơi đây tập trung tất cả những người được người đời yêu quý, trọng vọng. Khi còn sống trên trái đất, họ là những người trung thực, thật thà, giúp đỡ mọi người.
Trên thiên đường cũng có một nồi cháo to giống như dưới địa ngục , mỗi người cũng được phát một cái thìa dài múc cháo ăn với điều kiện phải cầm đầu cán của cái thìa. Khác với địa ngục, người ở thiên đường ai cũng béo tốt, da dẻ lại hồng hào. Tìm hiểu ra mới biết, sở dĩ như vậy bởi người trên thiên đường giúp đỡ nhau. Người này dùng thìa của mình đút cháo cho người kia ăn, không vi phạm quy định mà lại gây được tính đoàn kết tập thể.
ảnh thiên đường,địa ngục,luật nhân quả

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32