Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
HIỆN THỰC KỲ ẢO 77
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
"tình yêu" có thật giữa động vật và con người
Đừng xem video này. Bạn sẽ khóc đấy hãy tin tôi đi
Nhiều người có thể nghĩ rằng những con vật hoang dã không thể
nào có mối quan hệ gắn bó với con người, thế nhưng những câu chuyện có
thật sau sẽ làm thay đổi suy nghĩ đó.
Cô
bé Gabi Mann đến từ Seatle, Washington hay cho lũ quạ sống quanh nhà
ăn, và đổi lại, chúng đem cho cô bé nhiều đồ vật nhỏ xinh để làm quà. Cô
bé đã có một bộ sưu tập gồm 100 hạt cườm, nút áo, mẩu kim loại, miếng
nhựa hoặc xốp. Tất cả đều được lũ quạ kiếm được ở đâu đó và đem về tặng
cô bé như món quà cảm ơn.
Tình bạn lạ lùng của cô bé với lũ quạ bắt đầu từ năm 2011 khi cô bé mới 4
tuổi, cô hay làm rơi đồ ăn. Lũ quạ thường lởn vởn quanh nhà để hi vọng
có thể nhặt nhạnh chỗ thức ăn rơi dưới đất. Khi cô bé đủ tuổi đến
trường, Gabi bắt đầu cho lũ quạ ăn phần cơm trưa của mình. Chúng luôn
xếp thành hàng đợi cô xuống xe buýt vào cuối ngày khi tan học về. Gabi
giữ tất cả những món quà của lũ quạ một cách cẩn thận trong những hũ nhỏ
có dán nhãn.
2. Con sư tử nhớ ơn hai vị cứu tinh
Vào năm 1969, John Rendall và Ace Berg có mua một con sư tử con nặng
15,9 kg có tên là Christian. Hai người bạn nuôi Christian tại nhà của họ
ở London, nhưng sau một năm, con sư tử lớn lên và không thể ở trong căn
nhà cùng 2 người bạn. Rendall và Berg biết rằng họ không thể nuôi
Christian nữa, nhưng cũng không biết nên làm gì với nó.
Kể cả sư tử cũng có thể thân thiết với con người.
Họ gặp nhà bảo tồn động vật George Adamson và với sự giúp đỡ của George,
Christian đã được đưa đến Châu Phi nơi nó có thể trở về cuộc sống hoang
dã.
Vài năm trôi qua, Rendall và Berg quyết định đến thăm Christian. Người
ta bảo họ rằng cơ hội để họ gặp lại chú sư tử là rất mong manh, và khả
năng Christian có thể nhận ra họ còn thấp hơn rất nhiều. Thế nhưng, chỉ
mất một lúc sau khi họ đến nơi, Christian đã xuất hiện bên ngoài trại
của hai người. Và khoảnh khắc cả ba tái ngộ mới thật cảm động.
3. Nhà bảo tồn động vật nuôi khỉ gorilla như con đẻ
Năm 2014, nhà bảo tồn động vật người Anh Damian Aspinal đã quay lại cảnh
hội ngộ giữa mình và chú khỉ đột gorilla mà anh giúp sở thú nuôi. Tổ
chức của anh, The Aspinal Foundation, chuyên gây giống và đưa các loài
khi đột cũng như nhiều loài động vật khác trở về thế giới tự nhiên.
Dù đã không gặp trong nhiều năm, chú khỉ Kwibi vẫn nhận ra ân nhân của nó.
Chú khỉ mà Damian đến thăm có tên là
Kwibi, là một trong số những con khỉ anh thả về tự nhiên 5 năm trước.
Kwibi sinh ra tại một sở thú ở Anh nhưng cuối cùng được đưa trở lại rừng
bảo tồn ở nước Gabon, Châu Phi. Kể từ đó, chú đã có một gia đình nhỏ
của riêng mình. Ban đầu, Aspinall không chắc liệu Kwibi có nhớ anh
không, nhưng thật ngạc nhiên là nó vẫn nhận ra anh.
4. Người đàn ông nợ chú chó mạng sống của mình
5 năm trước, Eric O’Grey nặng 154 kg, bị huyết áp, mỡ máu cao và bệnh
tiểu đường tuýp 2. Tất cả những điều đó khiến anh phải điều trị với chi
phí hơn 1.000 USD/tháng. Một chuyên gia dinh dưỡng đã khuyên anh nuôi
chó.
Đối với Eric, chú chó Peety không chỉ là người bạn thân thiết mà còn là ân nhân cứu mạng mình.
Eric đã đến Trung tâm Cộng đồng Nhân
đạo ở Thung lũng Silicon và nói với các nhân viên ở đó rằng anh muốn
nuôi một con chó lớn tuổi và bị béo phì để anh có điểm chung với con vật
cưng của mình.
Ngày hôm đó, anh về nhà với Peety, chú chó mà cuối cùng đã giúp anh vượt qua bệnh tật, hòa đồng và vui vẻ trở lại. O’Grey nói: “Chúng tôi có một mối liên kết không thể tách rời và đó là trải nghiệm tôi chưa từng có với bất cứ ai hay bất cứ con vật nào”.
Với sự giúp đỡ của Peety, O’Grey đã giảm gần 63,5kg. Peety cũng giảm được khoảng 11,3kg. Peety đã thay đổi niềm tin của O’Grey. “Nó nhìn tôi cứ như thể tôi là người vĩ đại nhất thế giới này. Và tôi đã quyết định mình sẽ trở thành người mà nó nghĩ”, ông chia sẻ.
Điều
đó đã thúc đẩy O’Grey hoàn thành đợt chạy bộ marathon của mình vào mùa
hè 2015. Sau đó không lâu, Peety mắc bệnh ung thư và không may qua
đời.O’Grey kể từ đó đã cứu giúp nhiều chú chó vô chủ khác nhưng luôn
mang nợ Peety vì đã cứu mạng mình. Anh nói: “Tôi
thức dậy mỗi ngày, mong muốn trở thành người tốt nhất mà tôi có thể.
Peety hoàn toàn thay đổi tôi. Giờ nghĩ lại, tôi mới tự hỏi: “Ai mới cứu
ai?”.
5. Cô bé tự coi mình là “mẹ” của vịt
Hẳn có rất nhiều đứa trẻ thích ngắm nhìn đàn vịt trong công viên, nhưng
với bé Kylie Brown 5 tuổi thì lại ngược lại, cô bé đem con vịt tên Bông
Tuyết của mình đi đến công viên chơi.
Kylie Brown và chú vịt Bông Tuyết đáng yêu.
Chú vịt của cô bé bơi quanh trên hồ và còn biết quay về với chủ khi được
gọi. Dù lý do là gì, chú vịt coi Kylie là mẹ và lúc nào cũng bám theo
cô bé. Chú vịt đi chơi biển cùng cô bé vào mùa hè và cùng trượt tuyết
vào mùa đông. Kylie nói, “Cháu chính là mẹ của vịt Bông Tuyết”. Cứ khi nào có ai nói rằng bé không phải là mẹ thật của chú vịt, bé lại phản đối và nói rằng “Cháu chính là mẹ của nó”.
6. Mèo chữa bệnh cho cô bé bị tự kỉ
Khi Arabella Carter-Johnson đem chú
mèo chữa bệnh tên Thula về nhà từ trại mèo địa phương, cô mèo xù đã
thiếp ngủ trong vòng tay của cô bé 6 tuổi Iris Grace Halmshaw trong đêm
đầu tiên về nhà. Iris bị mắc bệnh tự kỉ, và có vẻ rất thoải mái khi chơi
với Thula, nhẹ nhàng gãi tai và vuốt ria của con mèo, thậm chí nghịch
đuôi của nó nhưng Iris vẫn rất bình thản.
Iris đã giúp Thula vượt qua căn bệnh tự kỉ của mình.
Thula có vẻ như hiểu điều mà Iris cần, tự thay đổi tính tình của nó và
trở thành một người bạn đồng hành tuyệt vời. Nếu Iris quấy phá trong xe,
Iris sẽ ngồi trên đùi, giúp cô bé bình tâm lại. Nếu cô bé gặp chuyện
không vui vào ban ngày và giật mình tỉnh giấc vào ban đêm, Thula sẽ làm
cô bé bình tâm và vui vẻ trở lại.
Trước khi Thula xuất hiện trong đời cô bé, mẹ Carter-Johnson và bố
Peter-Jon Halmshaw đã trải qua khoảng thời gian “tăm tối” vì cố gắng kéo
cô bé ra khỏi căn bệnh tự kỉ của mình. Chứng bệnh của Iris có triệu
chứng như ngủ không ngon giấc, các hành vi quá khích, không chịu nhìn
người khác khi nói chuyện, tránh tiếp xúc với cha mẹ và bạn bè, hay cảm
thấy bực bội khi ở gần những người lạ.
Vậy mà khi Thula đến với cô bé, Iris bắt đầu trò chuyện với nó. Cô bé sẽ
nói “ngồi xuống” và Thula làm theo. Khi trò chuyện với cô mèo xù, Iris
không cảm thấy bị áp lực gì cả, khác với khi nói chuyện với người lớn
hoặc một đứa trẻ khác. Chính vì thế cô bé hay nói chuyện với con mèo và
ra lệnh cho nó làm theo. Ngoài ra, con mèo cũng bắt chước theo Iris khi
cô bé vẽ hoặc chơi đồ chơi, chính vì vậy Iris được khuyến khích thể hiện
mình hơn.
Mẹ Carter-Johnson chia sẻ, “thật là
tuyệt vời khi ngắm nhìn chúng như vậy. Chúng tôi là phụ huynh và là
người dạy dỗ con mình nữa, nên khi thấy Iris chơi với con mèo nhỏ, cảm
thấy thật yên lòng khi biết rằng ngoài chúng tôi ra con bé còn có bạn để
dựa vào”.
7. Cậu bé có bạn thân là một con trăn
Cậu bé người Campuchia, Uorn Sambath, có bạn vô cùng đặc biệt, một con
trăn tên Chomreun. Chomreun dài gần 5m và năng gần 100 kg. Con trăn đã
sống cùng gia đình Sambath kể từ khi Uorn mới 3 tháng tuổi. Cha mẹ của
cậu bé không hề lo lắng gì về sự thân thiết giữa cậu và con trăn, thậm
chí còn tin rằng Choreun mang đến vận may.
Có lẽ, không phải bố mẹ nào cũng sẵn sàng để con chơi với trăn thoải mái như thế này.
Tuy nhiên, con trăn này mỗi tuần ngốn
hết gần 10 kg thịt gà, gây ra nỗi lo về tài chính cho gia đình này. Cuối
cùng, họ đã phải gửi con trăn về nơi bảo tồn, tuy vậy Uorn vẫn thường
xuyên đến thăm bạn cũ của mình.
Tình yêu thương cảm động giữa loài vật và con người
GiadinhNet - Khi người chủ của
mình chuyển đi sinh sống ở nơi khác hay chẳng may mắc phải bệnh hiểm
nghèo, theo từng cách riêng, những loài vật này đã đến, hôn tạm biệt và
không muốn rời xa người chủ đã nuôi, chăm sóc mình.
Ngựa hôn tiễn chủ bị ung thư
Các bác sỹ ở Bệnh viện
Hoàng gia Wigan, Anh đã vô cùng xúc động khi chứng kiến màn chia tay
giữa bà Sheila Marsh (77 tuổi) và chú ngựa Bronwen yêu quý của mình. Chú
ngựa Bronwen đã cúi xuống hôn chia tay người chủ của mình không may mắc
phải căn bệnh ung thư quái ác trước khi bà qua đời sau đó vài
tiếng. Bronwen đã gắn bó cùng bà Marsh trong suốt 25 năm qua. Nguồn: Mercury Press
Tina, con gái của bà Marsh
cho hay: "Mẹ tôi rất yêu những con ngựa của bà và cả những loài động vật
khác. Bà ấy có 6 con ngựa, 3 con chó, 3 con mèo và một số loài động vật
khác. Tôi và các y tá đã khóc khi chứng kiến cảnh tượng đó. Đó thực sự
là giây phút khó quên"
Hươu cao cổ hôn vĩnh biệt người nuôi
Nhân viên bảo trì 54 tuổi tên
là Mario, hiện đã mắc ung thư giai đoạn cuối, đã nhờ đẩy chiếc giường
bệnh của mình đến khu nuôi nhốt hươu cao cổ của vườn thú Diergaarde
Blijdorp ở Rotterdam, Hà Lan. Một cảnh tượng vô cùng cảm động đã diễn
ra: một chú hươu cao cổ đã tiến đến và hôn tạm biệt Mario. Nguồn: Daily
Mail
"Những con vật này nhận ra anh
ấy và cảm thấy anh ấy có vẻ như không được khỏe," Kees Veldboer, người
sáng lập tổ chức Ambulance Wish, tổ chức đã đưa Mario đến thăm vườn thú,
chia sẻ trên tờ Algemeen Dagblad của Hà Lan. "Đó là một giây phút rất
đặc biệt. Bạn có thể thấy nụ cười của Mario".
Sau đó anh đã dành một chút
thời gian để nói lời tạm biệt với các đồng nghiệp ở sở thú, nơi Mario đã
dành gần như toàn bộ phần đời của mình. "Thật tốt vì chúng tôi có thể
hoàn thành tâm nguyện cuối đời của người đàn ông này," ông Veldboer chia
sẻ.
Chú chó “khóc ngất” mừng gặp lại chủ cũ
Hồi
tháng 7, đoạn video về chú chó khóc ngất khi gặp lại chủ cũ sau 2 năm
đã khiến hàng triệu người xem cảm động. Chú chó giống Schnauzer có tên
Casey phải xa cô chủ của mình khi cô chuyển nhà từ Mỹ đến Slovenia. Sau 2
năm, cô chủ trở về thăm quê cũ. Ngay khi nhìn thấy cô, Casey đã chạy
ngay đến, đồng thời cất lên những tiếng rên the thé giống như đang khóc
nghe rất tội nghiệp. Vừa nhìn thấy cô chủ, Casey chạy vội tới và bắt đầu "khóc" không ngừng.
Chú chó quấn quýt trong vòng
tay cô chủ và không ngừng “khóc”. Bất ngờ Casey dừng lại, đứng không
vững và ngã lăn ra đất, phải mất vài chục giây mới có thể ngồi dậy được
nhờ sự trợ giúp của cô chủ.
Rất may, Casey không gặp
phải vấn đề nghiêm trọng nào. Nickname Andy Haru bình luận trên Youtube:
“Tôi đã khóc khi xem clip này. Một chú chó lại có được tình cảm và hành
động như một con người… Chúng thực sự là những người bạn đáng yêu luôn
trung thành và mang đến niềm vui cho con người. Mừng Casey đã gặp lại
chủ cũ, tôi cũng muốn có một người bạn như vậy”.
Tuyệt thực nằm bên mộ chủ suốt 2 tuần
Bất chấp trời đông giá rét,
chú chó vẫn quyết ở lại bảo vệ bên cạnh mộ chủ tại Chennai, miền Nam Ấn
Độ. Bhaskar Shri, một công nhân xây dựng, nhận nuôi Tommy 5 năm trước và
cả hai đã trở nên rất thân thiết, luôn bên cạnh nhau thậm chí cả ở công
trường. Tuy nhiên, không lâu sau Shri đã qua đời vì tai nạn giao thông
và chú chó Tommy không muốn rời xa chủ của mình. Ảnh: Cover Asia Press
Dawn Williams, một nhân viên
cứu hộ động vật làm việc tại tổ chức Blue Cross ở Ấn Độ, cuối cùng đã
giúp đỡ Tommy về nhà sau hơn 2 tuần ở ngoài trời. Cô Williams cho hay
chú chó dường như đã khóc, bị bỏ đói và khát. Cô cho Tommy bánh quy và
nước nhưng chú chó vẫn không chịu rời xa ngôi mộ. Sau đó, nữ nhân viên
cứu hộ này và các đồng nghiệp đã hỏi thăm những người xung quanh và đi
tìm bà Shrimati Sundari, mẹ của anh Shri, cũng là một công nhân xây
dựng. Khi thấy bà Sundari, chú chó đã lào về phía bà và dụi đầu vào chân
bà như rất thân quen. Ảnh: Cover Asia Press
Lan Dươngtổng hợp
Top 5 Tình Yêu Giữa Người Và Động Vật Hung Dữ Khiến Bạn Khó Tin | Tình Yêu Động Vật
Chuyện Mới Lạ - Tập 115 | Cảm Động Chú Chó Chuyên Trộm Thịt Mang Về Cho Chủ Nghèo Ở Thanh Hóa
Tình cảm giữa con người và vật nuôi đã qua đời: Những hiện tượng huyền bí
Một câu chuyện lạ lùng nhưng có
thật đã xảy ra trong nhà tôi sau cái chết của chú mèo nuôi, minh chứng
cho mối liên kết sâu sắc giữa con người và động vật. Sợi dây liên kết
tình cảm, thậm chí tâm linh, giữa con người và động vật đã xuất hiện
dưới nhiều dạng thức đáng kinh ngạc.
Câu chuyện kỳ lạ
Cái
chết của con mèo nhà tôi, tên Persephone, là cú sốc quá lớn đối với gia
đình, nhưng người đau khổ nhiều nhất chính là cô con gái 12 tuổi của
tôi, Gabrielle. Cô bé yêu quý Persephone nhiều như bất cứ ai khác, vì
cháu đã từng lớn lên cùng nó, và cả hai thường ngủ chung trên giường.
Tác giả Michael Jawer. (Ảnh: emotiongateway.com)
Trên
giường cô bé còn có một người bạn đồng hành khác, “Daddy Hoo Hoo”, chú
khỉ đột nhồi bông của Gabrielle. Chú khỉ đột Daddy Hoo Hoo (hay DDHH) có
kích cỡ ngang bằng với Persephone, và giống như chú mèo này, nó có bộ
lông mượt và đen. Gabriella ôm lấy chú khỉ đột để tìm kiếm sự an ủi
trong khi tôi bắt đầu chôn cất Persephone. Tôi ôm chú mèo trong tay
trong lúc chúng tôi nói lời cầu nguyện cuối cùng cho người bạn bé nhỏ.
Sau đó, Gabrielle đi ngủ, và cầm chú khỉ theo.
Buổi
sáng ngày hôm sau, chú khỉ đột rõ ràng đã biến mất khỏi chiếc giường
của Gabrielle. Chúng tôi nghĩ có lẽ chú đã rơi khỏi giường (một việc xảy
ra khá thường xuyên) nhưng không có dấu hiệu cho thấy chú nằm trên sàn
nhà, trong tấm ga trải giường, trong cái khe giữa chiếc giường và bức
tường, hay bất kỳ nơi nào khác trong phòng con gái tôi.
Trong
vòng 5 ngày tiếp theo, vợ tôi đã lùng sục khắp ngôi nhà để tìm chú khỉ
đột mất tích. Gabrielle đã cố gắng nhớ lại xem cháu có thể đã bỏ quên
chú khỉ ở đâu, và chúng tôi đã kiểm tra tất cả những nơi đó. Nhưng không
có dù chỉ một dấu vết!
Một
vài đêm kế tiếp, vợ tôi thường đến bên giường an ủi Gabrielle trước khi
cô bé đi ngủ. Vợ tôi nói rằng có lẽ chú khỉ đột đã đi theo Persephone
tới nơi yên nghỉ cuối cùng. Gabrielle tỏ ra khá đồng tình với câu chuyện
kể trên, nhưng vẫn khẳng định chắc nịch rằng: “Con cần nó ở bên cạnh”.
Buổi
sáng hôm sau, tôi bước vào phòng con gái và đánh thức cháu dậy để chuẩn
bị cho chuyến cắm trại. Tôi ngồi bên giường cô bé, và đúng vào lúc cháu
tỉnh dậy, tôi chợt nhìn thấy một chú khỉ đột nhồi bông trên mặt sàn,
ngay bên cạnh chân tôi. “Daddy Hoo Hoo!” con bé reo lên thích thú.
Điều
này thật kỳ lạ vì chắc hẳn một trong hai chúng tôi đã phải nhìn thấy
chú khỉ đột nếu nó được đặt tại một vị trí quá hiển nhiên ở ngay bên
cạnh giường ngủ.
Giải thích theo cận tâm lý học
Khi
suy nghĩ về điều này, tôi chợt nhớ đến một thuật ngữ trong lĩnh vực cận
tâm lý học: “apports”. Apports là một hiện tượng trong đó các món đồ
gia dụng đột nhiên biến mất và xuất hiện lại trong ít nhất một vài
trường hợp poltergeist (poltergeist: hồn ma ồn ào; là thuật ngữ chỉ một
chủng loại tinh linh hoặc hồn ma có khả năng tạo ra tiếng động, sự dịch
chuyển hoặc phá hủy vật thể). Những trường hợp apport thường mang ý
nghĩa biểu tượng hoặc cảm xúc đối với những người có liên quan.
Cụ thể
trong trường hợp chúng tôi, dù không có sự hiện hữu của poltergeist,
nhưng có lẽ “Daddy Hoo Hoo” đã tượng trưng cho Persephone—do đó sự vắng
mặt của chú khỉ nhồi bông có ý nghĩa tương tự với sự vắng mặt của chú
mèo Persephone, và chỉ sau khi Gabrielle khẳng định rằng cô bé cần chú
khỉ quay lại thì nó mới tái xuất hiện.
Một trong số ít những người tôi đã chia sẻ câu chuyện trên vào lúc đó là bác sĩ thú y Michael Fox, tác giả của chuyên mục “The Animal Doctor”
trên tờ Washington Post. BS Fox đã liên hệ trường hợp này với khái niệm
“empathosphere” (tạm dịch: trường giao cảm) do ông nghĩ ra, được ông
định nghĩa là một “trường cảm xúc vũ trụ có khả năng đột phá giới hạn
của thời gian-không gian”.
Bác sĩ thú y Michael Fox (Ảnh: poconorecord.com)
Đối
với trường hợp những con thú nuôi có thể vượt qua một chặng đường dài
để tái ngộ với người chủ của mình, BS Michael Fox cho rằng nguyên nhân
là do sự tồn tại của một trường giao cảm, từ đó làm dấy lên giả thuyết
cho rằng các loài động vật có khả năng thấu cảm mạnh mẽ hơn con người,
và có thể tiến nhập vào trường cảm giác tự nhiên này dễ dàng hơn con
người.
BS
Fox cho rằng những loài động vật có vú có thể cảm nhận các sự việc mạnh
mẽ hơn con người chúng ta, và niềm tin này đã nhận được sự ủng hộ của
ngày càng nhiều các nhà nghiên cứu.
Như đã được tôi phân tích trong một bài viết khác với tựa đề “Phải chăng các loài động vật cảm thụ mãnh liệt hơn chúng ta?”,
những loài động vật có vú khác dường như có sở hữu một dạng ý thức đơn
thuần hơn chúng ta, vì chúng không biến đổi các trải nghiệm của mình qua
bộ lọc ngôn ngữ, với tất cả sự gợi tưởng mà ngôn ngữ có thể đem lại.
Trong khi động vật có xu hướng cảm thụ tất cả mọi thứ “bằng da bằng
thịt” (cảm thụ các cảm xúc phấn khích, sợ hãi, cảnh giác, thương yêu,
hài lòng, buồn chán, khó chịu… một cách trực diện), thì con người chúng
ta —ít nhất đối với những người trưởng thành— thường có xu hướng diễn
giải các cảm xúc theo ý muốn của bản thân hoặc phớt lờ chúng trong quá
trình công tác hay trong một xã hội vốn rất chú trọng đến yếu tố văn
minh lịch sự.
Động vật dường như có sức cảm thụ mãnh liệt hơn con người. (Ảnh: Viralscape)
Trường giao cảm cũng được miêu tả bằng một số thuật ngữ khác.
Telesomatic (tạm dịch: Giao cảm thể
chất) là một thuật ngữ được đặt ra bởi bác sĩ tâm lý Berthold Schwarz
(và được phổ biến bởi tác giả Larry Dossey). Telesomatic được dùng để ám
chỉ khả năng cảm nhận được đồng thời nỗi đau của một người thân ở
khoảng cách xa, dù không ý thức được rằng người đó đang phải chịu đựng
đau khổ.
Psychesphere (tạm dịch: trường tâm
lý) là một khái niệm tương tự (với trường giao cảm) của TS Bernard
Beitman, bác sĩ tâm lý từ trường Đại học Virginia, Mỹ. Ông nhìn nhận
trường tâm lý như “một thứ gì đó giống bầu khí quyển của chúng ta—nó bao
quanh chúng ta và vận chuyển liên tục. Chúng ta hít vào khí ôxi, khí
nitơ và hơi nước; rồi thở ra khí CO2, khí nitơ, và nhiều hơi nước hơn…
Suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta góp phần tạo nên trường tâm lý và
trường này cũng ảnh hưởng ngược lại”.
Ở
những tình huống tương tự như trải nghiệm của con gái và gia đình tôi,
tôi cảm thấy lôi cuốn với mối liên hệ mật thiết của họ với các cảm xúc —
không chỉ là các loại cảm xúc bề mặt hay những cảm xúc thoáng qua nhanh
chóng, mà là những cảm xúc sâu sắc tạo nên sự liên kết giữa người với
người, hoặc giữa người chủ với vật nuôi.
Như
tác giả Larry Dossey đã chỉ ra, những trường hợp thần giao cách cảm
dạng telesomatic “hầu như đều xuất hiện giữa những người có một sự liên
kết thấu cảm, thương yêu nhau — cha mẹ và con cái, vợ chồng, anh chị em
và người yêu”. Những trải nghiệm này xuất hiện một cách hoàn toàn bất
ngờ; và khi chúng xảy ra, chúng có thể lay chuyển ngay cả những người
hoài nghi nhất.
Một
ví dụ như vậy đã được đưa ra thảo luận gần đây bởi tác giả Michael
Shermer; một người có thế giới quan (như được miêu tả trong cuốn sách
“Tại sao con người tin vào những điều kỳ dị”) vốn không thể chấp nhận
bất kỳ hiện tượng bí ẩn nào trước đó. Trong một bài viết trên trang
Scientific American với tựa đề “Những biến cố kỳ lạ có thể lay chuyển sự hoài nghi của tất cả mọi người”,
ông Shermer đã miêu tả một trải nghiệm quái gở đến mức chỉ có thể xảy
ra với xác suất 1:1.000.000, hoặc vì có liên hệ với những cảm xúc sâu
sắc của người trải nghiệm.
Tiến sĩ Michael Shermer, tác giả cuốn sách: “Tại sao con người tin vào những điều kỳ dị?” (Ảnh: photobucket)
Tóm
lại, đây là điều thật sự đã xảy ra. Sau khi trao nhau lời nguyện ước,
ông Shermer và vợ mới cưới, cô Jennifer, tản bộ ra phía sau nhà để có có
chút thời gian riêng tư bên nhau. Họ nghe thấy một bản tình ca vọng lên
nhưng không biết được nguồn phát ra nó. Hóa ra tiếng nhạc bắt nguồn từ
một chiếc đài bán dẫn từ những năm 1970 thuộc về người ông đã quá cố của
Jennifer, người họ hàng bên nội thân nhất của cô trong quá trình cô lớn
lên ở quê hương nước Đức.
Trong
ngày kết hôn, “vì cách xa gia đình, bạn bè và ngôi nhà của mình đến
9.000 km, Jennifer đã cảm thấy hơi cô đơn và lạc lõng. Jennifer ao ước
giá như ông nội của cô có mặt ở đó để là người trao tay cô cho chú rể”.
Điều khó hiểu là, chiếc đài radio cũ kỹ mà ông Shermer không tài nào sửa
được lại bất chợt “sống lại” từ đằng sau một ngăn kéo hộc bàn. Chiếc
đài này đã tiếp tục phát bản nhạc trong đêm tân hôn, nhưng đã dừng lại
ngay ngày hôm sau và từ đó im lặng mãi mãi.
Ông
Shermer viết: “Mối liên hệ giữa những biến cố đầy sức liên tưởng này
khiến Jennifer xuất hiện một cảm giác khác lạ rằng ông nội của cô đã
hiện diện ở đó và tiếng nhạc là một món quà biểu thị sự chúc phúc của
ông… Tôi phải thừa nhận rằng, điều này đã làm tôi chấn động… Tôi trân
trọng trải nghiệm này hơn là đi giải thích nó”.
Sửng sốt
là phản ứng chân thật nhất mà một người có thể có trong một tình huống
như vậy. Điều này giống hệt như cảm giác của tôi và vợ khi nhìn thấy con
khỉ đột nhồi bông của con gái bỗng xuất hiện trở lại trên sàn nhà, bên
cạnh giường con bé. Cả hai trải nghiệm này đã mang đến những cảm xúc sâu
lắng cùng một sự sự chuyến biến niềm tin, và đã khiến tôi phải cân nhắc
đến những yếu tố vượt quá một sự trùng hợp đơn thuần.
Ngoài
ra, không phải là vô căn cứ khi giả định rằng động vật cũng đóng một vai
trò quan trọng tương tự như con người trong các trường giao cảm hoặc
trường tâm lý. Tất cả các loài động vật có vú đều có những nét tương đồng rõ rệt trên phương diện cảm xúc.
Tình yêu gia đình chúng tôi dành cho Persephone và tình cảm của chú mèo
dành cho chúng tôi, là đặc điểm chung cốt lõi của tất cả các loài động
vật có vú (có lẽ bao gồm cả các loài sinh vật khác). Tôi cho rằng những
dòng cảm xúc đang chảy bên trong chúng ta đều đang kết nối chúng ta lại
với nhau bằng những phương thức hữu hình và vô hình.
Nhân
ngày quốc tế Chó, hãy cùng nhìn ngắm những hình ảnh tuyệt đẹp cho thấy
tình yêu, sự gắn bó giữa con người và người bạn 4 chân.
Ngày 26/8 hàng năm được nhiều người yêu động vật công nhận là ngày Quốc tế Chó. Vào ngày này, những người yêu chó thường thể hiện tình cảm thân thiết, tình yêu
của mình dành cho những chú chó cưng. Thậm chí, nhiều người còn tìm đến
các trung tâm chăm sóc động vật để nhận nuôi những chú chó bị bỏ rơi
hay không có nơi nương tựa.
Kể từ khi được những người nổi tiếng, những người yêu
động vật tổ chức lần đầu tiên vào năm 2004, Ngày quốc tế Chó đã nhận
được rất nhiều sự ủng hộ của người dân trên toàn thế giới. Một trong số
những người đóng góp tiếng nói và sự ảnh hưởng trong việc duy trì Ngày
quốc tế của chó là cựu Tổng thống Mỹ George W Bush.
Để kỷ niệm ngày Quốc tế chó 2014, trang Boredpanda đã cho đăng tải loạt ảnh cho thấy tình yêu, sự gắn bó thân thiết giữa con người và người bạn 4 chân thân thiết. Hãy cùng ngắm những hình ảnh tuyệt đẹp thể hiện tình yêu, tình bạn giữa con người và những chú chó thân thiết:
Trong
mọi hoàn cảnh, dù có khó khăn hay gian khổ đến đâu, những chú chó vẫn
luôn giữ một lòng trung thành với chủ nhân, người bạn thân thiết của
mình.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét