TIN BUỒN 24 (Nhà báo Lý Tiến Dũng)
(ĐC sưu tầm trên NET)
Linh cữu được quàn tại nhà riêng số 34 Trần Ngọc Diện, phường Thảo Điền, Quận 2, TP HCM; Lễ viếng bắt đầu lúc 10h sáng ngày 5/12/2016; Lễ truy điệu lúc 7h sáng ngày 7/12/2016; Lễ động quan và an táng tại Hoa viên nghĩa trang Bình Dương lúc 9h sáng ngày 7/12/2016.
Ban tổ chức lễ tang
Vừa qua, tôi được biết ngành xây dựng lại vẫn đưa ra phương án làm Nhà Quốc hội tại khu 18 Hoàng Diệu và hơn thế nữa còn đề nghị phá bỏ cả Hội trường Ba Đình để làm Nhà Quốc hội trên khuôn viên ấy, có lấn ra xung quanh, với lý do Hội trường Ba Đình đã xuống cấp, sửa chữa rất tốn kém và đã được Bộ Chính trị, Chính phủ đồng ý trình ra Quốc hội, Quốc hội đã biểu quyết với đa số đồng ý. Lý do mà các đồng chí nêu lên không thể biện minh được. Đã là di tích lịch sử mà xuống cấp thì phải tu sửa, bảo tồn chứ không phải phá bỏ đi. Hội trường Ba Đình là một di tích cực kỳ quan trọng của thời đại Hồ Chí Minh. Nơi đây đã diễn ra những sự kiện lịch sử để lại dấu ấn rất sâu sắc trong tâm khảm mỗi người Việt Nam. Là nơi đã diễn ra 7 kỳ Đại hội Đảng toàn quốc, nơi họp và làm việc của Quốc hội từ khoá II liên tiếp cho đến ngày nay, nơi đã diễn ra Hội nghị chính trị đặc biệt – một kiểu Hội nghị Diên Hồng thời đại Hồ Chí Minh trong kháng chiến chống Mỹ… Ấn tượng sâu sắc nhất là tại đây, Bác Hồ đã từng tham dự nhiều cuộc họp quan trọng của Đảng, Nhà nước, Mặt trận và cuối cùng, đây là nơi toàn Đảng, toàn dân ta đã tiến hành lễ tang Bác, cả nước vô cùng xúc động hướng về Hội trường Ba Đình lịch sử để tiễn biệt Bác ra đi với niềm tiếc thương vô hạn. Di tích lịch sử vô giá ấy sao chúng ta có thể xoá bỏ đi được.
Về mặt kiến trúc, đây còn là một hội trường lớn nhất, đẹp nhất của kiến trúc Việt Nam thời bấy giờ.
Chúng ta nghĩ thế nào khi thấy cần phải bảo tồn Dinh Độc lập (Hội trường Thống Nhất) mà lại quyết định phá bỏ Hội trường Ba Đình ?
Hiện nay, mặc dầu Quốc hội đã biểu quyết, nhưng cán bộ và nhân dân còn có nhiều ý kiến, lòng dân chưa yên. Nhiều đồng chí lão thành cách mạng, cán bộ cấp cao, nhà khoa học đề nghị Quốc hội cân nhắc lại và ngay trong Quốc hội vẫn còn trên 30 đại biểu biểu quyết không tán thành phá bỏ Hội trường Ba Đình.
Riêng tôi, một lân nữa xin nêu lại ý kiến dứt khoát không nên làm nhà Quốc hội tại khu di tích 18 Hoàng Diệu và tuyệt đối không được phá bỏ Hội trường Ba Đình.
Tôi đồng ý với ý kiến của anh Võ Văn Kiệt đã nêu trên báo Thanh Niên là nếu Hội trường Ba Đình xuống cấp thì tu sửa lại. Chúng ta có đầy đủ khả năng làm được việc ấy.
Vì vậy tôi tha thiết đề nghị Bộ Chính trị, Quốc hội, Chính phủ cân nhắc lại, bàn lại chủ trương này. Trước khi bàn cần lấy ý kiến rộng rãi của cán bộ và nhân dân. Hiện nay Ban dự án đang trình bày các mô hình Nhà Quốc hội để lấy ý kiến của nhân dân trong cả nước, tôi đề nghị cần lấy cả ý kiến nhân dân về ý định phá bỏ Hội trường Ba Đình để làm Nhà Quốc hội lên vị trí ấy. Vấn đề này cũng nên đưa ra thảo luận trên báo chí để cán bộ và nhân dân được tham gia ý kiến. Trên cơ sở thu thập ý kiến rộng rãi của cán bộ và nhân dân, tôi đề nghị Bộ Chính trị có cuộc họp bàn lại vấn đề này. Đề nghị Quốc hội tổ chức một phiên họp toàn thể đặc biệt (không thể chỉ thảo luận ở tổ) để bàn bạc, thảo luận thực sự dân chủ, phân tích kỹ những ý kiến khác nhau, lợi và hại của việc để và phá bỏ Hội trường Ba Đình, trước khi đi đến biểu quyết và có quyết định cuối cùng.
Đây là một chủ trương cụ thể, nhưng là một vấn đề có ý nghĩa rất quan trọng về chính trị, lịch sử, văn hoá, tình cảm của nhân dân Thủ đô và của cả dân tộc. Chuẩn bị kỉ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, chúng ta càng cần phải bảo tồn thật tốt toàn bộ khu di tích 18 Hoàng Diệu và Hội trường Ba Đình. Việc xây dựng Nhà Quốc hội không nên quá lệ thuộc vào thời gian làm chỉ kịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội để quyết định vội, xây dựng vội, làm ảnh hưởng đến chất lượng và thẩm mỹ kiến trúc của công trình Thế kỷ quan trọng này.
Những nội dung đề nghị trên đây tôi đã có thư gửi đến Bộ Chính trị, Quốc hội, Chính phủ và các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước ngày 23 tháng 9 năm 2007.
Một lần nữa tôi muốn nhấn mạnh ý kiến : lúc này ta cần tập trung tiền của và lực lượng để ra sức phát triển kinh tế văn hoá, thiết thực nâng cao đời sống nhân dân mà chưa xây dựng Nhà Quốc hội. Quốc hội tiếp tục sử dụng Hội trường Ba Đình và khu Mỹ Đình (hiện chưa sử dụng hết công suất, còn lãng phí) để hội họp và làm việc. Công sở làm việc của cơ quan nhà nước cũng cần được xây dựng khang trang, nhưng hãy chờ một thời gian nữa, khi đất nước thoát khỏi cảnh một nước nghèo, một nước kém phát triển rồi ta hãy xây dựng.
Trong lúc đó chúng ta tiếp tục nghiên cứu địa điểm xây dựng, chọn mô hình Nhà Quốc hội đáp ứng các yêu cầu của một công trình tiêu biểu của đất nước, có quy mô tương xứng, có chất lượng bền, đẹp vừa dân tộc vừa hiện đại, phù hợp với nguyện vọng của nhân dân.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Nhà báo Lý Tiến Dũng qua đời
Chủ Nhật, 04/12/2016 22:41:00
Ông Lý Tiến Dũng, Phó trưởng ban Công tác phía
Nam - Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Nguyên Tổng Biên tập Báo Đại Đoàn
Kết – Cơ quan Trung ương của MTTQ Việt Nam từ trần.
Cơ quan Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin:
Ông Lý Tiến Dũng - sinh ngày 4/6/1959 tại TP Hồ Chí Minh
Phó Trưởng Ban Công tác phía Nam - Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam;
Nguyên Tổng Biên tập Báo Đại Đoàn Kết, Cơ quan Trung ương của MTTQ Việt
Nam; Đại úy Quân đội Nhân dân Việt Nam; Nguyên phóng viên chính trị - xã
hội báo Phụ Nữ TP Hồ Chí Minh; Huy hiệu 30 năm tuổi Đảng, đã từ trần
lúc 17h42 ngày 4/12/2016 (nhằm ngày Mồng 6 Tháng 11 năm Bính Thân).Linh cữu được quàn tại nhà riêng số 34 Trần Ngọc Diện, phường Thảo Điền, Quận 2, TP HCM; Lễ viếng bắt đầu lúc 10h sáng ngày 5/12/2016; Lễ truy điệu lúc 7h sáng ngày 7/12/2016; Lễ động quan và an táng tại Hoa viên nghĩa trang Bình Dương lúc 9h sáng ngày 7/12/2016.
Ban tổ chức lễ tang
Lý Tiến Dũng: Nhà báo hiểu lòng dân
Thứ Ba, 06/12/2016 09:35:00
Mỗi khi có dịp anh em ngồi lại với nhau uống vài
ly rượu, trước sau gì Lý Tiến Dũng cũng tìm ra được một cây guitar
thùng. Khi anh tự đánh đàn và bắt đầu hát thì hầu như những cuộc tranh
cãi nảy lửa trước đó trong bàn theo kiểu chẳng ai chịu ai, bắt đầu chìm
xuống rồi từ từ biến mất. Tiếng đàn, ca từ và ý nghĩa những bài anh hát
lôi kéo mọi người lại với nhau…
Phóng viên báo Đại Đoàn Kết tại lễ kỷ niệm 60 năm ngày thành lập báo Đại Đoàn Kết,
tháng 1/2002 (Nhà báo Lý Tiến Dũng đứng thứ hai, từ trái sang).
tháng 1/2002 (Nhà báo Lý Tiến Dũng đứng thứ hai, từ trái sang).
Anh có một sê-ri
bài ca về Hà Nội cực hay, luôn gây bất ngờ vì nó thật sự đa dạng và
khiến cho người ta cảm nhận được từng ngóc ngách của thành phố này qua
từng giai đoạn, từng cảm xúc rất khác biệt. Tương tự, khi hát về tình
yêu, về thân phận con người, về chiến tranh và thời cuộc, kể cả với
những lời nhạc tự chế… anh cũng luôn cho thấy sự hiểu biết tinh tế, đầy
cảm xúc chia sẻ với mọi số phận khốn khổ và tính khinh bạc với cái xấu,
cái ác, cái phần tăm tối của con người.
Mỗi khi có một người bạn ra đi, hay phải
chia tay ai đó, Lý Tiến Dũng thường nhắc tới những ca từ của Trịnh Công
Sơn, “những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây”… Giờ tới
lượt anh, “chút nắng vàng giờ đây cũng vội, khép lại từng đêm vui”.
Anh ra đi nhanh quá, vội quá. Dẫu biết
trước, nhưng anh vẫn luôn bình thản khi nói về bệnh tình của mình, cố
gắng kiềm chế, chịu đựng sự đau đớn của mình, khiến bạn bè luôn có cái
cảm giác một ngày nào đó anh bình phục rồi sẽ còn nhiều dịp du ca với
nhau nữa, hết sức bàng hoàng. Vẫn đúng cái tính cách đó, anh luôn sợ làm
phiền mọi người, mình làm mình chịu, luôn tự quyết định cuộc đời mình
từ công việc cho tới cái chết.
Vậy là căn bệnh ung thư không chừa một
ai. Nguồn gốc của căn bệnh quái ác này chính là thực phẩm bẩn, môi
trường sống ô nhiễm mà thủ phạm cuối cùng chính là sự vô trách nhiệm,
thiếu đạo đức cộng với lòng tham không đáy của con người. Trớ trêu thay,
anh lại chính là người luôn chiến đấu chống lại cái ác, cái xấu, những
trò ăn bẩn với thái độ gần như là không thể “đội trời chung” với chúng.
Có một dạo vào đầu những năm 2000, cứ
mỗi lần gặp nhau Lý Tiến Dũng lại bức xúc về sự trở lại của một doanh
nghiệp nước ngoài mà theo anh chính là một trong các thủ phạm của chất
độc màu da cam hiện diện ở Việt Nam cũng như nhiều nơi khác trên thế
giới.
Điều làm anh phẫn nộ là: “Họ, với những
hậu quả sinh thái hủy diệt giống loài chưa bị lôi ra trước tòa án quốc
tế, đã được cứu rỗi ra khỏi cơn ác mộng của chiến tranh, sơn phết các
lớp sơn hào nhoáng rồi được tung vào một kịch bản mới, giới truyền thông
Tây phương gọi là “ám ảnh mới của ma quỷ”.
Anh cảm thấy kỳ lạ, nhận được sự giúp
sức hết sức ưu ái của các “địa chỉ” có trách nhiệm, “âm thầm trong 5 năm
qua, họ đã đặt được một mạng lưới trên toàn cõi Việt Nam” (Monsanto
& Dow Chemical - Nỗi ám ảnh mới trên đồng ruộng – Báo Đại Đoàn Kết
20/6/2001)…
Khi viết những dòng chữ này của mười mấy
năm về trước, chắc Lý Tiến Dũng chưa hình dung ra hết cái cảnh mà người
Việt Nam phải chịu đựng ngày hôm nay, trung bình mỗi ngày có hơn 200
người chết vì bệnh ung thư.
Nhưng
với sự nhạy cảm và trách nhiệm của người làm báo chân chính, anh đã
gióng lên tiếng chuông báo động cho cộng đồng từ rất sớm. Thế nhưng cuối
cùng, chính anh lại là một nạn nhân của căn bệnh quái ác có nguồn gốc
từ sự tắc trách, vô đạo đức của con người.
Lý Tiến Dũng mà tôi biết là một người
không khoan nhượng với cái xấu, cái ác và hành xử bất công đối với người
dân lương thiện. Xuất thân trong một gia đình trí thức, bản thân được
trui rèn trong quân đội, tiếp thu tính cách Nam Bộ cương trực, khí khái
đôi khi tới mức nóng nảy đã hình thành nên một phong cách rất đặc biệt,
bộc trực, nhưng sắc bén và bản lĩnh của một nhà báo điều tra chống tiêu
cực từ thời anh còn là phóng viên của tờ Phụ Nữ TP HCM.
Tính khí cương trực theo kiểu Nam Bộ ảnh
hưởng không nhỏ tới phong cách làm báo, viết báo của Lý Tiến Dũng. Nó
khiến cho những bài viết của anh như có thêm lửa, bừng bừng cảm xúc bên
cạnh những sự kiện, chi tiết và con số cụ thể, rành mạch khó lòng bắt
bẻ.
Không ít bài viết của anh thực sự gây
sốc cho những nhân vật có liên quan. Và anh luôn phải trả giá cho điều
đó. Tuy nhiên, sự trả giá đó chỉ làm cho anh ngày càng thêm sắc bén và
mạnh mẽ hơn, anh đã vượt qua hầu như rất nhiều thời điểm “ngàn cân treo
sợi tóc” liên quan tới số phận chính trị, sự thăng tiến nghề nghiệp, có
khả năng quật ngã con người cương trực, một nhà báo chân chính, coi
trọng sự thật và nói ra sự thật một cách thẳng tuột bất cứ lúc nào.
Anh vượt qua được vì thật sự anh không
cô đơn. Ai đó nhìn từ bên ngoài có thể chỉ thấy hình ảnh của một nhà báo
đơn độc. Nhưng tôi tin Lý Tiến Dũng luôn tự tin và luôn lựa chọn con
đường bảo vệ lẽ phải, các giá trị chân chính, vì anh tin vào sự đúng đắn
của lý tưởng mà anh lựa chọn.
Sự đúng đắn đó được minh chứng bởi sự
đồng cảm và chia sẻ của không ít những con người có tiếng tăm, có địa vị
chính trị, xã hội, của tầng lớp trí thức tinh hoa và nhất là rất đông
đảo bạn đọc và bạn bè đồng nghiệp của anh.
Có một điều quan trọng mà tôi nghĩ là
anh luôn hướng tới mỗi khi cân nhắc tham gia tác nghiệp, thực thi sứ
mệnh của một nhà báo chân chính là luôn đứng về phía nhân dân. Anh ý
thức rất rõ về trách nhiệm của người cầm bút trước các giá trị của lòng
dân và sức mạnh của nhân dân.
“Dẫu sao, với nhiều dũng khí và nhiệt
huyết, quần chúng nhân dân thông qua công luận, cùng với những cán bộ
tích cực và có trách nhiệm trong bộ máy quản lý nhà nước, cuối cùng cũng
đã lần lượt đưa được những ổ tham nhũng ra ánh sáng”.
Mặc dù anh luôn biết rằng “để giành lại
được ánh sáng thực sự của công lý, cuộc đấu tranh ấy vẫn còn phải tiếp
tục một cách kiên trì”. Cuộc đấu tranh ấy ngày nay vẫn đang tiếp diễn và
ngày càng gay gắt, đúng như anh nói, Lý Tiến Dũng!
Đáng mừng là ngày càng nhiều người hiểu
và làm như những gì anh đã nói và làm. Giờ đây, anh chia tay với cuộc
đấu tranh này một cách bất đắc dĩ, nhưng trong thực tế chính anh đã là
người góp phần không nhỏ để nhen nhóm ngọn lửa của lòng nhiệt huyết, của
lòng yêu nghề và trách nhiệm chân chính của người làm báo cho nhiều thế
hệ làm nghề mà anh đã đào tạo, đã gây dựng và có ảnh hưởng.
Chỉ nói riêng ở báo Đại Đoàn Kết, hiệu
ứng Lý Tiến Dũng để lại cho tập thể làm nghề ở đây là không nhỏ một chút
nào. Khi trở thành Tổng biên tập, người đứng đầu của tờ Đại Đoàn Kết,
Lý Tiến Dũng đã thực sự thổi vào tập thể làm nghề của tờ báo này một
luồng sinh khí mạnh mẽ với khát vọng vươn lên, đóng góp cho xã hội, cho
bạn đọc, cho những người yêu quý tờ báo này chưa từng có.
Anh đã mang cái khí chất Nam Bộ, bộc
trực, thẳng thắn, cởi mở, thiên về hành động ra tận tòa soạn tại Hà Nội,
làm thay đổi mạnh mẽ công tác tòa soạn, sự vận hành của tờ báo từ Bắc
chí Nam.
Cho tới nay, nhiều trang mục có sức
chiến đấu mạnh mẽ, hấp dẫn và lan tỏa rộng trong xã hội của báo Đại Đoàn
Kết hầu như đều có sự góp sức của Lý Tiến Dũng trong nhiều giai đoạn,
với nhiều vị trí khác nhau. Ví dụ như trang Tiếng dân, trang Tham vấn -
Phản biện, trang Dân chủ - Pháp luật…
Không ít loạt bài, phóng sự điều tra do
anh trực tiếp thực hiện hoặc tham gia chỉ đạo đã gây tiếng vang lớn
trong xã hội, được nhiều giới nhiều cấp quan tâm và mang lại các hiệu
ứng rất tích tích cực.
Tôi còn nhớ, loạt bài điều tra về Khu đô
thị mới Thủ Thiêm ở TP HCM ban đầu duy nhất chỉ có một mình báo Đại
Đoàn Kết thực hiện, trong khi nhiều tờ báo có trụ sở chính ở ngay trên
địa bàn này im lặng.
Hiệu quả là lãnh đạo thành phố này đã
nhìn nhận được những điều cơ bản nhất vì cuộc sống của người dân, phải
xem xét lại mức đển bù, tăng thêm hơn 22.000 tỷ đồng cho hàng ngàn hộ
dân trong khu vực ảnh hưởng.
Đồng thời xúc tiến nhanh chóng việc xây
dựng các khu tái định cư đảm bảo chất lượng để đáp ứng nhu cầu của người
dân bị giải tỏa…
Hàng đoàn người dân Thủ Thiêm đã mang
hoa tới Ban đại diện miền Nam báo Đại Đoàn Kết (thời điểm năm 2007) cảm
ơn và bày tỏ lòng tin cậy của mình với báo.
Ngoài các phẩm chất về nghề nghiệp khiến
đồng nghiệp kính trọng, quý mến, Lý Tiến Dũng - như đã nói, còn rất
“nghệ sỹ”, la cà và gần gũi mọi người với tiếng đàn và những bài ca luôn
thích ứng với mọi cung bậc tình cảm và thời sự, tạo ra sự gắn kết dễ
dàng, hết sức tự nhiên mọi người lại với nhau.
Một tập thể gắn kết, đồng lòng rõ ràng
là một điều kiện tuyệt vời của sự phát triển. Không ít nhà báo tên tuổi,
các bạn phóng viên tập sự tìm được nơi Tổng biên tập Lý Tiến Dũng sự
tin cậy, yêu mến và họ tìm về với tờ báo Đại Đoàn Kết, để được trở thành
cộng sự của anh.
Một kế hoạch phát triển báo Đại Đoàn Kết
đầy tham vọng đã từng được Lý Tiến Dũng chuẩn bị công phu trước khi anh
ra Hà Nội nhận trách nhiệm Tổng biên tập.
Toàn bộ kế hoạch đó, có thể nói tóm lại
trong cái slogan mà khi triển khai trên thực tế nó đã được trân trọng
treo cao ở nhiều nơi tại tòa soạn, các văn phòng của báo, tại các hội
thảo phát triển báo và trên các con phố chính ở Hà Nội và TP HCM: “Muốn
hiểu lòng dân hãy đọc báo Đại Đoàn Kết”.
Dường như Lý Tiến Dũng đã kế thừa bằng
hành động rất cụ thể suy nghĩ của GS Lý Chánh Trung, một nhà trí thức
yêu nước, đồng thời cũng là thân phụ của anh: “Báo chí, tự nó không bao
giờ là một sức mạnh. Sức mạnh báo chí là sức mạnh của nhân dân, khi báo
chí dám nói sự thật của đất nước và ý nguyện của nhân dân”.
“Lăn lộn với những mảng sự kiện không
lạc quan, suốt 10 năm cầm bút, cũng như nhiều đồng nghiệp, đồng đội, có
lúc hiện diện trong tôi như một ám thị: thật ra cuộc đời chỉ toàn là sự
chấp nối những vở kịch lố bịch, không đầu không đuôi.
Và nó sẽ là một bi kịch nếu như không có
những lần rất hiếm hoi trong đời, tôi được đối diện thật sự với bức
chân dung của những con người đáng kính trọng, ngay bên cạnh những hình
tượng tương phản, méo mó, dị dạng. Đó là những con người dám sống cả đời
cho một lý tưởng.
Đó là những tấm gương lung linh, muôn
màu, của một thế giới trong sáng, được hun đúc từ những chất liệu trong
sáng” (Lý Tiến Dũng, Những khoảnh khắc thời cuộc – trang 250, NXB Thông
Tấn, 2003).
May mắn cho tôi, cho nhiều bạn bè của
chúng ta và nhiều đàn em trong nghề của anh là chúng tôi đã có một bức
chân dung bên cạnh mình từ nhiều năm qua để mà còn nhận ra sự trong sáng
cụ thể là như thế nào, để mà còn hiểu được cuộc đời này không chỉ có
những bi kịch, những vỡ diễn lố bịch.
Xin mượn những lời tâm sự của chính anh
để nói về anh – nhà báo chân chính Lý Tiến Dũng – như một lời chia tay
thật nhẹ nhàng với anh vậy!
Hữu Nguyên
Thư của TBT báo Đại Đoàn Kết Lý Tiến Dũng
Posted by adminbasam on 05/12/2016
Hôm 14.1, Diễn
Đàn có giới thiệu trong mục Thấy trên mạng bài viết mang tựa đề Phó ban
tuyên giáo trung ương bị…”tố”, của một blog trong nước (dẫn theo
Viet-studies), trong đó tác giả thuật lại việc tổng biên tập tờ Đại Đoàn
Kết, ông Lý Tiến Dũng, phản ứng với cấp trên về việc báo Đại Đoàn Kết
bị ông Hồng Vinh, phó trưởng ban Tuyên giáo, phê phán việc tờ báo đã dám
đăng thư của đại tướng Võ Nguyên Giáp phản đối vụ phá hội trường Ba
Đình. Dưới đây, chúng tôi xin đăng lại toàn văn để bạn đọc làm tài liệu
tham khảo. Báo Tuổi Trẻ hôm nay mới đưa tin ông Hồng Vinh vừa được điều
động sang làm phó trưởng ban thường trực Ban chỉ đạo thông tin đối ngoại
trung ương và phó chủ tịch thường trực Hội đồng lý luận, phê bình văn
học nghệ thuật trung ương. Tuy nhiên, một nguồn tin khác cho biết ông
vừa được cho về nghỉ hưu…
____
Hà nội, ngày 10 tháng 12 năm 2007
Kính gửi:
– Đ/c Trương Tấn Sang, Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư
– Đ/c Tô Huy Rứa, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương
– Đ/c Hà Thị Khiết, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Dân vận Trung ương
– Đ/c Phạm Thế Duyệt, Bí thư Đảng Đoàn Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam
Tôi
ký tên dưới đây là Lý Tiến Dũng, Tổng Biên tập báo Đại Đoàn Kết, đảng
viên 26 tuổi Đảng. Xin kiến nghị về một số vấn đề không bình thường tại
Ban Tuyên giáo Trung ương.
Trong
quá trình kiểm điểm một số việc theo thông báo của Văn phòng Trung
ương, tôi có nhận được văn bản số 46-BC/BTGTW của Ban Tuyên giáo Trung
ương do Phó ban Hồng Vinh ký. Văn bản này đóng dấu “Mật”, nêu một số vấn
đề về báo Đại Đoàn Kết, và nhận xét về Ban biên tập báo. Một văn bản
với những lời lẽ ngây ngô về chính trị, lại rất hách dịch chụp mũ (kiểu
thường thấy ở những người có kiến thức rất hạn chế, nhưng lại thích thể
hiện quyền lực) che giấu một động cơ thiếu minh bạch. Đồng thời với việc
này, một số người còn yêu cầu truy cứu lý lịch và quy trình bổ nhiệm
tôi vào cương vị Tổng biên tập. Việc đào bới xoi mói lý lịch đảng viên
như vậy, theo tôi, là thiếu tôn trọng sự quản lý của Đảng Đoàn, của Uỷ
Ban Trung ương MTTQVN và tập thể báo Đại Đoàn Kết, nếu chưa muốn nói là
vô nguyên tắc và trịch thượng. Những hành vi đó thật không thích hợp khi
xử lý loại công việc đảng vụ như thế này. Tôi đã ở trong nghề báo hơn
15 năm, cộng với quá trình làm công tác chính trị khi còn ở Quân đội
Nhân dân Việt Nam, tính ra cũng đã gần 25 năm, chưa bao giờ thấy một cơ
quan tham mưu cho Đảng lại có cách hành xử kém cỏi như vậy.
Cách
thể hiện ý tứ, chữ nghĩa như trong công văn 46-BC/BTGTW là điều không
nên có trong các văn bản phát xuất từ cơ quan tham mưu của Đảng, nhất là
tham mưu về tư tưởng lý luận, thường xuyên phải làm việc với đội ngũ
trí thức, những người có học và có quá trình cống hiến. Đặc biệt khi
nhận xét về công tác quản lý của Đảng Đoàn, Uỷ Ban Trung ương MTTQVN và
những người được Đảng Đoàn, tập thể tín nhiệm cử giữ cương vị đứng đầu
Báo Đại Đoàn Kết, cơ quan ngôn luận của Mặt Trận, mà tiền thân của nó là
tờ báo Cứu Quốc, nay đã 66 tuổi, càng rất không nên sử dụng một phong
cách ngôn ngữ hồ đồ như vậy.
Trước
hết, xin được nhắc lại một sự việc liên đới trực tiếp đến người đã ký
văn bản số 46-BC/BTGTW này, để các đồng chí suy nghĩ và cân nhắc. Con
người này, đã từng vì lợi ích cá nhân, cản trở báo chí không cho đăng
tải tin tức về một vụ hiếp dâm trẻ con (vụ án Lương Quốc Dũng) thì không
thể có tư cách giáo dục tư tưởng đối với người khác, huống chi là giữ
vị trí quản lý báo chí. Công luận không hiểu được vì sao một con người
đầy tai tiếng như vậy, đã quá tuổi nghỉ hưu, mà vẫn được sử dụng, lại
còn tiếp tục được giữ vị trí Phó ban Tuyên giáo Trung ương ??!
Đất
nước ta đang phải đối diện với nhiều vấn đề nan giải về tư tưởng, lý
luận, báo chí và truyền thông. Đảng và Nhà nước đang huy động tất cả
tinh tuý của đội ngũ trí thức, những người tâm huyết với sự nghiệp này
để cùng nhau kiến giải và tìm ra định hướng tốt nhất cho công cuộc đổi
mới đất nước. Anh em làm báo chúng tôi cũng đang góp tay góp sức vào
công việc ấy. Tôi nghĩ kiểu đe nẹt, ngăn chặn báo chí một cách vô lối
như trường hợp không cho đăng thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa qua,
bằng động tác nhắc nhở “dù là ai cũng không được đăng, phát” (Bản thông
tin công tác tuần số 39 của Ban Tuyên giáo Trung ương) là điều không
nên. Cho đó là “kỷ luật thông tin” lại càng không nên. Là người có học,
biết trọng đạo lý, tâm huyết với lý tưởng từ ngày vào Đảng, tôi có đủ
lòng tin để nghĩ rằng trên đất nước này, bây giờ và mãi mãi sau này,
không ai có thể quở trách chúng tôi vì đã đăng bức thư của một con người
như Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đảng Cộng sản Việt Nam không giáo dục các
đảng viên của mình thấy việc hợp với đạo lý mà không làm. Đảng cũng
chẳng bao giờ muốn các đảng viên của mình ra mệnh lệnh hoặc tuân thủ
mệnh lệnh một cách máy móc, như những người máy. Tôi được biết để tạo
thêm lý do “nghiêm trọng” cho việc xúc tiến kiểm điểm và “xử lý” báo Đại
Đoàn Kết vừa qua, anh Hồng Vinh còn gửi kèm theo công văn số 46 một số
đơn nặc danh, vu cáo Ban biên tập báo nhiều điều, trong đó có việc “tập
hợp lực lượng”, “liên hệ với những người có vấn đề về chính trị”, gặp gỡ
Câu Lạc bộ Thăng Long… Đây là lối chụp mũ vô tổ chức lẽ ra không nên có
trong một cơ quan như Ban Tuyên giáo Trung ương.
Nhân
đây, tôi cũng xin phản ánh: Dư luận hiện nay trong nhân dân, trong đội
ngũ trí thức, văn nghệ, báo chí… ngày càng nhiều và bất lợi, khi chúng
ta quy tụ về để giữ các vị trí lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương quá
nhiều những người làm không được việc, không được đồng chí và nhân dân
ủng hộ ở các nơi khác. Tôi tin vào sự cân nhắc, lựa chọn của Đảng, nhưng
nếu thực sự có quá nhiều dư luận phản ánh thì Trung ương cũng nên xem
lại, bởi vì để như vậy vừa gây khó cho đồng chí Bí thư Trung ương phụ
trách Trưởng Ban, vừa làm tăng thêm sự thiếu nể trọng trong tất cả các
lực lượng đang làm việc dưới sự quản lý của Ban Tuyên giáo Trung ương,
một bộ máy tham mưu giúp việc cho Đảng có độ dày truyền thống từ trong
chiến tranh, và qua bao thăng trầm của công cuộc Đổi mới.
Sức
mạnh của Đảng chỉ có được từ lòng tin của nhân dân vào đường lối lãnh
đạo đất nước. Trong thời bình, mà nhất là trong giai đoạn đổi mới, hội
nhập hiện nay, lãnh đạo càng ít mệnh lệnh, càng tăng cường phương pháp
thuyết phục, nhất là đối với những người có tri thức, thì chắc chắn vị
thế của Đảng sẽ ngày càng cao hơn trong lòng dân tộc. “Mệnh lệnh”, hay
“kỷ luật thông tin” được nhân danh để sử dụng một cách thiếu thận trọng,
hàm hồ, lồng ghép cá nhân vào đó chính là một biểu hiện ấu trĩ về chính
trị, chính là làm suy yếu chứ không phải tăng cường sức mạnh của nguyên
tắc tập trung dân chủ. Nó chỉ làm thất vọng những người có tâm huyết
với sự nghiệp Đổi mới, và làm chỗ dựa cho những kẻ xấu, bất tài, hám
danh lợi quyền chức, làm suy yếu tinh thần cộng sản trong Đảng.
Mấy
lời đóng góp và kiến nghị thẳng thắn, nếu có chỗ nào không phải, rất
mong các đồng chí bỏ qua. Kính chúc các đồng chí mạnh khoẻ để ngày càng
phục vụ tốt sự nghiệp Đổi mới của toàn Đảng, toàn dân.
Người kiến nghị,
Lý Tiến Dũng
TỔNG BIÊN TẬP BÁO ĐẠI ĐOÀN KẾT
_____
LÝ TIẾN DŨNG
5-12-2016
“Tôi có nhận
được văn bản số 46-BC/BTGTW của Ban Tuyên giáo Trung ương do Phó ban
Hồng Vinh ký. Văn bản này đóng dấu ‘Mật’, nêu một số vấn đề về báo Đại
Đoàn Kết, và nhận xét về Ban biên tập báo. Một văn bản với những lời lẽ
ngây ngô về chính trị, lại rất hách dịch chụp mũ (kiểu thường thấy ở
những người có kiến thức rất hạn chế, nhưng lại thích thể hiện quyền
lực) che giấu một động cơ thiếu minh bạch”.
Thật khó để tin
người có những lời lẽ đanh thép trên đây là Tổng Biên tập của một tờ
“lề phải”: báo Đại Đoàn Kết. Làng báo từng ghi danh những TBT cương trực
như Tô Hòa, Võ Như Lanh, Vũ Kim Hạnh, Nguyễn Thế Thanh, Tâm Chánh,
Nguyễn Công Khế… những người luôn đối diện với những vấn đề nóng bỏng
của đất nước và sẵn sàng tranh luận với các Ban Tuyên giáo, từ Trung
ương tới Thành ủy, nhưng vỗ vào mặt một phó ban tuyên giáo đương nhiệm
như vậy thì chỉ có Lý Tiến Dũng.
Vậy mà anh đã ra đi chiều qua, 17:42, ngày 4-12 (1959 – 2016).
Biết bệnh từ 26 Tết năm ngoái mà Dũng và gia đình giấu. Vợ anh, Nông Thanh Vân nói, “Anh ấy luôn sợ phiền bạn bè”. Anh trai Dũng, nhà báo Lý Chánh Dũng
cho biết, khi phát hiện Dũng bị ung thư thận, bác sỹ khuyên anh, nếu mổ
cắt một quả thận thì có khả năng sẽ sống thêm được 20 năm nhưng Dũng
không cho Tây y can thiệp.
Lý Tiến Dũng đúng là người luôn tự mình quyết định cuộc đời mình, ghế cũng thế mà chết cũng thế.
Năm 2007,
nếuTBT Lý Tiến Dũng không có bức thư phản pháo ban Tuyên Giáo có thể
Dũng đã không mất chức. Năm 1992, nếu đại úy Lý Tiến Dũng không có những
lời vỗ mặt khi một đại tướng xúc phạm đến gia đình anh (anh là con trai
cụ Lý Chánh Trung) có thể anh đã lên tướng…
Dũng làm báo
sau tôi nhưng chúng tôi, tuy có nhiều điểm khác nhau, nhanh chóng trở
thành đồng nghiệp cùng “xông pha lửa đạn” với nhau. Cái cách Dũng vung
bút cũng tới tận cùng như cái cách anh ôm cây đàn ghi-ta để hát “Trần
Trụi 87; Chiếc Vòng Cầu Hôn hay Giấc Mơ Chapi…
58 tuổi là già
hay trẻ. 58 năm là ngắn hay dài. Cuộc đời của của một con người chưa hẳn
kết thúc khi họ ra đi bởi có những người sẽ còn sống rất lâu trong lòng
bạn bè, đồng nghiệp.
Tâm có. Trí có. Dũng có. Lý Tiến Dũng sẽ là một tên tuổi còn được nhắc nhiều trong làng báo. Thanh thản mà đi nhé, Dũng ơi.
TƯỚNG GIÁP PHẢN ĐỐI QUYẾT ĐỊNH PHÁ HỘI TRƯỜNG BA ĐÌNH
« Vừa qua,
trong dư luận xã hội lan truyền tin cho rằng Đại tướng Võ Nguyên Giáp
viết bức thư rất tâm huyết đề nghị Trung ương xung quanh chủ trương dỡ
bỏ Hội trường Ba Đình, xây dựng toà nhà Quốc hội mới trên khu di tích
Hoàng thành Thăng Long, nhưng thư không được các báo đăng. Để giải toả
những bức bối từ các vị cán bộ lão thành và nhiều bạn đọc có quan tâm
đến vấn đề này, ĐẠI ĐOÀN KẾT đã đến văn phòng của Đại tướng, được xem
hai bức thư gần đây gửi các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước, và bức thư
dưới dạng ý kiến để đăng báo mà Đại tướng muốn đưa ra công luận. Chúng
tôi xin đăng toàn văn ý kiến này, với mong muốn các tầng lớp nhân dân
cũng như các cơ quan lãnh đạo cao nhất của đất nước nên tham khảo như
một sự trăn trở, day dứt của một vị khai quốc công thần trước chủ trương
nói trên, dù ngành xây dựng đã trình Chính phủ và đã được Quốc hội khoá
11 biểu quyết đa số ».
Ngay từ đầu, khi đặt vấn đề xây dựng Nhà
Quốc hội, tôi đã có ý kiến đề nghị với đồng chí Thủ tướng Chính phủ
Nguyễn Tấn Dũng và đồng chí Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng là cần
bảo tồn toàn bộ khu di tích 18 Hoàng Diệu và Hội trường Ba Đình – một di
tích không thể thiếu của bề dày lịch sử 1000 năm Thăng Long – Hà Nội và
tôi có đề nghị hai phương án :
1. Nếu thật sự cần thiết phải xây dựng ngay Nhà Quốc hội
lúc này thì nên chọn một vị trí khác, địa thế rộng rãi hơn. Lúc ấy tôi
được biết Chính phủ đã có phương án xây dựng Nhà Quốc hội ở khu vực phía
Nam quảng trường Ba Đình và chủ trương bảo tồn toàn bộ khu di tích 18
Hoàng Diệu kể cả Hội trường Ba Đình.
2. Chúng ta đang cần tập trung nguồn lực để xây dựng đất nước và chúng ta vừa xây dựng khu Mỹ Đình khá khang trang hiện đại nhưng sử dụng còn hạn chế. Vì vậy, tôi đề nghị nên nghiên cứu cách vừa sử dụng Hội trường Ba Đình vừa sử dụng khu Mỹ Đình để Quốc hội làm việc, hội họp mà chưa nên xây dựng Nhà Quốc hội ngay lúc này.
Đến tháng 10-2006, tôi rất bất ngờ và sửng sốt được biết Bộ Chính trị và Chính phủ lại chỉ đạo cơ quan nghiên cứu trình Quốc hội phương án xây dựng Nhà Quốc hội tại khu 18 Hoàng Diệu và tôi đã viết thư ngay tha thiết đề nghị các đồng chí xem xét lại chủ trương này.
Đến 20-2-2007, tôi đã viết bài đăng báo Nhân Dân và báo Hà
Nội Mới nêu ý kiến, thủ đô chuẩn bị kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội
cần phải giữ gìn, tu bổ bảo tồn lâu dài toàn bộ khu di tích Hoàng Thành
xưa và các di tích cách mạng kháng chiến thời đại Hồ Chí Minh như Hội
trường Ba Đình, trụ sở Bộ Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân…2. Chúng ta đang cần tập trung nguồn lực để xây dựng đất nước và chúng ta vừa xây dựng khu Mỹ Đình khá khang trang hiện đại nhưng sử dụng còn hạn chế. Vì vậy, tôi đề nghị nên nghiên cứu cách vừa sử dụng Hội trường Ba Đình vừa sử dụng khu Mỹ Đình để Quốc hội làm việc, hội họp mà chưa nên xây dựng Nhà Quốc hội ngay lúc này.
Đến tháng 10-2006, tôi rất bất ngờ và sửng sốt được biết Bộ Chính trị và Chính phủ lại chỉ đạo cơ quan nghiên cứu trình Quốc hội phương án xây dựng Nhà Quốc hội tại khu 18 Hoàng Diệu và tôi đã viết thư ngay tha thiết đề nghị các đồng chí xem xét lại chủ trương này.
Vừa qua, tôi được biết ngành xây dựng lại vẫn đưa ra phương án làm Nhà Quốc hội tại khu 18 Hoàng Diệu và hơn thế nữa còn đề nghị phá bỏ cả Hội trường Ba Đình để làm Nhà Quốc hội trên khuôn viên ấy, có lấn ra xung quanh, với lý do Hội trường Ba Đình đã xuống cấp, sửa chữa rất tốn kém và đã được Bộ Chính trị, Chính phủ đồng ý trình ra Quốc hội, Quốc hội đã biểu quyết với đa số đồng ý. Lý do mà các đồng chí nêu lên không thể biện minh được. Đã là di tích lịch sử mà xuống cấp thì phải tu sửa, bảo tồn chứ không phải phá bỏ đi. Hội trường Ba Đình là một di tích cực kỳ quan trọng của thời đại Hồ Chí Minh. Nơi đây đã diễn ra những sự kiện lịch sử để lại dấu ấn rất sâu sắc trong tâm khảm mỗi người Việt Nam. Là nơi đã diễn ra 7 kỳ Đại hội Đảng toàn quốc, nơi họp và làm việc của Quốc hội từ khoá II liên tiếp cho đến ngày nay, nơi đã diễn ra Hội nghị chính trị đặc biệt – một kiểu Hội nghị Diên Hồng thời đại Hồ Chí Minh trong kháng chiến chống Mỹ… Ấn tượng sâu sắc nhất là tại đây, Bác Hồ đã từng tham dự nhiều cuộc họp quan trọng của Đảng, Nhà nước, Mặt trận và cuối cùng, đây là nơi toàn Đảng, toàn dân ta đã tiến hành lễ tang Bác, cả nước vô cùng xúc động hướng về Hội trường Ba Đình lịch sử để tiễn biệt Bác ra đi với niềm tiếc thương vô hạn. Di tích lịch sử vô giá ấy sao chúng ta có thể xoá bỏ đi được.
Về mặt kiến trúc, đây còn là một hội trường lớn nhất, đẹp nhất của kiến trúc Việt Nam thời bấy giờ.
Chúng ta nghĩ thế nào khi thấy cần phải bảo tồn Dinh Độc lập (Hội trường Thống Nhất) mà lại quyết định phá bỏ Hội trường Ba Đình ?
Hiện nay, mặc dầu Quốc hội đã biểu quyết, nhưng cán bộ và nhân dân còn có nhiều ý kiến, lòng dân chưa yên. Nhiều đồng chí lão thành cách mạng, cán bộ cấp cao, nhà khoa học đề nghị Quốc hội cân nhắc lại và ngay trong Quốc hội vẫn còn trên 30 đại biểu biểu quyết không tán thành phá bỏ Hội trường Ba Đình.
Riêng tôi, một lân nữa xin nêu lại ý kiến dứt khoát không nên làm nhà Quốc hội tại khu di tích 18 Hoàng Diệu và tuyệt đối không được phá bỏ Hội trường Ba Đình.
Tôi đồng ý với ý kiến của anh Võ Văn Kiệt đã nêu trên báo Thanh Niên là nếu Hội trường Ba Đình xuống cấp thì tu sửa lại. Chúng ta có đầy đủ khả năng làm được việc ấy.
Vì vậy tôi tha thiết đề nghị Bộ Chính trị, Quốc hội, Chính phủ cân nhắc lại, bàn lại chủ trương này. Trước khi bàn cần lấy ý kiến rộng rãi của cán bộ và nhân dân. Hiện nay Ban dự án đang trình bày các mô hình Nhà Quốc hội để lấy ý kiến của nhân dân trong cả nước, tôi đề nghị cần lấy cả ý kiến nhân dân về ý định phá bỏ Hội trường Ba Đình để làm Nhà Quốc hội lên vị trí ấy. Vấn đề này cũng nên đưa ra thảo luận trên báo chí để cán bộ và nhân dân được tham gia ý kiến. Trên cơ sở thu thập ý kiến rộng rãi của cán bộ và nhân dân, tôi đề nghị Bộ Chính trị có cuộc họp bàn lại vấn đề này. Đề nghị Quốc hội tổ chức một phiên họp toàn thể đặc biệt (không thể chỉ thảo luận ở tổ) để bàn bạc, thảo luận thực sự dân chủ, phân tích kỹ những ý kiến khác nhau, lợi và hại của việc để và phá bỏ Hội trường Ba Đình, trước khi đi đến biểu quyết và có quyết định cuối cùng.
Đây là một chủ trương cụ thể, nhưng là một vấn đề có ý nghĩa rất quan trọng về chính trị, lịch sử, văn hoá, tình cảm của nhân dân Thủ đô và của cả dân tộc. Chuẩn bị kỉ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, chúng ta càng cần phải bảo tồn thật tốt toàn bộ khu di tích 18 Hoàng Diệu và Hội trường Ba Đình. Việc xây dựng Nhà Quốc hội không nên quá lệ thuộc vào thời gian làm chỉ kịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội để quyết định vội, xây dựng vội, làm ảnh hưởng đến chất lượng và thẩm mỹ kiến trúc của công trình Thế kỷ quan trọng này.
Những nội dung đề nghị trên đây tôi đã có thư gửi đến Bộ Chính trị, Quốc hội, Chính phủ và các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước ngày 23 tháng 9 năm 2007.
Một lần nữa tôi muốn nhấn mạnh ý kiến : lúc này ta cần tập trung tiền của và lực lượng để ra sức phát triển kinh tế văn hoá, thiết thực nâng cao đời sống nhân dân mà chưa xây dựng Nhà Quốc hội. Quốc hội tiếp tục sử dụng Hội trường Ba Đình và khu Mỹ Đình (hiện chưa sử dụng hết công suất, còn lãng phí) để hội họp và làm việc. Công sở làm việc của cơ quan nhà nước cũng cần được xây dựng khang trang, nhưng hãy chờ một thời gian nữa, khi đất nước thoát khỏi cảnh một nước nghèo, một nước kém phát triển rồi ta hãy xây dựng.
Trong lúc đó chúng ta tiếp tục nghiên cứu địa điểm xây dựng, chọn mô hình Nhà Quốc hội đáp ứng các yêu cầu của một công trình tiêu biểu của đất nước, có quy mô tương xứng, có chất lượng bền, đẹp vừa dân tộc vừa hiện đại, phù hợp với nguyện vọng của nhân dân.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Nhận xét
Đăng nhận xét