XÃ HỘI SUY ĐỒI 10
(ĐC sưu tầm trên NET)
Ba nguyên nhân của vấn đề suy
thoái về đạo đức,
“xuống cấp” về văn hóa trong xã hội Việt Nam
từ góc nhìn lịch sử - văn hóa
“xuống cấp” về văn hóa trong xã hội Việt Nam
từ góc nhìn lịch sử - văn hóa
Nguyễn Trọng Bình
Thời gian qua, có nhiều ý kiến luận bàn nhằm lý giải
nguyên nhân của vấn đề “xuống cấp về văn hóa”, “suy thoái về đạo
đức” trong xã hội Việt Nam hiện nay. Từ góc nhìn lịch sử-văn hóa,
người viết bài này mạo muội tiếp lời và đi vào mổ xẻ cụ thể hơn
những vấn đề trên.
1. Nguyên nhân thứ nhất: sự “xáo trộn” và “đứt gãy”
các hệ giá trị văn hóa
1.1 Nước Việt Nam
trước khi có mặt của người Pháp là một đất nước mà mọi vấn đề liên
quan đến thể chế chính trị, thể chế văn hóa đều chịu ảnh hưởng mạnh
mẽ và sâu sắc từ Trung Hoa trong đó nổi bật nhất là học thuyết Nho
giáo của Khổng Tử.
Khi người Pháp đặt chân lên và dần dần thiết lập sự
thống trị trên toàn lãnh thổ thì như một lẽ tất yếu xã hội đã xảy ra
những “va chạm”, “xung đột” trong nhận thức văn hóa của mỗi người
dân. Xã hội Việt Nam từ đây chính thức bị phân hóa thành hai xu
hướng kéo dài cho đến tận ngày nay. Xu hướng cổ vũ và ủng hộ văn hóa
phương Tây và xu hướng lên án văn hóa phương Tây, ra sức bảo vệ
những giá trị văn hóa có tính “truyền thống”. Đây có thể xem là
“sự xáo trộn và mất ổn định” hay nói cách khác là sự “đứt
gãy” và loạn chuẩn (mực) văn hóa đầu tiên
trong xã hội Việt Nam.
1.2Từ sau 1945, Việt
Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đặc biệt là trong suốt thời
kì xảy ra chiến giữa hai miền Nam Bắc thì một lần nữa những sự xáo
trộn và “đứt gãy” văn hóa trong xã hội lại diễn ra. Thời kỳ này, đặc
biệt là ở miền Bắc những vấn đề liên quan đến văn hóa phương Tây,
văn hóa thời phong kiến bị lên án, bị phê phán thậm chí được là yêu
cầu phải triệt để xóa bỏ. Khẩu hiệu: “Phú, Trí, Địa, Hào, đào tận
gốc trốc tận rể” là minh chứng tiêu biểu nhất cho vấn đề này.
Đây là nhận thức ấu trĩ và sai lầm đã được Đảng thừa nhận sau này.
Điều đáng nói là chính nhận thức này đã để lại hậu quả, những dư
chấn rất nặng nề trong đời sống tinh thần của người Việt mãi cho đến
ngày nay vì lẽ, sự xáo trộn và “đứt gãy” lần này là trầm trọng nhất.
Sở dĩ nói sự xáo trộn và “đứt gãy” lần này là trầm trọng
nhất là vì thời kỳ này hàng loạt hệ giá trị văn hóa của người Việt
đã bị bức tử một cách không thương tiếc. Cụ thể, tất cả những gì
liên quan đến văn hóa thời phong kiến đều bị xem là mê tín, là hủ
tục (nói như nhà thơ Nguyễn Duy là “đền chùa thành kho hợp tác”),
còn những giá trị văn hóa du nhập từ phương Tây đang dần đi vào ổn
định thì bị xem là mang tính “tư sản”, “đồi trụy”, “phản động”...
Nói cách khác, nếu như ở lần “đứt gãy” thứ nhất tuy
lúc đầu cũng là sự cưỡng bức của chính quyền thực dân Pháp nhưng về
sau người Việt đã dần tự nguyện thay đổi và sàn lọc lại để từ đó làm
phong phú thêm cho văn hóa dân tộc (điều này đã được chứng minh qua
sự ra đời và thành công của thế hệ trí thức Tây học từ đầu thế kỷ XX
đến 1945) thì lần “đứt gãy” thứ hai này hoàn toàn là sự cưỡng bức.
Và trong khi các hệ giá trĩ cũ bị loại bỏ nhưng hệ giá trị mới chỉ
vừa hình thành, chưa có sự ổn định nên tất yếu dẫn đến sự rối loạn.
Vì những lý do khách quan của lịch sử nên những rối loạn ấy chưa có
điều kiện để bùng phát ra nhưng có thể xem đây là thời kỳ “ủ bệnh”,
chờ dịp chín muồi sẽ vỡ ra.
Tuy vậy, như đã nói thời kỳ này, những người dân
sinh sống ở miền Bắc chịu ảnh hưởng nặng nề hơn các vùng miền khác.
Đây phải chăng cũng chính là nguyên nhân làm cho sự “xuống cấp” về
văn hóa và suy đồi về đạo đức biểu hiện qua sự bát nháo trong các
mùa lễ hội ở các tỉnh phía Bắc hiện nay nặng nề hơn so với ở miền
Nam hay “khúc giữa” miền Trung?
1.3 Sau ngày đất
nước thống nhất cho đến nay thì như mọi người đã thấy xã hội lại
phải hứng chịu thêm một lần “xáo trộn” và “đứt gãy” văn hóa với
những biểu hiện qua hai giai đoạn rất cụ thể. Giai đoạn đầu là từ
khi nước nhà thống nhất đến năm 1986 – năm có tính bước ngoặt đánh
dấu cho sự đổi mới trong tư duy lãnh đạo của Đảng nhằm cứu vãng đất
nước đang đứng cheo leo bên bờ vực thẳm của đói nghèo trên tất cả
mọi phương diện. Do “vật chất quyết định ý thức” nên từ đói nghèo về
miếng cơm manh áo đã đưa đến hệ lụy là sự cằn cỏi về tâm hồn, sự
trượt dốc về nhân tâm (hay như cách nói của người xưa “phú quý sinh
lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc”). Có thể dẫn ra đây hàng loạt những
truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp mà nội dung của nó đã phản
ánh rất rõ cái tâm thế của cả một dân tộc trong thời kỳ này như một
ví dụ cụ thể và sinh động nhất.
Giai đoạn thứ hai là từ sau 1986 và nhất là những
năm đầu thế kỷ XXI cho đến nay. Có thể lý giải nguyên nhân của sự
xáo trộn và “đứt gãy” văn hóa giai đoạn này này qua hai biểu hiện
sau:
Một, do tâm lý mặc cảm vè sự nghèo đói, lạc hậu, trì
trệ trước đó nên khi có điều kiện và cơ hội nhìn ra thế giới bên
ngoài nhiều người đã không ngần ngại mở toang hết tất cả các cánh
cửa ra để mặc tình cho các làn gió văn hóa ngoại ùa vào mà thiếu sự
sàn lọc dẫn đến sự mất kiểm soát lúc nào không hay. Đại khái vấn đề
này, nói như giáo sư Trần Văn Khê trong bài nói chuyện về vấn đề âm
nhạc dân tộc là, lẽ ra khi chúng ta đón khách đến chơi thì phải
dướng dẫn họ sang phòng khách để tiếp chuyện đằng này chúng ta đã lơ
là để cho khách tự tiện đi lại hay thậm chí “trèo lên” cả bàn thơ tổ
tiên ông bà mình trong nhà.
Hai, trước đây, do nhận thức sai lầm nên đã nhiều
người đã hăng hái nhảy vô “đánh” tất cả những gì thuộc về “văn hóa
phong kiến”, “văn hóa “tư sản”, hậu quả là những giá trị văn hóa tốt
đẹp của dân tộc, những đức tin của con người cũng theo đó bị xiêu đổ
thì bây giờ khi có điều kiện nhìn nhận lại các giá trị ấy, tiếc
thay, do thiếu hiểu biết nên đã xảy ra những chuyện dở khóc dở cười.
Điều này thể hiện qua việc sự tùy tiện trong khi tiến hành phục
dựng, trùng tu những di tích cổ; sự phóng đại, quốc gia hóa, quốc tế
hóa những lễ hội truyền thống vốn chỉ ý nghĩa và diễn ra trong một
cộng đồng dân cư nào đó...
1.4 Như vậy, có thể
nói, do có quá nhiều sự “xáo trộn” và “đứt gãy” các hệ giá trị
văn hóa của dân đã làm nẩy sinh tâm lý hoài nghi, hoang mang thậm
chí mất phương hướng trong nhận thức văn hóa của nhiều người dân
hiện nay. Nói cách khác, chính sự “xáo trộn” và “đứt gãy” những hệ
giá trị văn hóa có tính khách quan trong suốt chiều dài lịch sử của
dân tộc là một nguyên nhân sâu xa và căn bản nhất gây nên sự “xuống
cấp” về văn hóa, suy thoái về đạo đức rất đáng sợ của dân tộc.
Bên cạnh đó, trước tình hình đất nước đầy phức tạp
và ngổn ngang hiện nay, nhiều người thực sự không biết dựa vào đâu,
tin vào ai, vào hệ giá trị văn hóa nào để xác lập cho bản thân một
thái độ ứng xử phù hợp, đúng đắn. Nếu như trước đây nhà thơ Vũ Hoàng
Chương nói thế hệ của ông là thế hệ“đầu thai nhầm thế kỷ” thì
người dân (nhất là thế hệ trẻ) bây giờ cũng đang sống trong nỗi niềm
và tâm trạng ấy. Thậm chí còn đau đớn và oằn oại hơn như cách nói
của một nhà thơ trẻ nọ là:
“Ta ói ra ngàn lời khinh bỉ
Ta đi xiêu vẹo giữa đèn vàng
Ta vào nhầm triều, thờ nhầm chúa
Ta kết huynh đệ với phường gian...” [1]
Ta đi xiêu vẹo giữa đèn vàng
Ta vào nhầm triều, thờ nhầm chúa
Ta kết huynh đệ với phường gian...” [1]
Và như vậy, từ chỗ do mất phương hướng và mất niềm
tin nên xã hội đang bắt đầu rơi vào tình trạng mạnh ai nấy làm,
không ai nghe ai. Hậu quả là như nhiều người đã và đang cảnh báo.
2. Nguyên nhân thứ hai: sự thất bại của hệ thống
giáo dục “già nua” và lộn xộn
Giáo dục là một bộ phận của văn hóa, vì vậy, khi
những hệ giá trị văn hóa bị “đứt gãy” thì đương nhiên giáo dục cũng
bị tổn thương và ngược lại. Tuy vậy, ở đây chúng tôi muốn tách yếu
tố giáo dục ra để phân tích và nhìn nhận như một nguyên nhân cốt lõi
gây nên sự “xuống cấp” về văn hóa, suy thoái về đạo đức hiện nay, vì
lẽ:
Thứ nhất, giáo dục suy cho cùng là con đường, là
“công cụ” quan trọng nhất để nuôi dưỡng và bồi đắp văn hóa cho con
người thế nhưng như mọi người đã thấy hệ thống giáo dục của chúng ta
kể từ khi nước nhà thống nhất đến nay đã phơi bày quá nhiều những
khiếm khuyết và hạn chế.
Có thể nói, thời gian qua người Việt Nam (nhất là
thế hệ trẻ) thực ra không phải đang thụ hưởng mà là “chịu đựng” và
“sống trong sợ hãi” trước một nền giáo dục “già nua”, lạc hậu và vô
cùng lộn xộn. Trong đó, nổi bật hơn cả là quan điểm giáo dục mang
nặng sự áp đặt một chiều về mọi vấn đề liên quan đến nhận thức, đến
suy nghĩ của mỗi cá nhân trong xã hội. Nói khác đi, trong suốt một
thời gian dài giáo dục đã không hoàn thành sứ mạng của nó là phát
triển nhân cách, đạo đức cho con người vì bận làm tuyên truyền, cổ
vũ cho những vấn đề cao siêu nhưng rất mơ hồ và không thực tế của
một hệ thống chính trị. Sự áp đặt một chiều này cũng giống như người
ta dùng cái bơm hơi để thổi không khí vào cái bong bóng một cách
nhiệt tình và thái quá vì muốn nhanh chóng làm cho cái bong bóng kia
căng tròn theo ý của riêng họ. Hậu quả là chẳng mấy chốc, “bùm” một
cái bong bóng vỡ ra, mọi thứ trở nên lộn xộn và bát nháo cả lên.
Thứ hai, ở trên là nói về giáo dục nhìn từ phía hệ
thống nhà trường chịu sự chi phối trục tiếp từ chính sách chung của
Nhà nước. Còn nếu nhìn từ phía gia đình thì phải nói sự “lộn
xộn” này cũng không thua kém gì.
Thời gian qua nhất là khi dất nước mở cửa để làm ăn
đến nay điều dễ thấy nhất là cái “nếp nhà”, “cái gia phong lễ giáo”
trong rất nhiều gia đình Việt bị đảo lộn hay thậm chí là hoàn toàn
mất đi. Bên cạnh đó, có không ít người vì quá “yêu bản thân mình”
đã cố níu kéo nhằm giữ cái “nếp nhà” ấy lại trong sự khắc khe và
cứng nhắc nhằm thỏa mãn cái uy quyền, sự độc đoán và tính gia
trưởng. Tức là, có không ít bậc phụ huynh vì muốn giữa cái “nếp nhà”
truyền thống nhưng tiếc thay, họ hoàn toàn không màng đến sự vận
động và thay đổi của môi trường xung quanh, không màng đến sự tiến
bộ của thế giới trong hoàn cảnh và điều kiện mới. Những người này,
vì vậy, xem con cái như những chú chim non nên đã nhốt nó vào một
cái lồng kín và hàng ngày mang nước và thức ăn đến chăm bẵm chúng
rất cẩn thận. Thế nhưng, dù cẩn thận đến mấy cũng có lúc lơ là. Hậu
quả là một lần nọ, chú chim kia được sổ lồng tung cánh bay ra bên
ngoài. Trước bầu trời xanh bao la, thoạt đầu chú chim có chút ngạc
nhiên nhưng ngay sau đó chú cảm thấy đây mới thật sự là thế giới của
mình, là con đường, là cuộc đời của mình. Nghĩ vậy, nên chú không
bao giờ quay lại cái lồng kín dù rất đẹp nhưng quá tù túng và chật
chội...
Như vậy, có thể thấy, sự già nua và lộn xộn của hệ
thống giáo dục (nhà trường lẫn gia đình) đã góp phần làm cho đạo
đức, văn hóa của người Việt hiện nay thêm phần ngổn ngang và có nguy
cơ mất kiểm soát.
3. Nguyên nhân thứ ba: hệ thống pháp luật thừa
nghiêm khắc nhưng thiếu nghiêm minh
Có thể thấy so với nhiều nước khác trên thế giới thì Việt Nam là một
trong số ít các quốc gia còn duy trì án tử hình cho những hành vi vi
phạm luật của con người. Vấn đề này, theo tôi ít nhiều đã thể hiện
sự nghiêm khắc của pháp luật Việt Nam. Tuy vậy, điều đáng bàn ở đây
là tuy pháp luật Việt Nam nghiêm khắc như vậy nhưng khi thực thi lại
rất không nghiêm minh. Và sự không nghiêm minh này thể rõ nhất ở sự
bất công và thiên vị trắng trợn trong quá trình xử lý vi phạm giữa
một bên là những người lãnh đạo có chức có quyền và một bên là những
người dân; giữa một bên là những tầng lớp giàu có, ăn trên ngồi
trước và một bên là đại bộ phận người dân nghèo khổ.
Thực ra vấn đề này, từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây đều là như vậy
chứ không riêng gì ở Việt Nam, tuy vậy phải thừa nhận rằng ở Việt
Nam thời gian qua sự bất công này về mức độ và cường độ thì có vẻ
như ngày một “đậm đặc” hơn.
Vừa rồi, trên báo Tuổi trẻ số ra ngày 27/2/2015 và
2/3/2015 có đăng hai bài báo mà theo tôi đã phản ánh rất rõ sự bất
công này.
Ở bài báo thứ nhất, liên quan đến một cô người mẫu
nọ vì bênh vực người lái tắt xi vi phạm luật giao thông đã không
ngần ngại mắng xối xả những người đang chấp pháp. Rất nhanh chóng cô
này đã bị “bắt khẩn cấp” vì tội “chống người thi hành công vụ” ngay
sau đó. [2]
Ở bài báo thứ hai thì đưa tin “11 lãnh đạo, cán
bộ công an huyện Cư Kuin tỉnh Đắc Lắc liên quan đến vụ chạy án và
rút
súng dọa bắn đoàn kiểm tra liên ngành”
bị xử kỷ luật “cảnh cáo” và chờ chuyển công tác lên... tỉnh [3].
Trong đó, đáng nói là trường hợp của vị thiếu tá công an Võ Ngọc
Quang - Đội trưởng đội cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội
Công an huyện Cư Kuin đã rút súng doạ bắn đoàn công tác liên ngành
khi ông được mời để thông báo lệnh khám xét nhà theo quyết định của
UBND huyện Cư Kuin vi đơn tố cáo của nhân dân liên quan đến việc mua
bán và tàng trữ trái phép gỗ quý. Theo đó, ngày 13/11 ông thiếu tá
công đã “phanh ngực áo (đang mặc sắc phục công an), tỏ thái độ
hung hăng, đe doạ đoàn công tác. Rồi bất ngờ ông Quang rút súng ngắn
chĩa vào đoàn liên ngành, trần nhà doạ bắn khiến mọi người hoảng
loạn, bỏ chạy. Sự việc diễn ra ngay tại phòng họp của trụ sở UBND
huyện Cư Kuin” (trích báo cáo của Hạt kiểm lâm huyện Krông Ana –
báo Tuổi trẻ ngày 2/11/2014).
Bỏ qua
những vấn đề không liên quan, ở đây chúng ta thử so sánh hành động
của cô người mẫu khi “phun châu nhả ngọc” vào mặt những người đang
thực thi pháp luật và việc “rút súng dọa bắn” những người cũng đang
thi hành nhiệm vụ để thấy hành động nào nguy hiểm cho xã hội hơn?
Đương nhiên ai cũng thấy, việc rút súng dọa bắn người khác của ông
thiếu tá công an là cực kỳ nguy hiểm thế nhưng cuối cùng thì sao? Cô
người mẫu nọ “bị bắt khẩn cấp” còn ông thiếu tá công an chỉ bị kỷ
luật “cảnh cáo”. Ở đây, phải khẳng định việc bắt cô người mẫu kia là
không có gì sai nhưng vấn đề là hành động “rút súng dọa bắn” người
khác của ông thiếu tá công an nguy hiểm hơn gấp nhiều lần và những
quy định của pháp luật cũng sờ sờ ra đó nhưng không hiểu sao không
có một cái lệnh “bắt khẩn cấp” nào được đưa ra?
Tương
tự như vậy là trường hợp
“xử
lý”
có tính chất “nội bộ” liên quan đến hai cựu quan chức trong bộ máy
lãnh đạo vốn nổi đình nổi đám thời gian gần đây. Đó là trường hợp
ông cựu Tổng thanh tra Chính phủ và ông cựu Tổng bí thư. Cũng xuất
phát từ sự nghi ngờ của dư luận về tài sản “khủng” sau nhiều năm
liêm khiết và tận tụy phụng sự nhân dân với đồng lương công chức “ba
cọc ba đồng”. Thế nhưng, qua các phương tiện truyền, mọi người đã
biết, ông cựu Tổng thanh tra Chính phủ thì bị “đánh” tơi bời còn
ngài cựu Tổng Bí thư đến một câu nói cũng không một ai trong lực
lượng chấp pháp hó hé (ở đây đúng ra cũng không thể gọi là xử lý)!
Tại sao như vậy? Tôi tin ở chỗ này mọi người đã tự tìm ra câu trả
lời cho riêng mình.
Trên đây chỉ là vài ví dụ điển hình trong vô thiên lủng những câu
chuyện cho thấy sự thừa nghiêm khắc nhưng thiếu nghiêm minh của hệ
thống pháp luật Việt Nam hiện nay.
Có thể
nói, sự thừa nghiêm khác nhưng thiếu nghiêm minh của hệ thống pháp
luật này không chỉ xảy ra giữa người dân và lãnh đạo chính quyền mà
còn trong nội bộ những lãnh đạo với nhau. Một người dân bình thường
mà vi phạm pháp luật thì nhìn chung sẽ bị xử lý rất nghiêm khắc (từ
bản án cho đến công khai rộng rãi trong xã hội) nhằm “phòng ngừa,
răn đe” nhưng nếu một lãnh đạo hay lãnh đạo cấp cao nào đó mà vi
phạm tính nghiêm minh của pháp luật bị giảm sút một cách bất thường.
Điều này nếu so sánh với các nước phát triển trên thế giới thì chẳng
khác gì một trò hề, cười ra nước mắt.
Nhìn ở góc độ văn hóa, đây là biểu hiện của sự “loạn
chuẩn” trong hành xử và ứng xử của những người được xã hội phân công
nhằm thực thi công lý. Chính điều này đã làm cho pháp luật Việt Nam
trở thành “có cũng như không” trong mắt những kẻ có
quyền và có tiền; là nguyên nhân gây nên sự mất niềm tin
cũng như tâm lý bất mãn và coi thường pháp luật, coi khinh lực lượng
chấp pháp trong quần chúng nhân dân. Lâu dần, như nhiều người đã
nói, vì không còn tin nữa nên một khi trong cuộc sống xảy ra va chạm
dù lớn hay nhỏ thì người dân bắt đầu có xu hướng “tự xử” theo luật
của riêng mình. Nhẹ thì ném vào nhau vô số những ngôn từ “chợ búa”
(như kiểu cô người mẫu trong câu chuyện ở trên), nặng thì thông qua
“nắm đấm”. Xã hội vì thế, nếu không loạn mới là chuyện lạ.
4. Thay lời kết
Trên đây là chỉ những luận
giải thể hiện góc nhìn riêng trong sự hiểu biết còn hạn hẹp của
người viết. Thật ra, 3 nguyên nhân mà chúng tôi đề cập ở trên trước
đây ít nhiều đã có người chỉ ra. Vấn đề là những
biểu hiện cụ thể trong từng vấn đề thì hình như nhiều ý kiến vẫn còn
rất dè dặt, vẫn chưa dám “nhìn thẳng và nói cho rõ những sự thật”.
Với tinh thần “quét rác”, “dọn rác” chứ không “bới rác”, người viết
bài này thiển nghĩ: nếu chúng ta bàn về chuyện văn hóa của con người
mà tiếng nói góp bàn lại không trung thực thì chẳng khác nào chính
chúng ta chứ không ai khác đã vô tình tiếp tay cho sự “xuống cấp” về
văn hóa, suy thoái về đạo đức trong xã hội thêm phần trầm trọng hơn?
Bởi lẽ, một trong biểu hiện rõ nhất về sự sự “xuống cấp” về văn hóa,
suy thoái về đạo đức trong xã hội ta hiện nay đó là sự lên ngôi của
căn bệnh giả dối và không trung thực của con người trong các mối
quan hệ đời sống.
Cần Thơ, 8/3/2015
N.T.B
------------
Chú thích nguồn:
[1]: Thơ Nguyễn Thiên Ngân
[2]: Báo Tuổi trẻ số ra ngày 27/2/2015
http://tuoitre.vn/tin/phap-luat/20150227/bat-khan-cap-nguoi-mau-dien-vien-trang-tran-ve-hanh-vi-chong-nguoi-thi-hanh-cong-vu/714347.html
[3]: Báo Tuổi trẻ số ra ngày 2/3/2015
http://tuoitre.vn/tin/phap-luat/20150302/bi-ky-luat-bon-cong-an-huyen-duoc-chuyen-lencong-an-tinh/715355.html
Nhận xét
Đăng nhận xét