ĐỒ TỂ 8
(ĐC sưu tầm trên NET)
Những nữ đồ tể khét tiếng thế giới Kỳ 2: Ilse Koch - Ác quỷ Buchenwald
15/5/2015 14:32 UTC+7
(Công lý) - 70 năm đã qua kể từ khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, nhưng nỗi ám ảnh mang tên "trại tập trung phát xít" vẫn còn đó.
Người
ta không chỉ nhớ tới cuộc thảm sát chủng tộc do những tên trùm sò phát
xít Đức khởi xướng, mà còn cảm thấy bàng hoàng khi có không ít phụ nữ
Đức xinh đẹp thời đó đã bị mê hoặc bởi Đế chế thứ ba để trở thành công
cụ giết người ghê rợn của chế độ phát xít. Tên tuổi họ cho dù "nổi
tiếng", nhưng lại là sự nhơ nhuốc trong lịch sử.
Cái tên tiếp theo trong danh sách này là “nữ bạo chúa” hay “sói cái”
Ilse Koch. Kurt Glass, một nạn nhân sống sót từ trại tập trung
Buchenwald, từng có thời gian may mắn được Ilse lôi về phục dịch trong
biệt thự riêng của gia đình,
nhớ lại: “Ilse là một phụ nữ đẹp, có mái tóc rất dài. Bất cứ tù nhân
nào dám “chiêm ngưỡng” mà để mụ chộp được ánh mắt đều có thể phải trả
giá đắt bằng chính tính mạng của mình”.
Ilse Koch (mặc váy, đứng) tại Tòa án quân sự Mỹ năm 1947 ở Dachau (Đức)
Nhưng, điều làm mọi người không khỏi rùng mình ớn lạnh là việc Ilse sử
dụng thuật xăm hình để phân loại tù nhân. Một ngày kia, khi vết xăm đã
liền sẹo và lên mầu, Ilse ra lệnh cho tất cả tù nhân cởi hết áo. Những
tù nhân có hình xăm lọt vào mắt Ilse sẽ được chọn ra và người ta mãi mãi
không bao giờ thấy họ trở về nữa. Trong số đó, thanh thản nhất là những
tù nhân được “vinh dự” đem đi bắn. Xấu số hơn là những ai bị tống vào
phòng hơi độc bởi trước khi lên thiên đường họ phải quằn quại trong đau
đớn. Ilse giết họ để lột da lấy những hình xăm đẹp, đem đi thuộc rồi làm
chao đèn, găng tay và bọc sách. Ilse còn có một sở thích quái đản khác
là sưu tập đầu lâu người và sấy khô ngón tay cái của các tù nhân sau khi
bị giết dùng làm công tắc điện.
Ảnh chụp những tù nhân bị cưỡng bức lao động tại trại tập trung Buchenwald ngày 16/4/1945
Ilse sinh ngày 22/9/1906 tại Dresden (Đức), là con của một đốc công. Cả
thời niên thiếu, Ilse sống trong sung sướng và hạnh phúc. Ngã rẽ tội
lỗi trong cuộc đời của Ilse bắt đầu từ khi ả gia nhập đảng phát xít của
Adolf Hitler (Đảng Công nhân Quốc Xã Đức - NSDAP) năm 1932. Được nhồi
nhét mớ lý luận phản động xem người Do Thái, người Xlavơ, người La Mã,
người theo chủ nghĩa cộng sản và cả những người Đức đồng tính luyến ái,
thiểu năng thần kinh... là kẻ thù lớn nhất của nước Đức, cần loại bỏ,
Ilse dần trở thành tay sai đắc lực cho những kẻ bệnh hoạn tư tưởng ở
Béclin thời đó: Muốn có sự “thuần khiết chủng tộc của người Đức”.
Năm 1934, Ilse gặp, yêu và hai năm sau thì cưới Karl Otto Koch, Trưởng
trại tập trung Buchenwald. Từ vị trí một thư ký quèn ở trại tập trung
Sachsenhausen, chuyển sang trại tập trung Buchenwald, dưới sự nâng đỡ
của chồng, Ilse nhanh chóng trở thành Giám thị và tới năm 1941 được
thăng chức Giám thị chính. Nắm quyền sinh quyền sát trong tay, Ilse thỏa
sức tung hoành. Không chỉ tra tấn dã man, cùng với chồng, Ilse còn tìm
mọi cách vét nốt những đồng tiền cuối cùng mà những tù nhân trong trại
còn giấu được. Năm 1940, hai vợ chồng Ilse đã cho xây một đấu trường thể thao trong nhà, trị giá hơn 250.000 mác mà người ta tin rằng phần lớn có được từ việc “trấn lột” tù nhân.
Karl Otto Koch, Trưởng trại tập trung Buchenwald - chồng của nữ đồ tể Ilse
Năm 1941, Karl chuyển sang làm Trưởng trại tập trung Majdanek. Hai năm
sau, cả Karl và Ilse bị đặc vụ Gestapo bắt vì tội biển thủ và giết hại
tù nhân. Những cáo buộc của tòa án cho thấy Karl đã moi tiền bất hợp
pháp từ tù nhân và ra lệnh giết hai tù nhân để bịt đầu mối. Theo báo cáo
về trại tập trung Buchenwald của quân đội Mỹ, Karl bị bệnh giang mai.
Nhằm che giấu bí mật đó, Karl đã cho thủ tiêu hai nhân viên y tế của
trại tập trung Buchenwald. Đầu năm 1945, Karl bị tòa án quân sự Đức
tuyên án tử hình, sau đó bị xử tử vào tháng 4/1945.
Về phần Ilse, sau hơn 2 năm bị tạm giam, cuối cùng, ả được trả tự do vì phía tòa án không đủ chứng cứ kết tội. Sống với gia đình
ở thành phố Ludwigsburg một thời gian, tháng 6/1945, Ilse bị nhà chức
trách Mỹ bắt và đưa ra xét xử trong một phiên tòa về tội phạm chiến
tranh diễn ra năm 1947. Chung thân là mức án ban đầu dành cho Ilse,
nhưng sau đó lại được giảm xuống còn 4 năm tù giam vì “không đủ chứng
cứ”. Năm 1951, Ilse được trả tự do, nhưng lại bị các cơ quan chức năng
Đức (Cộng hòa Liên bang Đức) bắt lại ngay lập tức. Vì những cáo buộc
liên quan tới việc sát hại nhiều người Đức vô tội, Ilse nhận mức án
chung thân. Ngày 1/9/1967, Ilse treo cổ tự vẫn trong nhà tù ở Bavaria,
sau khi hoàn thành bức thư tuyệt mệnh gửi cho con trai, Uwe. Trong bức
thư này, Ilse đã viết: “Mẹ không thể làm bất cứ điều gì khác. Chỉ có cái
chết mới là sự giải thoát”.
Những nữ đồ tể khét tiếng thế giới Kỳ 1: Irma - Kẻ hận thù phụ nữ đẹp
12/5/2015 08:14 UTC+7
(Công lý) - 70 năm đã qua kể từ khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, nhưng nỗi ám ảnh mang tên "trại tập trung phát xít" vẫn còn đó.
Người ta không chỉ nhớ tới cuộc thảm sát chủng tộc do những tên trùm sò
phát xít Đức khởi xướng, mà còn cảm thấy bàng hoàng khi có không ít phụ
nữ Đức xinh đẹp thời đó đã bị mê hoặc bởi Đế chế thứ ba để trở thành
công cụ giết người ghê rợn của chế độ phát xít. Tên tuổi họ cho dù "nổi
tiếng", nhưng lại là sự nhơ nhuốc trong lịch sử.
Irma Grese khi còn ở trại tập trung Belsen.
Irma, tên đầy đủ là Irma Grese, sinh năm 1923. Khi bị tòa án quân sự
của quân Đồng minh tuyên án tử hình, thị vừa bước sang tuổi 22. Nhưng
điều đó không có nghĩa Irma tỏ ra kém chị kém anh trong việc hành xác
các nữ tù nhân trong trại tập trung phát xít Đức. Thậm chí, Irma còn tỏ
ra "xuất chúng" trong việc tìm ra những cách thức ngược đãi, dày vò tai
quái đối với các nữ tù nhân, đặc biệt là những nữ tù nhân Do Thái. Để
ghi nhận "công lao" của Irma, chính quyền phát xít đã ban tặng cho Irma
Huân chương Chữ thập sắt. Khi đó, Irma mới 19 tuổi. Cũng từ đó, cô nàng
vốn học nghề y tá, nhưng lại chết mê chết mệt vai trò nữ quản giáo này
càng muốn thể hiện mình. Ngược với vẻ ngoài xinh đẹp, Irma nói năng thô
lỗ, tính tình phóng đãng. Mặc dù vậy, Irma lại rất ghen. Phát hiện
chồng, bác sĩ đồ tể Josef Mengele, không chung thủy, thậm chí còn tư
thông với những phụ nữ Do Thái xinh đẹp ở trong trại tập trung, Irma đã
nổi đóa, cương quyết đoạn tình với Josef. Cơn thịnh nộ của nữ đồ tể được
trút hết lên đầu nữ tù nhân, đặc biệt với những phụ nữ có chút nhan
sắc. Vì thế, các nữ tù nhân trong trại tập trung Birkenan thường rỉ tai
nhau câu nói: "Mỹ nhân gặp Irma chỉ còn cách xuất sinh nhập tử". Theo
thống kê không đầy đủ, dưới sự đày đọa của Irma, hàng ngàn phụ nữ trong
các trại tập trung Ravensbruck, Auschwitz, Belsen và Birkenan, nơi Irma
từng làm quản giáo, đã vĩnh viễn không có ngày về.
Không ai ngờ người phụ nữ xinh đẹp, trẻ trung này lại là một nữ đồ tể khét tiếng.
Ngược lại với Irma, Josef rất háo sắc và nhờ đó, nhiều nữ tù nhân xinh
đẹp sau khi được Josef để mắt tới đã thoát khỏi phòng hơi độc, tạm thời
"chia tay" tử thần. Chuyện kể rằng vào một buổi chiều mùa thu năm 1943,
chuyến tàu chở hơn 3.000 phụ nữ Do Thái từ Hà Lan đến trại Birkenan. Vẫn
như thường lệ, Josef đứng ở cửa làm nhiệm vụ phân loại tù nhân. Đột
nhiên, một nữ tù nhân tóc dài, da trắng như tuyết, thân hình tuyệt đẹp
chạy đến quỳ xuống, ôm giầy Josef, thổn thức: "Cứu lấy em, ngài bác sĩ
nhân từ. Em chỉ mới 23 tuổi". Josef cúi xuống. Tim hắn đập mạnh. Hồn hắn
hoàn toàn bị hút. Nữ tù nhân ấy có đôi mắt to, tròn, sâu thăm thẳm và
trông còn trẻ hơn nhiều so với tuổi 23. Đôi gò bồng đảo của cô căng đầy,
nhấp nhô cùng hơi thở làm Josef cảm thấy phừng phừng. Ra vẻ anh hùng
cứu mỹ nhân, Josef nghiêm trang: "Hãy yên tâm, cô gái. Tôi đảm bảo sẽ
dành cho cô một công việc như ý". "Thật vậy ư, ngài bác sĩ?", nữ tù nhân
xinh đẹp tỏ vẻ nghi ngờ. "Đương nhiên, ta đâu có nói đùa. Hãy đợi ta
làm nốt công việc rồi sẽ sắp xếp cho nàng", nói xong, Josef bảo nữ tù
nhân nọ đứng ra sau mình.
Irma Grese (đeo số 9) trong phiên tòa xét xử tội phạm chiến tranh năm 1945.
Đứng cách đó hơn chục mét, Irma đã nghe và nhìn thấy tất cả. Ả lao đến:
"Giỏi cho con miêu nữ này! Đến cả ngài bác sĩ đây, nhà ngươi cũng định
quyến rũ. Hôm nay, bà sẽ cho mày biết thế nào là sự 'thoải mái'!" Josef
vội vàng phân bua: "Lẽ nào cô ấy đã đắc tội với em? Hãy để anh giam cô
ta lại". "Hừ, anh có thể trừng phạt cô ta? Chỉ có quỷ mới tin điều đó".
Josef nóng mặt: "Em ăn nói phải biết kiềm chế chứ. Anh và em đều là
những người có chức phận lại còn bao nhiêu tù nhân đang ở trước mặt...”.
Irma vẫn chẳng nể mặt chồng, xông tới dùng roi da vút thẳng vào mặt nữ
tù nhân nọ. Chẳng mấy chốc khuôn mặt xinh đẹp của nữ tù nhân trở nên vằn
ngang vệt dọc, trông như quả cà tím, nát bươm, máu nhỏ thành dòng. Vẫn
chưa dừng lại, Irma còn ra lệnh cho hai nhân viên dưới quyền xé áo nữ tù
nhân, dùng roi da quất không thương tiếc vào ngực. Đến khi bộ ngực căng
tròn kia không còn hình dạng nữa, Irma lại ra lệnh mang gương lại cho
nữ tù nhân soi. Dã man hơn, Irma còn bắt nữ tù nhân nằm xuống, dạng hai
chân ra, dùng báng súng đánh thẳng vào vùng kín tới khi không thấy động
đậy mới dừng.
Một "tuyệt kĩ" tra tấn khác mà Irma thường áp dụng là dùng roi da buộc
vào đầu nhũ hoa của nữ tù nhân, sau đó bất ngờ dùng lực giật đứt. Irma
cũng rất ghét những phụ nữ Do Thái mang thai, vì lo rằng họ sẽ sinh ra
những bé gái xinh hơn mình. Phát hiện bất cứ phụ nữ Do Thái nào bụng lùm
lùm bất thường là Irma ra lệnh tống họ vào phòng hơi độc để trừ hậu họa
hoặc tra tấn đến lúc nào cái thai bật ra mới thôi... Sau khi chính
quyền phát xít Đức sụp đổ, Irma đã bị bắt và đưa ra xét xử tại tòa án
binh. Cuối cùng, nữ đồ tể khét tiếng này đã phải trả giá cho những tội
ác dã man gây ra.
Nhận xét
Đăng nhận xét