"Có hai cách để sống trên đời: một là xem như không có phép lạ nào cả, hai là xem tất cả đều là phép lạ".
Albert Einstein
“Chính qua cuộc đấu tranh nhằm thống nhất một cách hợp lý cái đa dạng
mà đã đạt được những thành công lớn nhất, dù rằng chính ý đồ đó có thể
gây ra những nguy cơ lớn nhất để trở thành con mồi của ảo vọng”.
Albert Einstein
“Người nhìn thấy cái đa dạng mà không thấy cái đồng nhất thì cứ trôi lăn trong cõi chết”.
“Tinh thần thời đại cũng có thể là một sự thực khách quan như bất cứ sự thực nào trong khoa học tự nhiên (…).
Do đó, hai quá trình, quá trình khoa học và quá trình nghệ thuật, không
phải là rất khác nhau. Cả khoa học và nghệ thuật trong suốt nhiều thế kỷ
đã tạo nên ngôn ngữ con người mà nhờ đó chúng ta có thể nói về những
phần rất xa xôi của thực tại…”.
"Thật
tuyệt vời là con người đã sử dụng biết bao thời gian để chống lại cái
ác. Giá mà họ cũng sử dụng năng lượng đó để yêu thương người khác, cái
ác sẽ tự chết vì buồn chán".
Good
act bring good result, bad actions bring bad result. Don't expect the
gods to do thing for you, or the angles and guardian deities to protect
you, or the auspicious days to help you. These things aren't true. Don’t
believe in them. If you believe in them , you will suffer. You will
always be waiting for the right day, the right month, the right year,
the angles or the guardian deities. You'll only suffer that way. Look
into your own actions and speech, into your own kamma. Doing good, you
inherit goodness, doing bad you inherit badness.
Good
act bring good result, bad actions bring bad result. Don't expect the
gods to do thing for you, or the angles and guardian deities to protect
you, or the auspicious days to help you. These things aren't true. Don’t
believe in them. If you believe in them , you will suffer. You will
always be waiting for the right day, the right month, the right year,
the angles or the guardian deities. You'll only suffer that way. Look
into your own actions and speech, into your own kamma. Doing good, you
inherit goodness, doing bad you inherit badness.
“Thế
giới phải chìm đắm trong đau khổ không phải vì tội ác của
những kẻ xấu, mà là vì sự im lặng của những người tốt.” Napoléon
(Tiếp theo)
Cũng
trong những ngày nghỉ ngơi, chờ đợi ấy, chúng ta làm được bài thơ đầu
tiên sau 15 năm cách xa thơ ca và tuyệt tình với nàng Thơ. Bài thơ này
hơi bị “thô mộc”, cũng hơi bị “hô hoán”, nhưng không hề “nổ”. Chúng ta
thích nó như một khắc ghi kỷ niệm hơn là như một thổ lộ tâm tình. Nó
đây:
NGHỈ VIỆC
Ta quyết về đây, Tự do ơi
Bon chen danh lợi chán nản rồi
Hùm thiêng chịu cũi thành lơ láo
Cóc tía thế cô, vẫn cậu Trời
Miếng cơm, manh áo mà thảnh thơi
Hơn yên thân ngợm, chẳng ra người
Từ nay lộng gió đường thiên lý
Ngâm thơ, uống rượu, chẳng cần thời.
Đường thiên lý quanh co muôn nẻo
Đầy gian lao, mà đủ buồn, vui
Ta chấp nhận hướng đi giông bão
Một mất, mười còn, vạn sinh sôi.
“Thừa
thắng xông lên”, chúng ta viết tiếp bài thơ thứ hai. Bài này nghe rất
“khí phách” nên không những có tính “hô hoán” mà còn ẩn chứa cả chất
“nổ” nữa. Tuy nhiên, nếu đặt nó vào cái hoàn cảnh sinh ra nó thì cũng
ổn, thậm chí là cũng hay:
TỰ ĐỘNG VIÊN
Hãy cười vang cho đời quèn ngạo nghễ
Hãy hát lên cho rực rỡ đêm đen
Thuyền có nát cứ dương buồm đây đó
Cánh chim bằng đâu xá những đường tên.
Đã là vàng thì đừng thèm sợ lửa
Đã làm trai nào há quản gian nan
Thân tráng sĩ là cầm cương ngồi ngựa
Tơi tả hình hài vẫn trơ mãi hồn gan.
Bài
thơ “Thách thức” mà chúng ta đã từng “khoe”, ra đời sau bài thơ này. Nó
được hoàn thành vào ngày cuối cùng làm “nhà báo” (ở nhà báo con báo
vợ!).
Sự
xuất hiện bài thơ “Thách thức” vào thời kỳ ấy, như bây giờ chúng ta
nhận định, hình như là có sự mách bảo tâm linh hối thúc. Nếu cho rằng
bài thơ “Tuyên ngôn” là điềm báo trước về cuộc “vào đời lần thứ hai” thì
cũng có thể cho rằng bài thơ “Thách thức” là điềm báo trước về cuộc
hành trình “đi tìm cái gì đó” của chúng ta sau một thời khoảng cũng ngót
nghét 15 năm “dấy nghĩa”, “nếm đắng, nằm cay há phải một hai sớm tối,
lên bờ xuống ruộng, nào chỉ ba sớm bảy chiều”, lê la hết đầu đường xó
chợ mà tìm tòi học hỏi cái “khôn” cái “ngoan” ở đời, mà “ngộ” cho được
Đức Huyền Diệu, mà hiểu được như thế nào là làm ăn lương thiện, như thế
nào là giàu có chính đáng và đâu là lằn ranh không được vượt qua trong
đối tác kinh doanh vì nếu vượt qua sẽ làm tổn thương Đức Huyền Diệu, để
rồi nỗ lực “lấy sức ta mà giải phóng cho ta” khỏi khốn khổ, đói nghèo,
để quay lại ngạo nghễ nói với cái đám “bất tài vô tướng”, nhờ “núp bóng
nhà nước mà giàu sụ bất chính, mà thành "tư sản đỏ", từng “trù ẻo” và cũng đã ngỡ chúng ta
“chết từ tám hoánh nào rồi” ấy, rằng: “Đây này, với hai bàn tay trắng
thôi, vẫn xây nên cuộc đời, vẫn “tậu được” nhà cửa, đất đai. Nhưng cái
tuyệt vời nhất là đây: chúng tao vẫn bảo toàn trọn vẹn phẩm giá con
người trong suốt quá trình tạo ra của cải tài sản cho mình và đàng hoàng
hưởng thụ của cải, tài sản đó không một chút hổ thẹn, còn chúng mày thì
tuyệt đối, có thèm khát đến mấy cũng không thể làm được như thế! Đúng
là: “Kiếp luồn cúi, đỉnh chung, mà nhục/ Thân tự do, rau cháo, mà
vinh”!”.
Sau
khoảng 28 năm mưu sinh (nghĩa là sau 15 năm “vô công rỗi nghề”, ngồi
chơi xơi nước”, “sáng vác ô đi, tối vác về” của một thời "bao cấp", và
tiếp theo là 13 năm “vơ đông vét tây, thu nam gom bắc”, “tay làm hàm
nhai”, “sáng xách bị đi, tối xách về” của một thời "đổi mới"), chúng ta
cũng tích lũy được chút đỉnh gọi là “lưng vốn”, để tự thấy cũng khá “nở
mày nở mặt” giữa đám cần lao (thế thôi, chứ so với các bậc “đại gia” và
cả “trung gia” thì chỉ như… con muỗi, không, như con vi khuẩn mới
đúng!).
Đáng
lẽ ra đến mức đó, “an phận thủ thường” là “trên cả tuyệt vời” rồi.
Nhưng thói thường, mấy ai chịu dừng bước trên đà thắng lợi, mấy ai đã
từng nếm trải thảm trạng đói nghèo cực khổ, đang vào thời sung sức cũng
như làm ăn thuận lợi kiểu “làm đâu được đó”, “xuôi chèo mát mái”, “thuận
buồm xuôi gió” và hơn nữa, nhiều khi là “làm chơi ăn thật”, lại không
“được voi đòi tiên”, không “thừa thắng xông lên”. Lòng tham của con người có nhiều loại và thật kỳ lạ. Hình như nó không có giới hạn. Ở chúng ta cũng không
ngoại lệ và hơn nữa trong
số đó, thuộc vào hàng ngũ “tiêu biểu”, “điển hình”. Có như thế là vì ngoài lòng tham cố hữu mà ở “người trần mắt
thịt” ai cũng có, chúng ta còn có tính quá hãnh tiến nữa.
Trong
nhiều trường hợp, nhất là đối với chúng ta khi còn ở thuở hàn vi rất
cần đến sự nỗ lực cao độ để xông pha, thì sự hãnh tiến là có lợi. Nhưng
sự hãnh tiến thái quá thường lại chỉ có hại. Một nguyên nhân quan trọng
làm cho sự hãnh tiến trở nên thái quá là việc “gặt hái danh lợi” bỗng
dưng trở nên dễ dàng, không phải bận tâm nhiều mà cứ “đầu xuôi” là “đuôi
lọt”. Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa nhất, đối với trường hợp của chúng
ta thôi, lại là thế này: ngay từ độ tuổi thanh niên, chúng ta đã bị “hớp
hồn” bởi những lời giáo huấn của Khổng Tử, tin tưởng một cách nông cạn,
thiếu suy xét quan niệm sống của Nho Giáo, nghĩ rằng đã là người thì
phải sống sao cho có khí phách theo “khuôn vàng thước ngọc” nhân, lễ, nghĩa, trí,
tín mà Nho Giáo đề ra, phải “cột trụ kiên cường”, thấy việc nghĩa không làm nổi cũng nhắm mắt cố làm, phải “dấn thân” không
quản ngại mọi gian nguy, phấn đấu không ngừng trên con đường hoạn lộ để
tạo lập công danh, để đạt cho được đến “công thành, danh toại” mà giúp
nước, cứu đời, nghĩa là phải “nhập thế hữu vi” bằng mọi giá với khẩu
hiệu “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Đó cũng là nền tảng tư
tưởng cốt lõi mà chúng ta đã được dạy dỗ dưới mái trường Xã hội chủ
nghĩa.
Sự
hãnh tiến thái quá đã làm cho chúng ta mù quáng, “chủ quan khinh địch”,
tưởng chỉ cần bước một bước là… tới trời (!), để rồi biến thành kẻ quá ư
hung hăng, hung hăng đến bạt mạng. Thế là một kế hoạch phấn đấu gầy
dựng, tạo của cải vật chất trong 5 năm để tiến tới kinh doanh bất động
sản ra đời, và “đùng một cái”, chúng ta trở thành “ông” giám đốc công ty
trách nhiệm hữu hạn Trường Sơn Đông (đặt cái tên này nhằm tưởng nhớ đến
người cha kính mến của chúng ta, làm cho người mát lòng mát dạ nơi chín
suối), có qui mô "lớn" bằng… hạt mít, có vốn điều lệ, dù đã khai khống
lên gấp 20 lần cũng… chả ra làm sao cả. Có thể coi đây là bước khởi đầu
cho “cuộc vào đời lần thứ ba” của chúng ta.
Đang
làm ăn thuận lợi trong phạm vi “ven bờ” dù nhỏ hẹp nhưng vẫn đầy tiềm
năng và hơn nữa là phù hợp với tài và lực của mình, chúng ta “đùng đùng”
xông ra biển lớn trên một con thuyền chỉ to hơn cái thúng một chút, với
hầu hết trang thiết bị chỉ dùng để “đánh giáp lá cà”, còn kinh nghiệm
thì “có cũng như không”, hòng “đánh bắt xa bờ”.
Với
một hành trang “lỏng lẻo” như thế và niềm tin cố hữu vào sự tử tế của
con người mà tham gia “hùng hục” vào “cuộc chơi lớn” đầy rẫy “cờ gian
bạc lận”, “mưu ma chước quỉ”, và không thiếu gì những kẻ gọi là “đá cá
lăn dưa”, “ba que xỏ lá”, “ăn cháo đá bát”, “qua sông đấm buồi vào
sóng”, “ăn quịt ở lường”, “ném đá giấu tay”, “khẩu Phật tâm xà”, “ngậm
máu phun người”, “giết người không dao”…, thì nguy cơ thất bại thảm hại
đã hiện ra lồ lộ, ai cũng có thể thấy được, chỉ có chúng ta, lúc đó, vì
hãnh tiến thái quá nên quá “say máu đỏ đen” và do đó mà trở nên… mù tịt…
Trên
đời này một trong những hành động nhẫn tâm nhất, đểu cáng nhất, trơ
tráo nhất, hèn hạ nhất là lừa dối bạn bè, người thân của mình nhằm mưu
cầu lợi riêng. Nhân đây, tôi xin kể về ba nhân vật mà tôi cho là những
điển hình của thời buổi điển hình.
Thằng đầu tiên, “đệ nhất anh hào”,
tôi đặt tên là “bồ láo Thắng” (thằng bạn láo toét tên Thắng, thằng bố
láo). Đầu nó to lắm, nên người đời cũng thường gọi nó là Thắng "đầu bư" và dễ lầm tưởng nó là "vĩ nhân" nhưng thực ra lại là đứa
bất tài mang linh hồn “ngợm”, rượu bia vặt suốt ngày phần lớn bằng tiền
túi người khác nhờ giỏi cách gài qua độ lại. Nó trả ơn cứu mạng của bạn
bằng cách nói xấu người cho đẹp ta. Bạn tin tưởng nó thì nó nhân cơ hội
dụ lấy luôn vợ bạn làm vợ mình. Nó khốn quẫn trong làm ăn, bạn dù còn
nghèo nhưng thương tình cố gom cho nó mượn nợ. Khi có tiền rồi thì dấu
bạn đi mua đất, bạn biết chuyện thì nó đổ thừa cho vợ, bắt chước vụng về
màn Lưu Bị ném con để lấy lòng tướng: trước mặt bạn mà chửi vợ tơi bời,
là “đồ con vợ ngu!”. Mấy năm sau bán đất kiếm lời, bạn hỏi nợ thì tráo
trở nói quên rồi, không nhớ, hình như trả rồi… và lờ vờ rồi ăn quịt
luôn. Điều nực cười nhất là có cái đầu to tổ chảng như thế mà nó không
nghĩ ra là đời nó có thể phè phỡn bởi quịt được nợ nhưng sẽ gây ra biết
bao tội tù cho đời con cháu nó. Ông Bà nói “Hổ dữ không ăn thịt con”, nó
đã phạm vào một trong những tội ác vô luân nhất là gán nợ cho con cháu!
Nhân
vật điển hình thứ hai là Hùng "trâu", nhưng tôi đặt tên là Hầu trung (con khỉ mà trung
nghĩa?! Con trâu anh hùng hay trâu điên?). Thằng này đỡ hơn thằng kia
về cái khoản trơ tráo và có tài hơn. Nó là thằng hết sức lì lợm, cố đấm
ăn xôi, lươn lẹo và thượng đội hạ đạp có hạng. Từ một thằng vô danh
tiểu tốt ở trại cải tạo ra, léng phéng thế nào mà được bồ nhí của một
“tai to” chiều chuộng, “nói giùm” cho để lọt được vào một kho gạo đầy
ắp và lớn “đùng đoàng”. Tất nhiên kho gạo đã sẵn có chuột rồi. Nói nó
có tài là ở chỗ này: từ một con chuột đói mới vào, nó linh hiển kiểu gì
mà chỉ sau 5, 6 năm nó vụt trở thành con chuột trọc phú vĩ đại, đám
chuột cũ bị nó đạp xuống hàng đệ tử chầu chực ban phát, còn mấy “cha”
coi kho thì được nó đội đủ cả nhà lầu, xe hơi. Gạo “chảy” vô tội vạ như
thế mà cái kho vẫn luôn đầy vì liên tục được rót từ trên trời xuống vô
tư theo sự khẩn cầu chẳng khác gì “lệnh” của con chuột vĩ đại. Đến tận
bây giờ cũng chẳng có “ma” nào biết chuyện ấy. Điều kỳ lạ nhất là dần
dà mấy cha coi kho cũng bị nó đạp về hưu tuốt luốt, chẳng cha nào dám
ho he, còn nó thì trở thành một “tai to” mới với biết bao nhiêu lời
khen ngợi, tung hô. Của đáng tội, cũng nên “thông cảm” chút ít cho nó.
Trong giai đoạn nền kinh tế bao cấp không hẳn bao cấp, thị trường chưa
ra thị trường, hơi giống thời kỳ "công trường thủ công tiền tư bản",
chuột nhiều vô kể. Mà đã là chuột, muốn tiến thân dựng nghiệp thì chỉ
có một cách duy nhất là cố đội đạp, đục khoét cho giỏi để ngoi lên mà
thôi. Điều làm tôi ghê tởm thằng Hầu trung là nó lúc nào cũng tìm đủ mọi
cách bớt xén, xà xẻo tiền bạc của chính những người làm công cho nó.
Có một lần nó khoe với tôi rằng nó nợ lương công nhân vì vàng hạ giá,
nó lấy số tiền ấy đi mua vàng chờ đến khi lên giá mới bán ra trả lương
công nhân, kiếm được số "lãi" kha khá và nó coi đó là một chiến công.
Vợ nó, nếu không ai biết, cứ tưởng là ô-sin (người ở) trong nhà, phải
chịu chế độ cấp phát tiền chợ và báo cáo chi tiêu từng ngày. Nó thương
tiền đến độ Ơgieni Grăngđê cũng phải chào thua. Có lẽ nó là kẻ nhẫn tâm
nhất thế giới!
Tôi
đặt tên nhân vật thứ ba là Vua nổ. Thằng này đáng thương hơn hai thằng
kia vì bị bệnh Vĩ cuồng. Thuở hàn vi, nó có một người bạn tốt, hiền như
đất. Lúc đó thị trường trong nước đang có nhu cầu to lớn về một mặt hàng
ngoại nhập. Nó rủ rê vài đứa bạn mày mò và phát hiện ra mặt hàng đó chỉ
là sự kết hợp hết sức giản đơn từ vài nguyên liệu thiên nhiên có sẵn
trong nước, vừa dồi dào về số lượng vừa rẻ như "bèo". Không có vốn lận
lưng, và để né tránh rủi ro, nó đã phủ dụ người bạn hiền cầm nhà của
mình để lấy tiền mua nguyên vật liệu . Lũ bạn bè kề vai sát cánh, nỗ lực
trong vòng một năm thì công việc tạm ổn, đã thiết lập được một mạng
lưới bán hàng đủ cho sản xuất. Tương lai giàu có đã mở ra trước mắt.
Chính lúc này thằng Vua nổ mới bộc lộ bản chất tham lam ích kỷ và xảo
quyệt của nó. Nó ngấm ngầm gây chia rẽ nội bộ tạo tình thế cho từng
thằng bạn mắc sai lầm và từng đứa một lần lượt ra đi với một khoản tiền
chia cũng khá. Cuối cùng thì người bạn nối khố hiền như cục đất, người
cầm nhà để tạo vốn ban đầu cho công cuộc tìm vàng ấy cũng bị gài bẫy cho
ra rìa nốt với số tiền trong tay là số tiền đủ chuộc lại cái nhà và hai
phần ba số tiền lãi còn lại sau hơn một năm kinh doanh. Vua nổ đóng vai
kẻ khốn khổ vì bạn, bao nhiêu công sức đành đổ sông đổ biển, phải làm
lại từ đầu với vốn liếng hầu như bằng không. Nhưng nó đâu biết rằng có
một người biết tỏng cái tâm địa đen ngòm của nó. Đó chính là vợ người
bạn hiền của Vua nổ. Chị ta từng coi tôi là một người anh, một người
thầy (dù tôi không xứng đáng) một người biết giữ miệng (cũng không xứng
đáng nốt), đã kể hết cho tôi nghe trước khi chết ba tháng vì bệnh ung
thư như là dịp cuối cùng trút bỏ nỗi lòng cho những người còn ở lại trần
thế. Kể lại câu chuyện này, tôi xin lỗi vong hồn chị và cũng xin lỗi
vong hồn anh (vì anh cũng đã đi xa lâu rồi và có lẽ anh chị đã đoàn tụ,
đã tha thứ cho nhau về những lỗi lầm của kiếp người!). Mong chị và anh
hiểu cho lòng tôi, mục đích của tôi không phải là bêu riếu mà là thay
mặt anh chị tố giác, coi như cùng với anh chị để lại cho hậu thế một lời
nhắn nhủ cảnh giác.
Vua
nổ đã tán tỉnh chị và trong một lần buông thả, chị đã ăn nằm với nó tại
nhà mình. Chị đã phải khóc hết nước mắt và nơm nớp lo sợ vì lần dại dột
ấy. Việc cầm nhà của người bạn hiền cho Vua nổ làm vốn là có sự tiếp
tay của chị. Đến khi chồng chị bị cho ra rìa thì chị mới thấy rõ đòn độc
địa của Vua nổ, nhưng chị đã không dám nói ra dù rất thương chồng và
căm hận kẻ đã gây điều tác tệ. Vua nổ tuy không còn đủ vốn nhưng, cơm
lành canh ngọt đã bày sẵn ra mâm đâu vào đấy, đã có thể mua gối đầu
nguyên vật liệu. Sản phẩm làm ra có chất lượng tương đương hàng ngoại
nhập, lại rẻ hơn nhiều, đã được thị trường hồ hởi đón nhận, báo hiệu một
nhu cầu khổng lồ chờ cung ứng. Và quan trọng hơn cả là Vua nổ đã bí mật
thỏa thuận với một tập đoàn nước ngoài ngầm ngầm chuẩn bị đầu tư mở
rộng trên danh nghĩa cơ sở mà Vua nổ đứng tên (cũng có thể là một cuộc
rửa tiền chăng?). Điều này chị ta biết được qua sự rỉ tai của vợ Vua nổ
(thật khốn nạn!).
Thế
là sau hai năm vất vả “làm lại từ đầu”, thằng Vua nổ đã mua được ngôi
nhà to đùng ngay khu trung tâm thành phố để làm “tổng hành dinh”. Và sau
bốn năm kế tiếp nữa nó nghiễm nhiên đứng vào hàng ngũ các đại gia!
Phải
công nhận rằng Vua nổ có biệt tài ăn cắp ý tưởng. Và mắc bệnh vĩ cuồng
nên luôn tự nhận là của mình. Và tự phong cho mình đủ mọi bằng cấp và
học vấn mà mình không có: rồi cứ thế mà nổ, nổ liên tu bất tận, nổ không
biết ngượng mồm. Bạn bè cũ ai mà không biết nó nổ. Khi thành đại gia
rồi, để giấu đi cái quá khứ ít học hèn kém của mình và cũng để nổ cho
thoải mái tự nhiên hơn, nó đã cắt đứt mọi quan hệ với bạn bè cũ, kể cả
những ân tình ngày xưa đã từng cưu mang nó. Chắc vì vậy mà nó được đặt
tên là Vua nổ, một tuýp người kỳ quặc với một cuộc làm giàu cũng kỳ quặc
đến mức hy hữu.
“Tam
đại anh hào” kể trên chính là đại diện “xứng đáng” nhất của đám làm
giàu bất chính, làm giàu trên đau khổ của người khác, làm giàu nhờ chà
đạp lên mọi giá trị đạo lý làm nên phẩm giá con người và như vậy cũng
có nghĩa là dày xéo lên cái lý tưởng xã hội mà cha ông chúng ta mơ ước
lúc sinh thời, vì nó mà cha ông chúng ta làm cách mạng. Cùng với sự
tiến bộ xã hội thì đám này hiện nay còn không nhiều đâu, một phần về
với đất (do ăn uống vô độ), một phần vô ngồi hộp (vì tham lam vô độ bị
lòi đuôi), một số đã gác kiếm, hạ cánh an toàn, chẳng có việc gì làm
nên thường đi rao giảng đạo lý và tổ chức từ thiện rùm beng một cách
đạo đức giả. Làm giàu mà lương thiện đã cực khó rồi, huống hồ là biết
sống vì đại chúng!
Con
đường làm giàu chân chính bắt đầu có thể là năng khiếu nhưng trước sau
gì cũng phải rèn luyện, học hành để phát huy tài năng, vì chỉ khi có tài
năng mới nhận biết và đón bắt kịp thời cơ hội mà vươn lên giàu có, và
biết rằng chớ nên bắt chước tam đại anh hào của một thời "tiền tư bản hướng tới XHCN"
ấy. Nhưng ai ơi, hãy luôn luôn nhớ rằng đời người là hữu hạn để mà thấy
cho hết ý nghĩa của sự giàu nghèo, sang hèn trước khi dấn bước vào
thương trường muôn mặt bi hài. Người xưa đã để lại cho chúng ta những
nhắc nhở hết sức quí giá để làm hành trang. Dưới đây là một số tôi sưu
tầm được:
“Sự nghèo không đáng xấu hổ, chỉ đáng xấu hổ là những người nghèo không có chí.”
Lã Khôn
“Việc khó trong đời phải làm từ chỗ dễ. Việc lớn trong đời phải làm từ chỗ nhỏ.”
Lão Tử
“Trong đời này, kẻ nào sợ hiểm nguy sẽ luôn thấy hiểm nguy.”
Anon
“Biết được người hay người dở, ấy là khôn; tự biết mình hay mình dở, ấy là sáng suốt.”
Sách Kinh lý
“Những
kẻ chuyên dùng sức mạnh, làm việc mạo hiểm, bắt cọp bằng tay không,
chết cũng không thốt lời oán hận, ta không đi với những kẻ ấy. Ta chỉ đi
với những kẻ gặp việc thì cẩn thận xem xét, nhiều mưu chước mà biết
quyết đoán.”
Khổng Tử
“Đức nhỏ mà ở ngôi cao, trí mọn mà mưu toan lớn, nếu không gặp họa là hiếm lắm vậy.”
Kinh dịch
“Cái gì cũng biết mà đạo làm người không biết thì chưa gọi là người biết được.”
Hoài nam tử
“Nhà có của cải hàng nghìn, hàng vạn mà không biết cách làm ăn, thì cũng như nghèo vậy.”
Hàn thi ngoại truyện
“Muốn cho người ta yêu mình, trước hết phải yêu người đã. Muốn cho người ta theo mình, trước hết phải theo người đã.”
Quốc Ngữ
“Người quân tử hiểu rõ việc nghĩa cho nên thích nghĩa. Kẻ tiểu nhân hiểu rõ việc lợi cho nên thích lợi.”
Luận ngữ
“Không gì nghèo bằng không có tài
Không gì hèn bằng không có chí.”
Vông cách
“Không lấy bậy của ai, gọi là giàu. Không bị nhục với ai, gọi là sang.”
Công Ngư
“Người quân tử có khi phạm điều bất nhân, chứ chưa từng thấy kẻ tiểu nhân mà làm được điều nhân nghĩa.”
Khổng Tử
“Một sự nghĩ không cẩn thận có khi để lo cho bốn bể. Một ngày làm không chu đáo có khi gây di họa đến trăm năm.”
Sách cách ngôn
“Người có nhân chẳng bao giờ lấy thịnh suy mà thay đổi tiết tháo, người có nghĩa chẳng bao giờ lấy mất còn mà đổi lòng.”
Sách Nhi vị
“Lấy quyền thế mà giao du, quyền thế nghiêng là tuyệt, lấy lợi mà giao du, lợi hết là tan.”
Cương thường
“Người bạn hèn nhát đáng sợ hơn kẻ thù vì người ta đề phòng kẻ thù và hy vọng ở bạn bè.”
L. Tônxtôi
“Khi sống sung túc, phẩm hạnh lớn nhất là sự điều độ.
Khi gặp tai họa, phẩm hạnh lớn nhất là sự kiên cường".
Bây cơn
“Nhân nghĩa là cái đạo rộng lớn vô biên. Làm người có nghĩa có nhân, trước hết là giữ lòng thủy chung với thiên hạ.”
Cao Bá Quát
“Mai kia đi hết con đường
Mỗi người lại một mảnh gương để đời!...”
Phạm Hổ
“Sự
giàu sang như cái nhà trọ chỉ có người cẩn thận thì mới ở được lâu. Sự
nghèo hèn như cái áo rách, chỉ có người cần kiệm mới thoát khỏi được.”
Sách cách ngôn
“Khi giàu có người ta dễ làm người lương thiện, nhưng khi nghèo khó, làm người lương thiện thật khó khăn.”
E. Rulet
“Giàu là cội nguồn của lo âu vô tận.”
Bơ-cách-lốc
“Thế có thể làm điều ác mà không làm tức là thiện rồi. Sức có thể làm việc thiện mà không làm, thì là ác rồi". Sách cách ngôn
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét