CÂU CHUYỆN TÂM LINH 78
(ĐC sưu tầm trên NET)
Maurice Delarry kể lại rằng, vào một buổi tối tháng 5/1947, vợ chồng ông
đang cầu cơ thì chiếc xe lay động, lần lượt chỉ vào 5 chữ cái, biểu thị
cái tên của linh hồn đang nhập vào cơ, đó là Felix.
Kể từ khi biết nói, Susan luôn tự nhận mình là Winni và nói rằng mình 6
tuổi (tuổi Winnie lúc bị chết) mặc cho khi đó cô mới chỉ 2 tuổi. Đến khi
lên 5, cô bé khẳng định mình nhiều tuổi hơn anh trai Richard, lúc đó đã
11 tuổi (so với cô bé Winnie quá cố, Richard ít hơn 3 tuổi). Susan
khăng khăng đòi giữ ảnh của Winnie và khẳng định đó là ảnh mình. Có lần
cô bé cầm bút viết vào cánh cửa bếp cái tên Winni. Bé hay nói lúc nào đi
học sẽ chơi đu ở trường; đây từng là trò chơi yêu thích của Winni khi
đến lớp.
Vết sẹo luân hồi và sự trở lại của lão bộc trung thành
Rất nhiều câu chuyện về những vết sẹo hay dấu ấn đặc biệt trên cơ thể có
liên quan đến những vết thương hay bệnh tật trong tiền kiếp được kể lại
như là “bằng chứng” cho sự luân hồi. Câu chuyện được ghi lại dưới đây
về sự trở lại của lão bộc trung thành sẽ khiến người đọc phải suy xét.
Chưa ai khẳng định hay phủ định được
điều đó và những câu chuyện về luân hồi, tái sinh, về tiền kiếp, hậu
thân… luôn có sự thu hút đặc biệt tự cổ chí kim, từ Đông sang Tây.
Một tạp chí về tâm linh xuất bản tại
Pháp năm 1948 đã đăng câu chuyện về bác sĩ người Pháp Maurice Delarry và
trải nghiệm của chính ông về cái gọi là sự đầu thai của một người quen
biết.
Được biết trước đó, bác sĩ Delarry
không tin chuyện luân hồi, nhưng sau khi nghiên cứu về thuật cầu cơ, ông
đã dần tin chắc điều này là có thật.
Họ hỏi: “Ông Felix muốn gì?”. “Tôi
muốn báo cho ông bà biết rằng một ngày gần đây tôi sẽ trở lại trong gia
tộc của ông bà”, linh hồn trả lời. Hai vợ chồng ông hỏi tại sao, linh
hồn không giải thích mà chỉ khẳng định lần nữa: “Đúng, tôi sẽ trở lại
trong gia tộc của ông bà”.
Họ hàng của ông bà Delarry rất đông và
sống rải rác khắp nơi nên vợ chồng ông yêu cầu linh hồn Felix nói rõ
địa điểm và tên gia đình mà ông ta sẽ “tới”.
Felix còn biết rõ gia đình đó hiện có
hai cô con gái. Thậm chí, linh hồn còn đọc đúng tên và cả ngày tháng năm
sinh của hai cô bé nữa. “Ông ta” cũng tiết lộ, ngày ông trở lại dương
gian là 24/9/1947, vào lúc rạng sáng.
Vị bác sĩ thắc mắc: “Nhưng chúng tôi
làm sao có thể biết chắc đứa bé được sinh ta ấy chính là ông đầu thai?”.
Felix trả lời: “Cô J. (tên của vợ bác sĩ) sẽ nhận ra ngay khi nhìn thấy
tai phải của tôi, vì tôi chính là Felix, người hầu trung thành của ông
bà thân sinh cô ấy”.
Từng câu hỏi và trả lời trong buổi cầu
cơ đó đã được bác sĩ Maurice Delarry ghi lại để đối chứng sau này,
nhưng không tiết lộ với ai.
Gia đình ông A. mà linh hồn Felix nói
đến chính là gia đình chị họ của bà bác sĩ. Lúc đó vợ chồng Delarry
không hề biết người chị họ sống ở xa ấy đã mang thai. Và 4 tháng sau,
đúng ngày 24/9/1947, họ nhận được điện tín từ chính người họ hàng ấy
thông báo đã sinh hạ một bé trai lúc 8h sáng.
Nhưng phải tới ba tháng sau, vợ chồng
bác sĩ mới có điều kiện đến thăm chị họ. Ngay khi bà Delarry lại gần
chiếc nôi, đứa bé chăm chăm nhìn bà, miệng mỉm cười nhưng nước mắt tuôn
ra, rồi giơ tay về phía bà như đòi bế khiến bố mẹ đứa trẻ hết sức ngạc
nhiên. Bởi trước kia, đứa bé không bao giờ chịu theo người lạ.
Trên đầu đứa bé có một miếng vải băng
ngang khiến vợ chồng bác sĩ có đôi chút ngờ ngợ và phần nào đoán được
nguyên nhân. Nhưng họ vẫn vờ hỏi bố mẹ đứa trẻ vì sao phải băng như vậy,
có phải vì chốc lở hay không.
“Không phải, vì bé có tật ở tai phải
ngay từ lúc sinh ra, vành tai chỉ dính một chút vào da đầu, bác sĩ nói
phải bôi thuốc và băng lại một thời gian cho nó liền”, người mẹ đáp.
Đến lúc này, vợ chồng bác sĩ Maurice
Delarry không còn nghi ngờ gì nữa về điều mà Felix đã thông báo trước
đây cũng như sự tồn tại của luân hồi, bởi lão bộc Felix trước đó cũng có
tật ở tai y hệt như vậy.
Vết sẹo luân hồi (Phần 2)
Rất nhiều câu chuyện về những vết sẹo hay dấu ấn đặc biệt trên cơ thể có
liên quan đến những vết thương hay bệnh tật trong tiền kiếp được kể lại
như là “bằng chứng” cho sự luân hồi.
Những vết sẹo của Corliss
Victor Vincent, một lão ngư dân sống ở
Sitka, Alaska, Mỹ, qua đời vào đầu năm 1946 vì bệnh tật. Vốn rất thân
thiết với cháu gái, vốn đã lấy chồng mang họ Chotkin, trước khi mất,
Victor đã nói cho cô rằng ông sẽ đầu thai làm con trai cô. Victor cũng
chỉ hai vết sẹo ở sống mũi và sau lưng, hậu quả của 2 lần phẫu thuật,
cho cháu thấy và dặn rằng những đặc điểm này cũng sẽ xuất hiện ở đứa bé
chưa ra đời.
Một năm rưỡi sau ngày Victor Vincent
chết, vào ngày 15/12/1947, cháu gái ông, bà Chotkin, sinh hạ một đứa con
trai đặt tên là Corliss Chotkin Jr. Quả thật, em bé có hai vết sẹo ở
lưng và sống mũi y hệt Victor lúc sinh thời.
Ngoài những vết sẹo, Corrliss còn mang
nhiều đặc điểm của người ông quá cố như thích chải kiểu đầu đặc trưng
của Victor, cho dù mẹ có chải cho kiểu gì đi nữa. Cả Victor lẫn Corrliss
đều thuận tay trái, thích bơi lội, thích tàu bè, có khiếu về sửa chữa
máy móc, trong khi cha đẻ của Corrliss không hề có năng khiếu này. Còn
một điều thú vị nữa, sinh thời Victor nói với cháu gái rằng, khi đầu
thai, ông sẽ không còn nói lắp như kiếp sống cũ (một tật mà ông rất ghét
mà không thể sửa), nhưng rốt cục thì Corrliss vẫn cứ nói lắp y hệt.
Một người cô của bà Chotkin cũng kể lại,
sau khi Victor qua đời, bà có nằm mơ thấy ông trở về sống với nhà
Chotkin, dù không hề được bà Chotkin tiết lộ chuyện Victor nói trước sẽ
đầu thai. Khi cậu bé Corrliss được 2-3 tuổi, cậu đã nhận ra nhiều người
quen cũ của Victor Vincent, trong đó có cả vợ Victor.
Tiến sĩ Ian Stevenson, chuyên gia tâm
lý, từng đứng đầu viện nghiên cứu về chuyên ngành này tại Ðại Học
Virginia, Mỹ, nhưng sau đó dồn tâm huyết cho việc sưu tầm, nghiên cứu
các trường hợp luân hồi, đã đến “khảo sát” trường hợp của Corliss
Chotkin Jr. vào năm 1960. Ông cho biết vào thời điểm đó, hai vết sẹo của
Corrliss đã mờ dần theo thời gian nhưng vẫn còn rất rõ ràng, đặc biệt
là vết sẹo ở sau lưng. Nó rộng khoảng 0,5cm, dài 3 cm, có màu sẫm hơn so
với vùng da khác và hơi lồi, xung quanh có nhiều chấm đen giống như vết
chỉ khâu quanh vết thương.
Theo lời bà Chotkin kể cho tiến sĩ Ian
Stevenson, năm Corrliss hơn 1 tuổi, bà tập cho con nhận biết tên mình,
nhưng cậu bé thường cãi một cách nóng nảy: “Mẹ không biết con là ai sao?
Con là Kahkody đây”. Đó là cái tên mà bà dùng để gọi Victor Vincent lúc
ông còn sống.
Tiến sĩ Ian Stevenson, người đã gặp
Corrliss cả thảy 3 lần, cho biết kể từ khi lên 9, cậu bé dần dần ít nói
đến tiền kiếp của mình, và đến khoảng năm 1962 thì nhớ rất ít về kiếp
trước. Vào năm 1972 trong lần gặp cuối cùng, tiến sĩ nhận thấy Corrliss
đã sửa được tật nói lắp. Anh từng tham gia chiến tranh Việt Nam trong
đoàn pháo binh, bị điếc một bên do một quả đạn nổ gần, và sau khi về
nước đã trở lại sinh sống ở quê nhà Alaska.
Cặp song sinh nhà Pollock
Tháng 5/1057, tại Hexam
Northumberland, Anh, một chiếc xe hơi mất lái lao bổ lên vỉa hè đã đâm
chết Joanna 11 tuổi, và Jacqueline 6 tuổi. Không chấp nhận nổi việc mất
một lúc 2 đứa con gái, John Pollock đinh ninh rằng, chúng nhất định sẽ
đầu thai trở lại làm con ông, dù vợ ông, bà Florence, không bao giờ tin
điều đó.
Khi bà Florence mang thai vào đầu năm
1958, ông John quả quyết vợ sẽ sinh đôi dù bác sĩ khám lần nào cũng
khẳng định chỉ sinh một. Nhưng sự thật là hai bé gái đã cùng ra đời vào
ngày 4/10 năm đó, đặt tên là Gillian và Jennifer. Ông Pollock giật mình
khi thấy Jennifer cũng có một vết bớt trên trán gần sống mũi, hệt như
vết sẹo do ngã của bé Jacqueline đã chết, cũng ở vị trí đó, và cả cũng
như Jacqueline, bé Jennifer có một nốt ruồi màu nâu ở vùng thắt lưng
trái.
Khi nghiên cứu trường hợp này, tiến sĩ
Ian Stevenson đã lấy mẫu xét nghiệm để xác định cặp song sinh này cùng
trứng hay khác trứng. Kết quả: hai cô bé được tách ra từ một hợp tử duy
nhất, nghĩa là có cùng một “bản sao di truyền”. Thế nhưng, trên người bé
Gillian không có vết bớt hay nốt ruồi nào cả, còn 2 dấu hiệu này ở
Jennifer thì giống người chị quá cố Jacqueline cả về kích thước, hình
dáng lẫn vị trí.
Mặc dù ông bà Pollock không bao giờ
nói với các con về những người chị đã chết, nhưng Gillian và Jennifer,
trong thời gian từ 2 đến 4 tuổi, lại hay nhắc đến Joanna và Jacqueline.
Chúng nhận ra ngay những đồ chơi cũ của hai chị và chơi một cách thành
thạo, quen thuộc, dù lần đầu tiên trông thấy. Jennifer cũng dựa dẫm,
“bám váy” chị là Gillian như Jacqueline thường ỷ lại vào Joanna trước
đây.
Đến tuổi học viết, cô chị Gillian ngay
từ lần đầu đã cầm bút thành thạo như người chị đã chết ở tuổi 11, còn
Jennifer thì không.
Tiến sĩ Ian Stevenson theo dõi trường
hợp này suốt 19 năm và nhận thấy, Gillian và Jennifer quên dần chuyện
tiền kiếp, và đến năm 1985 thì hai cô không còn nhắc gì đến nữa.
Vết sẹo luân hồi (Phần 3)
Rất nhiều câu chuyện về những vết sẹo hay dấu ấn đặc biệt trên cơ thể có
liên quan đến những vết thương hay bệnh tật trong tiền kiếp được kể lại
như là “bằng chứng” cho sự luân hồi.
Winnie,
cô con gái 6 tuổi của bà Charlotte Eastland ở Idaho, đã mất năm 1961
sau một vụ tai nạn giao thông. Tuy là người Cơ đốc giáo, nhưng vì quá
tiếc đứa con, bà ước con gái đầu thai trở lại như trong những câu chuyện
của người Ấn Độ mà bà được nghe.
Hai năm sau đó, bà Charlotte có thai
với người chồng mới. Chẳng biết có phải do quá thương nhớ cô em gái bé
bỏng hay không mà cô con gái cả của bà là Sharon thường mơ thấy Winnie
trở trề với gia đình. Khi bà lâm bồn, người chồng cũ cũng như nghe thấy
Winnie nói: “Bố ơi con đang về”.
Sinh hạ một cô bé tóc vàng, mắt xanh,
bà đặt tên là Susan. Tuy không có vẻ bề ngoài giống Winnie (tóc đỏ, mắt
nâu) nhưng Susan cũng có lông mọc sau lưng giống hệt Winnie và bên hông
trái của Susan cũng có vết sẹo nhỏ đúng chỗ vết tử thương do bị xe đụng
của Winnie. Qua quan sát, mọi người đều nhận thấy tính nết, hành vi, cử
chỉ của Susan cũng giống hệt Winnie ngày xưa.
Bên hông trái của Susan cũng có vết sẹo nhỏ đúng chỗ vết tử thương do bị xe đụng của Winnie (Ảnh minh họa). |
Bà Charlotte kể lại rằng, trước kia bà
có một lọ bánh hình con mèo, mỗi khi Winnie muốn ăn, bà lại hỏi con mèo
có thể cho bé mấy chiếc, rồi giả giọng mèo trả lời: “Meo, con có thể
lấy một chiếc”. Sau khi Winnie qua đời, chiếc lọ cũng đã bị cất đi rồi
quên lãng. Cho tới khi Susan lên 4, chiếc lọ mới được nhớ tới để lấy ra
đựng bánh cho cô bé. Khi Susan nhìn thấy và đòi, bà vô tình hỏi con mèo
nói sao, cô bé lập tức nói ngay: "Meo, con có thể lấy một chiếc".
Susan còn kể nhiều chuyện xảy ra khi
Winnie còn sống. Bà mẹ khẳng định những điều cô bé nhắc lại hoàn toàn
chính xác, từ buổi đi chơi bãi biển đến những người tham gia buổi chơi
đó bao gồm cả người chồng trước của bà, bố đẻ của Winnie. Susan còn nhắc
đến cậu bé Gregory, bạn thân của Winnie hồi trước, dù chưa hề nghe nói
đến cậu. Cô bé cũng “nhớ” về chú George, người mà bé bảo là “con vẫn hay
dừng lại thăm chú và chơi với chú một lát trên đường đến trường”. Cả
cậu bé Gregory và chú George đều không sống cùng thành phố khi Susan ra
đời và chưa hề gặp bé.
Susan cũng “kể”, có lần bé (thực ra là
Winnie) theo mẹ đến bãi chơi ném bóng, và trong lúc mẹ chơi, bé đi mua
kẹo gần đấy, rồi bị một cậu bé chạy đến ôm hôn. Chuyện này, bà Eastland
vẫn nhớ rất rõ chuyện này và nhớ rằng chồng bà đã rất tức giận khi nghe
kể.
Bà Eastland khẳng định, tuy tin Susan chính là Winnie đầu thai
nhưng và chưa hề nói với các con về luân hồi vì nếu cộng đồng Cơ đốc
giáo biết và tin hay “giáo dục” con về điều đó, họ sẽ trục xuất bà. Vì
vậy những biểu hiện của Susan là hoàn toàn tự nhiên chứ không hề chịu
ảnh hưởng, định hướng nào từ bà cả.
Còn nhiều “nghi án” khác về luân hồi
với “bằng chứng” trên cơ thể người mới tái sinh, được các học giả khác
ghi nhận. Chẳng hạn, một cậu bé Ấn Độ tự xưng mình là Maha Ram, người
đàn ông đã chết vì bị bắn ở cự ly gần. Người ta đã tìm được một người
đàn ông có tên như vậy bị dí súng săn vào ngực mà bắn. Không chỉ kể đúng
chi tiết nhiều chuyện của Maha Ram lúc sinh thời, cậu bé còn có vết bớt
ở ngực giống hệt vết sẹo trúng đạn của Ram.
Một người đàn ông Thái Lan cũng khẳng
định ông nhớ rất rõ những kỷ niệm kiếp trước, và những chuyện này hoàn
toàn trùng khớp với chuyện đời người chú đã chết vì dao đâm của ông ta.
Trên ngực người đàn ông cũng có vết bớt, vị trí và hình dáng giống hệt
vết dao đâm đã lấy đi tính mạng người chú.
Nhận xét
Đăng nhận xét