ĐỊNH HƯỚNG XHCN? 21
ĐỊNH HƯỚNG XHCN
-Sản xuất hàng hóa đã là hướng phát triển tất yếu của xã hội loài người.
-Đã là hàng hóa thì phải có thị trường tiêu thụ.
-Do vậy mà có kinh tế hàng hóa - thị trường.
-Sự phát triển nền sản xuất hàng hóa sẽ thúc đẩy thị trường mở rộng và phát triển.
-Quá trình phát triển đến hoàn thiện nền kinh tế thị trường làm nảy sinh ra chủ nghĩa tư bản.
-Vì nền kinh tế thị trường và chủ nghĩa tư bản là những hiện tượng tự nhiên nảy sinh do nhu cầu đòi hỏi của phát triển xã hội, nên mọi hình thái kinh tế - xã hội ra đời sau chúng (nếu có, nhờ cách mạng, nhờ đấu tranh) muốn tồn tại lâu dài thì không được duy ý chí loại bỏ chúng, phủ định sạch trơn chúng, mà phải kế thừa chúng.
-Mục đích cơ bản và trực tiếp của nến kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa là thu hoạch được nhiều tư bản một cách tư nhân, rồi sau đó mới đến xây dựng xã hội giàu mạnh. Nghĩa là xây dựng xã hội giàu mạnh là mục đích thứ hai, gián tiếp của kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa.
-Khi mới ra đời, trong thời kỳ đầu hoạt động còn mù quáng, chưa quan tâm tới điều tiết, do đòi hỏi gay gắt tư bản để tồn tại và phát triển, và một phần cũng do thoát thai từ xã hội phong kiến thối nát, tầng lớp tư bản, trong khi thực hiện nhiệm vụ thiên sứ của mình, đã gây ra nhiều điều tác tệ cho cuộc sống nhân quần. Chính vì vậy mà nó khuấy đảo phong trào đấu tranh chống áp bức bóc lột của đại chúng cần lao - là bộ phận hợp thành cuộc đấu tranh vĩ đại đòi quyền sống cơ bản, bảo vệ sự sống còn của tầng lớp bị trị đối với tầng lớp thống trị xã hội.
-Triết học duy vật Mác ra đời giữa lòng cuộc đấu tranh sôi sục ấy, trực tiếp quan sát nó và đề xướng học thuyết về chủ nghĩa cộng sản, tưởng tượng ra một xã hội được cho là tương phản với xã hội tư bản, một xã hội công bằng, bác ái, không có áp bức bất công, người bóc lột người, mà xã hội tiền thân của xã hội ấy được gọi là xã hội XHCN, lấy kinh tế kế hoạch, phi thị trường làm nền kinh tế chủ đạo. Và muốn thế trước tiên phải thực hiện thành công cuộc cách mạnh vô sản, nhằm triệt tiêu tầng lớp tư sản, đạp đổ nhà nước tư sản (!?).
-Cách mạng vô sản thành công đầu tiên trên thế giới là cách mạng Tháng Mười Nga do Lênin vạch đường chỉ hướng và lãnh đạo.
-Tiếp theo nước Nga là hàng loạt nước Đông Âu, vài nước Châu Á và Cu - ba cũng theo học thuyết cộng sản, bắt tay xây dựng xã hội XHCN. Sau hơn nửa thế kỷ xây dựng CNXH, tuy cũng đạt được vài thành tựu nhưng nói chung, không xóa được bóc lột, mức sống của đại chúng cần lao không lấy gì làm khá hơn, nếu không muốn nói là tệ hơn, mất công bằng hơn đại chúng cần lao ở các nước tư bản. Không những không có nước nào xây dựng CNXH thành công mà hầu hết các nước đó chế độ còn rệu rã, xã hội quay về với lối làm ăn kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa.
-Nguyên nhân chủ yếu vì triết học Mác còn phạm không ít sai lầm trong nhận thức lý luận nên học thuyết về chủ nghĩa cộng sản cũng không thoát khỏi sai lạc, kéo theo nhiều nghịch lý, trái khoáy, ách tắc dẫn đến thất bại trong xây dựng CNXH.
-Nhưng tại sao có một thời, đại chúng cần lao lại tin yêu chủ nghĩa cộng sản đến thế? Đó là do chủ nghĩa cộng sản, cũng như đạo Phật, thấm đẫm lòng nhân ái đối với tầng lớp cần lao, chân thành vạch ra con đường "diệt khổ", đi đến tương lai hạnh phúc sán lạn. Chỉ khác là nếu đạo Phật rao giảng phải tu hành đơn lẻ đầy yếm thế, cải lương, thụ động, thì chủ nghĩa cộng sản lại tuyên truyền phải hợp sức đấu tranh bằng cả bầu nhiệt huyết một cách sắt máu! Do nhận thức của thời đại mà cả hai đều có đúng có sai, đều đã ngộ nhận chân lý. Tuy nhiên, để nhận ra được sự ngộ nhận ấy, không phải dễ, và phải trả giá!
-Nước ta cũng lâm vào tình trạng ấy, tức là đã đặt niềm tin kiên định đến mức bảo thủ nặng nề sự ngộ nhận chân lý ấy. Nhưng rồi sau một thời gian trung thành với những nguyên tắc xây dựng CNXH, bị chính những nguyên tắc ấy tàn phá ghê gớm, đưa xã hội cộng sản đến bờ vực của đói nghèo, kiệt quệ, đã bắt buộc phải đổi mới nếu không muốn tiêu vong, nói thẳng ra là trở về với nền kinh tế hàng hóa - thị trường để mưu cầu tồn tại, "Đổi mới là sống, không đổi mới là chết" (Nguyễn Văn Linh).
-Nhưng không lẽ tốn biết bao xương máu làm cuộc cách mạng vô sản nhằm loại trừ chủ nghĩa tư bản để cuối cùng vẫn quay lại với nền kinh tế hàng hóa - thị trường tư bản chủ nghĩa, vẫn "dung túng" tầng lớp tư sản, lực lượng bị coi là kẻ thù số một, "kẻ thù giai cấp" của đại chúng cần lao, của tầng lớp vô sản?
-Thế là các nhà lý luận macxít, các nhà lãnh đạo thủ cựu, trung thành với lý tưởng mà cả đời họ theo đuổi, đã tìm mọi cách, đủ mọi lý lẽ để biện minh cho đổi mới, coi đổi mới là hướng đi dũng cảm, đầy trí tuệ để tiến lên CNXH. Trong quá trình đó, vì đổi mới thực chất là cự tuyệt với nền kinh tế kế hoạch để đến với nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa trên thực tế, nhưng trong tư duy lý luận vẫn không thể chịu đựng nổi sự "quay về" ấy, vẫn khăng khăng không thừa nhận nền kinh tế ấy, nên khái niệm "lỏng lẻo" "kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" ra đời. Đến nay mấy ai hiểu được cặn kẽ khái niệm này?
-Thực ra để hiểu khái niệm "kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" không khó. Ăn thua là phải thay đổi tư duy một chút.
-Thực chất cuộc cách mạng vô sản ở nước ta do đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo là cuộc cách mạng "hai trong một", nghĩa là bao gồm hai cuộc đấu tranh, cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc và cuộc cách mạng vô sản, với mục đích duy nhất là chống xâm lược, giải phóng thống nhất đất nước, xây dựng một nước Việt Nam hùng mạnh, "đàng hoàng hơn, to đẹp hơn" để dân tộc Việt được ấm no, hạnh phúc.
-Nước ta đã hoàn thành cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc một cách hiển hách, vẻ vang!
-Còn cuộc cách mạng thứ hai, tức cuộc cách mạng lật đổ chế độ thực dân - phong kiến, xóa bỏ bóc lột, xây dựng một Việt Nam dân giàu nước mạnh, phi tư bản, do một số vấn đề còn ách tắc, chưa thông suốt về mặt lý luận như đã nói nên còn lắm nhiêu khê, chỉ mới hoàn thành một phần.
-Xây dựng một xã hội theo nguyên tắc của chủ nghĩa cộng sản phi tư bản, nhưng lại phải chấp nhận nền kinh tế hàng hoá - thị trường, và ngay cả khi dùng thuật ngữ " kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" cũng là điều rất khó dãi bày của các nhà cuồng tín chủ nghĩa Mác.
-Nhiều người không biết rằng, sự xuất hiện nền kinh tế thị trường và chủ nghĩa tư bản, cùng các cuộc đấu tranh trong nội bộ loài người đều là hiện tượng tự nhiên nảy sinh trên bước đường phát triển xã hội của xã hội loài người, dù có thể đúng hay sai, hợp lý hay không hợp lý, đều có mục đích tối hậu là vì sự sống còn của con người, vì sự sống sung túc hơn, thỏa mãn hơn của bộ phận người này hay bộ phận người khác. Như vậy, dù cũng có thế nọ thế kia, lúc này lúc khác, dù gián tiếp hay trực tiếp, nói ra hay không nói ra, thì mục đích chung nhất, cuối cùng của hoạt động loài người là đảm bảo sự sống còn, xây dựng một "xã hội công bằng, dân chủ, văn minh", tạo dựng một quốc gia "dân giàu, nước mạnh". Vậy thì thực hiện chủ nghĩa cộng sản cũng vì mục đích ấy thôi và kéo theo, xây dựng "nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" cũng phải có mục đích ấy.
-Cuối cùng, để cuộc cách mạng vô sản vẫn còn cần thiết và còn ý nghĩa thì xã hội nước ta phải được xây dựng khác với xã hội tư bản! Cho dù đành phải khước từ nền kinh tế kế hoạch thuần túy do nhà nước độc quyền chỉ đạo XHCN, quay lại với nền kinh tế hàng hóa - thị trường đa thành phần thì phải xác nhận rằng đó vẫn không phải chủ nghĩa tư bản mà là "nền kinh tế hàng hóa - thị trường cộng sản chủ nghĩa", tức là "nền kinh tế hàng hóa - thị trường theo định hướng XHCN".
-Đẻ ra khái niệm rồi sau đó mới tìm hiểu khái niệm và điều chỉnh dần trong thực tiễn là chuyện ngược đời. Chính vì ngược đời như vậy cho nên trong thực tế mới xảy ra nhiều chuyện ngược ngạo như xâm hại đất đai của dân tình, tham quan lại nhũng tràn lan đến bất thường, BOT mọc chi chít, xâm hại tài nguyên vô tội vạ...
-Đơn giản, mục đích chính xác của cách mạng vô sản Việt Nam phải trùng với mục đích chung của loài người, là xây dựng một nhà nước thực sự của dân, do dân và vì dân, nghĩa là xây dựng một xã hội độc lập, tự chủ, tất cả thực sự vì dân. Kéo theo, xây dựng hoàn chỉnh "nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" có mục đích chính xác là: xây dựng một tổ quốc "dân giàu, nước mạnh", một xã hội "công bằng, bác ái, dân chủ, văn minh". Ngày nay, hầu như tất cả các nước phát triển hay không phát triển, cộng sản hay không cộng sản, nhiều hay ít, nhất là các nước bắc Âu như Đan Mạch, Bỉ, Phần Lan... đều xây dựng xã hội thỏa mãn mục đích ấy.
-Xác định chính xác mục đích như thế sẽ rất dễ hiểu khái niệm "nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" và có thể bỏ thuật ngữ "XHCN" nghe mông lung xa vời đi, thay bằng thuật ngữ "vì dân", nghe "sát sườn" hơn.
-Qua đó cũng phân biệt được dễ dàng CNTB và CNXH (CNCS). Kinh tế của CNTB là trực tiếp cho làm giàu tư nhân rồi mới gián tiếp đến xã hội. Còn kinh tế của CNXH là trực tiếp cho giàu mạnh xã hội, từ đó mà gián tiếp đến tư nhân. Do đó, mục tiêu trước hết và trên hết tạo dựng các công trình công cộng là phục vụ xóa đói giảm nghèo, cải thiện chất lượng cuộc sống cho toàn dân chứ không ưu tiên xây "nhà cao cửa rộng" cho tầng lớp có của.
-Giãn cách giàu - nghèo càng xa, càng khuếch trương tính không tốt của tư bản chủ nghĩa!
-Vì "nền kinh tế hàng hóa - thị trường theo định hướng XHCN" thực chất là nền kinh tế hàng hóa - thị trường vì dân giàu nước mạnh, nên không phải thấy nó phát triển bành trướng mù quáng, "cung điện nguy nga" là tưởng tốt!
-Muốn xây dựng thành công "nền kinh tế hàng hóa - thị trường theo định hướng vì dân giàu nước mạnh" tiên quyết phải có đội ngũ lãnh đạo đủ tài - đức, không màng danh lợi, hoạt động trung thành với lý tưởng "vì dân giàu nước mạnh".
-Không phải chỉ bằng tuyên truyền suông mà có được đội ngũ lãnh đạo hoạt động trung thành và tận tâm với lý tưởng "vì dân giàu nước mạnh"!
------------------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
-Sản xuất hàng hóa đã là hướng phát triển tất yếu của xã hội loài người.
-Đã là hàng hóa thì phải có thị trường tiêu thụ.
-Do vậy mà có kinh tế hàng hóa - thị trường.
-Sự phát triển nền sản xuất hàng hóa sẽ thúc đẩy thị trường mở rộng và phát triển.
-Quá trình phát triển đến hoàn thiện nền kinh tế thị trường làm nảy sinh ra chủ nghĩa tư bản.
-Vì nền kinh tế thị trường và chủ nghĩa tư bản là những hiện tượng tự nhiên nảy sinh do nhu cầu đòi hỏi của phát triển xã hội, nên mọi hình thái kinh tế - xã hội ra đời sau chúng (nếu có, nhờ cách mạng, nhờ đấu tranh) muốn tồn tại lâu dài thì không được duy ý chí loại bỏ chúng, phủ định sạch trơn chúng, mà phải kế thừa chúng.
-Mục đích cơ bản và trực tiếp của nến kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa là thu hoạch được nhiều tư bản một cách tư nhân, rồi sau đó mới đến xây dựng xã hội giàu mạnh. Nghĩa là xây dựng xã hội giàu mạnh là mục đích thứ hai, gián tiếp của kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa.
-Khi mới ra đời, trong thời kỳ đầu hoạt động còn mù quáng, chưa quan tâm tới điều tiết, do đòi hỏi gay gắt tư bản để tồn tại và phát triển, và một phần cũng do thoát thai từ xã hội phong kiến thối nát, tầng lớp tư bản, trong khi thực hiện nhiệm vụ thiên sứ của mình, đã gây ra nhiều điều tác tệ cho cuộc sống nhân quần. Chính vì vậy mà nó khuấy đảo phong trào đấu tranh chống áp bức bóc lột của đại chúng cần lao - là bộ phận hợp thành cuộc đấu tranh vĩ đại đòi quyền sống cơ bản, bảo vệ sự sống còn của tầng lớp bị trị đối với tầng lớp thống trị xã hội.
-Triết học duy vật Mác ra đời giữa lòng cuộc đấu tranh sôi sục ấy, trực tiếp quan sát nó và đề xướng học thuyết về chủ nghĩa cộng sản, tưởng tượng ra một xã hội được cho là tương phản với xã hội tư bản, một xã hội công bằng, bác ái, không có áp bức bất công, người bóc lột người, mà xã hội tiền thân của xã hội ấy được gọi là xã hội XHCN, lấy kinh tế kế hoạch, phi thị trường làm nền kinh tế chủ đạo. Và muốn thế trước tiên phải thực hiện thành công cuộc cách mạnh vô sản, nhằm triệt tiêu tầng lớp tư sản, đạp đổ nhà nước tư sản (!?).
-Cách mạng vô sản thành công đầu tiên trên thế giới là cách mạng Tháng Mười Nga do Lênin vạch đường chỉ hướng và lãnh đạo.
-Tiếp theo nước Nga là hàng loạt nước Đông Âu, vài nước Châu Á và Cu - ba cũng theo học thuyết cộng sản, bắt tay xây dựng xã hội XHCN. Sau hơn nửa thế kỷ xây dựng CNXH, tuy cũng đạt được vài thành tựu nhưng nói chung, không xóa được bóc lột, mức sống của đại chúng cần lao không lấy gì làm khá hơn, nếu không muốn nói là tệ hơn, mất công bằng hơn đại chúng cần lao ở các nước tư bản. Không những không có nước nào xây dựng CNXH thành công mà hầu hết các nước đó chế độ còn rệu rã, xã hội quay về với lối làm ăn kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa.
-Nguyên nhân chủ yếu vì triết học Mác còn phạm không ít sai lầm trong nhận thức lý luận nên học thuyết về chủ nghĩa cộng sản cũng không thoát khỏi sai lạc, kéo theo nhiều nghịch lý, trái khoáy, ách tắc dẫn đến thất bại trong xây dựng CNXH.
-Nhưng tại sao có một thời, đại chúng cần lao lại tin yêu chủ nghĩa cộng sản đến thế? Đó là do chủ nghĩa cộng sản, cũng như đạo Phật, thấm đẫm lòng nhân ái đối với tầng lớp cần lao, chân thành vạch ra con đường "diệt khổ", đi đến tương lai hạnh phúc sán lạn. Chỉ khác là nếu đạo Phật rao giảng phải tu hành đơn lẻ đầy yếm thế, cải lương, thụ động, thì chủ nghĩa cộng sản lại tuyên truyền phải hợp sức đấu tranh bằng cả bầu nhiệt huyết một cách sắt máu! Do nhận thức của thời đại mà cả hai đều có đúng có sai, đều đã ngộ nhận chân lý. Tuy nhiên, để nhận ra được sự ngộ nhận ấy, không phải dễ, và phải trả giá!
-Nước ta cũng lâm vào tình trạng ấy, tức là đã đặt niềm tin kiên định đến mức bảo thủ nặng nề sự ngộ nhận chân lý ấy. Nhưng rồi sau một thời gian trung thành với những nguyên tắc xây dựng CNXH, bị chính những nguyên tắc ấy tàn phá ghê gớm, đưa xã hội cộng sản đến bờ vực của đói nghèo, kiệt quệ, đã bắt buộc phải đổi mới nếu không muốn tiêu vong, nói thẳng ra là trở về với nền kinh tế hàng hóa - thị trường để mưu cầu tồn tại, "Đổi mới là sống, không đổi mới là chết" (Nguyễn Văn Linh).
-Nhưng không lẽ tốn biết bao xương máu làm cuộc cách mạng vô sản nhằm loại trừ chủ nghĩa tư bản để cuối cùng vẫn quay lại với nền kinh tế hàng hóa - thị trường tư bản chủ nghĩa, vẫn "dung túng" tầng lớp tư sản, lực lượng bị coi là kẻ thù số một, "kẻ thù giai cấp" của đại chúng cần lao, của tầng lớp vô sản?
-Thế là các nhà lý luận macxít, các nhà lãnh đạo thủ cựu, trung thành với lý tưởng mà cả đời họ theo đuổi, đã tìm mọi cách, đủ mọi lý lẽ để biện minh cho đổi mới, coi đổi mới là hướng đi dũng cảm, đầy trí tuệ để tiến lên CNXH. Trong quá trình đó, vì đổi mới thực chất là cự tuyệt với nền kinh tế kế hoạch để đến với nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa trên thực tế, nhưng trong tư duy lý luận vẫn không thể chịu đựng nổi sự "quay về" ấy, vẫn khăng khăng không thừa nhận nền kinh tế ấy, nên khái niệm "lỏng lẻo" "kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" ra đời. Đến nay mấy ai hiểu được cặn kẽ khái niệm này?
-Thực ra để hiểu khái niệm "kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" không khó. Ăn thua là phải thay đổi tư duy một chút.
-Thực chất cuộc cách mạng vô sản ở nước ta do đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo là cuộc cách mạng "hai trong một", nghĩa là bao gồm hai cuộc đấu tranh, cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc và cuộc cách mạng vô sản, với mục đích duy nhất là chống xâm lược, giải phóng thống nhất đất nước, xây dựng một nước Việt Nam hùng mạnh, "đàng hoàng hơn, to đẹp hơn" để dân tộc Việt được ấm no, hạnh phúc.
-Nước ta đã hoàn thành cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc một cách hiển hách, vẻ vang!
-Còn cuộc cách mạng thứ hai, tức cuộc cách mạng lật đổ chế độ thực dân - phong kiến, xóa bỏ bóc lột, xây dựng một Việt Nam dân giàu nước mạnh, phi tư bản, do một số vấn đề còn ách tắc, chưa thông suốt về mặt lý luận như đã nói nên còn lắm nhiêu khê, chỉ mới hoàn thành một phần.
-Xây dựng một xã hội theo nguyên tắc của chủ nghĩa cộng sản phi tư bản, nhưng lại phải chấp nhận nền kinh tế hàng hoá - thị trường, và ngay cả khi dùng thuật ngữ " kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" cũng là điều rất khó dãi bày của các nhà cuồng tín chủ nghĩa Mác.
-Nhiều người không biết rằng, sự xuất hiện nền kinh tế thị trường và chủ nghĩa tư bản, cùng các cuộc đấu tranh trong nội bộ loài người đều là hiện tượng tự nhiên nảy sinh trên bước đường phát triển xã hội của xã hội loài người, dù có thể đúng hay sai, hợp lý hay không hợp lý, đều có mục đích tối hậu là vì sự sống còn của con người, vì sự sống sung túc hơn, thỏa mãn hơn của bộ phận người này hay bộ phận người khác. Như vậy, dù cũng có thế nọ thế kia, lúc này lúc khác, dù gián tiếp hay trực tiếp, nói ra hay không nói ra, thì mục đích chung nhất, cuối cùng của hoạt động loài người là đảm bảo sự sống còn, xây dựng một "xã hội công bằng, dân chủ, văn minh", tạo dựng một quốc gia "dân giàu, nước mạnh". Vậy thì thực hiện chủ nghĩa cộng sản cũng vì mục đích ấy thôi và kéo theo, xây dựng "nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" cũng phải có mục đích ấy.
-Cuối cùng, để cuộc cách mạng vô sản vẫn còn cần thiết và còn ý nghĩa thì xã hội nước ta phải được xây dựng khác với xã hội tư bản! Cho dù đành phải khước từ nền kinh tế kế hoạch thuần túy do nhà nước độc quyền chỉ đạo XHCN, quay lại với nền kinh tế hàng hóa - thị trường đa thành phần thì phải xác nhận rằng đó vẫn không phải chủ nghĩa tư bản mà là "nền kinh tế hàng hóa - thị trường cộng sản chủ nghĩa", tức là "nền kinh tế hàng hóa - thị trường theo định hướng XHCN".
-Đẻ ra khái niệm rồi sau đó mới tìm hiểu khái niệm và điều chỉnh dần trong thực tiễn là chuyện ngược đời. Chính vì ngược đời như vậy cho nên trong thực tế mới xảy ra nhiều chuyện ngược ngạo như xâm hại đất đai của dân tình, tham quan lại nhũng tràn lan đến bất thường, BOT mọc chi chít, xâm hại tài nguyên vô tội vạ...
-Đơn giản, mục đích chính xác của cách mạng vô sản Việt Nam phải trùng với mục đích chung của loài người, là xây dựng một nhà nước thực sự của dân, do dân và vì dân, nghĩa là xây dựng một xã hội độc lập, tự chủ, tất cả thực sự vì dân. Kéo theo, xây dựng hoàn chỉnh "nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" có mục đích chính xác là: xây dựng một tổ quốc "dân giàu, nước mạnh", một xã hội "công bằng, bác ái, dân chủ, văn minh". Ngày nay, hầu như tất cả các nước phát triển hay không phát triển, cộng sản hay không cộng sản, nhiều hay ít, nhất là các nước bắc Âu như Đan Mạch, Bỉ, Phần Lan... đều xây dựng xã hội thỏa mãn mục đích ấy.
-Xác định chính xác mục đích như thế sẽ rất dễ hiểu khái niệm "nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN" và có thể bỏ thuật ngữ "XHCN" nghe mông lung xa vời đi, thay bằng thuật ngữ "vì dân", nghe "sát sườn" hơn.
-Qua đó cũng phân biệt được dễ dàng CNTB và CNXH (CNCS). Kinh tế của CNTB là trực tiếp cho làm giàu tư nhân rồi mới gián tiếp đến xã hội. Còn kinh tế của CNXH là trực tiếp cho giàu mạnh xã hội, từ đó mà gián tiếp đến tư nhân. Do đó, mục tiêu trước hết và trên hết tạo dựng các công trình công cộng là phục vụ xóa đói giảm nghèo, cải thiện chất lượng cuộc sống cho toàn dân chứ không ưu tiên xây "nhà cao cửa rộng" cho tầng lớp có của.
-Giãn cách giàu - nghèo càng xa, càng khuếch trương tính không tốt của tư bản chủ nghĩa!
-Vì "nền kinh tế hàng hóa - thị trường theo định hướng XHCN" thực chất là nền kinh tế hàng hóa - thị trường vì dân giàu nước mạnh, nên không phải thấy nó phát triển bành trướng mù quáng, "cung điện nguy nga" là tưởng tốt!
-Muốn xây dựng thành công "nền kinh tế hàng hóa - thị trường theo định hướng vì dân giàu nước mạnh" tiên quyết phải có đội ngũ lãnh đạo đủ tài - đức, không màng danh lợi, hoạt động trung thành với lý tưởng "vì dân giàu nước mạnh".
-Không phải chỉ bằng tuyên truyền suông mà có được đội ngũ lãnh đạo hoạt động trung thành và tận tâm với lý tưởng "vì dân giàu nước mạnh"!
------------------------------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
Nguyễn Thùy Dương, Nữ tướng Thủ Thiêm lên tiếng, đảng khiếp sợ, Dân vỗ tay
Thuế thu nhập cá nhân quá tận thu: Bán phở, xe ôm... bị 'vắt’
Bà bán phở, bán bánh mì… vào tầm ngắm thuế
Cuối năm 2018, Tổng cục Thuế đã có công văn chỉ đạo ngành thuế các
cấp thường xuyên rà soát đảm bảo đầy đủ dữ liệu giải trình khi có yêu
cầu với những cá nhân hoạt động không thường xuyên như xe ôm, xe lam,
chủ thầu xây dựng vãng lai, kinh doanh quán
cóc, vỉa hè, hộ kinh doanh tại các điểm tự phát - không chính thức được
phép hoạt động (chợ tạm, chợ cóc, xóm làng, thôn, bản...). Thông tin
này khiến nhiều người chạy xe ôm, bán vỉa hè hoang mang. Hai vợ chồng
chú Ba bán xe bánh mì tại P.Tân Quy (quận 7, TP.HCM) cho biết mỗi ổ bánh
mì thịt bán giá 20.000 đồng, tháng cũng kiếm được khoảng 10 - 12 triệu
đồng. Nếu bị bắt đóng thuế thì sợ không còn đủ ăn và chi phí lo cho hai
con đang học cấp 2 và cấp 3.
Đáng chú ý, theo quy định hiện hành, cá nhân kinh doanh có doanh thu từ 100 triệu đồng/năm trở lên sẽ nộp các loại thuế, phí như lệ phí môn bài, thuế giá trị gia tăng (GTGT), thuế thu nhập cá nhân (TNCN), thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế tài nguyên (nếu có), thuế bảo vệ môi trường
(nếu có), phí bảo vệ môi trường đối với hoạt động khai thác khoáng sản
(nếu có). Lệ phí môn bài được tính dựa trên doanh thu hằng năm từ
300.000 - 1 triệu đồng tùy thuộc vào doanh thu từ 100 triệu đồng/năm
đến trên 500 triệu đồng/năm.
Ngưỡng 100 triệu đồng trở lên phải nộp thuế đã bị nhiều hộ kinh
doanh và các chuyên gia thuế phân tích đã lạc hậu so với mức chi tiêu và
đời sống của người dân hiện nay. Chẳng hạn theo tính toán, một người bán phở từ 8 tô mỗi ngày
trở lên đã phải nộp thuế TNCN mà họ không được khấu trừ tiền mua thịt
bò, thịt heo, bánh phở hay trả công người phụ bếp, dọn dẹp… Điều này
được nhận xét là không công bằng và cũng bất hợp lý trong thực tiễn hiện
nay. Do đó ngưỡng chịu thuế của hộ kinh doanh, cá nhân kinh doanh cần
sớm được xem xét sửa đổi để đảm bảo đời sống của nhiều người dân.
Vắt kiệt sức xe ôm công nghệ
Chính sách
thu thuế này khiến nhiều người dân phản ứng. Đầu tháng 9 vừa qua, hàng
trăm tài xế công nghệ đã phản ứng mạnh mẽ khi Cục Thuế TP.HCM thông tin
các cá nhân chạy xe công nghệ có doanh thu trên 100 triệu đồng/năm thuộc
diện nộp thuế.
Cụ thể, trường hợp tài xế có thu nhập từ 100 triệu đồng/năm trở xuống
sẽ không phải nộp thuế. Trường hợp có thu nhập hơn 100 triệu đồng/năm
trở lên sẽ phải nộp thuế trên toàn bộ doanh thu với mức thuế 4,5%, trong
đó 3% là thuế GTGT, 1,5% là thuế TNCN. Nếu nhận tiền thưởng thì nộp
thuế 1% trên số tiền được nhận.
![]() |
Bất cập ở chỗ trong khi cùng thời gian làm việc, mức thu nhập như
nhau nhưng nhiều ngành nghề khác được giảm trừ gia cảnh, thu thuế thấp
hơn. Trong khi đó, các tài xế
“cày” ngày đêm ngoài đường mới chạy được tới mức thu nhập như vậy thì
phải đóng thuế cao hơn vì không được tính giảm trừ gia cảnh, không trừ
chi phí, chẳng hạn như tiền xăng, khấu hao xe…
Trong buổi đối thoại với Cục Thuế TP.HCM, tài xế Đỗ Ngọc Thịnh,
đang chạy cho ứng dụng gọi xe Grab cho hay: Để có được doanh thu 100
triệu đồng/năm, tài xế phải chạy xe trung bình từ 10 - 12 giờ mỗi ngày,
làm việc ngoài giờ thay vì 8 tiếng như các lao động
khác. Chưa kể đặc thù của nghề xe ôm là phải “cày” ngày, “cày” đêm giữa
trời mưa, nắng, đối diện với những rủi ro, nguy hiểm như tai nạn, va
quẹt… để mong có được tiền trả tiền thuê nhà, nuôi gia đình, trả tiền
học phí cho con… Thế nhưng kiếm được 100 triệu đồng, đã đóng 4,5% tiền
thuế là bất công cho người chạy xe vì họ phải đổ xăng, đổ nhớt, sửa xe…
mới có được số tiền này. “Dù rằng thu thuế 4,5% đối với người có thu
nhập trên 100 triệu đồng/năm là không sai luật nhưng quá tàn nhẫn với
người chạy xe. Chúng tôi phải đổ xăng, đổ nhớt, sửa xe, vắt cạn sức… mới
có được số tiền này nhưng tất cả đều không được tính toán để giảm trừ.
Nhà nước phải tính toán trừ đi những chi phí này trước khi tính thuế, kể
cả việc cho trừ gia cảnh, người phụ thuộc vì tài xế nào mà không có gia
đình, nuôi vợ con”, ông Thịnh bức xúc.
Đồng tình, một tài xế khác phân trần: Những người chạy xe ôm công
nghệ chủ yếu là người nghèo và cận nghèo, khó có khả năng lao động để
tìm công việc khác. Nhiều người còn phải nuôi mẹ già, con nhỏ. Trong bối
cảnh cạnh tranh khốc liệt giữa nhiều hãng, tài xế chạy xe 2 bánh ngày
càng khó khăn. Ước tính thu nhập thực của tài xế chỉ chiếm khoảng 60%
tổng doanh thu vì ngoài 20% chiết khấu lại cho hãng, tài xế phải tốn ít
nhất 20% cho xăng nhớt, hao mòn xe, tiền điện thoại... “Nếu cứ bổ doanh
thu mà đánh thuế cho chúng tôi như vậy thì thật sự quá bất công” - vị
này nói.
TP HCM sẽ chuyển gần 2.000 ha đất nông nghiệp sang công nghiệp
(NLĐO)- Ngày 6-12, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP HCM Nguyễn Thiện Nhân đã chủ trì hội nghị "Các ngành công nghiệp thành phố - Vai trò và tiềm năng phát triển".
Tại hội thảo, phân tích về
thực trạng phát triển ngành công nghiệp trên địa bàn, ông Nguyễn Phương
Đông, Phó Giám đốc Sở Công Thương TP HCM, cho biết giá trị gia tăng công
nghiệp TP chiếm khoảng 32,3% sản lượng công nghiệp vùng kinh tế trọng
điểm phía Nam và đóng góp khoảng 16% quy mô sản xuất công nghiệp toàn
quốc.
Mặc dù vậy,
phát triển các ngành công nghiệp trọng yếu vẫn chưa tương xứng tiềm
năng. Nguyên nhân do phần lớn DN sản xuất còn phụ thuộc khá lớn
vào nguyên phụ liệu nhập khẩu, hạn chế về thiết bị, công
nghệ, giá thành, sức cạnh tranh và hàm lượng giá trị gia
tăng trong sản phẩm, hàng hóa vẫn chưa cao. Bên cạnh đó, chi phí
đầu tư cho hoạt động sản xuất công nghiệp trên địa bàn và
xu hướng đầu tư ra các tỉnh của các DN sản xuất công nghiệp
TP ngày càng tăng; quỹ đất dành cho công nghiệp chưa đáp ứng,
chưa phù hợp với nhu cầu của DN. Tính liên kết giữa DN sản
xuất công nghiệp các ngành, DN công nghiệp hỗ trợ trong nước
với các nhà sản xuất sản phẩm hoàn chỉnh, các DN có vốn đầu tư
nước ngoài còn hạn chế.
Chủ tịch UBND TP Nguyễn Thành Phong đánh giá hội thảo rất thiết thực và phù hợp; là dịp để nhìn lại bức tranh tổng thể ngành công nghiệp của TP, đồng thời mở ra hướng phát triển mới cho ngành trong thời gian tới.
"Chúng ta đã xác định rõ vấn đề đặt ra là trong giai đoạn tới, cần có các giải pháp phát triển công nghiệp một cách tập trung hơn và hiệu quả hơn. Chúng ta đều biết, nguồn lực phát triển công nghiệp có giới hạn nên cần phải xác định những ngành công nghiệp nào là trọng tâm để tập trung đầu tư ưu tiên phát triển cho phù hợp" – ông Nguyễn Thành Phong nêu, đồng thời cho rằng việc lựa chọn đúng ngành là giải pháp chiến lược, nếu có quyết định đúng đắn, ngành công nghiệp TP nhất định phát triển. Ngược lại, việc lựa chọn các ngành không phù hợp, không những không đem lại hiệu quả, mà còn là rào cản cho sự phát triển, và cũng là sự lãng phí rất lớn cho công sức, kinh phí chúng ta đã đầu tư.
Riêng về quỹ đất dành cho sản xuất công nghiệp, người đứng đầu chính quyền TP HCM cho hay Chính phủ đã đồng ý cho TP chuyển hơn 30.000 ha đất nông nghiệp sang đất khác, theo lộ trình từ đây đến 2021. Trong đó, TP sẽ dành 1.999 ha cho phát triển công nghiệp. "Ưu tiên sắp tới là có chính sách mời gọi các nhà đầu tư, mặt khác có chính sách tạo ra môi trường sản xuất kinh doanh và môi trường đầu tư thuận lợi" – Chủ tịch UBND TP khẳng định.
Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP HCM Nguyễn Thiện Nhân nhìn nhận phát triển công nghiệp thành phố là mối quan tâm chung của cả Đảng bộ, chính quyền và DN TP HCM. “Những hạn chế hiện nay là do cơ cấu quản lý công nghiệp chưa tối ưu. Bài học sắp tới là phải tăng cường đối thoại với DN nhiều hơn để nắm bắt DN muốn gì, cần gì để từ đó tiến tới hình thành chương trình phát triển công nghiệp TP” – Bí thư Thành ủy Nguyễn Thiện Nhân chỉ đạo.
Ủy
viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP HCM Nguyễn Thiện Nhân cùng Chủ
tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong, Thứ trưởng Bộ Công Thương Đỗ Thắng
Hải tham quan các gian hàng tại hội thảo
Chủ tịch UBND TP Nguyễn Thành Phong đánh giá hội thảo rất thiết thực và phù hợp; là dịp để nhìn lại bức tranh tổng thể ngành công nghiệp của TP, đồng thời mở ra hướng phát triển mới cho ngành trong thời gian tới.
"Chúng ta đã xác định rõ vấn đề đặt ra là trong giai đoạn tới, cần có các giải pháp phát triển công nghiệp một cách tập trung hơn và hiệu quả hơn. Chúng ta đều biết, nguồn lực phát triển công nghiệp có giới hạn nên cần phải xác định những ngành công nghiệp nào là trọng tâm để tập trung đầu tư ưu tiên phát triển cho phù hợp" – ông Nguyễn Thành Phong nêu, đồng thời cho rằng việc lựa chọn đúng ngành là giải pháp chiến lược, nếu có quyết định đúng đắn, ngành công nghiệp TP nhất định phát triển. Ngược lại, việc lựa chọn các ngành không phù hợp, không những không đem lại hiệu quả, mà còn là rào cản cho sự phát triển, và cũng là sự lãng phí rất lớn cho công sức, kinh phí chúng ta đã đầu tư.
Riêng về quỹ đất dành cho sản xuất công nghiệp, người đứng đầu chính quyền TP HCM cho hay Chính phủ đã đồng ý cho TP chuyển hơn 30.000 ha đất nông nghiệp sang đất khác, theo lộ trình từ đây đến 2021. Trong đó, TP sẽ dành 1.999 ha cho phát triển công nghiệp. "Ưu tiên sắp tới là có chính sách mời gọi các nhà đầu tư, mặt khác có chính sách tạo ra môi trường sản xuất kinh doanh và môi trường đầu tư thuận lợi" – Chủ tịch UBND TP khẳng định.
Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP HCM Nguyễn Thiện Nhân nhìn nhận phát triển công nghiệp thành phố là mối quan tâm chung của cả Đảng bộ, chính quyền và DN TP HCM. “Những hạn chế hiện nay là do cơ cấu quản lý công nghiệp chưa tối ưu. Bài học sắp tới là phải tăng cường đối thoại với DN nhiều hơn để nắm bắt DN muốn gì, cần gì để từ đó tiến tới hình thành chương trình phát triển công nghiệp TP” – Bí thư Thành ủy Nguyễn Thiện Nhân chỉ đạo.

Nhận xét
Đăng nhận xét