Những bản phác họa của tù
nhân Abu Zubaydah đã phơi bày hình thức tra tấn dã man của CIA, trong
cuộc chiến chống khủng bố, nơi mà ranh giới giữa tội ác và công lý rất
mong manh.
New York Times phối hợp với Trung tâm Trung tâm Pulitzer về
Báo cáo khủng hoảng đã xuất bản bài viết mô tả cuộc sống đầy rẫy những cực hình
và tra tấn của các tù nhân tại nhà tù khét tiếng của Mỹ ở Vịnh Guantanamo,
Cuba, nơi Cơ quan Tình báo Trung ương (CIA) giam cầm những tù nhân của họ.
Người ta thấy tù nhân khỏa thân, bị trói vào tấm ván và bị
trấn nước bởi người thẩm vấn. Hình ảnh khác cho thấy cổ tay anh tạ bị còng vào
thanh sắt cao quá đầu, khiến anh ta phải nhón chân, cùng với vết thương dài được
khâu bên chân trái kèm theo tiếng hú trong đau đớn.
Bức tranh khác mô tả người thẩm vấn đập đầu tù nhân vào tường.
Chúng là những bản phác thảo được tù nhân Abu Zubaydah, một công dân Saudi
Arabia bị giam cầm tại nhà tù bí mật của CIA vì liên quan đến cuộc tấn công khủng
bố ngày 11/9, vẽ lại.
Ông Zubaydah đã tự họa về những hình thức tra tấn tù nhân của
CIA mà ông ta phải chịu đựng trong 4 năm bị giam cầm trong các nhà tù bí mật của
CIA.
Đây là lần đầu tiên những phác họa được xuất bản. Chúng là
những mô tả mang tính cá nhân và đạt đến cảm xúc đau đớn tận xương thịt về những
gì được gọi là hình thức thẩm vấn nâng cao được sử dụng bởi CIA trong các nhà
tù bí mật ở trong và ngoài nước Mỹ, trong cuộc săn lùng dữ dội tổ chức khủng bố
Al Qaeda sau cuộc tấn công khủng bố ngày 11/9/2001.
Những nạn nhân đầu tiên
Ông Zubaydah là một trong những người đầu tiên bị áp dụng
chương trình thẩm vấn được chính quyền Tổng thống George W. Bush phê duyệt. Những
bản phác họa miêu tả các kỹ thuật cụ thể khi ông nói rằng chúng được sử dụng với
ông tại một cơ sở bí mật của CIA ở Thái Lan vào tháng 8/2002.
Abu Zubaydah, một trong những nạn nhân phải chịu đựng hình thức tra tấn dã man của CIA trong cuộc chiến chống khủng bố. Ảnh: MCT.
Nó chứng minh bằng cách nào đó, hơn một thập niên sau khi chính quyền Tổng thống Barack Obama loại
bỏ chương trình thẩm vấn và sau đó tiếp tục giải mật một phần nghiên cứu của
Thượng viện, cho thấy CIA đã nói dối về hiệu quả và sự tàn bạo của chương
trình.
Zubaydah, 48 tuổi, đã vẽ những phác họa trong năm nay tại Vịnh
Guantanamo, trong một báo cáo dài 61 trang mang tên “Mỹ tra tấn như thế nào?”
và được công bố bởi luật sư của ông là Mark P. Denbeaux, giáo sư Đại học Luật
Seton Hall ở Newark, bang New Jersey, Mỹ và một số sinh viên của ông.
Báo cáo sử dụng các tài khoản trực tiếp, bản ghi nhớ của
chính quyền Tổng thống Bush, ký ức của các tù nhân và báo cáo của Ủy ban Tình
báo Thượng viện năm 2014 để phân tích về chương trình thẩm vấn.
Chương trình ban đầu được thiết lập cho ông Zubaydah, người
bị nhầm là một trong những chỉ huy hàng đầu của Al Qaeda. Ông bị bắt trong một
cuộc đấu súng ở Faisalabad, Pakistan vào tháng 3/2002. Ông bị thương nặng ở đùi
trái và được đưa đến mạng lưới nhà tù bí mật ở nước ngoài của CIA.
Những mô tả về hình thức tra tấn của CIA đã rò rỉ từ hơn 10
năm trước, đôi khi có những chi tiết chấn động, nhưng thiếu những hình ảnh cụ
thể về những gì mà các tù nhân đã trải qua. Nhưng khi những bản phác thảo được
công bố đã mô tả các kỹ thuật man rợ mà CIA đã được phê duyệt.
Nó được mô tả và phân loại trong bản ghi nhớ được chuẩn bị
vào năm 2002 bởi chính quyền Tổng thống Bush vào năm 2002, ghi lại viễn cảnh của
người bị tra tấn như Zubaydah, một người gốc Palestine, tên thật là Zayn
al-Abidin Muhammad Husayn.
Những hình thức tra tấn
Zubaydah được xem là người đầu tiên phải chịu đựng hình thức
trấn nước, ông phải chịu đựng nó tới 83 lần. Trấn nước là hình tra tấn bằng nước,
tù nhân bị trói chặt trên một tấm phản, người thẩm vấn dùng một tấm vải che mặt
tù nhân và liên tục đổ nước lên mặt, gây nên hiện tượng như đuối nước.
Những hình thức tra tấn dã man mà CIA áp dụng với các tù nhân khủng bố được Zubaydah phác họa lại. Ảnh: Abu Zubaydah, Courtesy Mark P. Denbeaux.
Trấn nước có thể gây ra đau đớn cùng cực, gây tổn thương cho
phổi và não do thiếu oxy, chấn thương khác gồm gãy xương khi nạn nhân giãy giụa
và kéo dài tổn thương về tâm lý.
Hình ảnh về trấn nước mà Zubaydah phác họa, cho thấy cảnh tượng một
tù nhân khỏa thân bị trói chặt trên một tấm ván. Đầu phủ một tấm vải
và người thẩm vấn liên tục đổ nước vào mặt, anh ta nhăn nhó vì đau đớn.
Nó trái ngược với hình ảnh về trấn nước được trưng bày tại bảo
tàng gián điệp ở Washington, cho thấy hình ảnh người thẩm vấn đổ nước lên mặt
tù nhân mặc quần áo gọn gàng, trông giống như bộ jumpsuit ở các trại giam.
Nghiên cứu của Ủy ban Tình báo Thượng viện và chương trình
tra tấn của CIA đã kết luận rằng hình thức trấn nước và các kỹ thuật khác là
tàn bạo hơn nhiều so với báo cáo của CIA. Trong một tài liệu được giải mật mà
ông Zubaydah cung cấp cho luật sư vào năm 2008, ông đã mô tả về lần đầu tiên
trong số 83 lần bị trấn nước của ông.
“Họ tiếp tục đổ nước vào mũi và miệng cho đến khi tôi thực sự
cảm thấy mình sắp bị chết đuối và ngực sắp nổ tung vì thiếu oxy”, ông Zubaydah
mô tả.
Một hình thức tra tấn khác được Zubaydah mô tả là treo người
lên song sắt. Hình ảnh phác họa cho thấy người đàn ông khỏa thân bị còng 2 tay
lên song sắt cao quá đầu và buộc tù nhân phải đứng nhón chân.
Lúc đó, Zubaydah đang bị một vết thương lớn ở đùi trái và buộc
ông phải cân bằng trọng lượng giữa hai chân. Ông bị treo như thế trong hơn một
tiếng đồng hồ, trước khi được cho ngồi xuống một chiếc ghế, khi người thẩm vấn
nhận thấy dấu hiệu bất thường về sức khỏe của ông.
Một hình ảnh khác mô tả tù nhân khỏa thân bị xích trong tư
thế của thai nhi với chiếc mũ trùm đầu và bị khóa vào một thanh sắt để hạn chế
chuyển động của tù nhân. Dù vậy, các quan chức phê duyệt hình thức tra tấn nói
rằng nó không được thiết kế để tạo ra nỗi đau cho tù nhân.
Trong một phác họa khác, Zubaydah mô tả tù nhân khỏa thân bị quấn khăn quanh cổ, khi người thẩm vấn
liên tục đập đầu tù nhân vào bức tường. Zubaydah nhớ lại rằng đó là một bức tường
xi măng được bọc gỗ bên ngoài.
“Người thẩm vấn cứ đập đầu tôi vào tường”, Zubaydah nói. Cứ
mỗi lần bị đập đầu vào tường, ông ta lại cảm thấy choáng váng và không nhìn thấy
gì. James E. Mitchell, cựu nhà tâm lý học hợp đồng của CIA, người đã nghĩ ra
các kỹ thuật thẩm vấn nâng cao, cùng với người đồng nghiệp John Bruce Jessen,
nói rằng bức tường là “kẻ phá rối nội tâm của tù nhân” bằng đôi tai của họ. “Nếu
bạn làm anh ta đau, có nghĩa là bạn đã làm sai”, ông Mitchell nói.
Giam giữ mà không cần xét xử
Trong một bản phác thảo khác, Zubaydah bị cạo trọc đầu, khỏa
thân và bị xích theo cách mà ông không thể đứng dậy và bị nhốt trong cái mà ông
mô tả là “cái hộp lớn”. Zubaydah bị xích trong tư thế ngồi trên cái xô, cũng là
nơi vệ sinh của ông.
Trấn nước, một trong những hình thức tra tấn để lại sang chấn tâm lý nặng nề cho tù nhân. Ảnh: Abu Zubaydah, Courtesy Mark P. Denbeaux.
“Tôi thấy mình ở trong bóng tối hoàn toàn. Vị trí duy nhất
mà tôi có thể ngồi là trên đỉnh cái xô, vì ở đây rất chật”, ông nhớ lại. Lần đầu
tiên khi nhìn thấy nó, lính canh đã xoay chiếc hộp theo chiều dọc và một người
đàn ông đẩy Zubaydah vào và nói “đây là nhà của mày”.
Một phác họa khác còn thảm khốc hơn, mô tả Zubaydah bị nhốt
trong chiếc hộp nhỏ, mà ông gọi là “hộp chó”, vì nó rất đau đớn khi ở bên
trong. “Ngay khi họ đẩy tôi vào đó, tôi đã cố ngồi dậy, nhưng vô ích vì nó quá
thấp. Tôi đã cố gắng giữ ở tư thế cuộn tròn, nhưng vô ích vì nó quá chật”, ông
nói.
Zubaydah thiếp đi trong tư thế thai nhi khi ở trong chiếc hộp
chó. Ông đã trải qua những cơn co thắt cơ bắp. “Một cơn đau rất dữ dội làm tôi
thét lên một cách vô thức”, Zubaydah nhớ lại.
Một hình thức tra tấn khác mà các mật vụ của CIA thường
xuyên áp dụng đó là tước đoạt giấc ngủ của tù nhân. Họ xích tù nhân trên mặt đất
trong tư thế khiến họ không ngủ được vì đau đớn.
CIA biện minh rằng việc thiếu ngủ giúp các tù nhân tập trung
vào tình hình hiện tại của họ hơn là các mục tiêu về ý thức hệ. Khi phê duyệt
hình thức tra tấn này cùng các kỹ thuật khác vào tháng 8/2002, CIA nói rằng họ
sẽ không áp dụng hình thức tước đoạt giấc ngủ của Zubaydah hay các tù nhân khác
quá 11 ngày trong mỗi đợt thẩm vấn.
Tuy nhiên, trong nghiên cứu của Đại học Seton Hall, Zubaydah
kể lại rằng ông bị áp dụng hình thức tra tấn tước đoạt giấc ngủ trong 2-3 tuần,
thậm chí lâu hơn trong mỗi đợt tra tấn.
Dù phải chịu đựng những hình thức tra tấn dã man của CIA,
nhưng phân tích tình báo sau đó cho thấy, khi Zubaydah trở thành chiến binh
thánh chiến, ông ta không có biết gì về kế hoạch vụ tấn công 11/9, cũng không
phải là thành viên của Al Qaeda.
Zubaydah chưa bao giờ bị buộc vào tội danh cụ thể nào và các
tài liệu mới công bố thông qua tòa án cho thấy các công tố viên quân sự không
có ý định làm điều đó. Zubaydah bị giam giữ vô thời hạn mà không cần xét xử tại
Trại 7, nhà tù an ninh cao nhất thế giới ở Vịnh Guantanamo, Cuba, nơi giam giữ
những tù nhân giá trị cao của CIA.
Bộ
trưởng Tư pháp William Barr đã có những cuộc gặp riêng với các quan
chức tình báo nước ngoài, yêu cầu hỗ trợ cuộc điều tra nhắm vào CIA và
FBI được ông Trump kỳ vọng.
Người
gửi thư tố cáo Tổng thống Trump tìm kiếm sự giúp đỡ từ nước ngoài để
tái tranh cử được cho là một sĩ quan tình báo Mỹ làm việc tại Nhà Trắng.
Giải mã âm mưu ám sát Stalin, Roosevelt, Churchill: "Đòn tiểu nhân" của Đức quốc xã nhằm "viết lại" lịch sử thế giới?
Mạnh Kiênkientm2192@gmail.com
Thứ 3, 10/12/2019 | 07:23
0
Khi
bị dồn vào chân tường, Đức quốc xã đã quyết định tiến hành âm mưu động
trời, đó là ám sát 3 nhà lãnh đạo Stalin (Liên Xô), Roosevelt (Mỹ) và
Churchill (Anh) cùng một lúc. Tuy nhiên kế hoạch này đã bị tình báo Liên
Xô ngăn chặn.
Otto Skorzeny được giao nhiệm vụ chỉ đạo kế hoạch ám sát ba nhà lãnh đạo phe Đồng minh.
Giữa năm 1943, cuộc chiến đã chuyển biến theo hướng có lợi cho liên
minh chống phát xít. Quân Đức chịu thất bại nặng nề tại Stalingrad và
Kursk, trong khi quân Nhật bị đánh tan tác trong các trận chiến ở Midway
và Guadalcanal. Các thế lực của phe Trục hiểu bản thân đang bị dồn đến
chân tường.
Không thể đảo ngược tình thế thảm khốc, Đức quốc xã đã chọn một chiến
lược khác – tung đòn chí mạng với cả ba đối thủ chính trong một lần ra
tay. Theo đó, quân phát xít quyết định ám sát toàn bộ lãnh đạo Liên Xô,
Anh và Mỹ. Tình báo Đức ở Iran
Ý tưởng này được hình thành sau khi tình báo Đức giải mã được tài
liệu mật của hải quân Mỹ vào tháng 9/1943 và biết được các nhà lãnh đạo
Stalin (Liên Xô), Roosevelt (Mỹ) và Churchill (Anh) sẽ tổ chức một hội
nghị ở Tehran vào tháng sau (theo các nguồn tin khác, vụ rò rỉ xảy ra
tại Đại sứ quán Anh ở Thổ Nhĩ Kỳ ). Người Đức không thể bỏ lỡ một cơ hội
trời cho như vậy.
Khoảng cách xa xôi đến Iran không phải là vấn đề bận tâm, vì đất nước
này là lãnh thổ quen thuộc với người Đức. Vào những năm 1930, Đức đã
thiết lập một mạng lưới điệp viên rộng khắp tại đây.
Chính quyền Iran trước đó cũng có quan hệ thân thiết với Đức quốc xã
cho đến trước thời điểm Đức tấn công Liên Xô. Tháng 8/1941, quân đội
Liên Xô và Anh tiến vào Iran, tiến hành quá trình chuyển giao quyền lực
ôn hòa và đảm bảo rằng nước này sẽ gia nhập liên minh chống Hitler.
Chỉ trong vòng một đêm, Tehran đã trở thành người của phe Đồng minh
và Berlin thành kẻ thù, ít nhất là về mặt chính thức. Mạng lưới gián
điệp Đức mặc dù đã ngừng hoạt động nhưng không hề rời khỏi đất nước này.
Sau khi chuyển sang hoạt động ngầm, lực lượng này trỗi dậy vào đêm
trước Hội nghị Tehran, khi Hitler tiến hành Chiến dịch Bước nhảy vọt. Hành động
Chiến dịch ám sát ba nhà lãnh đạo thế giới
được đặt giao cho trung tá SS của Đức là Otto Skorzeny, tay chỉ huy
khét tiếng từng lãnh đạo chiến dịch giải thoát cho Mussolini.
Theo kế hoạch, các đơn vị quấy phá của Đức đổ bộ vào Iran sẽ xâm nhập
vào Tehran, hòa lẫn với đám đông và tiến hành cuộc phục kích. Vào thời
đó, những gương mặt châu Âu không gây chú ý với người dân Thủ đô Iran,
vì thành phố này có rất nhiều người tị nạn từ châu Âu đến đây do chiến
tranh tàn phá.
“Những người châu Âu tại đây thường ăn mặc chỉnh tề, lái những chiếc
limousine sang trọng hoặc đơn giản là đi bộ trên vỉa hè. Họ là những
người tị nạn giàu có từ các nước châu Âu và có cuộc sống khá thoải mái
tại Tehran. Tất nhiên, có những đặc vụ phát xít trong đám đông này”,
Vladimir Tikhomolov, phi công lái máy bay chở nhà lãnh đạo Stalin tới
Iran nhớ lại.
Đặc vụ Nikolai Kuznetsov của Liên Xô là người nắm được thông tin về kế hoạch ám sát.
Người Đức biết rằng trong khi các phái đoàn ngoại giao của Anh và
Liên Xô ở gần nhau, đại sứ quán Mỹ lại chọn cho mình ở ngoài ngoại ô
thành phố. Với hành trình đi qua những con đường hẹp ở Tehran nhiều lần
trong ngày để đến các cuộc họp, Tổng thống Roosevelt trở thành mục tiêu
ám sát chính, và trong trường hợp may mắn có thể tiến hành bắt sống.
Nhóm ám sát đầu tiên bao gồm sáu đặc vụ, trong đó có hai điệp viên
liên lạc, đã nhảy dù ở gần Qum, cách thủ đô Iran 70 km. Sau khi xâm nhập
vào Tehran, nhiệm vụ của cặp đôi này là thiết lập liên lạc vô tuyến với
Berlin và chuẩn bị đường đi cho các nhóm tiếp theo. Trong vòng hai
tuần, nhóm ám sát đã tìm đường đến một ngôi nhà an toàn được sắp đặt
trước bởi các đặc vụ nằm vùng. Ngăn chặn
Tuy nhiên, tình báo Liên Xô cũng không hề án binh bất động. Chẳng bao
lâu, nhà lãnh đạo Stalin nhận được thông tin từ nhiều nguồn khác nhau
về âm mưu ám sát các nhà lãnh đạo Đồng minh.
Nguồn tin chính là đặc vụ Nikolai Kuznetsov. Kuznetsov nói tiếng Đức
đủ tốt để đóng giả thành Trung úy Paul Siebert. Ở thành phố Rivne thuộc
miền Tây Ukraine, đặc vụ này đã kết bạn với Trung tá SS Hans Ulrich von
Ortel, kẻ trong một lần uống rượu đã làm lộ kế hoạch ám sát.
Nhà lãnh đạo Stalin bay tới Tehran và nắm rõ kế hoạch của Đức. Để
ngăn chặn điều này, an ninh đã được tăng cường một cách cẩn trọng và các
đặc vụ Đức dã bị loại bỏ khỏi thành phố.
Tổng thống Roosevelt thậm chí còn được mời ở lại Đại sứ quán Liên Xô vì lý do an ninh. Tổng thống Mỹ vui vẻ đồng ý, một phần vì chân ông bị liệt khiến việc đi lại khó khăn.
Không lâu trước khi SMERSH (tình báo phản gián của Liên Xô) phát hiện
ra nhóm ám sát đầu tiên, âm mưu đã bị vô hiệu hóa ngay trước khi hội
nghị bắt đầu. Hiểu rằng kế hoạch đổ bể, Berlin đành hủy bỏ nhiệm vụ.
Chiến dịch Bước nhảy vọt cũng từng bước tàn lụi.
Điệp viên huyền thoại đầy bí ẩn khiến quân Đức lao đao
Nguyên Phong |
1
Rudolf Roessler là một trong những điệp viên nòng cốt
trong lưới tình báo ZORA thuộc Tổng cục Tình báo quân sự Liên Xô (GRU).
Rudolf Roessler là một trong những điệp viên nòng cốt trong lưới tình báo ZORA thuộc Tổng cục Tình báo quân sự Liên Xô (GRU).
Những
thông tin tình báo rất có giá trị do Roessler cung cấp thường chi tiết
và tường tận đến mức nhiều khi làm trung tâm nghi ngờ. Sự nghiệp tình
báo của ông cho đến nay vẫn còn nhiều điều chưa được giải mật. Được Stalin đánh giá cao
Những
năm dài sống trong quân ngũ, Rudolf Roessler (sinh năm 1897 tại thành
phố Augsburg, bang Bayern, Đức) không thể hiện bất cứ phẩm chất đặc biệt
nào. Và cuộc đời ông sẽ mãi chảy trôi một cách phẳng lặng nếu như sau
khi Chiến tranh Thế giới thứ I kết thúc, xuất ngũ trở về, Roessler không
bước chân vào nghề báo.
Với công việc của một nhà báo, Roessler
có điều kiện kết giao với nhiều nhân vật có tư tưởng tự do, kết quả là
ông buộc phải rời Tổ quốc, chuyển sang định cư ở thành phố Luzener, Thụy
Sỹ. Tại đây, Roessler được GRU tuyển mộ, và từ khi bắt đầu Chiến tranh
Thế giới thứ II ông đã cung cấp cho phía Liên Xô nhiều thông tin cực kỳ
quan trọng.
Một trong những tin tức đầu tiên mà Roessler chuyển
cho Tình báo Liên Xô là Kế hoạch Barbarossa của quân Đức. Tin này cung
cấp chi tiết kế hoạch tấn công Liên Xô, tường tận đến mức các nhà lãnh
đạo Liên Xô không dám tin là đúng.
Tuy nhiên, từ sau đó, GRU nhận
thức đúng giá trị của Roessler và tuyệt đối tin tưởng ông. Mỗi tháng,
phía Liên Xô cung cấp cho Roessler 1.600USD (một số tiền cực lớn lúc bấy
giờ) phục vụ cho việc mua tin tức tình báo, và điệp viên mang mật danh
Lucy đã chứng minh được rằng Moscow đã không sai lầm khi tin tưởng mình.
Mỗi
khi quân đội Đức có một kế hoạch nào, thì chỉ vài giờ sau những nội
dung chi tiết của kế hoạch đó đã được chuyển tới Cơ quan Tình báo Liên
Xô.
Rudolf Roessler. Ảnh: Wikipedia
Ngày
17/4/1943, Roessler cung cấp thông tin về việc Đức xây dựng lực lượng
xe tăng mới và bộ binh mới, nêu rõ phiên hiệu cũng như kế hoạch bố trí.
Ngày 28/6/1943, ông gửi báo cáo chi tiết về lực lượng không quân Đức,
cùng thông tin về việc Đức chế tạo loại xe tăng Panther.
Ngày
17/7/1943 là tin chi tiết về phiên hiệu, tình hình bố trí các đơn vị xe
tăng và bộ binh mới được thành lập của quân đội Đức. Ngày 25/9, tin về
tiềm lực kinh tế quân sự Đức được bàn ngay tại Đại bản doanh của Hitler.
Đáng ngạc nhiên và khâm phục hơn, Roessler còn giúp cho Moscow biết rõ
tình báo Đức đã nắm được những gì về lực lượng và chiến lược của Liên
Xô.
Có lần, dựa vào tin tình báo do Roessler cung cấp, Hồng quân
Liên Xô đã dùng loa thông báo trước kế hoạch hành quân cho binh lính
Đức. Việc “bắt mạch” này khiến cho binh lính Đức không còn bụng dạ nào
chiến đấu nữa, góp phần quan trọng xoay chuyển cục diện ở mặt trận phía
Đông.
Nhờ những tin tức tình báo chính xác do Roessler cung cấp mà
các nhà hoạch định chiến lược của Liên Xô đã định ra được kế hoạch đối
phó hiệu quả với các lực lượng tinh nhuệ của Đức trên từng mũi tiến công
cũng như trên toàn bộ mặt trận.
Giá
trị xương máu của những tin tình báo đó là không thể đo đếm được. Chính
vì vậy, nhà lãnh đạo Stalin đã không ít lần đánh giá cao tài năng của
điệp viên huyền thoại này.
Bao phủ tấm màn bí mật
Một mình
Roessler không thể nào hoàn thành được một khối lượng công việc khổng
lồ, chắc chắn ông đã xây dựng cho mình một mạng lưới thu thập tin tức có
tổ chức nghiêm mật. Tuy nhiên, cho tới nay vẫn chưa thể xác định chính
xác, bằng cách nào, thủ đoạn gì và qua kênh nào mà Roessler lại có được
những thông tin tình báo quý giá đến vậy.
Theo những tài liệu mới
được giải mật, một trong những biện pháp Roessler thường sử dụng là thu
thập thông tin ngay tại cơ quan đầu não của quân đội Đức. Chẳng hạn, Bộ
Chỉ huy tối cao Đức (OKW) đặt tại Berlin có một trung tâm liên lạc.
Hàng
ngày, thông qua trung tâm liên lạc này, khoảng 3.000 mệnh lệnh được
truyền đi tới các đơn vị quân đội Đức ở tất cả các mặt trận bằng máy
điện báo. Để tránh bị đối phương thu được, các mệnh lệnh được giao bằng
văn bản cho nhân viên điện báo.
Nhân viên điện báo mã hóa nội dung
mệnh lệnh ra giấy, sau đó truyền đi theo hệ thống cơ yếu để gửi đến nơi
nhận lệnh. Những mệnh lệnh đã được mã hóa phải hủy ngay tại trung tâm
liên lạc.
Tuy
nhiên, đây lại chính là kẽ hở mà Roessler đã lợi dụng để thu thập thông
tin. Hai nữ nhân viên điện báo làm việc tại trung tâm này đã nhặt các
mảnh giấy vụn được xé hủy, sau đó chuyển cho Roessler thông qua người
liên lạc của Roessler tại Berlin.
Nhờ vậy mà Roessler đã nắm được
chính xác nội dung của 4.500 bức điện tuyệt mật và 120 bức điện thuộc
loại đặc biệt bí mật. Nếu không thu được giấy tờ thì bằng trí nhớ, các
điện báo viên này cung cấp cho Roessler nội dung 800 bức điện mật khác
được chuyển đi từ OKW.
Một biện pháp khác, cơ sở của Roessler gọi
điện thoại từ ngay trong Bộ Quốc phòng Đế chế sang cho một người tại Bộ
Tư lệnh quân đội Đức tại Italia. Các thông tin được ghi lại và chuyển
sang Thụy Sĩ cho Roessler qua đường xe lửa. Mặc dù có nhiều người tham
gia nhưng vẫn đảm bảo được tính bí mật ngay trong nội bộ nên mạng lưới
tình báo của Roessler đã hoạt động rất thành công.
Dưới sức ép của
Tình báo Đức, tháng 5/1944, chính quyền Thụy Sĩ bắt giữ một số lượng
lớn các thành viên của mạng lưới tình báo ZORA bao gồm cả Roessler. Tuy
nhiên, do đã từng cộng tác với Tình báo Thụy Sĩ nên Roessler được phán
quyết vô tội và được trả tự do vào tháng 9/1944. Ông quay trở lại với
công việc xuất bản cho đến khi qua đời năm 1958.
Nhà tình báo từng
đóng góp to lớn cho chiến thắng của Hồng quân vì nhiều lý do khác nhau
đã không được công chúng biết đến - không huân chương, không sử sách. Và
cho đến hôm nay, mặc dù nhiều tài liệu liên quan đến hoạt động tình báo
của Roessler đã được tiết lộ nhưng nhìn chung, cuộc đời và sự nghiệp
của điệp viên huyền thoại này vẫn bao phủ một tấm màn bí mật.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...