Chuyển đến nội dung chính

HIỆN THỰC KỲ ẢO 133/5

(ĐC sưu tầm trên NET)
 
Khám phá thế giới - Hồ sơ chưa giải mã - Tập 7

9 hiện tượng bí ẩn chưa có lời giải đáp cho tới tận hôm nay

Dưới đây là những hiện tượng bí ẩn khiến các nhà khoa học bối rối vì chưa tìm được lời giải thích cuối cùng.
1. Mối quan hệ giữa tinh thần và thể xác  
Ngành y học mới chỉ tìm hiểu được một chút cách thức về việc tinh thần ảnh hưởng đến cơ thể con người. Một ví dụ điển hình là hiệu ứng “giả dược” (placebo), người bệnh cảm thấy đỡ bệnh khi uống một loại thuốc giả mà họ tin có thể đem lại hiệu quả chữa bệnh.
Tuy nhiên đây chỉ là bước khởi đầu rất nhỏ trong việc hiểu được quá trình giữa tâm hồn và thể xác, chuyện cơ thể có khả năng tự chữa lành cho mình còn rất nhiều điều đáng ngạc nhiên hơn những gì y học hiện đại có thể hiểu và tạo ra.
Y học hiện đại mới bước đầu hiểu được cách thức tinh thần ảnh hưởng đến thân thể con người như thế nào. (Ảnh: tapgreat.ga)
Tuy nhiên, chủ đề tâm linh và ngoại cảm vẫn được xếp vào một trong 10 hiện tượng mà khoa học vẫn chưa giải thích được. Các nhà nghiên cứu đã tiến hành kiểm tra những người tự cho mình có khả năng ngoại cả, kết quả của các cuộc kiểm nghiệm khá mơ hồ và tiêu cực. Một vài người cho rằng sức mạnh tâm linh hay khả năng ngoại cảm là điều không thể được kiểm tra và thử nghiệm. Và nếu điều này là sự thật, khoa học sẽ không bao giờ có thể chứng minh được sự tồn tại của sức mạnh tâm linh.
2. Trải nghiệm cận tử và cuộc sống sau khi chết
Những người đã từng có trải nghiệm cận tử kể lại những sự việc rất huyền bí mà họ trải qua khi đối mặt với cái chết như đi vào một đường hầm tối và hiện ra trong vùng ánh sáng rực rỡ, được đoàn tụ với những người thân yêu quý hay trải qua một cảm giác yên bình….Tất cả những điều nói trên có thể là bằng chứng cho sự tồn tại của một thế giới khác sau khi chết.
(Ảnh: psychologies.com)
Do vậy, con người chết không phải là hết, vẫn còn rất nhiều bí ẩn mà khoa học không thể lý giải được khi những người cận kề cái chết đã trở về, mang theo những câu chuyện rất chân thực, sống động. Thậm chí có nhiều người cận cái chết sau khi hồi tỉnh đã kể lại chi tiết việc họ cảm thấy như họ bay bổng rời khỏi thể xác và từ trên cao nhìn xuống chứng kiến các bác sĩ trao đổi nghiệp vụ với nhau trong khi đang nỗ lực cứu chữa họ, dù về thể chất họ đang nằm đó hôn mê không biết gì.
Những người hoài nghi cho rằng trải nghiệm này đơn giản chỉ là ảo giác tự nhiên của một vùng não nào đó bị tổn thương. Hiện tại, khoa học vẫn chưa khẳng định được nguyên nhân của những trải nghiệm cận kề cái chết và liệu chúng có phải là hình ảnh của một cuộc sống sau khi chết hay không.
3. Vật thể bay không xác định (UFO)
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa khi những vật thể bay không xác định là hoàn toàn có thật, rất nhiều người đã nhìn thấy trên bầu trời nhiều vật thể mà họ không thể xác định đó là máy bay hay các vì sao. Dù những vật thể hay những ánh đèn này có là các con tàu vũ trụ có nguồn gốc ngoài Trái Đất hay không thì chính phủ nhiều nước vẫn còn đang giấu kín.
Tuy vậy, một vài sự kiện liên quan đến UFO thật, như sự kiện xảy ra tháng 7/1947 ở Roswell, New Mexico, vẫn còn là một câu chuyện bí ẩn.
UFO xuất hiện tại Roswell, New Mexico là một trong những bí ẩn lớn đối với nhân loại. (Ảnh: leganerd.com)
4. “Cảm giác ngờ ngợ”- Deja vu
Déjà vu là một cụm từ tiếng Pháp có nghĩa rằng “đã gặp,” nhằm chỉ một cảm giác huyền bí, khó hiểu nào đó trước những sự việc cụ thể dường như đã gặp trước đó.
(Ảnh: Pose)
Ví dụ một người phụ nữ đến một nơi mà cô chưa ghé qua nhưng lại có cảm giác mọi thứ ở đó quen thuộc đến kỳ lạ. Các chuyên gia nghiên cứu về tâm lý học cho rằng đó là trực giác của con người. Một vài người cho rằng hiện tượng Déjà vu là những hình ảnh về cuộc sống từ kiếp trước. Cũng giống với trực giác, câu trả lời hợp lý nhất cho hiện tượng Déjà vu có lẽ là tâm lý con người, tuy vậy, nguyên nhân và bản chất của hiện tượng này vẫn còn là một điều quá bí ẩn đối với khoa học hiện đại.
5. Ma
Từ vở kịch “MacBeth” của Shakespeare tới chương trình “Medium” của đài NBC, hồn ma được đề cập khá nhiều trong các câu truyện của nhiều văn hóa. Rất nhiều người đã kể lại rằng họ đã nhìn thấy bóng hình của những người thân đã quá cố cả trong giấc mơ lẫn ngoài đời thực. 
Có khá nhiều người đã có những bằng chứng xác thực về sự tồn tại của hồn ma qua các bức ảnh hay video ghi lại được, thậm chí một số còn có thể giao tiếp với hồn ma.
Nhiều khẳng định đã từng tiếp xúc với ma. (Ảnh: Amino Apps)
Những người tham gia điều tra về ma hi vọng một ngày họ sẽ chứng minh được người chết có thể nói chuyện với người sống, giúp đưa ra câu trả lời cuối cùng cho điều huyền bí này.
6. Những vụ mất tích bí ẩn
Có khá nhiều các vụ mất tích xảy ra trên thế giới và thông qua công tác điểu tra, phá án của cảnh sát, đã tìm thấy người mất tích hoặc làm sáng tỏ các âm mưu bắt cóc. Tuy nhiên cũng có khá nhiều vụ mà cảnh sát phải bó tay và phải nhờ tới các nhà “nhà trinh thám có sức mạnh tâm linh”. Họ đã giúp cảnh sát phá án ngay cả khi chứng cứ không rõ ràng và các đầu mối, dấu vết đều gần như không có.
7. Trực giác
Dù chúng ta có gọi trực giác là những cảm giác đặc biệt (gut feelings), “giác quan thứ 6”, hay một khái niệm nào khác, thì mọi người đều phải thừa nhận rằng chúng ta đều có trực giác vào một thời điểm nào đó. Các nhà tâm lý học cho rằng, con người trong tiềm thức vẫn thu nhặt thông tin về thế giới xung quanh, làm cho chúng ta có vẻ như cảm giác được hay biết được thông tin mà thực sự chúng ta cũng không biết chính xác tại sao và làm cách nào chúng ta lại biết được nó.
(Ảnh: Elle)
Dù vậy đến nay, khoa học vẫn chưa có một lời giải thích nào thỏa đáng về bản chất của trực giác vì khoa học tự trói buộc mình trong thế giới vật chất, trong khi trực giác là một thực tại khách quan phi vật chất, nằm ngoài thế giới vật chất.
8. Bigfoot
Trong nhiều thập kỷ, nhiều nhân chứng đã kể về một loài thú lớn có tóc, hình dáng giống con người được gọi là Bigfoot. Mặc dù cho đến nay, họ vẫn chưa bằng chứng xác thực nào chứng minh Bigfoot thực sự tồn tại.
Khi chưa có những chứng cứ vững chắc như xương hoặc răng của loài động vật trên thì những bức ảnh hay thước phim mà các nhân chứng ghi lại được vẫn khiến khá nhiều người tin vào sự tồn tại của nó. Mặc dù không thể hoàn toàn phủ nhận sự tồn của Bigfoot, các nhà khoa học có lẽ sẽ không bao giờ chứng minh được rằng những sinh vật như Bigfoot hay quái vật hồ Loch Ness tồn tại.
Sự tồn tại của Bigfoot vẫn còn là một bí ẩn cho tới nay. (Ảnh: bigfootbase.com)
9. Tiếng kêu của vùng Taos ( The Hum)
Những tiếng ầm ì từ lòng đất – còn được biết đến với cái tên “Taos hum” (tiếng ầm Taos), bắt nguồn từ ngôi làng Taos (bang New Mexico, Mỹ) trong những năm 1990. Người dân thường nghe giống như tiếng của một động cơ diezel chạy, đôi khi mạnh như tiếng nổ làm cho đồ đạc trong nhà rung lắc. Người dân địa phương đã bị mắc những triệu chứng buồn nôn, chóng mặt, chảy máu cam, đau đầu vì tiếng ầm kỳ lạ.
Âm thanh The Hum gây khó chịu cho những người nghe. (Ảnh: TecMundo)
Sau 3 năm liên tục nhận được sự phản ánh của người dân, Quốc hội Mỹ đã nhìn nhận đây là một vấn đề nghiêm trọng, nên đã giao nhiệm vụ cho một phái đoàn chuyên gia tới đây để tìm hiểu.
Tuy nhiên, cho đến nay các nhà khoa học vẫn không thể tìm ra nguồn gốc của âm thanh bí ẩn trên.
Video:
Phương Lâm

Sự huyền bí của Thời Gian


Sự huyền bí của Thời Gian

Trong Tạp chí Khoa Học và Đời Sống tuần này, mời quý vị đi ngược dòng lịch sử và trở lại với thời xa xưa khi loài người bắt đầu manh nha ý niệm về thời gian, dần dà phát triển cách đo và đếm thời gian, đến chỗ thời gian chi phối mọi sinh hoạt của chúng ta hàng giờ, hàng ngày như ngày nay. Mặc dù vậy, các nhà khoa học cho rằng thời gian vẫn là một trong những sự huyền bí lớn nhất vũ trụ. Mời quý vị cùng Hoài Hương tìm hiểu đề tài này trong bài tường trình do biên tập viên Marilyn Christiano của đài VOA biên soạn.

Nếu biết coi đồng hồ, chúng ta biết ngay bây giờ là mấy giờ trong ngày. Thế nhưng không ai thực sự biết thời gian là gì. Chúng ta không thấy và không sờ được thời gian, mà chỉ biết về khái niệm thời gian qua cách ta đánh dấu thời gian đi qua.

Vì thế, mặc dù con người ngày nay có thể đo đếm những thời khắc li ti nhất, thời gian vẫn là một trong những điều bí ẩn lớn nhất trong vũ trụ.

Một cách để nghĩ tới thời gian là tưởng tượng ra một thế giới không có thời gian. Trong thế giới ấy sẽ không có chuyển động bởi vì không thể tách rời thời gian khỏi chuyển động.

Một thế giới không có thời gian chỉ hiện hữu trong khoảnh khắc không có thay đổi gì, bởi vì thời gian và thay đổi liên kết với nhau. Chúng ta biết thời gian đã trôi qua khi một điều gì đó thay đổi.

Trong thế giới chúng ta đang sống, một thế giới có thời gian, thì những thay đổi diễn ra không ngừng. Có những thay đổi lâu lâu xảy ra một lần, như hiện tượng nguyệt thực. Một số hiện tượng khác xảy ra liên tục, như mặt trời mọc và lặn. Từ khi sinh ra, loài người vẫn quan sát những hiện tượng thiên nhiên liên tục như thế. Khi con người bắt đầu đếm các hiện tượng ấy thì cùng lúc cũng khởi sự đo được thời gian.

Trong thời hoang sơ của nhân loại, những thay đổi duy nhất lặp đi lặp lại đều đặn là những chuyển động của các thiên thể trên bầu trời. Và trong những chuyển động liên tục ấy, điều dễ nhận ra nhất là sự khác biệt giữa Ngày và Đêm.

Mặt trời mọc ở phương đông, tạo nên ánh sáng. Mặt trời di chuyển trên bầu trời và lặn ở phương tây, tạo ra bóng tối. Sự xuất hiện rồi biến mất của mặt trời là một hiện tượng đều đặn và bất tận. Những thời kỳ ánh sáng và bóng tối nối tiếp nhau do mặt trời tạo ra là những điều đầu tiên được chấp nhận như những khoảng thời gian. Con người đặt tên cho mỗi thời kỳ ánh sáng rồi bóng tối ấy là một ngày.

Con người còn ghi nhận rằng mặt trời mọc cao hơn trên bầu trời vào những mùa hè so với những mùa đông. Họ đếm những ngày đi qua từ lúc mặt trời ở đỉnh cao nhất của nó cho tới khi nó trở lại vị trí cũ, và đếm được 365 ngày. Giờ đây chúng ta biết được đó là thời gian trái đất xoay quanh mặt trời nguyên một vòng. Chúng ta gọi khoảng thời gian này là một năm.

Con người buổi sơ khai cũng lưu ý tới những thay đổi của mặt trăng. Quan sát mặt trăng đổi vị trí trên bầu trời đêm, có lẽ họ đã tự hỏi: Tại sao mặt trăng lại đổi khác mỗi đêm? Tại sao mặt trăng lại biến mất? Và nó đi đâu?

Ngay cả trước khi trả lời được những thắc mắc ấy, loài người đã phát hiện ra cách sử dụng những sự thay đổi của mặt trăng để đếm thời gian.

Mặt trăng đầy khi trăng tròn và tỏa sáng. Những con người nguyên thủy đếm số lần mặt trời xuất hiện giữa hai đêm trăng đầy, và phát hiện ra rằng con số này luôn cố định: 29. 29 lần mặt trời xuất hiện thì sẽ có một lần mặt trăng đầy. Ngày nay, chúng ta gọi khoảng thời gian này là một tháng.


Con người thời Thượng cổ thường đi săn bắn và thu nhặt các thực vật hoang dã trong rừng. Họ di chuyển theo từng nhóm hoặc từng bộ lạc từ nơi này đến nơi khác để kiếm lương thực. Thế rồi loài người khám phá ra cách reo hạt giống để trồng cây. Họ học cách sử dụng các động vật để giúp họ trong công việc hàng ngày, hoặc dùng động vật để làm lương thực.

Đó là lúc loài người khám phá ra rằng họ không cần phải di chuyển hết nơi này đến nơi khác để có thể sống còn.

Trong tư cách thợ săn, con người không cần có phương cách để đo thời gian. Nhưng trong tư cách nông dân, họ cần reo hạt đúng lúc để có thể gặt hái trước khi mùa đông đến. Họ cần tìm hiểu khi nào thì đến điểm giao mùa, và vì thế, con người cần phát triển lịch.

Không ai biết cuốn lịch đầu tiên của loài người được đưa ra vào lúc nào. Nhưng theo các chuyên gia, lịch ấy có phần chắc là dựa trên những biến đổi của mặt trăng.

Khi loài người bắt đầu xoay sang nghề nông, một số người khôn ngoan trong bộ lạc trở thành những nhân vật quan trọng. Họ quan sát, nghiên cứu bầu trời, rồi thu thập đủ thông tin để biết được khi nào đến lúc đổi mùa. Dựa vào đó, họ loan báo lúc nào là lúc nên reo giống trồng cây.

Sự phân chia thời giờ trong ngày mà chúng ta còn dùng hiện nay đã được phát triển dưới triều đại cổ Babylon cách đây 4000 năm về trước. Các nhà thiên văn của triều đại này tin rằng cứ mỗi 365 ngày thì mặt trời di chuyển quanh Trái đất hết một vòng. Họ chia cuộc hành trình thành 12 phần bằng nhau, gọi là tháng. Mỗi tháng gồm 30 ngày. Thế rồi họ chia mỗi ngày thành 24 phần bằng nhau, gọi là giờ. Mỗi giờ được chia thành 60 phần bằng nhau, gọi là phút, rồi mỗi phút chia ra thành 60 giây.

Trải qua nhiều thời đại, loài người đã sử dụng nhiều dụng cụ để đo thời gian. Đồng hồ mặt trời là một trong những dụng cụ đầu tiên và đơn giản nhất.

Đồng hồ mặt trời đo sự chuyển động của mặt trời trên bầu trời mỗi ngày. Một cái que được gắn lên mặt phẳng của đồng hồ. Chiếc que che ánh nắng mặt trời, tạo ra một bóng dâm. Khi mặt trời di chuyển, bóng cũng chuyển theo trên mặt đồng hồ. Những con số được khắc trên mặt đồng hồ cho thấy những giờ, đôi khi những phút trôi qua.

Đồng hồ mặt trời chỉ hoạt động khi nào có ánh sáng mặt trời. Và vì thế, con người phải tìm ra những phương cách mới để đo thời gian.

Một thiết bị khác được sử dụng là đồng hồ cát. Đồng hồ cát là một ống thủy tinh rộng ở hai đầu nhưng tóp lại ở giữa tương tự như một cái eo nhỏ. Người ta đo thời giờ bằng cách lật ngược ống thủy tinh để cát đổ xuống qua khe như một dòng suối mỏng. Khi cát đã đổ hết xuống thì có nghĩa là một giờ đã trôi qua. Bình lại được lật ngược để đánh dấu thêm một giờ đồng hồ nữa.

Đến thế kỷ 18, đồng hồ lớn và đồng hồ đeo tay chạy bằng động cơ đã xuất hiện. Ngày nay, nhiều đồng hồ treo và đồng hồ đeo tay đều chạy bằng pin hay điện.

Và như thế, con người đã có được những thiết bị để đo thời gian đi qua. Nhưng bây giờ là mấy giờ? Đồng hồ ở nhiều nơi khác nhau trên trái đất không cùng lúc chỉ đúng giờ như nhau. Đó là bởi vì thời gian trên trái đất được dựa trên vị trí của mặt trời trên bầu trời.

Giữa trưa, tức là 12 giờ trưa là lúc mặt trời lên tới đỉnh cao nhất trên bầu trời. Nhưng tại nơi này là 12 giờ trưa, thì ở nơi khác có thể là 10 giờ tối.
Trong bối cảnh thông tin liên lạc và các cuộc du hành gia tăng, rõ rệt có nhu cầu trở phải thiết lập một thời gian chung cho mọi nơi trên thế giới.

Năm 1884, một hội nghị quốc tế phân chia thế giới thành 24 múi giờ. Mỗi múi đại diện cho một giờ. Greenwich được quy ước nằm trên kinh tuyến số 0, và đài quan sát thiên văn ở Greenwich bên Anh Quốc, được chọn làm khởi điểm các múi giờ, với 12 múi giờ nằm ở hướng Tây, và 12 múi giờ ở hướng Đông.

Giờ trung bình tại Greenwich, viết tắt từ tiếng Anh là GMT, Greenwich Mean Time, dựa trên vị trí của mặt trời quan sát tại Đài Thiên Văn Greenwich gần London, được coi là giờ quốc tế.

Do mặt trời không thực sự tròn, những chuyển động của Mặt Trời cũng không đều, đưa đến chênh lệch giờ Mặt trời, cộng thêm việc trái đất quay chung quanh mình cũng không đều, nên con người xoay qua sử dụng các đồng hồ nguyên tử. Giờ GMT được đổi thành Giờ Phối hợp Quốc tế, UTC, được giữ bởi nhiều đồng hồ nguyên tử quanh thế giới.

Hầu hết chúng ta đều dễ dàng chấp nhận rằng thời gian đi tới thay vì đi trở lùi. Chúng ta được chứng kiến trẻ ra đời, lớn lên rồi già đi. Chúng ta nhớ quá khứ chứ không biết tương lai.

Mặc dù vậy, một số nhà khoa học vẫn không chấp nhận rằng thời gian phải luôn luôn đi tới trước. Và cuộc tranh luận trong giới khoa học vẫn tiếp tục về bản chất của thời gian, và vì thế, thời gian vẫn còn là một sự huyền bí đang chờ được khám phá.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32