NHÂN TÍNH 34
-Loài người tưởng mìmh khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư" nhất!
-Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...!
-Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt xấu xa nhất và tốt đẹp nhất của nó.
-Chỉ khi nhân tính chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính (!?), thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được!...
--------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
(Kiến Thức) - Sưu tầm động vật bạch tạng, "phượt" khắp
nước, sát phạt với quan lại... là những thú vui "chẳng giống ai" của vua
chúa Việt xưa.
Cáp môn sứ là Lý Phụng Ân nói rằng: "Cá là vật nhỏ mọn mà bệ hạ
đã lấy làm điềm lành, vậy nhỡ sau này có người đem tới dâng con lân con
phượng thì bệ hạ sẽ làm sao?". Nghe lời ấy, vua mới thôi mê muội.
Những thú vui rợn người của Lê Long Đĩnh
Lại khi, nhà vua đặt mía trên đầu bậc tu hành là đức Tăng thống
Quách Mão mà róc, rồi giả vờ sút tay dao phập vào đầu Quách Mão chảy
máu ra, vua cười rầm lên.
Lý Cao Tông mê… phượt, mặc dân khốn khổ
Mê đỏ đen, Trần Dụ Tông biến triều đình thành chiếu bạc
Ấy thế nhưng, con người khí khái, chẳng sợ cái chết ấy
lại từng làm ra những chuyện cực kỳ hoang đường. Lần đó, quan Thượng thư
tên là Kỷ Thiềm mời các quan viên trọng yếu trong triều đình tới nhà
mình dự tiệc. Trong bữa tiệc, họ Kỷ sai một người thiếp của mình ra biểu
diễn ca hát, nhảy múa mua vui cho các vị đồng liêu.
Các quan trong triều nể Kỷ Thiềm, chỉ xem múa hát rồi khen ngợi vài câu xã giao gọi là. Tuy nhiên, Chu Tín thì không kiềm chế được ham muốn của mình. Ngay trước mặt văn võ bá quan, vị Thượng thư Bốc xạ, dưới một người mà trên vạn người này cới phăng quần áo, chạy ra đòi cưỡng bức sủng thiếp của Kỷ Thiềm.
Mọi người có mặt tại bữa tiệc ai nấy đều ngẩn ra một lúc mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tất cả phải chạy ra mỗi người một tay giữ chặt Chu xuống sàn nhà thì mọi chuyện mới yên ổn. Hành động bất chấp lễ nghĩa, đạo đức của Chu Tín nếu như không phải là do tác động của thuốc phiện và rượu thì khó mà xuất hiện ở một người bình thường chứ đừng nói gì tới một vị quan đầu triều.
Tới những bức tiệc sex điên loạn
Sự thịnh hành của rượu và thuốc phiện trong xã hội nhà Tấn không chỉ dẫn đến những câu chuyện quái đản như của Vương Thẩm hay Chu Tín mà còn là khởi nguồn của những tập tục vô cùng dị hợm. Sử sách chép rằng, vào thời Tây Tấn, rất nhiều con em quý tộc, danh sĩ trí thức thường xuyên tổ chức các bữa tiệc sex. Tại đó, họ cởi bỏ hết quần áo, trần truồng uống rượu và sau đó bắt đầu quan hệ với những tì thiếp của mình để cho người khác xem.
Nhiều người cho rằng, thực tế, những bữa tiệc sex này không phải tự nhiên mà sinh ra. Theo những tài liệu còn ghi lại thì người thời Tấn khá suồng sã trong các mối quan hệ, chuyện nam nữ thọ thọ bất thân cũng không được coi trọng. Khi hai người bạn gặp nhau, họ không hàn huyên hay dùng những lời hoa mỹ để chào hỏi nhau, ngược lại chào nhau bằng những lời rất tục, chẳng hạn như: “Thằng chó này tới rồi đấy à!”. Nếu như ai không chào nhau theo cách thân mật như vậy sẽ bị cho là cổ hủ, sẽ chẳng còn ai chơi với anh ta nữa.
Những người này cũng chẳng coi trọng chuyện khác biệt nam nữ. Nhiều người sẵn sàng chạy vào phòng trong, thoải mái ngắm nghía thê thiếp của người khác. Nhiều khi miệng đang còn nhồm nhoàm thức ăn vẫn sẵn sàng bình luận về vóc dáng hay khuôn mặt thê thiếp của người khác. Với họ, chẳng hề có cái mà ngày nay chúng ta gọi là tôn trọng phụ nữ.
Nhiều người phụ nữ thời đó cũng ngại nên mỗi khi nhà có khách lại tìm cách lẩn vào đâu đó. Tuy nhiên, những người này vẫn ngang nhiên đi tìm, nếu phát hiện sẽ lôi ra ngoài để nhìn ngắm, bình phẩm.
Chủ nhân trong các trường hợp này đương nhiên cũng khó chịu, tuy nhiên, tập tục thời đó là vậy. Nếu như có ngăn cản các vị khách vào phòng trong ngắm vợ mình thì lại mang tiếng là sống nhỏ mọn. Trong xã hội thoải mái như vậy thì việc tổ chức các bữa tiệc sex của con cháu các quý tộc đương thời cũng chỉ là chuyện thường.
Chuyện kể rằng, một lần Vương Nhung đi thăm con gái và con rể. Tuy nhiên, do tuổi đã cao, ngủ ít nên Vương Nhung tới nhà con rể quá sớm. Lúc đó, hai vợ chồng con gái và con rể vẫn còn đang ngủ nhưng Vương Nhung không hề đợi mà xông thẳng vào phòng ngủ của con gái rồi đứng ngay ở đầu giường. Con gái và con rể thấy cha đến cũng chẳng vội vàng gì, rất bình tĩnh xuống giường đón tiếp.
Trong tình huống như thế này, với người hiện đại, dù quan niệm thông thoáng tới thế nào cũng sẽ cảm thấy khó xử. vậy mà, con gái và con rể Vương Nhung coi đó như chuyện thường. Điều này đủ cho thấy thời bấy giờ, người ta sống thân mật tới mức nào.
Nhiều người cho rằng những bữa tiệc sex này là một cách giải phóng tình dục thời cổ đại. Tuy nhiên, thực tế, những bữa tiệc sex này hoàn toàn khác với khái niệm giải phóng tình dục. Trong những bữa tiệc mà người ta lôi vợ mình ra để hành sự ngay trước mặt đám đông thì liệu người phụ nữ có đồng ý không?
Tuy nhiên, những người đàn ông vốn có trong tay chức quyền, là con cháu quý tộc vốn không quan tâm tới ý muốn của những người phụ nữ. Với họ, những người phụ nữ này thuộc về sở hữu của họ và họ có thể làm bất cứ điều gì để thỏa mãn mình mà không cần quan tâm tới ý muốn của đối phương. Trong tình thế đó, những bữa tiệc sex thời cổ đại này thực chất chỉ là một sự lăng nhục phụ nữ mà thôi.
BTV
Theo báo chí Nhật Bản, món “body sushi” xuất xứ ở đất nước
này tuy đã hết thời nhưng vẫn rất hấp dẫn những kẻ lắm tiền nhiều của từ các
nơi khác, nhất là quan chức TQ. Mỹ nữ được chọn phải là gái còn trinh vì người
Á Đông tin rằng có thế mới giữ được vẻ thuần khiết bên trong và sạch sẽ bên
ngoài, kích thích thực khách ăn uống. Các cô phải xinh đẹp, da trắng mịn, thân
hình cân đối, nhóm máu loại A (vì thường có tính ôn hòa, bình tĩnh, sức chịu đựng
tốt)…
-Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...!
-Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt xấu xa nhất và tốt đẹp nhất của nó.
-Chỉ khi nhân tính chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính (!?), thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được!...
--------------------------------------------------
(ĐC sưu tầm trên NET)
“Chuyện giường chiếu” kinh dị của vua chúa Việt (1)
(Kiến Thức) - Ân ái xong rồi giết, bắt mỹ nữ khỏa
thân chèo thuyền, trĩ nặng vì hoang dâm… là những chuyện rùng mình về
thói đam mê sắc dục của vua chúa VN.
Lê Long Đĩnh bị trĩ giai đoạn 4 vì hoang dâm?
Lê Long Đĩnh (986 - 1009) là vị vua
cuối cùng của nhà Tiền Lê trong lịch sử Việt Nam. Ông được mô tả là vị
vua hoang dâm vô độ, đến mức bị mắc bệnh trĩ, không thể ngồi được, phải
nằm để thiết triều, nên bị gán cho biệt danh "Ngọa Triều Hoàng đế".
Theo y học hiện đại, bệnh trĩ ở giai đoạn mà bệnh nhân phải nằm là ở
giai đoạn 4, là giai đoạn rất nặng chỉ có thể chữa bằng phương pháp phẫu
thuật, điều không thể thực hiện ở Việt Nam thời phong kiến. Phải chăng,
đó là lý do khiến ông vua này qua đời rất sớm, ở tuổi 23?
Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng,
chuyện Lê Long Đĩnh tàn ác, hoang dâm vô độ đã được người thời sau thổi
phồng để bôi nhọ vị vua này trong sử sách.
Lê Uy Mục “yêu xong rồi giết”
Lê Uy Mục (1505-1509) là vị vua thứ 8
của nhà Hậu Lê. Ngay từ khi lên ngôi, ông đã nổi tiếng ham rượu chè, mỹ
nữ và thích giết người.
Theo sử sách, tuy mới 20 tuổi, Lê Uy
Mục đã có một thú vui tình dục rất man rợ. Đêm nào, ông cũng gọi các phi
tần, cung nhân vào uống rượu say sưa, hành lạc vô độ. Khi say, ông giết
luôn cả cung nhân vừa được mình ôm ấp.
Ai cũng kinh sợ Lê Uy Mục, nhưng vì uy quyền tối thượng và sự tàn nhẫn của vua, nên không dám lên tiếng.
Do chỉ mê hưởng lạc, Lê Uy Mục đã bỏ
bê triều chính, mặc cho bọn hoạn quan và bên họ ngoại khuynh đảo, lộng
hành… Hậu quả là ông vua này đã bị một số người trong tôn thất và triều
thần nổi loạn, bắt và bức tử.
Lê Tương Dực bắt mỹ nữ khỏa thân chèo thuyền
Lê Tương Dực (1495 – 1516) là vị vua
thứ 9 của nhà Hậu Lê. Ông lên ngôi sau khi giết bỏ Lê Uy Mục – vị vua
được người đời mệnh danh là “Vua Quỷ”.
Theo sử sách, Lê Tương Dực vốn là
người có tư chất thông minh. Lúc mới lên ngôi ông cũng ban hành giáo
hóa, thận trọng hình phạt, biết nghe lời phải trái, được coi là có công
trạng với đất nước.
Nhưng càng về sau, Lê Tương Dực càng
chơi bời xa xỉ truỵ lạc, bỏ bê việc nước. Tương truyền, vua đã cho đóng
chiến thuyền bắt con gái khỏa thân chèo chơi ở hồ Tây.
Tháng 5/1514, nghe lời của Hiệu uý Hữu
Vĩnh, Lê Tương Dực giết chết 15 vương công, cho gọi các cung nhân của
triều trước vào cung để gian dâm.
Vì hoang dâm như thế, cho nên sứ nhà
Minh sang trông thấy vua, bảo rằng Tương Dực có tướng lợn. Nên mọi người
ngoài và dân chúng gọi ông là “Vua Lợn”.
Mạc Mậu Hợp tan nát cơ đồ vì dâm dục
Mạc Mậu Hợp (1562 – 1592) là vị vua
thứ 5 của nhà Mạc thời Nam Bắc triều trong lịch sử Việt Nam. Sử cũ chép
rằng, Mậu Hợp là người sống xa hoa, kiêu ngạo, hay nghe xiểm nịnh,
thường ít lắng nghe lời bàn luận, khuyên can của các bậc lương thần.
Đặc biệt, ông là người rất hoang dâm
hiếu sắc. Chính điều này là nguyên nhân quan trọng dẫn đến sự suy vong
của cơ nghiệp nhà Mạc.
Để thỏa mãn dục vọng, Mạc Mậu Hợp đã
không ngần ngại “mưu giết bề tôi, đoạt mỹ nhân”. Cụ thể, do thích vợ của
viên trấn thủ Nam đạo Sơn quận công Bùi Văn Khuê, ông đã lên kế hoạch
giết danh tướng này để cướp vợ.
Kế hoạch bị đổ bể khiến Bùi Văn Khuê
đem quân quay sang quy phục vua Lê và chúa Trịnh Tùng. Theo gương Bùi
Văn Khuê, hơn 10 tướng nhà Mạc cũng bỏ Mạc Hậu Hợp để chạy sang phe Lê –
Trịnh.
Điều này khiến quân Mạc suy yếu nghiêm
trọng và bị quân Trịnh Tùng đánh tan sác sau đó không lâu. Mạc Mậu Hợp
phải bỏ kinh thành trốn chạy nhưng không thoát, cuối cùng đã bị Trịnh
Tùng treo sống 3 ngày rồi chém đầu tại bãi cát Bồ Đề, sau đó đem đóng
đinh vào 2 con mắt, bêu ra ngoài chợ 5 ngày.
“Chuyện giường chiếu” kinh dị của vua chúa Việt (2)
(Kiến Thức) - Bỏ gái vào bao tải để thác loạn,
“một đêm sáu bà”, “sưu tập gái đẹp" 5 châu… là điều khó tin tiếp theo về
chuyện phòng the của vua chúa VN.
Trịnh Giang bỏ gái vào bao tải để thác loạn
Trịnh Giang (tại vị 1729-1740) là vị
chúa Trịnh thứ bảy thời Lê Trung Hưng. Theo các sử gia, nếu các chúa từ
Trịnh Kiểm đến Trịnh Cáng đều là những nhà cai trị tài giỏi thì việc lên
nắm quyền hành của Trịnh Giang lại là khởi đầu cho thời đại suy tàn của
họ Trịnh.
Tương truyền, Trịnh Giang có tật mê
đàn bà từ thuở nhỏ. Vì vậy, không có gì lạ khi lên cầm quyền, ông sớm
nổi tiếng về thói ăn chơi dâm loạn không chừng mực.
Càng về sau, Trịnh Giang càng có nhiều
biểu hiện kì dị trong sinh hoạt tình dục. Một số hoạn quan hàng ngày
phải lựa ra một người đẹp trong số cung nữ, hoặc bắt cóc dân nữ sống
quanh khu vực cho tắm rửa sạch sẽ, đến tối bỏ vào một cái bao tải lớn,
vác bỏ vào phòng của chúa Trịnh Giang, rồi mặc cho chúa “hành sự”.
Không chỉ dừng lại ở đó, Trịnh Giang là kẻ dâm loạn còn từng tư thông với vợ lẽ của cha mình là chúa Trịnh Cương.
Sau này, Trịnh Giang bị mắc bệnh "dâm cơ địa" mà sinh ra yếu bóng vía, sợ ánh sáng mặt trời nên phải đào hầm sống dưới đất.
Minh Mạng “một đêm sáu bà”
Vua Minh Mạng (1791-1825) là vị Hoàng
đế thứ hai của nhà Nguyễn. Không chỉ là một vị vua có trí tuệ, ông còn
nổi tiếng bởi sức khoẻ chăn gối hơn người.
Tương truyền nhà vua hoạt động chăn
gối về đêm đều đặn. Mỗi đêm, vua chấm cho thái giám gọi 5 bà vào hầu,
mỗi canh vua “chiều” một bà. Có khi chỉ trong một đêm vua làm cho 3 bà
có thai.
Dù “lao lực” cả đêm như vậy, nhưng hàng ngày vua vẫn thiết triều, cưỡi ngựa mà không có biểu hiện mệt mỏi.
Sách sử chép rằng, để vua có sức khỏe trị vì đất nước và "chiều" các bà
vợ thì ngự y cung đình đã ngày đêm nghiên cứu, bào chế những bài thuốc
có tính năng tráng dương bổ thận rất hiệu dụng, gọi là Minh Mạng thang.
Tuy nhiên, các nhà y học hiện đại cho
rằng, vua Minh Mạng là người có năng lực tình dục bẩm sinh, những toa
thuốc vua dùng chỉ mang tính trợ lực, chứ không phải đóng vai trò quyết
định.
Với “năng lực siêu phàm” của mình, vua
Minh Mạng đã trở thành vị vua có số lượng con nhiều nhất trong 13 đời
vua Nguyễn, với 142 người con, gồm 78 hoàng tử và 64 công chúa.
Bảo Đại nghiện đàn bà, “sưu tầm” mỹ nữ 5 châu 4 biển
Vua Bảo Đại (1913 - 1997), vị vua cuối
cùng của các triều đại phong kiến Việt Nam nổi tiếng là vị vua ăn chơi
và đa tình khét tiếng.
Trong sách “Bảo Đại hay những ngày
cuối cùng của Vương quốc An Nam”, tác giả Pháp Daniel Grandclément cho
biết sở thích hàng đầu của vua Bảo Đại là đuổi theo những người đàn bà
đẹp.
Vua từng thẳng thắn bộc lộ sự ham muốn sắc dục của mình như sau: "Luôn
có nhu cầu đối với đàn bà, một thứ nhu cầu thường xuyên không thể dập
tắt được như đồ ăn thức uống. Từ khi đến tuổi lớn, đêm nào cũng phải có
một người đàn bà nằm bên, mỗi đêm một người".
Không chỉ thử ăn nằm với những người đẹp Việt Nam, Bảo Đại còn “nếm” cả phụ nữ Trung Quốc, Pháp, Nhật Bản, Châu Phi...
Loạn luân – chuyện không hiếm của vua chúa Việt
Lịch sử Việt Nam đã nhiều lần ghi nhận hiện tượng loạn luân trong cung vua, phủ chúa của nhiều triều đại khác nhau.
Đó là các trường hợp chúa Trịnh Giang
tư thông với vợ lẽ của cha mình là chúa Trịnh Cương, vua Mạc Kính Chỉ
(?-1593) tòm tem với vợ của vua cha khi còn làm quan phụ chính, chúa
Nguyễn Phúc Khoát (1714-1765) - vị chúa Nguyễn thứ 8 trong lịch sử loạn
luân với một bà công nữ…
Đặc biệt, loạn luân là một hiện tượng
phổ biến, được thừa nhận trong thời nhà Trần như một cách để bảo vệ ngai
vàng không rơi vào tay ngoại tộc.
Theo thống kê, nhà Trần có khoảng 35
cuộc hôn nhân loạn luân, tiêu biểu là cuộc hôn nhân giữa vua Trần Anh
Tông với hoàng hậu Thuận Thánh mang tính chất chắt chú chắt bác lấy
nhau.
Những thú đam mê khác người của vua chúa Việt
(Kiến Thức) - Sưu tầm động vật bạch tạng, "phượt" khắp
nước, sát phạt với quan lại... là những thú vui "chẳng giống ai" của vua
chúa Việt xưa.
Lý Thần Tông mê sưu tầm sinh vật lạ
Lý Thần Tông (1116 - 1138), tên thật Lý Dương Hoán, là vị vua thứ năm của nhà Lý, trị vì từ năm 1127 - 1138. Theo sử sách, ông có một sở thích kỳ lạ là tìm kiếm, sưu tầm những con vật kỳ lạ.
Đại Việt sử ký toàn thư đề cập đến chuyện này như sau: Phàm ai có
hươu trắng, hươu đen hay chim sẻ trắng, rùa trắng... đều đem dâng vua
cả. Lúc ấy, có Đỗ Khánh là lính ở Tả Vũ Tiệp đem dâng con cá xương và
con cá công sắc vàng, ông cho đấy là điềm lành, bèn xuống chiếu cho bề
tôi chúc mừng.
| Vua Lý Thần Tông rất mê những con vật bạch tạng. |
Theo Khâm định Việt sử thông giám cương mục, một người lính tên
Vương Cửu ở Tả Hưng Vũ đem dâng vua một con rùa, trên mai có những vết
hợp thành nét chữ. Vua liền xuống chiếu cho các học sĩ, nhà sư và đạo sĩ
theo hình nét chữ để đoán. Họ tán ra thành tám chữ: Thiên thư hạ thị, thánh nhân vạn tuế (sách trời bảo cho biết rằng thánh nhân), nhằm nịnh nhà vua.
Truyền năm Lý Thần Tông 23, bỗng nhiên vua thấy ngứa ngáy khắp cả mình
mẩy, càng gãi bao nhiêu thì lông càng mọc bấy nhiêu, ngồi xổm chụp
người, cuồng loạn, gầm gừ đáng sợ như chúa sơn lâm, phải nhờ Sư Nguyễn
Minh Không chữa mới trở lại bình thường.
Không rõ chuyện “hóa hổ” của vua có liên quan gì tới niềm đam mê muông thú hay không?
Những thú vui rợn người của Lê Long Đĩnh
Lê Long Đĩnh (986 - 1009) là vị vua cuối cùng của nhà Tiền Lê, trị vì từ
năm 1005 - 1009. Trong sử sách, ông được nhắc đến như là một kẻ dâm
đãng, tàn bạo và độc ác, có những thú vui đẫm máu khiến người đời ghê
sợ.
Đại Việt sử lược viết:
Phàm đánh trận, bắt được quân địch vua cho áp giải đến bờ sông. Lúc nước
thủy triều rút xuống thì sai làm cái chuồng dưới nước, rồi đuổi tù binh
vào trong chuồng. Khi nước thủy triều dâng lên, tù binh ngộp hơi thì hả
miệng ra rồi uống nước mà chết. Lại bắt (tù nhân) treo lên cây cao rồi
sai người ở dưới chặt cây.
Có khi vua đi chơi ở sông Chi Ninh, sông có nhiều thuồng luồng, bèn trói
người ở một bên ghe, rồi cho ghe qua lại ở giữa dòng nước, khiến cho
thuồng luồng nó sát hại đi. Còn phàm những con vật (nuôi để cúng tế) đem
cung cấp cho nhà bếp, trước tiên phải sai người khiên vào để tự tay vua
đâm chết đã, rồi sau mới giao cho người nấu bếp.
| Thú vui... róc mía trên đầu sư của Lê Long Đĩnh. Ảnh minh họa. |
Hoặc đêm đến vua sai làm thịt mèo để cho các tướng vương xơi. Ăn xong
vua đem đầu mèo bày ra, các tướng vương đều mửa thốc mửa tháo. Mỗi khi
đến buổi chầu thì sai những tên hề ra nói leo lẻo luôn mồm để làm khỏa
lấp lời những ai bẩm bạch về việc gì. Lại thấy kẻ giữ cung làm món chả
thì đến cùng người tranh nhau mà ăn...
Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng một số điều xấu của vua Lê Long Đĩnh
chỉ là thêu dệt, nhằm tạo tính chính đáng cho việc hạ bệ nhà Tiền Lê
trong sử sách.
Lý Cao Tông mê… phượt, mặc dân khốn khổ
Lý Cao Tông (1173
- 1210) tên thật là Lý Long Trát hay Lý Long, là vị vua thứ bảy của nhà
Lý, cai trị từ năm 1176 - 1210. Theo sử sách, khi còn nhỏ ông là người
ngoan lành, song khi lớn lên cầm quyền trị nước lại trở thành một kẻ ham
chơi bời, tiêu phí sản nghiệp quốc gia cho những thú vui chơi vô bổ của
vua.
Đặc biệt, Lý Cao Tông rất ưa vi hành, nhưng không phải là
quan tâm muôn dân trăm họ, mà để thỏa chí tò mò, sự ham vui chơi của bản
thân. Đại Việt sử ký toàn thư ghi lại như sau: Vua ngự đi khắp núi
sông, phàm ngự đến đâu mà có thần linh đều cho phong hiệu và lập miếu để
thờ… Vua xây dựng không ngớt, ngao du không chừng mực.
Khi
trong nước đã loạn lạc, đường xá không thông, vua bèn sai làm hành cung
Ứng Phong, Hải Thanh ở đầm Ứng Minh, hàng ngày cùng bọn cung nữ đi chơi
bời làm vui. Lại lấy thuyền to làm thuyền ngự, lấy các thuyền bé chia
làm hai đội, sai bọn cung nữ, phường tuồng chèo thuyền, vua dẫn bọn tả
hữu bắt chước nghi vệ thiên tử như khi vua ngự đi chơi đâu vậy.
Vua
còn lấy sáp ong bọc những tấm lụa và các vật quý thả xuống ao rồi sai
người lội xuống mò lên giả làm đồ vật dưới Long Cung đem dâng. Văn võ bá
quan thấy vua ăn chơi vô độ đều sợ hãi không ai dám lên tiếng.
Vào những năm trị vì cuối cùng, đất nước đói kém, người chết đói hàng loạt, vua vẫn rong chơi vô độ, xây đền đài không ngớt…
Mê đỏ đen, Trần Dụ Tông biến triều đình thành chiếu bạc
Trần Dụ Tông (1336 - 1369), tên thật là Trần Hạo, là vị vua thứ 7 của nhà Trần,
cai trị từ năm 1341 - 1369. Ông được sử sách ghi nhận như một vị vua
chỉ khoái hưởng lạc giữa lúc nền chính trị sa sút và nhân dân cùng cực
đói khổ.
Vào giai đoạn cuối của nhà Trần, nạn cờ bạc, rượu chè rất phát triển.
Đến đời Trần Dụ Tông thì tệ nạn không đã tràn cả vào trong cung đình, và
nhà vua chính là người đã cổ súy cho điều này.
Theo Đại Việt sử ký toàn thư, vua Trần Dụ Tông đã cho gọi các
nhà giàu trong nước vào cung đánh bạc làm vui. Một tiếng bạc đặt tới 300
quan tiền, ba tiếng thì đã giàu ngàn quan rỗi. Quan lại thì như Hành
khiển Trần Khắc Chung, cùng Học sĩ Nguyễn Sĩ Cố đánh bạc, có khi đến
hai, ba ngày, đêm này qua ngày khác, cùng ngồi ngay ở bàn mà ăn cháo
không nghỉ lúc nào, được thua chỉ có một, hai quan tiền mà dụng tâm rất
khổ.
Sử gia thời Lê Phan Phu Tiên đã phê phán thú vui này của Vua Trần Dụ
Tông như sau: Dụ Tông công nhiên làm bậy, gọi những nhà giàu vào cung
đánh bạc, rồi sai người trong nước bắt chước cái dở ấy, không thể ngăn
cấm được nữa. Cuối cùng vì tệ đánh bạc mà mất nước.
Bên cạnh thú cờ bạc, vua Trần Dụ Tông còn có các thú chơi xa xỉ mà các
sử gia đương thời nhận xét là "Vua phương Bắc ăn chơi cũng không bằng".
Đó là xây vườn nuôi chim thú quý, chở nước biển đổ xuống hồ nuôi các thứ
hải vật như đồi mồi, cua, cá biển…Những bữa tiệc sex điên loạn thời phong kiến
Sử sách chép rằng, vào thời Tây Tấn, rất nhiều con em quý tộc, danh sĩ trí thức thường xuyên tổ chức các bữa tiếc sex. Tại đó, họ cỏi bỏ hết quần áo, trần truồng uống rượu, sau đó bắt đầu quan hệ tình dục với những tì thiếp của mình để cho người khác xem.
Từ thời đại của rượu và thuốc phiện
Theo những ghi chép của sử liệu, trí thức thời Ngụy Tấn rất thích rượu và thuốc phiện. Bất cứ loại thuốc phiện nào họ cũng có thể hút. Rượu thì đương nhiên không phải nói. Uống rượu như điên, quý rượu như mạng sống dường như đã trở thành phong khí của cả triều đại này.
Điều đáng nói là, dưới sự kết hợp giữa rượu và thuốc phiện, các nhân sĩ trí thức, những vương công quý tộc đã làm ra không ít chuyện mà ngay cả chúng ta, những người sống ở thế kỷ 21 cũng khó có thể tưởng tượng được. Trong lịch sử Trung Quốc có lẽ không có triều đại nào mà các nhân sĩ thuộc tầng lớp thượng lưu của xã hội có lối sống gần với phong trào hippy của Tây phương như vậy.
Sử chép, một danh sĩ thời Đông Tấn tên là Vương Thẩm xuất thân trong một gia đình quý tộc hiển hách, làm tới chức Thích sử Kinh Châu. Tuy nhiên, ông quan đứng đầu một châu này lại có những hành động hoang đường tới mức không ai có thể tưởng tượng được.
Lần đó, nhà cha vợ của Vương Thẩm có người thân qua đời, Vương cùng một số người bạn của mình tới viếng. Trong lúc, người nhà vợ đang khóc lóc thảm thiết thương tiếc người đã khuất thì bỗng từ đâu chẳng biết, Vương Thẩm cùng mười mấy người bạn trần truồng như nhộng, tóc buông xõa, đạp cửa xông vào. Hơn mười mấy người cứ trần truồng như vây đi quanh quan tài người chết 3 vòng.
Đang lúc tang gia bối rối mà chàng rể quý hóa lại cầm đầu một nhóm trần truồng vào phá quấy, chẳng nói cũng có thể tưởng tượng ra người nhà ch vợ Vương Thẩm kinh ngạc tới mức nào.
Tuy nhiên, hành đồng trần truồng tới tham dự đám tang của Vương Thẩm có lẽ vẫn chưa là gì so với những việc Chu Tín đã làm. Chu vốn là một quan to trong triều đình Đông Tấn, làm tới chức Thượng thư Bốc xạ. Lúc bấy giờ, Đại tướng quân là Vương Đôn rất sợ Chu, mỗi lần nhìn thấy Chu là lập tức căng thẳng, lo lắng mà hễ lo lắng là mồ hôi lại toát ra như tắm. Vì thế, mỗi khi Vương Đôn gặp Chu Tín thì bất kể mùa đông hay mùa hè đều phải dùng quạt quạt liên tục để mồ hôi không toát ra làm ướt áo.
Theo những ghi chép của sử liệu, trí thức thời Ngụy Tấn rất thích rượu và thuốc phiện. Bất cứ loại thuốc phiện nào họ cũng có thể hút. Rượu thì đương nhiên không phải nói. Uống rượu như điên, quý rượu như mạng sống dường như đã trở thành phong khí của cả triều đại này.
Điều đáng nói là, dưới sự kết hợp giữa rượu và thuốc phiện, các nhân sĩ trí thức, những vương công quý tộc đã làm ra không ít chuyện mà ngay cả chúng ta, những người sống ở thế kỷ 21 cũng khó có thể tưởng tượng được. Trong lịch sử Trung Quốc có lẽ không có triều đại nào mà các nhân sĩ thuộc tầng lớp thượng lưu của xã hội có lối sống gần với phong trào hippy của Tây phương như vậy.
Sử chép, một danh sĩ thời Đông Tấn tên là Vương Thẩm xuất thân trong một gia đình quý tộc hiển hách, làm tới chức Thích sử Kinh Châu. Tuy nhiên, ông quan đứng đầu một châu này lại có những hành động hoang đường tới mức không ai có thể tưởng tượng được.
Lần đó, nhà cha vợ của Vương Thẩm có người thân qua đời, Vương cùng một số người bạn của mình tới viếng. Trong lúc, người nhà vợ đang khóc lóc thảm thiết thương tiếc người đã khuất thì bỗng từ đâu chẳng biết, Vương Thẩm cùng mười mấy người bạn trần truồng như nhộng, tóc buông xõa, đạp cửa xông vào. Hơn mười mấy người cứ trần truồng như vây đi quanh quan tài người chết 3 vòng.
Đang lúc tang gia bối rối mà chàng rể quý hóa lại cầm đầu một nhóm trần truồng vào phá quấy, chẳng nói cũng có thể tưởng tượng ra người nhà ch vợ Vương Thẩm kinh ngạc tới mức nào.
Tuy nhiên, hành đồng trần truồng tới tham dự đám tang của Vương Thẩm có lẽ vẫn chưa là gì so với những việc Chu Tín đã làm. Chu vốn là một quan to trong triều đình Đông Tấn, làm tới chức Thượng thư Bốc xạ. Lúc bấy giờ, Đại tướng quân là Vương Đôn rất sợ Chu, mỗi lần nhìn thấy Chu là lập tức căng thẳng, lo lắng mà hễ lo lắng là mồ hôi lại toát ra như tắm. Vì thế, mỗi khi Vương Đôn gặp Chu Tín thì bất kể mùa đông hay mùa hè đều phải dùng quạt quạt liên tục để mồ hôi không toát ra làm ướt áo.
Ảnh minh họa
Sau này, Vương Đôn khởi binh chính biến đoạt được ngôi
báu, quyết định đem xử chết Chu Tín. Trước khi chết, Chu Tín lớn tiếng
mắng Vương Đôn: “Ông trời có mắt, hãy giết chết Vương Đôn đi!”. Bọn
người áp giải Chu dùng giáo cầm trên tay chọc thẳng vào miệng Chu, bắt
Chu phải im miệng. Máu từ miệng Chu chảy ra ròng ròng, tuy nhiên, sắc
mặt Chu vẫn không thay đổi. Có thể nói, Chu dũng cảm, gan dạ hơn hẳn
người thường.
Các quan trong triều nể Kỷ Thiềm, chỉ xem múa hát rồi khen ngợi vài câu xã giao gọi là. Tuy nhiên, Chu Tín thì không kiềm chế được ham muốn của mình. Ngay trước mặt văn võ bá quan, vị Thượng thư Bốc xạ, dưới một người mà trên vạn người này cới phăng quần áo, chạy ra đòi cưỡng bức sủng thiếp của Kỷ Thiềm.
Mọi người có mặt tại bữa tiệc ai nấy đều ngẩn ra một lúc mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tất cả phải chạy ra mỗi người một tay giữ chặt Chu xuống sàn nhà thì mọi chuyện mới yên ổn. Hành động bất chấp lễ nghĩa, đạo đức của Chu Tín nếu như không phải là do tác động của thuốc phiện và rượu thì khó mà xuất hiện ở một người bình thường chứ đừng nói gì tới một vị quan đầu triều.
Tới những bức tiệc sex điên loạn
Sự thịnh hành của rượu và thuốc phiện trong xã hội nhà Tấn không chỉ dẫn đến những câu chuyện quái đản như của Vương Thẩm hay Chu Tín mà còn là khởi nguồn của những tập tục vô cùng dị hợm. Sử sách chép rằng, vào thời Tây Tấn, rất nhiều con em quý tộc, danh sĩ trí thức thường xuyên tổ chức các bữa tiệc sex. Tại đó, họ cởi bỏ hết quần áo, trần truồng uống rượu và sau đó bắt đầu quan hệ với những tì thiếp của mình để cho người khác xem.
Nhiều người cho rằng, thực tế, những bữa tiệc sex này không phải tự nhiên mà sinh ra. Theo những tài liệu còn ghi lại thì người thời Tấn khá suồng sã trong các mối quan hệ, chuyện nam nữ thọ thọ bất thân cũng không được coi trọng. Khi hai người bạn gặp nhau, họ không hàn huyên hay dùng những lời hoa mỹ để chào hỏi nhau, ngược lại chào nhau bằng những lời rất tục, chẳng hạn như: “Thằng chó này tới rồi đấy à!”. Nếu như ai không chào nhau theo cách thân mật như vậy sẽ bị cho là cổ hủ, sẽ chẳng còn ai chơi với anh ta nữa.
Những người này cũng chẳng coi trọng chuyện khác biệt nam nữ. Nhiều người sẵn sàng chạy vào phòng trong, thoải mái ngắm nghía thê thiếp của người khác. Nhiều khi miệng đang còn nhồm nhoàm thức ăn vẫn sẵn sàng bình luận về vóc dáng hay khuôn mặt thê thiếp của người khác. Với họ, chẳng hề có cái mà ngày nay chúng ta gọi là tôn trọng phụ nữ.
Nhiều người phụ nữ thời đó cũng ngại nên mỗi khi nhà có khách lại tìm cách lẩn vào đâu đó. Tuy nhiên, những người này vẫn ngang nhiên đi tìm, nếu phát hiện sẽ lôi ra ngoài để nhìn ngắm, bình phẩm.
Chủ nhân trong các trường hợp này đương nhiên cũng khó chịu, tuy nhiên, tập tục thời đó là vậy. Nếu như có ngăn cản các vị khách vào phòng trong ngắm vợ mình thì lại mang tiếng là sống nhỏ mọn. Trong xã hội thoải mái như vậy thì việc tổ chức các bữa tiệc sex của con cháu các quý tộc đương thời cũng chỉ là chuyện thường.
Chuyện kể rằng, một lần Vương Nhung đi thăm con gái và con rể. Tuy nhiên, do tuổi đã cao, ngủ ít nên Vương Nhung tới nhà con rể quá sớm. Lúc đó, hai vợ chồng con gái và con rể vẫn còn đang ngủ nhưng Vương Nhung không hề đợi mà xông thẳng vào phòng ngủ của con gái rồi đứng ngay ở đầu giường. Con gái và con rể thấy cha đến cũng chẳng vội vàng gì, rất bình tĩnh xuống giường đón tiếp.
Trong tình huống như thế này, với người hiện đại, dù quan niệm thông thoáng tới thế nào cũng sẽ cảm thấy khó xử. vậy mà, con gái và con rể Vương Nhung coi đó như chuyện thường. Điều này đủ cho thấy thời bấy giờ, người ta sống thân mật tới mức nào.
Nhiều người cho rằng những bữa tiệc sex này là một cách giải phóng tình dục thời cổ đại. Tuy nhiên, thực tế, những bữa tiệc sex này hoàn toàn khác với khái niệm giải phóng tình dục. Trong những bữa tiệc mà người ta lôi vợ mình ra để hành sự ngay trước mặt đám đông thì liệu người phụ nữ có đồng ý không?
Tuy nhiên, những người đàn ông vốn có trong tay chức quyền, là con cháu quý tộc vốn không quan tâm tới ý muốn của những người phụ nữ. Với họ, những người phụ nữ này thuộc về sở hữu của họ và họ có thể làm bất cứ điều gì để thỏa mãn mình mà không cần quan tâm tới ý muốn của đối phương. Trong tình thế đó, những bữa tiệc sex thời cổ đại này thực chất chỉ là một sự lăng nhục phụ nữ mà thôi.
BTV
Giới chức Trung Quốc vung tiền ăn chơi thác loạn
Thứ tư, 05/06/2013 | 07:20 GMT+7
Với cánh cửa thông tin ngày càng rộng mở, người dân Trung Quốc
thấy rõ hơn lối sống buông thả của nhiều quan chức: Vung vít của công, ăn uống
vô độ, vui chơi sa đọa, bao “chân dài”, săn gái trinh, giết nhân tình…
Mới đây, báo Hoa Thương Buổi sáng loan tin một nhà hàng tại
TP Yên Sơn, tỉnh Liêu Ninh - Trung Quốc (TQ) vừa quảng cáo bữa “tiệc nhân thể”
với giá 4.600 nhân dân tệ (gần 16 triệu đồng). Thật ra, từ năm 2006, món “body
sushi” - bày thức ăn trên cơ thể người đẹp khỏa thân - đã được “nhập” từ Nhật về
TP Côn Minh, tỉnh Vân Nam. Bị dư luận TQ chỉ trích dữ dội nên “món” này không
được thịnh hành, chỉ mới công khai quảng bá và xuất hiện gần đây.
Mốt ăn quái đản
Cuối tháng 8-2012, báo chí Nhật Bản đăng bài viết và hình ảnh
một số cán bộ lãnh đạo cấp cao của Ngân hàng Công Thương TQ đến Tokyo thưởng thức
món “body sushi”. Thông tin này đã làm chấn động cộng đồng cư dân mạng TQ. Họ
bàn tán xôn xao về giá cả đắt đỏ của nó (có khi lên tới hàng chục ngàn nhân dân
tệ), rằng trái với mỹ tục Trung Hoa và nhất là quan chức không thể dùng tiền
công phung phí cho bữa tiệc quái đản kiểu này.
Món “body sushi”của một nhà hàng tại Yên Sơn, tỉnh Liêu Ninh
- Trung Quốc
|
Theo điều tra của báo Thiên Sơn Buổi chiều, khi phóng viên
liên hệ với nhà hàng có món “tiệc nhân thể” ở TP Yên Sơn thì được biết chỉ cần
đặt trước 2 giờ là có. Nhân viên phụ trách nhà hàng cho hay trước khi lên
“món”, người đẹp cần phải “tịnh thân” 90 phút, theo trình tự: Cạo sạch lông từ
nách trở xuống, dùng nước ấm ngâm toàn thân, dùng bọt biển và xà phòng không
mùi chà xát khắp người. Tiếp đó, người đẹp lại ngâm cơ thể trong nước ấm, dùng
xơ mướp mềm chà toàn thân, sau cùng ngâm vào nước đá để tránh ra mồ hôi khi lên
“món”.
Người đẹp được tuyển chọn tại nhà hàng này phải từ vùng khác
đến TP Yên Sơn. Thời gian một bữa “tiệc nhân thể” khoảng 80 phút với lượng thực
khách không quá 6 người, món ăn chủ yếu theo kiểu Nhật như cá sống, sushi. Thực
khách của những bữa tiệc tốn kém này đa phần là quan chức và giới “đại gia” địa
phương. Để bảo đảm sự kín đáo, nhà hàng tùy lúc có thể chọn địa điểm khác.
Quỳ lạy xin dân tha thứ
Chiều tối 19-4 vừa qua, một cảnh tượng chưa từng thấy đã diễn
ra tại trung tâm chiêu đãi của Ủy ban Quản lý KCN Tân Giang, TP Thái Châu, tỉnh
Giang Tô - TQ: Giữa đám đông hàng ngàn người vây quanh, một người đàn ông quỳ lạy
khóc lóc, tay cầm loa, miệng van xin dân chúng tha thứ. Người đàn ông ấy là
Trương Ái Hoa, 45 tuổi, Chủ nhiệm Ủy ban Quản lý Khu Phát triển kinh tế TP Thái
Châu kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Quản lý KCN Tân Giang.
Ăn uống “quá hớp”, Trương Ái Hoa quỳ lạy xin dân chúng tha lỗi
|
Những hình ảnh “độc đáo” của chủ nhiệm Trương lập tức được
phát tán trên nhiều trang mạng với tốc độ chóng mặt, các báo lớn ở TQ đều đăng
tải. Đài truyền hình địa phương cũng lên tiếng ngay trong đêm.
Theo báo chí TQ, chiều hôm đó, người dân địa phương phát hiện
hàng chục chiếc xe sang trọng chạy vào trung tâm chiêu đãi tại KCN Tân Giang.
Tình trạng “5 ngày 1 đại yến, 3 ngày 1 tiểu yến” của các quan chức vốn quá quen
thuộc với người dân nên họ ngày càng bức xúc. Một số người đã âm thầm trà trộn
lên tầng 1 của trung tâm chiêu đãi và dễ dàng chứng kiến các quan chức đang chè
chén sơn hào hải vị, món ăn, thức uống toàn loại cao cấp.
Tin tức được báo ra ngoài. Hàng ngàn người dân lập tức kéo đến
tụ tập trước trung tâm chiêu đãi để bày tỏ thái độ phản đối. Họ ùa lên tầng 1
yêu cầu nói chuyện với các quan chức đang dự tiệc, lực lượng bảo vệ và cảnh sát
không thể nào ngăn nổi. Khoảng 20 quan chức phải ngưng bữa tiệc thịnh soạn, ôm
mặt cúi đầu. Chủ tiệc là chủ nhiệm Trương đành phải quỳ lạy xin người dân tha
thứ.
Kết quả điều tra ban đầu của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật TP Thái
Châu cho biết chi phí bữa tiệc chỉ gần 8.500 tệ (khoảng 30 triệu đồng) nhưng
theo nhiều nguồn tin của báo chí, số tiền thực chi lớn hơn nhiều. Cuối tháng
4-2013, chính quyền TP Thái Châu đã họp báo công bố kết quả điều tra và quyết định
cách chức chủ nhiệm Trương Ái Hoa.
Nguồn : Người Lao Động
Nhận xét
Đăng nhận xét