Chuyển đến nội dung chính

ĐỊNH HƯỚNG ĐI ĐÂU? 35

-NÓI NHƯ CON "KÉT", LÀM NHƯ CON "KẸT"!
-QUAN "NỔ" = MỴ DÂN
-Định hướng như ... cứt mà đòi lên "Thiên Đường".  
-Rồi đây, lịch sử sẽ chỉ rõ công - tội!
-Không có KTNN sẽ không có CNXH! Nhưng KTNN phải hoạt động theo KTTT.
-Phí không khéo, sẽ làm cho "sưu cao thuế nặng", và như vậy, khác gì thời phong kiến!? 
-Như thế đã công bằng chưa? Định hướng XHCN là như thế à!?
-Khoảng cách giàu-nghèo càng tăng thì xã hội càng mang tính tư bản, càng xa rời tính XHCN!

 -------------------------------------- 
(ĐC sưu tầm trên NET)

Việt Nam: Chênh lệch giàu nghèo gấp gần 10 lần

Dân trí Tại Việt Nam, khoảng cách chênh lệch giàu nghèo tăng từ 9,2 lần (năm 2010) lên 9,4 lần (năm 2012). Đang có khoảng 1 triệu lao động dịch chuyển từ nhóm chính thức sang phi chính thức.

Trong 2 thập kỷ qua, Việt Nam đã giảm tỷ lệ hộ nghèo từ 58,1% xuống dưới 10%. Tuy nhiên, Việt Nam đang phải đối mặt với nhiều thách thức trong việc bảo đảm tính bền vững của các kết quả đã đạt được, nguy cơ tái nghèo còn cao, các vùng nghèo và sự chênh lệch giữa các vùng miền vẫn còn tồn tại dai dẳng. Đó là thông tin được đưa ra tại diễn đàn Giảm nghèo - Tầm nhìn tương lai do Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội (LĐ-TB-XH) vừa tổ chức nhằm hưởng ứng ngày Quốc tế chống đói nghèo và ngày Vì người nghèo của Việt Nam (17/10).
Tại diễn đàn, Bộ trưởng Bộ LĐ-TB-XH Phạm Thị Hải Chuyền cho biết, Việt Nam đang đứng trước những thách thức lớn khi tốc độ giảm nghèo chưa đồng đều. Hiện tỷ lệ nghèo giữa các vùng còn lớn, như vùng đồng bào dân tộc thiểu số nhiều nơi tỷ lệ nghèo vẫn còn trên 50%, cá biệt còn trên 60 - 70%. Trong đó, người dân tộc thiểu số chiếm tới 47% số hộ nghèo. Báo cáo của Bộ LĐ-TB-XH cũng cho thấy, Việt Nam vẫn đang đứng trước những thách thức lớn, tốc độ giảm nghèo không đồng đều, chưa bền vững. Cũng theo nghiên cứu gần đây, trong năm 2012, Việt Nam đã có khoảng 1 triệu lao động dịch chuyển từ nhóm chính thức sang nhóm phi chính thức. Những nhóm lao động này không tiếp cận được đầy đủ các dịch vụ an sinh xã hội và dịch vụ xã hội, do họ không có giấy đăng ký nơi thường trú. Cùng với đó, khoảng cách chênh lệch giàu nghèo tăng từ 9,2 lần (năm 2010) lên 9,4 lần (năm 2012)…
Khoảng cách gấp 10 lần giữa người giàu và nghèo tại Việt Nam.
Khoảng cách gấp 10 lần giữa người giàu và nghèo tại Việt Nam.
Các ý kiến tham gia tại diễn đàn đều nhất trí phải thúc đẩy sự tham gia của các cộng đồng bị ảnh hưởng vào việc giải quyết các thách thức trong giảm nghèo, khuyến khích người nghèo nói lên tiếng nói của mình, trao quyền để họ tự tìm ra cách thức giảm nghèo và lôi cuốn sự tham gia của người nghèo vào quá trình lập kế hoạch, giám sát để giảm nghèo bền vững.
Ghi nhận nỗ lực giảm nghèo của Việt Nam, thay mặt các cơ quan của Liên Hợp Quốc và cộng đồng quốc tế tại Việt Nam, bà Pratibha Mehta đánh giá cao việc Chính phủ ban hành Nghị quyết 80 giảm nghèo bền vững đến năm 2020. Bà nhắc lại cam kết, Liên Hợp Quốc tiếp tục hỗ trợ quá trình giảm nghèo của Việt Nam, nghiên cứu xóa bỏ các rào cản hạn chế từ các chính sách giảm nghèo hiện tại, giúp Việt Nam đẩy nhanh việc thực hiện các Mục tiêu Thiên niên kỷ.
Đại sứ Cộng hòa Ai-len Damien Cole cũng bày tỏ tin tưởng trong giai đoạn tới Việt Nam tiếp tục đạt được nhiều thành tựu giảm nghèo khi rà soát và điều chỉnh lại các chính sách, mục tiêu, phương thức vận hành giảm nghèo dành cho các khu vực có đông đồng bào các dân tộc thiểu số sinh sống.
Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền thông tin, để thực hiện mục tiêu giảm nghèo bền vững đến năm 2020, Chính phủ đưa ra các nhiệm vụ trọng tâm: Chương trình giảm nghèo sẽ khuyến khích, tăng cường tính tự chủ tự vươn lên của hộ nghèo, giảm chính sách bao cấp cho không, hỗ trợ hộ nghèo tiếp cận vốn vay ưu đãi phát triển sản xuất, học nghề, tạo việc làm… 
Phạm Thanh

Bất ngờ khoảng cách chênh lệch giàu nghèo trên đất Mỹ

Đăng Bởi -
chenh lech giau ngheo
Ảnh: CNN

Người giàu ngày càng giàu nhanh hơn, trong khi người nghèo thì ngày càng nghèo đi, đó là nguyên nhân làm cho khoảng cách chênh lệch giàu nghèo ở Mỹ trong nửa thập kỷ qua tăng gấp hơn 2 lần. 

Thành phố Atlanta vừa được vinh danh là thành phố có khoảng cách chênh lệch giàu nghèo lớn nhất nước Mỹ, theo một báo cáo mới của Viện Brookings.
Ở Atlanta, nhóm người giàu có thu nhập gấp 19,2 lần so với người nghèo, tương đương giữa 288.200 USD với 15.000 USD trong năm 2013. Trên toàn quốc, tỉ lệ này là 9,3 lần, còn đối với những thành phố lớn, tỉ lệ này đạt 11,6 lần.
Khoảng cách chênh lệch giàu nghèo luôn là một vấn đề ở những thành phố lớn và phát triển, bởi vì những người giàu thường có thu nhập cao hơn những người nghèo rất nhiều. Điều này sẽ tạo ra những bất bình đẳng không đáng có trong toàn xã hội, theo Brookings.
Ngoài ra, khoảng cách chênh lệch giàu nghèo lớn cũng xảy ra ở thành phố San Francisco với tỉ lệ là 17,1 lần, Boston (15 lần), Miami (với tỷ lệ 14,8 lần).
Ngược lại, Virginia Beach được coi là khu vực có khoảng cách chênh lệch giàu nghèo thấp nhất, thu nhập của người giàu nơi đây chỉ gấp 6.2 lần người nghèo. 
Colorado Springs với khoảng cách 7,3 lần; Mesa, Arizona là 7,5 lần và Oklahoma City với 7,8 lần. Những thành phố này có khoảng cách chênh lệch khá thấp, nhìn chung, tỉ lệ giàu nghèo ở đây đã giảm rất nhiều so với năm 2007.
Khoảng cách chênh lệch về thu nhập giữa nhóm người giàu và nhóm người nghèo sẽ còn tiếp tục mở rộng bởi vì sự hồi phục về kinh tế sẽ mang về nhiều lợi ích cho những người giàu hơn là những người nghèo.
Hầu hết thu nhập của các hộ gia đình trung lưu ở Mỹ đều giảm trong các thập kỷ gần đây. Thu nhập của các hộ gia đình trung bình ở Mỹ năm 1983 vào khoảng 73.000 USD/năm, đến năm 2010 con số này chỉ còn 57.000 USD.
Trong khi đó, thu nhập của thiểu số những người giàu nhất trong cùng thời kỳ này đã tăng từ 9,6 triệu USD lên 16,4 triệu USD.
Sự gia tăng cách biệt này chủ yếu là do giá trị cổ phiếu trên thị trường chứng khoán tăng cộng với sự gia tăng tỷ lệ thất nghiệp và sự đổ vỡ của thị trường nhà đất.
Hậu quả của cuộc đại khủng hoảng 2007-2009 cũng là nguyên nhân làm gia tăng sự chênh lệch này. Thu nhập của 1% hộ gia đình giàu có đã giảm 15,6% trong khi thu nhập của người trung lưu lại giảm tới 47,1%.
Báo cáo của Viện Brookings được thực hiện dựa trên kết quả khảo sát giá trị cổ phiếu, tiền gửi ngân hàng, giá trị bất động sản, lương hưu, tiền thế chấp nhà, vay ngân hàng... của các hộ gia đình.
Tuyết Nhung (Theo CNN)

Chênh lệch giàu - nghèo: Những con số & giải pháp

Cùng với sự phát triển kinh tế, xã hội, đời sống của nhân dân trong tỉnh từng bước được cải thiện. Tuy nhiên, thu nhập và mức sống của nhân dân còn có sự chênh lệch, đặc biệt là khoảng cách giữa người giàu và người nghèo, giữa nông thôn và thành thị ngày càng bị đẩy xa hơn. Điều này thể hiện qua việc so sánh số liệu thống kê thu nhập của nhân dân trên địa bàn tỉnh.
THỰC TRẠNG PHÂN HÓA GIÀU, NGHÈO
Trong những năm qua, thực hiện chính sách đổi mới, được sự đồng thuận của các tầng lớp nhân dân, tình hình kinh tế - xã hội Tiền Giang đã đạt được những thành tựu to lớn: Tăng trưởng kinh tế ngày càng cao hơn (tăng 10% so với năm 2009), đời sống nhân dân từng bước được cải thiện, tỷ lệ hộ nghèo ngày càng giảm (năm 2006 là 14,7%, đến năm 2010 theo chuẩn cũ là 6,4% và theo chuẩn mới là 10,96%)…
Tuy nhiên, kết quả tăng trưởng chưa thật sự bền vững, chưa tương xứng với tiềm năng của tỉnh, đời sống của một bộ phận nhân dân vẫn còn nhiều khó khăn, nhất là ở vùng sâu, vùng xa tỷ lệ hộ nghèo chiếm tỷ lệ khá cao.
Vần đổi công góp phẩn cải thiện đời sống nông dân. Ảnh: H.NGA
Vần đổi công góp phẩn cải thiện đời sống nông dân. Ảnh: H.NGA
Theo kết quả điều tra mức sống dân cư các năm 2006, 2008 và 2010 trong phạm vi hộ gia đình, thu nhập bình quân hộ tăng rất nhanh, từ 28,8 triệu đồng/hộ vào năm 2006, đến năm 2010 đã tăng gấp 2,1 lần và đến năm 2011 tăng gấp 2,5 lần.
Tương tự, đối với khu vực thành thị và nông thôn cũng tăng khá nhanh so với năm 2006. Ở khu vực thành thị, thu nhập bình quân năm 2010 đạt 94,9 triệu đồng/hộ, tăng gấp 2,6 lần; khu vực nông thôn đạt 55,3 triệu đồng/hộ, tăng gấp 2 lần so với năm 2006.
Mức độ phân hóa giàu, nghèo thể hiện qua thu nhập cá nhân. Năm 2010, thu nhập bình quân đầu người đạt 1,3 triệu đồng/tháng, tăng 2,1 lần so với năm 2006, tăng bình quân 22%/năm trong giai đoạn 2006 - 2010. Trong đó, ở khu vực thành thị, thu nhập bình quân năm 2010 đạt 1,9 triệu đồng/người/tháng; trong khi đó thu nhập của khu vực nông thôn chỉ đạt 1,2 triệu đồng/người/ tháng.
Mức độ phân hóa giàu, nghèo chia theo nhóm thu nhập. Nhóm 1 là nhóm có thu nhập thấp nhất và nhóm 5 là nhóm có thu nhập cao nhất. Mức thu nhập của 2 nhóm này có một khoảng cách quá xa và sự cách biệt này ngày càng rộng hơn.
Cụ thể, năm 2006, thu nhập bình quân của nhóm 1 đạt 213.000 đồng và tăng lên 432.000 đồng/người/tháng vào năm 2010 (tăng gấp 2 lần so với năm 2006). Trong khi đó, nhóm 5 từ 1,3 triệu đồng tăng lên gần 3 triệu đồng/người/tháng (tăng gấp 2,2 lần).
Qua đó cho thấy, nhóm 1 là nhóm luôn có mức thu nhập bình quân đầu người thấp nhất qua các năm và có tốc độ tăng thu nhập cũng thấp nhất, đã làm cho khoảng cách phân hóa giàu, nghèo trong cộng đồng dân cư mỗi ngày một xa hơn.
Cũng từ việc phân chia thu nhập bình quân đầu người/tháng theo 5 nhóm thu nhập đã cho ta thấy có khoảng 20% dân số thuộc nhóm hộ nghèo (vì năm 2006 chuẩn nghèo khu vực thành thị là 250 ngàn đồng/người/tháng, ở nông thôn là 200 ngàn đồng; năm 2010 chuẩn nghèo thành thị là 500 ngàn đồng/người/tháng, còn ở nông thôn 400 ngàn đồng/người/tháng).
Thông thường, khi thu nhập càng cao thì quỹ chi tiêu của các hộ gia đình càng tăng lên, người dân sẽ có điều kiện đầu tư nhiều hơn cho giáo dục, chăm sóc sức khỏe… cho các thành viên trong gia đình. Chi tiêu cho đời sống năm 2010 của nhóm hộ giàu nhất cao gấp 4,7 lần so với nhóm hộ nghèo nhất; khu vực thành thị gấp 2,4 lần so với khu vực nông thôn...
GIẢI PHÁP KÉO GẦN KHOẢNG CÁCH GIÀU, NGHÈO
Để thu hẹp dần khoảng cách về thu nhập và mức sống giữa các vùng, khu vực trong thời gian tới, cần tập trung làm tốt các công việc sau:
1. Phải có chính sách bảo hiểm nông nghiệp để tăng khả năng chống đỡ rủi ro cho nông dân. Vì hiện tại, các hộ càng nghèo càng phụ thuộc rất nhiều vào nông nghiệp, mà hiện nay ngành Nông nghiệp còn phải chịu khá nhiều rủi ro, đặc biệt là về thời tiết, giá cả về cây - con giống, phân bón… biến động mạnh, trong khi thu nhập từ nông nghiệp có dấu hiệu giảm, nên đòi hỏi nhà làm chính sách cần có biện pháp can thiệp ngay để tránh tình trạng bần cùng hóa một bộ phận nông dân.
2. Cần quan tâm hơn nữa việc mở rộng hoạt động dạy nghề cho người lao động, nhất là lao động nông thôn, lao động thất nghiệp, lao động thiếu việc làm, hỗ trợ cho vay để học nghề, tạo việc làm…
Đồng thời, cần phải xác định chính xác đối tượng cần đào tạo và cần phải đánh giá nghiêm túc chất lượng dạy nghề các năm qua... để chuẩn bị nguồn nhân lực cho sự phát triển của lĩnh vực phi nông nghiệp nói chung, ngành Công nghiệp nói riêng.
Đây cũng là một nhiệm vụ cấp bách, để làm sao tạo việc làm cho nông dân tại chính nông thôn với các dự án chế biến nông sản thực phẩm... Tránh để tình trạng lực lượng lao động chưa được đào tạo phải di cư ra khu vực thành thị tìm việc làm trong khi thiếu kiến thức, năng lực, dẫn đến không tìm được việc hoặc chỉ làm việc có tính chất mùa vụ.
Mặt khác, cần khuyến khích sự phát triển của các doanh nghiệp tư nhân ở nông thôn, coi đây là lực lượng chủ lực để đẩy mạnh quá trình phát triển nông thôn theo hướng dùng nhiều lao động trong giai đoạn tới.
3. Thực hiện đầy đủ, kịp thời các chính sách bảo đảm an sinh xã hội như hỗ trợ cho các gia đình chính sách, người dân vùng khó khăn, vùng bị thiên tai. Quan tâm phân loại hộ nghèo, xác định các nhóm đối tượng để ưu tiên hỗ trợ phát triển sản xuất, kinh doanh.
Đối với những gia đình không có tư liệu sản xuất, chưa có việc làm thì ưu tiên hỗ trợ để họ có công ăn việc làm, tạo thu nhập ổn định. Quan tâm giáo dục kiến thức làm ăn và vận động hộ nghèo thực hiện kế hoạch hóa gia đình… để sớm thoát nghèo bền vững.
4. Nâng cao chất lượng công tác quy hoạch phát triển vùng theo nguyên tắc xác định các hướng sản xuất - kinh doanh trên cơ sở lợi thế so sánh của vùng. Trên cơ sở đó, có các giải pháp, định hướng phát triển mang tính chiến lược nhằm tạo lập các vùng chuyên canh sản xuất hàng hóa lớn cho các vùng, địa phương.
Cần đặc biệt chú trọng đến việc định hướng cơ cấu sản phẩm ở các vùng có lợi thế đặc biệt như nuôi trồng thủy sản, chuyên lúa, rau màu, trái cây… Vì đây là giải pháp có liên quan trực tiếp đến việc nâng cao sức cạnh tranh của sản phẩm cũng như việc tạo ra sản phẩm có khả năng cạnh tranh trong và ngoài nước.
5. Đẩy mạnh phát triển hệ thống cơ sở hạ tầng nông thôn, trong đó đặc biệt chú trọng đến hệ thống giao thông nông thôn. Vì hiện nay, người nông dân phải trả chi phí rất cao để sản xuất và tiêu thụ sản phẩm do các điều kiện hạ tầng cơ sở yếu kém.
NGUYỄN THÀNH LONG
(Cục Thống kê Tiền Giang)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32