ĐỊNH HƯỚNG ĐI ĐÂU? 35

-NÓI NHƯ CON "KÉT", LÀM NHƯ CON "KẸT"!
-QUAN "NỔ" = MỴ DÂN
-Định hướng như ... cứt mà đòi lên "Thiên Đường".  
-Rồi đây, lịch sử sẽ chỉ rõ công - tội!
-Không có KTNN sẽ không có CNXH! Nhưng KTNN phải hoạt động theo KTTT.
-Phí không khéo, sẽ làm cho "sưu cao thuế nặng", và như vậy, khác gì thời phong kiến!? 
-"Tất cả vì tương lai con em chúng ta" là một khẩu hiệu lỗi thời, khẩu hiệu đúng phải là "Vì hạnh phúc hôm nay và tương lai".
 -------------------------------------- 
(ĐC sưu tầm trên NET)

Đầu tư 209 tỷ xây đoạn đường 1,5km trong 26 năm, 8 đời chủ tịch vẫn chưa xong

đoạn đường bắc sơn
Đường chưa xong, nhưng đất đã bán và nhà đã xây – (Ảnh: nongnghiep.vn)
Với tổng đầu tư khoảng 209 tỷ đồng, đoạn đường Bắc Sơn – Minh Cầu (TP Thái Nguyên) chỉ dài 1,5km, bắt đầu quy hoạch từ năm 1990, qua 8 đời bí thư, 8 đời chủ tịch tỉnh nhưng đến nay vẫn chưa hoàn thành.
Dự án nằm trong quy hoạch phát triển đô thị mới của thành phố Thái Nguyên. Đây là dự án do Nhà nước tiến hành thu hồi đất, giao lại cho doanh nghiệp đầu tư xây dựng hạ tầng giao thông, đô thị và dân cư.
Tháng 6/1990, UBND tỉnh Bắc Thái (nay là Thái Nguyên) đã phê duyệt quy hoạch đường Gia Bảy – Cứu Hoả và Phủ Liễn – Minh Cầu (nay là đường Bắc Sơn). Cho đến nay, việc quy hoạch đường Bắc Sơn vẫn hoàn toàn dựa trên cơ sở quy hoạch cũ, theo thông tin trên báo Kinh Doanh Net
Ngày 26/9/2007, UBND tỉnh Thái Nguyên ra Quyết định 1995/QĐ-UBND “phê duyệt quy hoạch chi tiết đường Bắc Sơn- Minh Cầu và khu dân cư mới phường Hoàng Văn Thụ”, lộ giới xây dựng từ 22m đến 27m. Diện tích thu hồi cho dự án là hơn 16ha. Tổng mức đầu tư 106 tỷ đồng.
Tới tháng 8/2008, UBND tỉnh Thái Nguyên lại ra Quyết định 1672 điều chỉnh quy hoạch dự án này theo hướng tăng diện tích thu hồi đất lên gần 20 ha; nâng tổng đầu tư dự án lên 209 tỷ đồng. Công ty Xây dựng và San nền Thái Nguyên làm chủ đầu tư.
Tuy nhiên, trong tổng số gần 20ha đất theo quyết định này thì chỉ có 39% dành cho xây dựng hạ tầng giao thông, còn 42% dành cho đất ở chia lô để bán đối ứng xây dựng hạ tầng.
Mặc dù dự án còn đang dở dang nhưng chủ đầu tư đã đem các lô đất đi bán kiếm lời. Việc làm này đã khiến nhiều người dân có đất bị thu hồi khiếu kiện kéo dài trong gần chục năm qua….
Nhiều người dân tỉnh Thái Nguyên không khỏi nghi ngờ về dự án mở đường chỉ là cái cớ, dự án không phải là dự án công ích mà có khả năng bị biến tướng thành dự án của doanh nghiệp tư nhân.


Từ năm 1990 đến nay, dự án 1,5km đường vẫn chưa hoàn thành. Nhiều người dân bị thu hồi đất khiếu kiện kéo dài. đoạn đường bắc sơn
Từ năm 1990 đến nay, dự án 1,5km đường vẫn chưa hoàn thành. Nhiều người dân bị thu hồi đất khiếu kiện kéo dài. (Ảnh: laodongthudo.vn)

Theo báo Nông Nghiệp, mỗi mét vuông đất nông nghiệp ở đây được đền bù tối đa 400.000 đồng, mỗi mét vuông đất thổ cư đền bù từ 2 – 4 triệu đồng nhưng sau khi phân thành từng lô, giá đất mặt đường Bắc Sơn – Minh Cầu được rao bán công khai trên mạng với giá trên 30 triệu đồng.
Ông Trần Đức Lợi – đại diện chủ đầu tư cho rằng: Hiện nay thiếu hụt hơn 100 lô tái định cư nên chưa thể giải tỏa mặt bằng, đây là lý do khiến dự án bị chậm tiến độ nhiều năm. Tuy nhiên, cách giải thích của ông Lợi không nhận sự đồng tình của người dân.
Từ Ân tổng hợp

Đầu tư công lãng phí hàng nghìn tỷ: Biết vô lý vì sao vẫn làm?

Hải Dương vừa được Chính phủ đồng ý xây khu hành chính tập trung với lý do trụ sở cũ của các ngành, sở trong tỉnh đều đã xuống cấp, xập xệ.  Trong ảnh: Trụ sở Cục Thuế Hải Dương. (Ảnh: kienthuc.net.vn)
Hải Dương vừa được Chính phủ đồng ý xây khu hành chính tập trung với lý do trụ sở cũ của các ngành, sở trong tỉnh đều đã xuống cấp, xập xệ. Trong ảnh: Trụ sở Cục Thuế Hải Dương. (Ảnh: kienthuc.net.vn)
Chỉ cần điểm qua những thông tin đã được công khai, có thể dễ dàng nhận ra hàng nghìn tỷ ngân sách đang được sử dụng sai mục đích, sai chức năng bởi những dự án mà không ai có thể lý giải được tính thiết yếu của nó. Tình trạng đầu tư công lãng phí từ lâu không còn là câu chuyện mới, thế nhưng nó vẫn luôn tiếp diễn hàng ngày, hàng giờ từ cấp trung ương tới địa phương.
Dự án Bảo tàng Lịch sử quốc gia hơn 11.000 tỷ đồng
Đây là dự án được Bộ Xây dựng đưa ra vào khoảng tháng 9/2012 và được Thủ tướng Chính phủ ký quyết định phê duyệt vào ngày 19/12/2006 – tính đến lúc này đã 11 năm trôi qua. Thế nhưng cho tới tận lúc này, dự án Bảo tàng Lịch sử quốc gia vẫn luôn là đề tài nóng.
Thậm chí ngay cả khi dự án này vẫn chưa khởi công thì các ý kiến phản đối vẫn không ngừng được đưa ra. Tính theo kế hoạch, thì dự án Bảo tàng Lịch sử Quốc gia đã bị trễ gần 3 năm tính từ thời điểm dự kiến khởi công tháng 11/2012.
Vậy, sự bất hợp lý của dự án này nằm ở đâu?
Tốn kém và lãng phí là ý kiến chung mà nhiều chuyên gia và người dân đưa ra. Tổng mức đầu tư dự án Bảo tàng Lịch sử quốc gia lên đến 11.277 tỷ đồng, chưa bao gồm chi phí dự án thành phần đầu tư xây dựng nội dung và hình thức trưng bày. Toà nhà chính rộng hơn 20.400 m2, chưa kể khu tưởng niệm danh nhân; khu trưng bày ngoài trời trưng bày những hiện vật lớn; tái tạo không gian lịch sử; không gian văn hóa, kiến trúc đặc sắc và hạng mục kỹ thuật phụ trợ, cây xanh và cảnh quan…


Phối cảnh Bảo tàng Lịch sử quốc gia. (Nguồn: tapchikientrucvietnam)

Chúng ta đã có quá nhiều bảo tàng – là ý kiến mà TS Vũ Thế Long (nguyên cán bộ viện Khảo cổ học Việt Nam) trao đổi trên tờ Kiến Thức cho hay. “Có những bảo tàng đầu tư hàng nghìn tỷ đồng như Bảo tàng Hà Nội chẳng hạn, nhưng xây dựng xong rồi bỏ không, chẳng có hiện vật để mà trưng bày. Đó là sự tốn kém và rất lãng phí”, ông Long nói.
“Xây bảo tàng là để lưu giữ lại những hiện vật của lịch sử. Thế nhưng nên xây dựng như thế nào, vào thời điểm nào lại là chuyện khác. Giữa lúc kinh tế đang khó khăn như hiện nay mà lại triển khai dự án xây dựng bảo tàng theo tôi là không nên, còn nhiều việc khác cần làm hơn”, ông Long cho biết thêm.
GS Nguyễn Văn Huy (nguyên giám đốc Bảo tàng Dân tộc học) là ủy viên hội đồng tư vấn khoa học cho ban quản lý xây dựng Bảo tàng Lịch sử quốc gia. Tuy nhiên, chính ông cũng phải đặt ra câu hỏi, nếu xây mới bảo tàng này, thì hai bảo tàng cũ (Bảo tàng Lịch sử quốc gia do Bảo tàng Cách Mạng và Bảo tàng Lịch sử sáp nhập lại) sẽ dùng để làm gì?


GS. Nguyễn Văn Huy cho biết nhiều khoản kinh phí dự kiến trong bản đề án không cần lớn đến vậy. (Ảnh: thethaovanhoa.vn)

Nhà sử học Lê Văn Lan phát biểu trên Kiến Thức “không cần phải tốn kém đến hàng chục nghìn tỷ đồng như dự án xây dựng bảo tàng nói trên”, mà việc cần làm là làm sao cho không còn cảnh hàng nghìn thí sinh bị điểm “0” môn Lịch sử.
Trong khi đó, người đọc đưa ra nhiều ý kiến thực tế, như cần cải thiện chất lượng bệnh viện, trường học, đầu tư kinh tế hiệu quả thay vì khai thác tài nguyên thô như hiện tại, hay thậm chí là duy tu các di tích một cách đúng đắn thay vì lại xây cơ sở để trưng bày hiện vật.
“Các công trình phúc lợi công cộng phục vụ thiết thực người dân, nhất là các bệnh viện và trường học đang rất cần vốn, lẽ nào dự án Bảo tàng Lịch sử quốc gia cần hơn?”, ý kiến của bạn đọc Bùi Hiển.
“Với thực trạng kinh tế như hiện nay, có cần thiết phải xây không? Và hiệu quả nó mang lại có như bảo tàng Hà Nội không? Tiền xây dựng bảo tàng là tiền của chúng tôi, những công dân Việt Nam. Chúng tôi có quyền biết hiệu quả nó mang lại”, bạn đọc Nguyễn Xuân Bằng bình luận.
Ngoài ra, nhiều người tỏ ra hoài nghi về con số 11.277 tỷ dự kiến. Con số tài chính khi hoàn thành sẽ là bao nhiêu? Chất lượng công trình như thế nào? Tham nhũng, thất thoát sẽ được kiểm soát ra sao?…
Mặc dù đã trễ hạn khởi công dự kiến gần 3 năm, hiện vẫn chưa có bất cứ câu trả lời chính thức nào về dự án từ các Bộ liên quan. Thực tế, cho đến khi chưa có tuyên bố hủy dự án, thì mọi người vẫn chưa thể an tâm vì việc chính thức xây dựng có thể được nhà nước âm thầm thực hiện vào bất cứ lúc nào.
Hà Tĩnh: Văn Miếu gần 80 tỷ đồng – xây nhưng chưa biết thờ ai
Có tổng kinh phí dự tính tại thời điểm phê duyệt là 72 tỷ đồng, hiện công trình đã tiêu tốn hết 20 tỷ vốn đầu tư, thế nhưng cho đến nay địa phương đang … đi tìm thần linh để thờ.
Báo Dân Trí cho hay, công trình nằm trên cánh đồng Đông Lỗ, phường Thạch Linh (TP Hà Tĩnh), có tổng diện tích 1,67 ha. Một số hạng mục đầu tiên của công trình được triển khai vào giữa tháng 12/2014. Hạng mục then chốt của Văn Miếu là nhà đại bái, hiện tại mới được đổ móng trên diện tích đất 300 m2, dự kiến nhà chủ yếu được dựng bằng gỗ lim, kinh phí xây nhà ước tính khoảng 14 tỷ đồng.


GS. Nguyễn Văn Huy cho biết nhiều khoản kinh phí dự kiến trong bản đề án không cần lớn đến vậy. (Ảnh: thethaovanhoa.vn)
Sau khi chi dùng hết 20 tỷ vốn ban đầu, hiện công trường thi công Văn Miếu (Hà Tĩnh) đang trong cảnh hoang vắng để chờ xin thêm vốn đầu tư. (Ảnh: giadinhvn.vn)

Dự án này có tên là “Phục hồi và phát huy giá trị di tích Văn Miếu Hà Tĩnh” nhằm phục hồi lại quần thể Văn Miếu cũ – trên thực tế là phá bỏ và xây dựng mới toàn bộ.
Trưởng ban quản lý công trình xây dựng cơ bản TP Hà Tĩnh – ông Phạm Tiến Sinh cho biết, công trình được xây dựng từ ngân sách tỉnh và kêu gọi đóng góp xã hội hóa. Chưa rõ nguốn vốn xã hội hóa là từ các nguồn nào, và ngân sách tỉnh chi cho dự án đã cân đối với các khoản đầu tư cho công trình đường xá, trường học… của tỉnh hay chưa, song hiện 20 tỷ vốn ban đầu đã sử dụng hết. Hiện công trường đang phủ bạt… chờ đầu tư.
Ông Sinh cũng cho hay, công trình xây dựng nhằm phục vụ tín ngưỡng văn hóa cho nhân dân trong tỉnh, nhưng việc thờ ai thì… chưa có câu trả lời.
Vĩnh Phúc: 300 tỷ đồng tiền thuế xây Văn Miếu
Đây là công trình 100% tiền ngân sách của tỉnh, tức là lấy từ tiền đóng thuế của người dân. Tuy nhiên, ông Kim Văn Ngoan Quýnh, Phó giám đốc Sở VH-TT-DL Vĩnh Phúc cho rằng không cần lấy ý kiến người dân. Vì “dân có ai biết đâu mà lấy ý kiến”, ông Ngoan cho hay.
Đáng chú ý là công trình này được xây dựng từ năm 2011-6/2015, thời kỳ khủng hoảng kinh tế với nhiều công trình dân sinh, xã hội khác vẫn đang bị trì hoãn vì thiếu kinh phí.
Trên thực tế, đời sống người dân Vĩnh Phúc còn nhiều khó khăn. Tính riêng tại xã Phúc Yên, Phòng LĐ-TB&XH thị xã Phúc Yên cho hay, trong 6 tháng đầu năm 2015, đã chứng nhận thêm 506 hộ nghèo, và đề nghị công nhận 401 hộ là hộ cận nghèo – tức tổng cộng gần 1.000 hộ.
Trong khi tỉnh đầu tư 300 tỷ xây văn miếu không thiết thực với người dân thì tại Vĩnh Phúc, rất nhiều công trình xuống cấp trầm trọng lại không được quan tâm sửa chữa, có thể gây tai nạn bất kỳ lúc nào.
Ví dụ, cầu Trắng là cây cầu lưu thông chủ yếu của người dân xã Phú Xuân, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc có tuổi đời khoảng 30 năm, đang có nguy cơ sập bất cứ lúc nào  với hàng trăm lượt xe ôtô qua lại mỗi ngày.


Cầu Trắng được xây từ những năm 80 của thế kỷ trước hiện đã xuống cấp trầm trọng. (Ảnh: kinhtenongthon.com.vn)

Một bên thành cầu đã mất lan can, trọng tải cho phép là 5 -7 tấn, tuy nhiên đến hiện tại thì không ai biết sức chịu đựng thực sự của cây cầu này là bao nhiêu.
Tháng 4 trước đó, một bể bơi tự tạo tại tại thôn Cung Thượng (xã Bình Định, huyện Yên Lạc, Vĩnh Phúc) bất ngờ đổ sập tường khiến khoảng 20 em học sinh trường tiểu học Kim Ngọc gặp nạn. Vụ tai nạn khiến em T.V.T (đang học lớp 4 trường tiểu học Kim Ngọc) tử vong, nhiều em khác bị thương.
Nguyên nhân vụ việc được cho là do nền đất yếu (nền ao cũ) và do chất lượng thi công của thợ xây trong thôn. Tuy nhiên, nhìn sâu hơn, nếu kinh phí 300 tỷ tiền thuế nói trên được đầu tư để xây dựng những công trình công như cầu đường, bể bơi công cộng… đạt chất lượng thì sẽ không có vụ tai nạn đáng tiếc như đã xảy ra với em T.
Hà Nội: Huyện “vung tay” hơn 100 tỷ xây nhà hát
Nằm trong khu Trung tâm Văn hóa-Thể thao của huyện tại thị trấn Phùng, Nhà hát huyện Đan Phượng có diện tích sàn xây dựng lên tới hàng ngàn m2 (tổng diện tích sàn trên 7.000 m2, diện tích sử dụng đất hơn 10.500 m2) với nhiều thiết bị nhập khẩu đắt tiền. Tổng kinh phí đầu tư từ ngân sách dự kiến lên tới trên 117, 41 tỷ đồng.


Công trình Nhà hát Đan Phượng đang bị dừng do thiếu vốn. (Ảnh: vnexpress.net)

Đến đầu tháng 2 công trình đã cơ bản hoàn thiện phần xây lắp thô phía ngoài, nhưng đang bị dừng do “vi phạm quy định về đầu tư xây dựng cơ bản, sử dụng vốn ngân sách”, theo báo Tiền phong đưa tin.
Cụ thể, dự án do UBND huyện Đan Phượng làm chủ đầu tư bằng nguồn vốn ngân sách, nhưng huyện phê duyệt dự án ngay cả khi chưa có nguồn vốn bố trí, không thực hiện quy trình thẩm định vốn; phê duyệt dự toán công trình mà không thực hiện quy trình thẩm định giá thiết bị; dự án không cấp bách nhưng huyện đã cho phép nhà thầu ứng vốn thi công…
Khi được hỏi về nguồn vốn đầu tư xây dựng, ông Nguyễn Văn Đức – Phó Chủ tịch UBND huyện Đan Phượng cho biết, nguồn vốn dự án được triển khai bằng ngân sách huyện trích từ đấu giá đất và nguồn thu ngân sách. Và hiện tại, do trúng thời điểm thị trường bất động sản trầm lắng nên dự toán thu chưa chính xác, công trình không đảm bảo về vốn – ông Đức cho hay, theo Infornet.
Tuy nhiên, Đan Phượng chỉ là một huyện nhỏ và nghèo của Hà Nội, vị trí cách xa trung tâm thành phố, cơ sở dịch vụ không có. Do đó, câu hỏi về việc đổ hơn 100 tỷ để xây nhà hát, trong khi hoàn toàn chưa biết sẽ phục vụ cho những hoạt động nghệ thuật nào để thu vốn là gần như không có câu trả lời.
Cách nhà hát 117 tỷ không xa là nhà Văn hóa thôn 4 xã Trung Châu A – một căn nhà cấp 4 đang xuống cấp sau 24 năm tồn tại. Đây mới là địa điểm sinh hoạt chung của người dân trong thôn, thay vì nhà hát lớn với kinh phí tiền tỷ, mà không biết người dân nghèo khi nào mới có đủ tiền mua vé để vào xem, nếu như công trình này có thể đi vào hoạt động.
Vì sao biết vô lý vẫn duyệt, vẫn làm?
Việc đầu tư công với số vốn đầu tư hàng nghìn tỷ, trong đó, nhiều công trình được cho là vô lý, không cần thiết. Thế nhưng, những đề án tiền tỷ kể trên lại giải quyết được vấn đề lợi ích nhóm, lợi ích cá nhân, đồng thời khiến GDP địa phương, quốc gia tăng %.
Trên thực tế, trong vòng 10 năm, từ 2004-2014, bình quân nợ công trên đầu người Việt Nam tăng gấp 5 lần, và tổng nợ đã tăng gấp 5,75 lần (từ 19,3 tỷ USD tăng lên 111 tỷ USD).
Vốn đầu tư từ ngân sách nhà nước là tiền dân đóng thuế, ngay cả núp dưới hình thức vốn xã hội hóa cũng chỉ là một cách hợp lý hóa số tiền mà các tổ chức xã hội đóng góp. Do đó, người dân là đối tượng bị thiệt hại. Đây là thiệt hại kép, khi nguồn tiền công không được đầu tư vào các công trình xã hội, đầu tư kinh tế, chi vào quỹ bảo hiểm, tăng lương tối thiểu, trồng rừng tránh thiên tai… mà ngược lại, một phần rơi vào những túi không đáy, một phần nằm chết trong các công trình không có giá trị sử dụng. Thậm chí hơn thế, ngay từ bây giờ, số nợ vô hình trên đầu mỗi người đang đang lớn lên từng ngày, vì con số nợ công vẫn đang tiếp tục tăng lên do tình trạng tham nhũng, đầu tư công lãng phí… như trên.
Phan A tổng hợp

Dự án chồng dự án: Nguy cơ 14 triệu USD thành phế liệu

Việc thực hiện dự án chồng dự án này khiến nguy cơ 14 triệu đô la cho dự án điện mặt trời thành phế liệu. (Ảnh: minh họa)
Việc thực hiện dự án chồng dự án này khiến nguy cơ 14 triệu đô la cho dự án điện mặt trời thành phế liệu. (Ảnh: minh họa)
Các huyện miền núi tỉnh Quảng Bình luôn phải sống trong tăm tối vì chưa có điện, điều mong ước của người dân nơi dây là có được điện thắp sáng. Thế nhưng việc thực diện dự án chồng lên dự án khiến cho 14 triệu đô la tài trợ từ vốn ODA của Hàn Quốc có nguy cơ thành phế liệu.
Câu chuyện thầy cô giáo dùng đèn pin soạn giáo án
Mặc dù Việt Nam đã xuất khẩu được điện, nhưng thật là nghịch lý khi mà nhiều nơi các thầy cô giáo phải dùng đèn pin soạn giáo án.
Tại xã miền núi Tân Trạch và Thượng Trạch, thuộc huyện Bố Trạch (Quảng Bình), để đưa được chữ đến cho trẻ em nơi đây, các thầy cô giáo phải dùng đèn pin soạn giáo án. Cuộc sống người dân sống trong cảnh tăm tối, không tiếp xúc được với ánh sáng văn minh bên ngoài.
Chỉ có 5, 6 hộ nơi đây có để tiền để mua bình ắc quy hay đèn dầu để thắp sáng, còn lại cứ tối đến người dân phải dùng củi để đốt sáng.
Cô Trần Thị Kim Triều, Hiệu trưởng Trường Mầm non Tân – Thượng Trạch chia sẻ với báo Đời Sống Pháp Luật rằng: Trước mỗi ngày đứng lớp, các cô giáo phải dậy rất sớm đi bộ xuống suối gánh nước lên trường để sinh hoạt. Sau đó, họ mới mở cửa đón các cháu tới trường. ‘Không có điện dẫn theo đó là rất nhiều hệ lụy khác, đơn cử như nguồn nước lấy từ khe suối lên, có rất nhiều hàm lượng vôi trong nước, lại không xử lý (lọc) sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, dễ mắc các bệnh liên quan đến thận, da liễu, thậm chí là phụ khoa’.
Cuộc sống nghèo khổ, tăm tối, người dân nơi đây chỉ ước mong có điện để cuộc sống bớt cơ cực.
Dự án điện mặt trời
Ngày 26/11/2011, UBND tỉnh đã phê duyệt dự án đầu tư tại Quyết định số 3079/QĐ-UBND với tổng mức đầu tư 13,783 triệu USD. Đây là dự án cung cấp điện bằng năng lượng mặt trời sử dụng từ vốn ưu đãi ODA của Hàn Quốc.
Đây được xem là dự án năng lượng điện mặt trời lớn nhất từ trước đến nay ở Việt Nam, đi qua địa bàn 8 xã của 4 huyện
Đến năm 2012, sau khi tiến hành chấm thầu xong, nhưng truyền thông báo chí đã phát hiện các sai phạm trong quá trình đấu thầu, nên UBND Tỉnh phải dừng dự án để đấu thầu lại, khiến dự án bị chậm một năm so với kế hoạch.
Kết quả đấu thầu lần hai giảm được 2 triệu USD so với lần đấu thầu trước, thế nhưng không một ai bị kiểm điểm hay quy trách nhiệm, giám đốc dự án về hưu và được xem như là “hạ cánh an toàn”.
Sau khi đấu thầu lại, ngày 19/01/2015 Ban Quản lý dự án đã ký hợp đồng với nhà thầu triển khai thực hiện dự án này.
Dự án điện lưới quốc gia
Theo ông Nguyễn Hữu Hoài, Chủ tịch tỉnh Quảng Bình thì dự án điện sử dụng bằng pin mặt trời này chỉ đủ điện cho sinh hoạt gia đình, nhưng không đủ điện cho sản xuất. Trước tình hình phát triển kinh tế xã hội, rất nhiều dự án nông nghiệp, tiểu thủ công nghiệp nên nhu cầu điện cho sản xuất sẽ tăng.
Từ đó UBND tỉnh Quảng Bình đã ra văn bản gửi Thủ Tướng cùng các Bộ liên quan xin được cấp điện theo chương trình cấp điện nông thôn và đã được đồng ý.
Ngày 16/10/2014 UBND tỉnh Quảng Bình đã ra quyết định số 2908 về việc thực hiện Dự án đầu tư xây dựng công trình cấp điện nông thôn từ lưới điện quốc gia tỉnh Quảng Bình, với chi phí đầu tư là 368 tỷ đồng lấy từ ngân sách Trung ương.
Xem lại các trình đấu thầu dự án điện lưới, các chuyên gia cũng phát hiện những bất thường: Đó là chủ đầu tư đã chia nhỏ gói thầu để chỉ định thầu mà không đấu thầu, khiến cho các nhà thầu có năng lực thực hiện dự án không được tham gia.
Ông Nguyễn Hữu Hoài đã vội vã ký phê duyệt Dự án điện lưới mà không có báo cáo tác động môi trường, trong khi có một tuyến đường dây đi qua vùng rừng đặc dụng và Di sản thiên nhiên thế giới Phong Nha – Kẻ Bàng, điều này đã vi phạm Nghị định số 29.
Chính vì không có báo cáo môi trường này mà việc kéo điện lưới đã qua khu Phong nha – Kẻ bàng sẽ vi phạm Hiệp ước năm 1972 về bảo vệ Di sản thiên nhiên thế giới của UNESCO.
Dự án chồng dự án
Vậy là tỉnh Quảng Bình đã thực hiện hai dự án về điện: Đó là dự án điện mặt trời và dự án điện lưới quốc gia. Nhưng ông Hoài khẳng định rằng dù thực hiện cùng lúc 2 dự án này nhưng không gây chồng chéo lên nhau, do dự án điện mặt trời phục vụ sinh hoạt gia đình; còn dự án điện lưới quốc gia chỉ tập trung cho các dự án sản xuất.
Thế nhưng các chuyên gia lại nhận định rằng hai dự án này thực tế vẫn chồng lên nhau, do mạng lưới điện vẫn đi qua các nơi đã có điện mặt trời, nhưng chỉ để phụ vụ sản xuất mà không phục vụ sinh hoạt gia đình, điều này gây lãng phí.
Việc thực hiện dự án chồng dự án này khiến nguy cơ 14 triệu đô la cho dự án điện mặt trời thành phế liệu. Một chuyên gia trong ngành điện xin được giấu tên cho báo Tiền Phong biết: Theo quyết định phê duyệt 2908 của UBND tỉnh, thì cả hai dự án điện mặt trời và điện lưới ở hai xã Tân Trạch, Thượng Trạch sẽ về đích cùng lúc là cuối năm 2015, thậm chí điện lưới sẽ về đích trước. Toàn bộ thiết bị điện mặt trời ở hai xã này, chiếm gần 50% vốn của dự án, khoảng 7 triệu USD rất có thể sẽ không có được một ngày phát điện phục vụ người dân mà phải bỏ vào kho làm vật tư thay thế. Số còn lại sẽ được tháo dỡ vào năm 2020 khi giai đoạn hai của dự án điện lưới hoàn tất. Với hệ thống điện lưới gần như phủ kín địa bàn Quảng Bình, còn được mấy nơi sử dụng điện mặt trời? Với tuổi thọ 20 năm đối với pin mặt trời, mấy trăm năm sau mới thay thế hết số thiết bị được tháo dỡ ra, và đương nhiên đống thiết bị giá 14 triệu USD sẽ thành phế liệu.
Cũng theo vị này, đáng ra Quảng Bình phải báo cáo ngay với Bộ Công thương và Chính phủ về việc Dự án chồng dự án để có phương án giải quyết. Hoặc, cắt phần vốn của điện lưới chồng lên điện mặt trời, hoặc dừng dự án điện mặt trời hay chuyển cho địa phương khác để tránh lãng phí. Để duy trì Ban quản lý Dự án cung cấp điện bằng năng lượng mặt trời, riêng tiền lương phải chi 1,3 tỷ đồng/năm.
Ngọn Hải Đăng

Nông dân còn rất nghèo, có cần phải có Tháp truyền hình cao nhất thế giới?

Tháp Tokyo Skytree hiện là tháp truyền hình cao nhất thế giới với 634 m (Ảnh: nld.com.vn)
Tháp Tokyo Skytree hiện là tháp truyền hình cao nhất thế giới với 634 m (Ảnh: nld.com.vn)
Theo tin từ cổng thông tin Chính phủ, ngày 3/3, Văn phòng Chính phủ đã có thông báo kết luận của Thủ tướng tại cuộc họp cho ý kiến về chủ trương nghiên cứu hợp tác đầu tư Dự án Tháp Truyền hình Việt Nam.
Văn bản trên nêu rõ, Tháp Truyền hình Việt Nam có vai trò quan trọng trong quy hoạch phát triển của Thủ đô Hà Nội, thực hiện từ nguồn kinh phí xã hội hóa và được áp dụng chính sách ưu đãi cao nhất theo quy định của pháp luật.
Đài Truyền hình Việt Nam chỉ đạo đơn vị tư vấn dự án khẩn trương xây dựng dự án tiền khả thi, trong đó cần làm rõ phương án huy động vốn, thời gian thu hồi vốn, hiệu quả của dự án và những nội dung liên quan khác.
Thủ tướng đồng ý cho Đài Truyền hình Việt Nam phối hợp với Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) lập công ty cổ phần để tham gia đầu tư Dự án Tháp Truyền hình Việt Nam, sau khi đã làm rõ hiệu quả của dự án. Đài Truyền hình Việt Nam lựa chọn thêm đối tác là doanh nghiệp tư nhân có năng lực về tài chính và kinh doanh góp vốn tham gia công ty cổ phần để khai thác kinh doanh dịch vụ khi dự án đi vào hoạt động.
Dự kiến, Tháp Truyền hình Việt Nam sẽ được xây dựng trên khu đất diện tích hơn 14 ha tại khu trung tâm đô thị Tây Hồ Tây.
Dự án Tháp Truyền hình có tầm cỡ quốc tế và thuộc vào loại cao nhất trên thế giới, có tính chất đặc thù, vì thế, trong quá trình chuẩn bị cũng như thực hiện đầu tư cần có cơ chế đặc biệt do Thủ tướng Chính phủ quyết định về vốn đầu tư, hình thức giao đất và phương thức chọn nhà thầu nhằm đạt được hiệu quả tối ưu của dự án.
Trước đó, tháng 8-2014, tại thủ đô Tokyo (Nhật Bản), đại diện VTV đã ký hợp đồng chọn nhà thầu tư vấn thiết kế – Công ty Nikken Sekkei của Nhật Bản làm đơn vị thực hiện gói thầu “Lập dự án đầu tư” xây dựng Tháp Truyền hình Việt Nam. Theo nội dung bản thỏa thuận, VTV chọn Công ty Nikken Sekkei của Nhật Bản làm đơn vị thực hiện gói thầu “Lập dự án đầu tư” xây dựng Tháp Truyền hình Việt Nam.
Công ty Nikken Sekkei là một trong những công ty thiết kế xây dựng lớn nhất Nhật Bản với hầu hết công trình nổi tiếng nhất tại đất nước này, trong đó có việc thiết kế và giám sát Công trình xây dựng Tháp Tokyo Skytree cao 634 m. Kiến trúc sư trưởng của công ty, ông Shigeru Yoshino bày tỏ mong muốn xây dựng tại Hà Nội một công trình kiến thúc có tầm cỡ tương đương Tháp Tokyo Skytree, đồng thời làm nổi bật các nét văn hóa Việt Nam.
Được biết, hiện tháp truyền hình cao nhất thế giới là Tháp Tokyo Skytree tọa lạc ở phía đông thủ đô Tokyo (Nhật Bản) đã chính thức mở cửa đón khách tham quan từ tháng 5- 2012. Tháp Tokyo Skytree được khởi công xây dựng từ tháng 7-2008, với tổng vống đầu tư khoảng 65 tỉ yên Nhật (806 triệu USD) và hoàn thành vào cuối tháng 2-2012.
Với chiều cao 634m, Tháp Tokyo Skytree đã được sách kỷ lục Guinness thế giới công nhận là tòa tháp cao nhất hiện nay, cao hơn 34 m so với Tháp Canton ở Quảng Châu (Trung Quốc) cao 600 m. Một trong những mục đích chính của Tháp Tokyo Skytree là tòa tháp truyền hình và đài phát thanh phát sóng. Tháp phát sóng hiện tại ở Tokyo – Tháp Tokyo cao 333m không còn đủ cao để hoàn thành kỹ thuật số phủ sóng phát thanh truyền hình mặt đất bởi vì nó được bao quanh bởi nhiều tòa nhà cao tầng.Bên cạnh đó, Nhật Bản là một cường quốc với nền kinh tế thứ 3 trên thế giới, GDP hàng năm hơn 5.200 tỷ, gấp 28 lần GDP Việt Nam, thì việc họ xây Tháp Tokyo Skytree đã được sách kỷ lục Guinness thế giới công nhận là tòa tháp cao nhất hiện nay là một chuyện bình thường.
Còn với một nước như Việt Nam, với GDP bình quân đầu người thuộc diện thấp trên thế giới cũng định xây tháp cao nhất thế giới thì lại là chuyện không bình thường. Cho dù có một phần vốn xã hội hóa đi nữa cũng là chuyện chạy đua theo trào lưu xây trụ sở hoành tráng. Đây là thực sự là một quan ngại trong khi dư nợ công của Việt Nam đang ngày một tăng cao, đến nay, bình quân nợ công 1.224 USD/người (mời xem bài Phần 1 Nhức nhối vấn đề nợ công và bài Đầu tư công lãng phí, trụ sở nhiều tỉnh to như cung điện).
Rút kinh nghiệm từ việc Dự án tòa tháp PVN Tower cao nhất Việt Nam bị cắt ngọn, đổi chủ, nên chăng Đài Truyền hình Việt Nam cần phải xem xét cẩn trọng trước khi đầu tư.
Thành Tâm

Tượng đài hoành tráng nằm cạnh cuộc sống cơ cực của người dân

Chủ tịch Hội đồng dân tộc Ksor Phước từng phát biểu tại cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội chiều 19/9/2014 rằng: "Nhiều tỉnh xây trụ sở đẹp lộng lẫy khang trang, rất phản cảm. Trong khi dân còn nghèo, nước còn nghèo thì xây trụ sở lộng lẫy như cung điện để làm gì?!" (Ảnh: danang.gov)
Chủ tịch Hội đồng dân tộc Ksor Phước từng phát biểu tại cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội chiều 19/9/2014 rằng: "Nhiều tỉnh xây trụ sở đẹp lộng lẫy khang trang, rất phản cảm. Trong khi dân còn nghèo, nước còn nghèo thì xây trụ sở lộng lẫy như cung điện để làm gì?!" (Ảnh: danang.gov)
Tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng sau gần 7 năm thi công đã trở thành tượng đài lớn nhất Đông Nam Á với chi phí khổng lồ 411 tỷ đồng.
Dự án được xây dựng trên diện tích 15 ha ở núi Cấm xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam, khởi công từ tháng 7/2007 và dự kiến khánh thành vào ngày 24/3/2015.
Vốn đầu tư gấp nhiều lần dự toán ban đầu
Dự toán ban đầu chi phí xây dựng là 55 tỷ đồng, nhưng trước thời điểm khởi công, dự án đã đội giá lên 81 tỷ đồng. Đến năm 2011 tỉnh Quảng Nam quyết định bổ sung 330 tỷ đồng nữa. Tổng số tiền đầu tư thành 411 tỷ đồng.
Điều này khiến dư luận không thể không đặt ra hàng loạt các nghi vấn như:
Nếu dự toán xây dựng ban đầu không phải 55 tỷ, mà chính xác là 411 tỷ như hiện nay, thì liệu có tránh được sự phản đối của dư luận hay không?
Tại sao chi phí dự toán ban đầu lại quá nhỏ so với chi phí thực tế đến vậy? Liệu đây có phải là thủ thuật để dự án được đầu tư mà tránh được phản đối của dư luận hay không?
Với chi phí đầu tư như vậy một thực tế đặt ra là có cần thiết phải có một công trình như thế hay không?
Thế giới nhìn nhận về tượng đài
Với số tiền đầu tư khổng lồ này, tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng trở thành nổi tiếng trên thế giới vì đây là tượng đài lớn nhất Đông Nam Á, trong khi đó hàng năm Việt Nam đều nhận các nguồn vốn hỗ trợ từ nước ngoài, riêng vốn ODA năm 2014 là 5 tỷ USD, ODA năm 2013 là 7 tỷ USD. Điều này khiến không ít các chuyên gia kinh tế nước ngoài cho rằng liệu Việt Nam có thật sự cần thiết vốn hỗ trợ đến thế không khi mà đã có khả năng xây dựng những công trình hoành tráng đồ sộ đến như vậy?
Nợ công của Việt Nam ở mức nào
Nợ công của Việt Nam đã đạt gần mức đụng trần (65% GDP). Theo tính toán của The Economist hôm 1/10/2014 thì nợ công là 84,32 tỷ đô la, tức mỗi người dân đang phải gánh 930 đô la.
Nếu nợ công vượt quá ngưỡng 65% GDP thì được xem là ở mức báo động vì khả năng vỡ nợ là rất cao. Hiện nay các chuyên gia kinh tế đều hiểu được áp lực nợ công của Việt Nam, nhưng công trình hoành tráng đồ sộ như tượng mẹ Việt Nam anh hùng là hình ảnh trái ngược với bức tranh nợ nần này.
Tại cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội chiều 19/9/2014 Chủ tịch Hội đồng dân tộc Ksor Phước phát biểu rằng:

Nhiều tỉnh xây trụ sở đẹp lộng lẫy khang trang, rất phản cảm. Trong khi dân còn nghèo, nước còn nghèo thì xây trụ sở lộng lẫy như cung điện để làm gì?!”

Xã nghèo Tam Phú
Nơi xây dựng tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng là xã Tam phú, đây là một xã nghèo của tỉnh Quảng Nam, xã có nhiều hộ nghèo đến mức trẻ em khó có khả năng được đến trường lớp. Điển hình như gia đình chị Trương Thị Quý , Đứa con gái đầu lòng của chị Quý là em Nguyễn Thị Tư học xong lớp 12 đành ngậm ngùi bỏ học ở nhà bán trứng vịt lộn phụ giúp mẹ và 2 em, em Tư mong ước: “Con muốn được đi học tiếp để có tương lai phụ giúp gia đình, để không còn nghèo khổ nữa.”


Mẹ con chị Trương Thị Quý . Ảnh qrt
Mẹ con chị Trương Thị Quý . Ảnh qrt

Nhiều hộ dân nơi đây nhà cửa rệu rã, mỗi năm mấy cơn mưa bão ập vào là phải gồng mình chống chọi.
Hệ thống điện thì không được đầu tư đồng bộ nên bị lõm điện và xuống cấp nghiêm trọng, việc nâng cấp hiện đang gặp khó khăn do thiếu vốn.
Từ năm 2011 đến 2014 tỉnh Quảng Nam sử dụng vốn tay từ Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) và Ngân hàng Tái thiết Đức (KFW) số tiền 674 tỷ đồng, chưa kể vốn đối ứng, để cải tạo nâng cấp mạng lưới điện nông thôn (trong đó có xã Tam Phú).
Hệ thống giao thông của xã Tam Phú cũng bị xuống cấp nghiêm trọng, lại chưa có tiền để đầu tư nâng cấp sửa chữa, khiến giao thông của người dân gặp khó khăn.
Một xã nghèo và khó khăn như thế, rất cần vốn để chăm lo đời sống người dân, số tiền 411 tỷ đúng ra phải được dùng để đầu tư cơ sở hạ tầng xã Tam Phú, thì lại dùng xây tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng, rồi lại vay vốn ADB, KFW để đầu tư cơ sở hạ tầng, khiến nợ công của Việt Nam tăng thêm cao.


(Ảnh: www.vhttdlqnam.gov.vn)
(Ảnh: www.vhttdlqnam.gov.vn)

Vì sao phải xây tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng?
Nếu hỏi các vị lãnh đạo, những người chịu trách nhiệm xây dựng tượng đài thì sẽ được trả lời rằng việc xây dựng tượng đài để tưởng nhớ công lao của các mẹ Việt Nam anh hùng.
Ông Đinh Hài, Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch tỉnh Quảng Nam cho Báo Người Lao Động biết: “Quảng Nam vinh dự được chọn là nơi xây dựng tượng đài để tưởng nhớ và tôn vinh những cống hiến và hy sinh to lớn của các mẹ”.
Ông Cả, Phó Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Nam cho biết: Tượng đài có ý nghĩa lớn đối với quốc gia và người dân xứ Quảng, đồng thời nó cũng góp phần vào lĩnh vực văn hóa và du lịch của địa phương.
Những phát biểu của quan chức địa phương đều không hề đứng trên phương diện cuộc sống người dân để xét vấn đề. Bởi lẽ trong lúc Quảng Nam còn rất nhiều hộ nghèo, nếu là một lãnh đạo thực sự mong muốn chăm lo cho cuộc sống người dân sẽ không bao giờ đồng ý xây dựng một công trình nguy nga lãng phí nằm ngay cạnh cuộc sống thống khổ của người dân.
Bạn trẻ Võ Khánh nói: “bố mình đã từng làm chính trị, bố nói rằng nếu các lãnh đạo làm tận tậm được 50% thôi thì đất nước phát triển lắm. Lãnh đạo gần dân nhất là xã phường, thôn ấp thôi, còn lại từ cán bộ huyện trở lên đi làm chỉ lo làm cho gia đình mà thôi! càng làm cao càng lo cho dân ít hơn!”
Với việc xây dựng tượng đài to lớn đồ sộ trong bối cảnh Chính phủ đang hô hào cắt giảm chi tiêu công như hiện nay, thì tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng đã trở thành biểu tượng của sự xa hoa, lãng phí, vô cảm với cuộc sống cơ cực của người dân.


Thiết kế tổng quan
Thiết kế tổng quan

Ngọn Hải Đăng

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHÂN TÍNH 37

BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32