SIÊU QUẬY 7
(ĐC sưu tầm trên NET)
Hội Tam Điểm được phân chia thứ bậc rất rõ ràng: 3 cấp khác nhau gồm mới gia nhập (entered apprentice), trung cấp (fellow craft), cao cấp (master mason).
Ở cấp độ cuối cùng, hội viên trở thành một pháp sư, có thể điều khiển các nghi lễ khác nhau của hội. Các thành viên nhận ra cấp bậc của nhau dựa vào những nghi thức bắt tay, trình độ kiến thức…
Lustig chứng minh chiếc máy in tiền này sẽ giúp những người giàu có trở nên giàu có hơn nữa bằng cách nhét một tờ 100 USD thật vào chiếc máy đó và sau vài giờ “xử lý hóa học”, chiếc máy đã cho hắn hai tờ 100 USD giống y như thật. Không có gì là khó khăn khi Lustig truyền thông tin trên khắp con tàu về việc hắn đang sở hữu một máy in tiền. Chẳng bao lâu sau, đám người giàu có trên tàu đã lân la đến hỏi hắn cách mà bọn họ có thể kiếm được một hòm tiền như vậy.
Tuy nhiên, đến năm 1925, Viktor Lustig lại để mắt đến những phi vụ hoành tráng hơn. Sau khi đặt chân đến Pari (Pháp), hắn đọc được một câu chuyện trên báo về ngọn tháp Eiffel đang bị xuống cấp và chính phủ Pháp cần một khoản rất lớn cho việc sửa chữa và bảo dưỡng. Người dân Pari lúc đó lại có quan điểm chia rẽ về việc bảo dưỡng kỳ quan này. Tháp Eiffel được xây dựng vào năm 1889 để làm nơi triển lãm. Nhiều người cho rằng, ngọn tháp xấu xí này nên được dỡ xuống.
Lustig vạch ra một kế hoạch - kế hoạch đưa hắn trở thành một huyền thoại trong lịch sử của những kẻ lừa đảo - lừa bán tháp Eiffel làm sắt vụn. Hắn tìm hiểu kỹ lưỡng danh sách những nhà buôn sắt vụn lớn nhất ở Pari. Sau đó, hắn gửi thư đi các nơi, trong đó mạo danh mình là Thứ trưởng Bộ Bưu chính Viễn thông Pháp và đề nghị tổ chức cuộc gặp mặt kín bàn về việc bán tòa tháp này làm sắt vụn - thương vụ chắc chắn sẽ mang lại cho các nhà đầu tư một khoản lợi nhuận lớn. Đổi lại, hắn yêu cầu những người tham gia phải tuyệt đối giữ bí mật thông tin về cuộc bàn thảo này.
Andre Poisson - một trong những nhà đầu tư tham gia vào phi vụ này - nhanh chóng trở thành “con mồi” của Lustig. Khi Poisson có dấu hiệu hoài nghi, Lustig liền tung ra ngón đòn quyết định. “Là một công chức nhà nước - hắn nói - tôi không kiếm được nhiều tiền và vì vậy việc lựa chọn người mua tháp Eiffel là một quyết định rất lớn”. Chỉ thế thôi là đủ để Poisson “cắn câu”. Poisson chuyển 70.000 USD cho vị thứ trưởng dởm để có thể đảm bảo chắc rằng nhà buôn này là người thắng thầu.
Chưa đầy một giờ sau khi đút túi 70.000 USD, Lustig đã trên đường quay trở lại nước Áo. Hắn chờ đợi thời điểm câu chuyện bị vỡ lở và bị nhà chức trách truy nã nhưng rốt cục điều đó đã không xảy ra. Poisson, do sợ bị cười vào mũi nếu vụ việc bị lộ, đã lựa chọn cách “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà không thông báo cho nhà chức trách.
Nghe ngóng không thấy động thái gì, Lustig sớm quay trở lại Pari để tiến hành vụ rao bán tháp Eiffel lần nữa. Nhưng với lần rao bán này, Lustig nghi ngờ một trong những nhà buôn sắt vụn mới mà hắn tiếp xúc đã thông báo cho cảnh sát, vì vậy hắn vội vàng chuồn sang Mỹ.
Trên đất Mỹ, Lustig quay trở lại với trò lừa đảo máy in tiền. Hắn lấy hàng chục tên giả và nhiều lần bị bắt giữ. Trong hơn 40 vụ, hắn thoát được lưới pháp luật hoặc bỏ trốn trong quá trình chờ bị đưa ra xét xử (trong đó có nhà tù quận Lake, bang Indiana, nơi mà kẻ cướp nhà băng John Dillinger từng bị giam giữ). Hắn lừa một cảnh sát trưởng ở bang Texas và một nhân viên thu thuế tổng số tiền là 123.000 USD bằng trò bán khuôn đúc tiền. Và sau khi viên cảnh sát trưởng phát hiện ra hắn ở Chicago, Lustig liền trốn tránh trách nhiệm bằng cách đổ cho ông ta không có kinh nghiệm trong việc sử dụng chiếc máy này và trả lại một số tiền lớn. Điều này khiến viên cảnh sát trưởng tiếp tục bị ám ảnh về chiếc máy in tiền, thậm chí quay sang nghi ngờ về trình độ sử dụng máy của chính mình.
Ở Chicago, Lustig nói với Al Capone, một bố già khét tiếng, rằng hắn đang cần 50.000 USD để đầu tư cho một phi vụ làm ăn và hứa sẽ trả gấp đôi số tiền đó chỉ sau hai tháng nếu phi vụ này trót lọt. Capone có chút nghi ngờ nhưng vẫn trao tiền cho hắn. Lustig cất kỹ số tiền đó trong một cái tủ trong phòng hắn và hai tháng sau mang trả lại. “Phi vụ làm ăn không trót lọt” - hắn nói. Capone rất ấn tượng với thái độ “thật thà” của Lustig nên cho hắn 5.000 USD. Thực sự thì Lustig chưa từng có ý định sử dụng số tiền 50.000 USD mà hắn vay của Al Capone để làm bất cứ việc gì mà đơn giản chỉ để lấy lòng tin của bố già này.
Đình Vũ (tổng hợp)
3 tổ chức hội kín nổi tiếng nhất trong lịch sử
Đó là những tổ chức "bao phủ" bởi biết bao bí mật, mưu đồ thống trị cả thế giới…
Nếu là fan của tác giả những cuốn tiểu thuyết Mật mã Da Vinci,
Thiên thần và ác quỷ, hẳn bạn chẳng hề xa lạ với khái niệm về
Illuminati, Tu viện Sion hay hội Tam Điểm…
Chúng là những hội kín bí ẩn, luôn bị bao phủ bởi bức màn bí mật liên quan tới tôn giáo, từng gây ra biết bao tranh cãi trên toàn thế giới…
Chúng là những hội kín bí ẩn, luôn bị bao phủ bởi bức màn bí mật liên quan tới tôn giáo, từng gây ra biết bao tranh cãi trên toàn thế giới…
1. Hội Tam Điểm
Lâu đời, bí ẩn và quy mô vào dạng bậc nhất thế giới, đó chính là
hội Tam Điểm. Đây là hội kín nổi danh bởi sự phân cấp, các nghi lễ chặt
chẽ và vô cùng quy củ.
Có rất nhiều luồng ý kiến khác nhau về sự ra đời của hội kín này.
Phần đông ủng hộ rằng, Hội Tam Điểm xuất hiện từ cuối thế kỷ XVI tại
Scotland, sau đó lan sang Anh và các nước châu Âu khác.
Cho tới năm 1717, nó chính thức trở thành một hội phái tại London, tự xưng là “Hiệp hội những người thông thái và bác ái”. Biểu tượng của hội là chiếc compa kết hợp với thước vuông và có chữ G ở giữa, đề cao trí tuệ, kiến thức của con người.
Cho tới năm 1717, nó chính thức trở thành một hội phái tại London, tự xưng là “Hiệp hội những người thông thái và bác ái”. Biểu tượng của hội là chiếc compa kết hợp với thước vuông và có chữ G ở giữa, đề cao trí tuệ, kiến thức của con người.
Hội Tam Điểm được phân chia thứ bậc rất rõ ràng: 3 cấp khác nhau gồm mới gia nhập (entered apprentice), trung cấp (fellow craft), cao cấp (master mason).
Ở cấp độ cuối cùng, hội viên trở thành một pháp sư, có thể điều khiển các nghi lễ khác nhau của hội. Các thành viên nhận ra cấp bậc của nhau dựa vào những nghi thức bắt tay, trình độ kiến thức…
Để trở thành hội viên Tam Điểm, người đó phải có sự tiến cử của một
Master Mason đi trước, tối thiểu ba lần trước khi gia nhập. Đồng thời,
người muốn gia nhập cũng phải trên 18 tuổi và trải qua những thử thách
để chứng minh kiến thức và trí tuệ của bản thân.
2. Illuminati
So với hội Tam Điểm thì sự nổi danh của Illuminati không hề kém
cạnh. Xung quanh hội kín này có vô vàn những tin đồn và ngộ nhận sai
lệch. Nhiều người thường nhầm lẫn Illuminati và hội Tam Điểm là một, hay
từng có thời gian, người ta quy kết Illuminati chống lại các tôn giáo…
Trên thực tế, Illuminati là tập hợp những người vô thần tự gọi mình
là các Perfectibilists (tín đồ của sự hoàn hảo). Tên Illuminati cũng có
nghĩa trong tiếng Latin là giác ngộ, khai sáng. Tổ chức do thầy dòng
Adam Weishaupt lập nên 01/05/1776 tại Bavaria.
Đã có lúc, hội phát triển rực rỡ gồm hơn 2.000 hội viên. Nhưng vào
cuối thể kỷ XVIII, hội suy yếu bởi những tranh chấp nội bộ để giành
quyền lãnh đạo tối cao cũng như sự ngăn cấm của lãnh chúa Karl Theodor.
Với luật cấm 1784, Illuminati đã bị giải thể.
Illuminati nổi tiếng thế giới bởi biểu tượng kim tự tháp cũng như
dòng chữ tên hiệu có thể viết xuôi và ngược tùy ý. Những câu chuyện
huyền thoại được thêu dệt nên về hội này gây ra sự lầm lẫn với hội Tam
Điểm.
Người ta còn đồn rằng, Illuminati chưa thực sự bị tiêu diệt. Một nhánh nhỏ của hội này vẫn tồn tại ngầm cho tới ngày nay, âm mưu thống trị toàn thế giới cũng như Skull and Bones - một hội kín nổi tiếng khác chính là chi nhánh của Illuminati tại Mỹ.
Người ta còn đồn rằng, Illuminati chưa thực sự bị tiêu diệt. Một nhánh nhỏ của hội này vẫn tồn tại ngầm cho tới ngày nay, âm mưu thống trị toàn thế giới cũng như Skull and Bones - một hội kín nổi tiếng khác chính là chi nhánh của Illuminati tại Mỹ.
Nhiều người nổi tiếng bị cho là thành viên của tổ chức này như
Winston Churchill và gần đây nhất là ca sĩ Beyoncé. Tuy nhiên, sự thật
về hội kín này vẫn là một bí ẩn chưa lời giải đáp.
3. Tu viện Sion
Tu viện Sion là một hội kín nổi tiếng ra đời từ năm 1099. Hội kín
này được thành lập bởi Godfrey de Bouillon trên núi Zion trong thành
Jerusalem. Tôn chỉ của hội là bảo vệ con cháu hoàng gia thuộc dòng dõi
của vua David và hậu duệ của Chúa Jesus.
Tu viện Sion được điều hành bởi các nhân vật được phong làm "đại
pháp sư", trong đó có những người nổi tiếng như Leonardo Da Vinci, Isaac
Newton, Victor Hugo…
Hội này luôn mong muốn thành lập một đế chế Holy thống nhất châu Âu, mở ra một trật tự thế giới mới, hòa bình và thịnh vượng hơn.
Hội này luôn mong muốn thành lập một đế chế Holy thống nhất châu Âu, mở ra một trật tự thế giới mới, hòa bình và thịnh vượng hơn.
Tất cả những điều vừa được nhắc đến ở trên tồn tại trong suy nghĩ
của nhiều các thế hệ khác nhau, song sự thực nó chỉ là một trò lừa bịp.
Tu viện Sion không hề có thật. Nó là sự hư cấu của một người Pháp tên Pierre Plantard. Cái tên tu viện Sion thực chất ra chỉ là tên một tổ chức đăng kí hoạt động tại thị trấn Annemasse, miền Đông Pháp từ tháng 6/1956 và tan rã chỉ 6 tháng sau đó.
Tu viện Sion không hề có thật. Nó là sự hư cấu của một người Pháp tên Pierre Plantard. Cái tên tu viện Sion thực chất ra chỉ là tên một tổ chức đăng kí hoạt động tại thị trấn Annemasse, miền Đông Pháp từ tháng 6/1956 và tan rã chỉ 6 tháng sau đó.
Thế nhưng, để nổi tiếng, Plantard đã tiến hành những chiêu trò lừa
bịp nhiều người tin vào huyền thoại tu viện Sion như trà trộn sách vào
thư viện Paris, công bố các bức thư giả mạo, danh sách đại pháp sư… Đích
thân Plantard đã thú nhận điều này khi bị điều tra năm 1993.
Kẻ lừa đảo tài ba nhất thế giới
Viktor
Lustig được mệnh danh là kẻ lừa đảo tài ba nhất mọi thời đại. Không chỉ
hai lần cả gan lừa bán tháp Eiffel làm sắt vụn, Viktor Lustig còn hàng
chục lần lừa bán máy in tiền giả cho những kẻ hám lợi, trong đó có cả
cảnh sát trưởng bang Texas (Mỹ).
Viktor Lustig.
|
Sinh
ra ở đế quốc Áo - Hung năm 1890, Lustig thành thạo 5 ngoại ngữ: Séc,
Anh, Pháp, Đức và Italia. Khi quyết định ra ngoài bươn chải với đời, hắn
nghĩ: “Có nơi nào kiếm tiền dễ hơn trên những con tàu biển chở khách ra
nước ngoài với những kẻ giàu có?”. Quyến rũ và đĩnh đạc, Lustig dành
thời gian tán chuyện với những thương nhân thành đạt và tìm hiểu cơ hội
“làm ăn”. Cuối cùng, nội dung của các cuộc nói chuyện đều hướng đến
nguồn gốc của cải của người Áo. Và với dáng vẻ tự tin nhất, hắn “miễn
cưỡng” tiết lộ mình đang sử dụng một “hòm tiền”. Hắn đồng ý cho từng
người xem chiếc máy in tiền kỳ diệu mà hắn đang mang theo bên mình. Nó
trông giống như một chiếc vali được làm từ gỗ gụ nhưng được gắn với một
máy in trông hết sức tinh xảo.
Lustig chứng minh chiếc máy in tiền này sẽ giúp những người giàu có trở nên giàu có hơn nữa bằng cách nhét một tờ 100 USD thật vào chiếc máy đó và sau vài giờ “xử lý hóa học”, chiếc máy đã cho hắn hai tờ 100 USD giống y như thật. Không có gì là khó khăn khi Lustig truyền thông tin trên khắp con tàu về việc hắn đang sở hữu một máy in tiền. Chẳng bao lâu sau, đám người giàu có trên tàu đã lân la đến hỏi hắn cách mà bọn họ có thể kiếm được một hòm tiền như vậy.
“Bố già Capone” cũng là nạn nhân của Lustig.
|
Thêm
một lần tỏ ra miễn cưỡng, tên Lustig cho biết sẽ cân nhắc việc bán
chiếc máy này nếu được giá. Lustig là người có tính nhẫn nại và cảnh
giác. Cuối cuộc hành trình hắn mới hoàn tất phi vụ bán chiếc máy đó với
tổng số tiền là 10.000 USD. Để “con mồi” nghĩ rằng mình đã mua được món
hời, hắn đã giấu sẵn vài tờ 100 USD thật ở trong máy. Sau vài lần “con
mồi” thử in tiền thành công, Lustig lặn mất tăm.
Tuy nhiên, đến năm 1925, Viktor Lustig lại để mắt đến những phi vụ hoành tráng hơn. Sau khi đặt chân đến Pari (Pháp), hắn đọc được một câu chuyện trên báo về ngọn tháp Eiffel đang bị xuống cấp và chính phủ Pháp cần một khoản rất lớn cho việc sửa chữa và bảo dưỡng. Người dân Pari lúc đó lại có quan điểm chia rẽ về việc bảo dưỡng kỳ quan này. Tháp Eiffel được xây dựng vào năm 1889 để làm nơi triển lãm. Nhiều người cho rằng, ngọn tháp xấu xí này nên được dỡ xuống.
Lustig vạch ra một kế hoạch - kế hoạch đưa hắn trở thành một huyền thoại trong lịch sử của những kẻ lừa đảo - lừa bán tháp Eiffel làm sắt vụn. Hắn tìm hiểu kỹ lưỡng danh sách những nhà buôn sắt vụn lớn nhất ở Pari. Sau đó, hắn gửi thư đi các nơi, trong đó mạo danh mình là Thứ trưởng Bộ Bưu chính Viễn thông Pháp và đề nghị tổ chức cuộc gặp mặt kín bàn về việc bán tòa tháp này làm sắt vụn - thương vụ chắc chắn sẽ mang lại cho các nhà đầu tư một khoản lợi nhuận lớn. Đổi lại, hắn yêu cầu những người tham gia phải tuyệt đối giữ bí mật thông tin về cuộc bàn thảo này.
Tháp Eiffel hai lần bị Lustig rao bán sắt vụn.
|
Hắn
thuê một phòng tại khách sạn Hotel de Crillon, một trong những khách
sạn hạng sang nhất của thành phố, làm nơi tiến hành các buổi gặp mặt với
các nhà buôn sắt vụn. Hắn thông báo cho những người tham gia về quyết
định đấu thầu quyền tháo dỡ ngọn tháp với khối lượng khoảng 7.000 tấn
thép phế liệu. Lustig thuê xe limousine và tổ chức các chuyến thăm tháp.
Tất cả những động thái này của hắn khiến cho các nhà đầu tư tin sái cổ
mà không hề mảy may nghi ngờ một chút gì về thương vụ lạ lùng này.
Andre Poisson - một trong những nhà đầu tư tham gia vào phi vụ này - nhanh chóng trở thành “con mồi” của Lustig. Khi Poisson có dấu hiệu hoài nghi, Lustig liền tung ra ngón đòn quyết định. “Là một công chức nhà nước - hắn nói - tôi không kiếm được nhiều tiền và vì vậy việc lựa chọn người mua tháp Eiffel là một quyết định rất lớn”. Chỉ thế thôi là đủ để Poisson “cắn câu”. Poisson chuyển 70.000 USD cho vị thứ trưởng dởm để có thể đảm bảo chắc rằng nhà buôn này là người thắng thầu.
Chưa đầy một giờ sau khi đút túi 70.000 USD, Lustig đã trên đường quay trở lại nước Áo. Hắn chờ đợi thời điểm câu chuyện bị vỡ lở và bị nhà chức trách truy nã nhưng rốt cục điều đó đã không xảy ra. Poisson, do sợ bị cười vào mũi nếu vụ việc bị lộ, đã lựa chọn cách “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà không thông báo cho nhà chức trách.
Nghe ngóng không thấy động thái gì, Lustig sớm quay trở lại Pari để tiến hành vụ rao bán tháp Eiffel lần nữa. Nhưng với lần rao bán này, Lustig nghi ngờ một trong những nhà buôn sắt vụn mới mà hắn tiếp xúc đã thông báo cho cảnh sát, vì vậy hắn vội vàng chuồn sang Mỹ.
Trên đất Mỹ, Lustig quay trở lại với trò lừa đảo máy in tiền. Hắn lấy hàng chục tên giả và nhiều lần bị bắt giữ. Trong hơn 40 vụ, hắn thoát được lưới pháp luật hoặc bỏ trốn trong quá trình chờ bị đưa ra xét xử (trong đó có nhà tù quận Lake, bang Indiana, nơi mà kẻ cướp nhà băng John Dillinger từng bị giam giữ). Hắn lừa một cảnh sát trưởng ở bang Texas và một nhân viên thu thuế tổng số tiền là 123.000 USD bằng trò bán khuôn đúc tiền. Và sau khi viên cảnh sát trưởng phát hiện ra hắn ở Chicago, Lustig liền trốn tránh trách nhiệm bằng cách đổ cho ông ta không có kinh nghiệm trong việc sử dụng chiếc máy này và trả lại một số tiền lớn. Điều này khiến viên cảnh sát trưởng tiếp tục bị ám ảnh về chiếc máy in tiền, thậm chí quay sang nghi ngờ về trình độ sử dụng máy của chính mình.
Ở Chicago, Lustig nói với Al Capone, một bố già khét tiếng, rằng hắn đang cần 50.000 USD để đầu tư cho một phi vụ làm ăn và hứa sẽ trả gấp đôi số tiền đó chỉ sau hai tháng nếu phi vụ này trót lọt. Capone có chút nghi ngờ nhưng vẫn trao tiền cho hắn. Lustig cất kỹ số tiền đó trong một cái tủ trong phòng hắn và hai tháng sau mang trả lại. “Phi vụ làm ăn không trót lọt” - hắn nói. Capone rất ấn tượng với thái độ “thật thà” của Lustig nên cho hắn 5.000 USD. Thực sự thì Lustig chưa từng có ý định sử dụng số tiền 50.000 USD mà hắn vay của Al Capone để làm bất cứ việc gì mà đơn giản chỉ để lấy lòng tin của bố già này.
Đình Vũ (tổng hợp)
Nhận xét
Đăng nhận xét