KIẾP GIANG HỐ 4 (Bạch Hải Đường)
(ĐC sưu tầm trên NET)
Bạch Hải Đường (1950-1983) (tên thật là Nguyễn Ngọc Truyện)(còn gọi là truyện xâm mình) quê ở tỉnh Long Xuyên (nay là tỉnh An Giang) là một trong tên cướp nổi danh nhất ở miền Nam Việt Nam vào những năm 1970-1982. Cuộc đời hoạt động của tướng cướp này trải qua hai chế độ Việt Nam Cộng hòa và Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Bạch Hải Đường cũng nổi danh với tên cướp có nhiều mối tình trong giang hồ, ông này có xăm ở bụng dưới hình một cô gái lõa thể và dòng chữ "Thương người chung thủy - hận kẻ bạc tình". Ông này là tín đồ phật giáo nên giữa ngực có xăm một hinh phât do đó mà Bạch Hải Đường chưa từng giết người, mà chỉ là co những kể giả danh để làm điều đó. Cuộc đời của Bạch Hải Đường được dựng lên thành nhiều bộ phim và đặc biệt là qua sân khấu cải lương.
Bạch Hải Đường
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bài viết hoặc đoạn này cần thêm chú thích nguồn gốc để có thể kiểm chứng thông tin. Những nội dung không có nguồn có thể bị đặt vấn đề và xóa bỏ. Mời bạn bổ sung chú thích từ các nguồn đáng tin cậy để giúp cải thiện bài viết. |
Giai thoại
Nhiều giai thoại được thổi phồng, thêu dệt trong dư luận Sài Gòn trong nhiều năm về sự xuất quỷ nhập thần của Bạch Hải Đường như tự tháo còng tay - chân, đào tẩu khỏi trại giam va dể lại cau nói Bạch Hải Đường sinh ra không phải để ơ tù... ngoài ra Bạch Hải Đường còn được biết đến như một tên cướp có tuổi thơ cơ cực và có một tấm long chính nghĩa, chuyên cướp của người giàu chia cho người nghèo, Bạch Hải Đường thường lẻn cướp tài sản của các gia đình giàu có, thân nhân của quan chức thân Mỹ... để chia cho những người cơ cực.Bạch Hải Đường cũng nổi danh với tên cướp có nhiều mối tình trong giang hồ, ông này có xăm ở bụng dưới hình một cô gái lõa thể và dòng chữ "Thương người chung thủy - hận kẻ bạc tình". Ông này là tín đồ phật giáo nên giữa ngực có xăm một hinh phât do đó mà Bạch Hải Đường chưa từng giết người, mà chỉ là co những kể giả danh để làm điều đó. Cuộc đời của Bạch Hải Đường được dựng lên thành nhiều bộ phim và đặc biệt là qua sân khấu cải lương.
Bạch Hải Đường “hận kẻ bạc tình” | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Thứ sáu, 18/09/2009 08:37 | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
(ĐSCT) Bạch Hải Đường có cái tên nghe rất dữ dằn:
Truyện “xăm mình”, bởi trên người y gần như toàn vết xăm. Từ chân lên
đầu đều được xăm kín những hình, chữ có ý nghĩa đối với cuộc đời y.
Trong đó xăm ở bụng dưới của BHĐ là hình một cô gái lõa thể và dòng chữ
“Thương người chung thủy - hận kẻ bạc tình”. Tại sao y khắc dòng chữ
đầy oán trách như thế lên người. Bởi y đã tung hoành nganh dọc, có “số
má” trong giới giang hồ, nhưng rồi cũng không thoát khỏi một chữ...
tình.
Lâu nay, công chúng nghệ thuật đã được xem những chuyện tình lâm ly bi đát của Bạch Hải Đường với những người đàn bà trong cuộc đời hắn trong truyện, kịch, phim. “Người tình” nổi tiếng nhất của BHĐ là “Nữ tu sĩ Băng Thanh” trong bộ phim “SBC” (săn bắt cướp). Nhưng cuộc đời của BHĐ có được một chuyện tình lãng mạn, ly kỳ như vậy không? BHĐ có si tình đến mức như thế không? Một câu hỏi nữa là BHĐ có được một người phụ nữ yêu thương đến thế không? Bạch Hải Đường Người đàn bà đầu tiên trong đời BHĐ, được thể hiện trong bản lý lịch trích ngang của y là Hồ Thị Lãnh (có tài liệu ghi là Hồ Thị Lảng). Đây là người vợ đầu tiên của BHĐ, khi y vẫn là chàng thanh niên cần cù Nguyễn Ngọc Truyện - chăm chỉ theo bố làm lơ xe đò. Năm 19 tuổi, BHĐ quen và lấy bà Lãnh, cũng là khi BHĐ bắt đầu cuộc sống tự do tung hoành, rời khỏi gia đình để “lập nghiệp”. Hồ Thị Lãnh đã sinh cho BHĐ hai đứa con trai kháu khỉnh. Quê vợ ở tận Thốt Nốt (Cần Thơ). “Ở đó, tôi đạp xe lôi kiếm tiền nuôi vợ con” – BHĐ kể về cuộc sống đạm bạc lúc vào đời. Cái nghề chạy xe lôi của Truyện không đủ nuôi sống gia đình, vì một lẽ chạy xe lôi lúc đó cũng phải... lén lút. Theo những lời khai của BHĐ thì lúc đó y vừa chạy xe lôi nhưng vừa trốn quân dịch, sợ bị phát hiện. “Trong thời gian này chạy xe không có tiền và vợ buôn bán không đủ sống nên được vài tháng, tôi trở về Long Xuyên hành nghề...” - BHĐ nói về ngày lận đận của y. Vì thương vợ thương con, quá trình về Long Xuyên chạy xe lôi kiếm sống, BHĐ bắt đầu giao du với đám bạn bè hư hỏng và đi hành nghề... lấy trộm đồ người khác để có tiền “lo cho vợ con”. Lý do mà BHĐ viện ra khiến y bước vào con đường tội lỗi là “lo cho vợ con”. Thế nhưng, khi hành nghề bất lương có tiền, BHĐ không chỉ lo cho vợ con như y nói mà lao vào con đường ăn chơi, cờ bạc. Có lẽ điều này đã khiến cho người vợ của y sớm chia tay sau thời gian ngắn ngủi chung sống. “Hai đứa tôi bất đồng với nhau nên thôi nhau” - BHĐ kể về gia đình đầu tiên này chỉ với vài lời trong tờ khai. Người tình thứ hai mà BHĐ say đắm là Nguyễn Thị Lệ, quê ở Sa Đéc (Đồng Tháp), nhưng theo chồng nên chủ yếu sống tại Long Xuyên với BHĐ. Chuyện tình của BHĐ với Lệ không biết bắt đầu từ khi nào, nhưng nó kết thúc vào giữa năm 1974, sau khi Lệ đã “đâm sau lưng” BHĐ. Căn cứ vào một lời khai của BHĐ: “Lúc đó tôi lấy vợ nữa là Nguyễn Thị Lệ, 21 tuổi, buôn bán, sống tại Long Xuyên. Có một đứa con ba tuổi”, có thể xác định cuộc tình này bắt đầu từ năm 1971, khi Nguyễn Ngọc Truyện được 21 tuổi. Cuộc tình này kéo dài được ba năm và nhân vật Lệ đã được một số nhà văn, nhà báo, đạo diễn dàn dựng thành một người tình nổi tiếng trong phim, kịch, truyện... Lệ là cô gái đẹp, quen với BHĐ khi mới 21 tuổi, tràn đầy sức sống. BHĐ mê mệt vì sắc đẹp của Lệ. BHĐ nói: “Lệ đẹp lắm. Tôi mê nó lắm...”. Và cuộc tình này theo như những lời khai và tự sự của BHĐ thì trải qua nhiều sóng gió. Lệ yêu BHĐ vô cùng. Mỗi lần BHĐ đi “làm ăn” xa nhà hay trốn tránh cảnh sát, vào tù..., Lệ đều nhớ thương BHĐ vô cùng và hay khóc mỗi khi đoàn viên. Một lần, vào khoảng tháng 8-1974, BHĐ vào làng phế binh Vàm Cống đánh bài, bị các phế binh phát hiện ra chân tướng của BHĐ nên vây bắt và giao Ty cảnh sát Long Xuyên. BHĐ bị cảnh sát chế độ cũ đánh rất nhiều bằng cây ma trắc. “Tôi bị đánh rất nhiều vào ống quyển chân, khiến tôi đau đớn vô cùng” và bị nhốt trong khám lớn. Lệ bế con đến thăm khóc inh ỏi, van xin cảnh sát tha cho Truyện, nhưng không được. Lệ bế cu Trò (tên con trai của BHĐ và Lệ) theo, khóc ướt cả áo. Đứa bé không hiểu chuyện gì, nhưng thấy cả bố mẹ khóc nó cũng khóc theo. BHĐ lúc ấy cảm thấy hối hận biết bao. Hắn nghĩ trong đầu là chỉ cần được ra để sống với Lệ, với cu Trò cho đàng hoàng. Mấy tháng sau, tòa đưa BHĐ ra xử và tuyên án một năm tù giam, Lệ lại bồng cu Trò vào tòa án, chuyền qua cửa sổ đưa cho BHĐ bế lần cuối khi hắn bị giải vào nhà lao: - Anh ơi, thằng Trò nè. Nó giống anh lắm nè. Anh nhớ về với mẹ con em...! BHĐ lại lần nữa rướm nước mắt: - Em ơi, đừng khóc. Chỉ mấy tháng nữa là anh về rồi. Anh sẽ về với em và thằng Trò mà! Cuộc đời vốn lắm chữ ngờ. BHĐ và Lệ yêu thương nhau như thế. Nhưng rồi thói trăng hoa, bay bướm của BHĐ đã làm cho Lệ không chịu đựng được nữa. Lần mà Lệ mang khẩu súng đến giao nộp và trình báo với Ty cảnh sát An Giang để cảnh sát đến nhà vây bắt chính chồng mình tại nhà trong con hẻm Ba Lâu vào năm 1974 (như chúng tôi đã phản ánh trong số báo ra ngày 15-9-2009) đã làm giọt nước tràn ly. BHĐ nói về Lệ: “Nó ghen tôi với mấy cô gái khác nên mới lấy khẩu súng rulo của tôi đem đến Ty cảnh sát Long Xuyên tố cáo và giao nộp súng cho tên Triệu”. BHĐ nói đó là sự phản bội, điều mà hắn căm thù nhất trong quá trình lang bạt giang hồ. Còn Lệ thì cảm thấy bị BHĐ phản bội lại mình khi hò hẹn với những cô gái khác. Ai phản bội ai? Đây là lý do khiến BHĐ và Lệ phải “đường ai nấy đi” sau đó, dù vẫn rất yêu Lệ. Trên thân thể của BHĐ lại mọc thêm vết xăm hình lưỡi dao đâm vào một trái tim và dòng chữ chạy vòng quanh “thương người quân tử - hận kẻ bạc tình”. Một cuộc tình khác cũng sâu nặng với BHĐ nhưng rồi cũng... chia ly. “Khi hòa bình lặp lại, tôi ra khỏi nhà tù, đã thôi hết các vợ con, nên tôi đi lang thang ở thị xã Long Xuyên một mình. Tôi tình cờ gặp thằng bạn trong tù tên là Buôn, nó mời tôi về nhà nó ở chợ Đông An (Long Xuyên) chơi. Tôi tới lui nhà nó mấy lần và nó làm mai em nó cho tôi. Em nó đẹp lắm, nhưng lúc đầu tôi ngại vì tôi không muốn lấy vợ thêm nữa. Em của Buôn tên là Vũ Thị Huệ, mới 17 tuổi, có tướng người và khuôn mặt thật là đẹp. Tôi cầm lòng không được nên đi đến ăn ở với Huệ, tất cả khoảng ba năm...” - BHĐ kể về chuyện tình của y và người tình thứ ba trong đời như thế. Với Huệ, BHĐ đã lao mình như một con thiêu thân để kiếm tiền cho Huệ “bằng chị bằng em”. Y bất chấp sự hiểm nguy, tính mạng để được lấy lòng người đẹp. Hãy nghe BHĐ kể về những ngày ở bên Huệ: “Tôi về nhà Huệ ở được bảy ngày đầu, không làm gì ra tiền, gia đình Huệ cũng nghèo. Mà Huệ còn nhỏ, đẹp lắm nên tôi thấy cần phải “làm” lại cái nghề ăn trộm để có tiền ăn xài với em và lo cho em ăn dọn (diện)”. Tức là ngày hòa bình lặp lại, BHĐ được thả ra khỏi tù (ngày 1-5-1975), BHĐ cũng đã có ý định hoàn lương, sống bằng cái nghề lương thiện, nhưng vì người đẹp, y đã chấp nhận “làm lại” cái nghề trộm cắp của y. BHĐ đã đột nhập vào một số cơ quan cách mạng lúc đó để lấy trộm đồ đạc, chủ yếu là áo quần, quạt máy, radio... Nguy hiểm hơn, lúc đó, một số cán bộ cách mạng về công tác tại An Giang, khi ngủ ở khách sạn cũng đã bị BHĐ đột nhập vào lấy đồ đạc, tiền bạc. Tất cả những gì hắn lấy được là để cung phụng người đẹp trẻ trung của hắn. Trước sự lộng hành của BHĐ, ngày 23-6-1975, tại khách sạn An Giang, BHĐ bị lực lượng công an cách mạng bắt giữ khi hắn đang đến để thuê phòng. Hắn bị giam giữ tại trại tạm giam của công an tỉnh cùng với hai đối tượng khác. Ngày 31-8-1975, BHĐ đã tổ chức vượt trại với hai đối tượng kia (chúng tôi sẽ nêu cụ thể vụ việc này trong số báo khác). Điều đáng nói, nguyên nhân khiến hắn vượt trại lần này lại... vì người đẹp. Như hắn viết trong bản tự khai: “Tôi thật sự mới ra khỏi tù của ngụy, chưa về thăm mẹ già được. Tôi cũng nhớ Huệ quá. Nhớ quá rồi nên tôi thấy cần phải ra trại mới được...”. Bạch Hải Đường trước khi đi để lại một mảnh giấy viết bằng mực xanh bút bi trong phòng giam: “Xin cách mạng thông cảm và tha lỗi cho tôi. Vì hoàn cảnh gia đình nên tôi mới trốn, và tôi hứa là về sẽ tăng gia sản xuất để sống. Tôi không phạm tội nữa” - ký Bạch Hải Đường. BHĐ đón xe về Bạc Liêu tìm gặp Huệ. Gia đình Huệ và mẹ già của BHĐ sống ở đó. “Hai gia đình đều nghèo túng, không có việc làm nên rất khổ sở. Tôi thấy vậy chịu không được, nên đành phải làm liều để kiếm tiền nuôi hai gia đình và lo cho vợ tôi. Vì thật sự tôi thương yêu Huệ nhiều lắm. Vì vậy tôi lên chợ Cần Thơ, đến ở nhà bạn cũ là Hùng và Việt, chuyên sống bằng nghề lấy xe Honda ở hẻm tài xỉu, thị xã Cần Thơ để cùng nhau làm ăn bằng nghề “cũ” - một lần nữa, BHĐ đã vì người đẹp mà lao thân vào con đường tội lỗi như thế. Nhưng, cuộc tình của BHĐ với Huệ dù mặn mà, dù BHĐ đã hy sinh suốt ba năm trời (từ 1975 - 1978) cho Huệ, nhưng rồi một ngày, BHĐ đi làm ăn xa trở về Bạc Liêu, Huệ đã là người tình của người khác: “Khi về đến Bạc Liêu, tôi mới biết vợ tôi là Huệ bỏ tôi, đi lang thang theo người khác, nên tôi giận và thôi Huệ luôn. Lúc đó là cuối năm 1978”. Một kết thúc không còn gì buồn đau hơn cho BHĐ. |
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
TRẦN TRUNG SƠN |
'Trộm đa tình' Bạch Hải Đường và những vụ đột nhập khó tin
Tên tuổi của “tướng cướp đa tình” Bạch Hải
Đường nổi lên như cồn trong giới giang hồ khắp miền Nam thời trước giải
phóng khi hắn thực hiện 2 vụ đột nhập kinh điển, thuộc loại “vô tiền
khoáng hậu”.
Tháng
4/1974, báo chí Sài Gòn liên tục đưa tin về việc tư dinh của ông S. một
dân biểu đại diện nhóm Bảo an đoàn trong quốc hội của chế độ cũ và nhà
của đại úy Triệu - phó chỉ huy cảnh sát An Giang của chế độ cũ bị kẻ
gian đột nhập lấy đồ đạc và vũ khí.
Chắc chắn, đó là sự
kiện gây chấn động báo giới và chính quyền Sài Gòn, bởi lẽ, hai nhân vật
trên nắm những vị trí rất quan trọng trong hạ viện và cơ quan hành
pháp. Việc bảo vệ tư dinh của họ chặt chẽ, có vũ trang cẩn thận. Những
đồn đoán, tranh cãi lại được dịp nổ ra nhưng không nhiều người vào thời
điểm đó biết được chân tướng của sự việc.
Hai vụ đột nhập làm nên tên tuổi Bạch Hải Đường
Khi
bị bắt vào tháng 7/1975, Bạch Hải Đường đã khai lại rất kỹ trong bản
cung về hai vụ đột nhập lừng danh này. Tháng 3/1974, hắn và đàn em tên
Năng chui ống nước đột nhập vào nơi đại biểu S. đang ở, lấy đi một cái
túi rồi đi ra. Trong cái túi có đồng hồ, tiền bạc… và còn có một khẩu
súng ngắn rất đẹp mà chỉ khi về đến nhà Bạch Hải Đường mới biết.
Cuộc
đột nhập vào tư dinh của nghị viên ngay giữa trung tâm thị xã Long
Xuyên thực sự là một vụ án “long trời lở đất”, được đồn đoán là “có màu
sắc chính trị” này bị cảnh sát ráo riết truy lùng. Tuy nhiên, chẳng ai
biết được rằng, đó chỉ là sự tình cờ “ghé thăm” của “siêu tội phạm” Bạch
Hải Đường. Những cuộc bắt bớ, hỏi cung liên tiếp diễn ra vì dân biểu S.
phẫn nộ và muốn dằn mặt các đối thủ chính trị có nghi ngờ thực hiện vụ
đột nhập ấy.
Hình ảnh Bạch Hải Đường trong trại giam
|
Kỳ
thực, Bạch Hải Đường chỉ coi đó là một dịp kiếm miếng ăn, không hề vì
một “âm mưu chính trị” nào cả. Đêm đó, hắn “ghé thăm” căn nhà bên cạnh,
rồi tiện thể “đến chơi” nhà đại biểu S. Là dân ít học, không hiểu biết,
không đọc báo, Bạch cũng không biết vụ trộm của mình lại gây “tiếng
vang” đến thế, lại càng không biết dân biểu L.P.S là ai, quyền lực của
ông ta như thế nào.
Khoảng 20 ngày sau, Bạch Hải Đường
lại làm “nát óc” giới cảnh sát An Giang thêm một lần nữa. Lần này, Bạch
Hải Đường ghé thăm nhà đại úy Triệu, Phó chỉ huy lực lượng cảnh sát Long
Xuyên, một sĩ quan giàu có, rắn mặt, nỗi sợ hãi của tất cả các tay anh
chị ở An Giang. Bạch Hải Đường biết đại úy Triệu, càng biết lời thách
thức của ông ta đối với đám lưu manh khắp miền Nam “Ai vào được nhà đại
úy Triệu lấy được bất cứ thứ gì thì Triệu sẽ… tặng thêm cho 100 cây
vàng”.
Những viên cảnh sát chế độ cũ
|
Ngay
cả viên đại úy này cũng không thể ngờ được rằng, sẽ có một đêm, Bạch
Hải Đường đã vào tận chỗ ngủ của ông ta lấy đi một chiếc ti vi và mấy
bọc quần áo. Sau đó, theo thói quen, Bạch Hải Đường xuống bếp mở tủ lạnh
để ăn khuya rồi… đại tiện ngay trước cửa nhà khổ chủ (lần nào nhập nha
hành nghề, Bạch Hải Đường cũng ăn rồi... đi bậy trước cửa nơi hắn ăn
trộm).
Đây là một câu chuyện có thật đã được thêu dệt vào
phim ảnh, sách truyện, sân khấu... Còn kỳ thực thế nào, chưa có ai đến
nay xác minh được việc Bạch Hải Đường đột nhập vào nhà đại úy Triệu để
ăn trộm vì kiếm ăn hay vì lời thách thức của viên sĩ quan thế lực.
Sáng
sớm, phát hiện mất cắp, nhìn thấy tủ lạnh tan hoang và đống cặn bã
trước cửa nhà, đại úy Triệu vừa tức giận, vừa hoang mang và lo sợ. Một
cuộc bố ráp khủng khiếp ngay lập tức được tiến hành trên quy mô toàn thị
xã Long Xuyên. Qua xác minh từ đám giang hồ, đại úy Triệu đã biết người
thực hiện vụ trộm chính là Bạch Hải Đường. Bạch đành phải lánh về Sa
Đéc, Cần Thơ, Bạc Liêu, Sóc Trăng... để khỏi bị bắt.
Đại
úy Triệu đến nhà Bạch với súng ống và lính tráng. Sau khi hỏi mẹ ruột
của Bạch Hải Đường về nơi tiêu thụ đồ ăn cắp, viên sĩ quan cảnh sát phải
lọ mọ đi chuộc về. Mấy lần bắt Bạch bất thành, đại úy Triệu cho đăng
báo với nội dung: “Nếu ai bắt được Bạch Hải Đường sẽ thưởng 50 nghìn
đồng”. Vô tình, ông ta thêm một lần nữa quảng cáo cho thương hiệu của
tên “siêu trộm”.
Qua đến Sóc Trăng, thấy chuyện đã êm
xuôi, Bạch Hải Đường quay lại Long Xuyên. Nhưng tên tội phạm liều lĩnh
này đã không gặp may khi bị đại úy Triệu bắt giữ vì tính đa tình, lăng
nhăng mà người chỉ điểm chính là vợ hắn, bà Nguyễn Thị Lệ.
Những người đàn bà trong đời Bạch Hải Đường
Trong
bộ phim “Săn bắt cướp” nổi tiếng vào những thập niên cuối của thế kỷ
20, “người tình trong mộng” của Bạch Hải Đường là “nữ tu sĩ Băng Thanh”.
Kỳ thực, Bạch Hải Đường đúng là một người đào hoa. Cao ráo, đẹp trai
lại có máu phiêu lưu từ huyết quản, Bạch Hải Đường được phụ nữ mến mộ và
cũng sẵn sàng vì đàn bà mà lao vào phạm tội. Tất cả những vụ trộm đinh
đám hắn gây ra đều do hắn cần có tiền để cung phụng họ.
Năm
19 tuổi, Bạch Hải Đường, khi ấy còn là Nguyễn Ngọc Truyện, đã kết hôn
với người vợ đầu tiên là Hồ Thị Lãnh; nhưng người mà hắn yêu thương nhất
lại là bà Nguyễn Thị Lệ. Ông nhà báo già N.H, người kể lại với chúng
tôi về câu chuyện của Bạch Hải Đường nói vui: “Bà Lãnh là người cần cù,
chịu khó, lo toan, yêu chồng và thương con, nhưng “Lãnh” theo tiếng Hán –
Việt tức là “lạnh”, “Lệ” có nghĩ là “nước mắt”. Có lẽ, cuộc đời của
Bạch Hải Đường từ lúc sống cho đến khi chết cũng chẳng có mấy ngày vui;
cỗ quan tài lúc sang thế giới bên kia cũng lạnh lẽo, chẳng có lấy một
giọt nước mắt những người đàn bà hắn hết lòng yêu thương. Đôi khi, họ
còn phản hắn”.
Một con phố của Sài Gòn những ngày trước giải phóng
|
Bắt
đầu cuộc hôn nhân với bà Lãnh, quê Cần Thơ, cũng chính là lúc Bạch bắt
đầu tung hoành. Đạp xe lôi nuôi vợ con cũng phải lén lút vì nghề xe lôi
thời đó bị cấm. Vất vả, cơ cực là thế nhưng cũng chẳng thể là lý do biện
minh cho việc Bạch Hải Đường lao vào con đường tội lỗi. Đối với bà
Lãnh, Bạch Hải Đường dường như là kẻ bội bạc, số tiền phi pháp hắn kiếm
được đều được nướng vào bài bạc, gái gú. Vợ chồng chia tay nhau sau thời
gian ngắn chung sống, bà Lãnh và hai đứa con trai cần có một sự đảm bảo
cho tương lai.
Bạch Hải Đường còn yêu say đắm Nguyễn Thị
Lệ, quê ở Sa Đéc (Đồng Tháp). Tình yêu này có lẽ là chủ đề để các nhà
làm phim, nhà văn, nhà báo… xây dựng nên những chuyện tình của tên tướng
cướp đào hoa. Khoảng năm 21 tuổi, hắn quen Lệ, lúc ấy đang làm nghề
buôn bán ở Long Xuyên. Đó là một cô gái đẹp, và Bạch thì si mê Lệ đến
điên cuồng. Trong các bản cung khai sau này, Bạch cho biết, hắn đã bỏ ra
không ít tiền để “nuôi” người đẹp. Sự cung phụng của hắn đối với Lệ
không hẳn là đủ khiến hắn từ bỏ tính lăng nhăng.
Lệ yêu
Bạch Hải Đường, thế nhưng, Bạch Hải Đường cũng chính vì Lệ mà bị đại úy
Triệu “tóm cổ”. Sau khi hắn từ Sóc Trăng về Long Xuyên, vì ghen tuông
với những cô gái qua đường của gã họ Bạch, trong lúc hắn đang ngủ, Lệ đã
lẻn đi trình báo với cảnh sát Long Xuyên. Lập tức, Bạch Hải Đường bị
vây bắt. Tuy nhiên, đối với một kẻ có bản lĩnh như Bạch Hải Đường thì
chẳng có vấn đề gì. Trên xe áp giải, hắn tấn công và hạ gục hai viên
cảnh sát và viên tài xế rồi tự tháo còng, rồi trốn thoát.
Dẫu
vậy, hắn và Lệ vẫn yêu nhau. Khoảng tháng 8/1974, trong lúc đi đánh
bạc, Bạch bất ngờ bị một số phế binh của quân đội chế độ cũ phát hiện và
bắt giữ, giao cho cảnh sát Long Xuyên. Được dịp, đại úy Triệu “dành
tặng” hắn một trận đòn thừa sống thiếu chết. Khi ấy, Lệ bế đứa con (tên
Trò) đến đồn cảnh sát khóc lóc, van xin. Hôm tòa xử Bạch Hải Đường một
năm tù giam, Lệ bồng con đưa qua cửa sổ đưa cho Bạch bế lần cuối trước
lúc bị giải vào nhà lao.
Có thể, Bạch Hải Đường từng có
những lúc muốn hoàn lương, quay về sống một cuộc sống êm đềm, hạnh phúc
với Lệ và đứa con trai. Nhưng cũng có thể, hắn đã lún quá sâu vào tội
lỗi, không nhấc chân ra được nữa. Sau giải phóng, Bạch Hải Đường được tự
do, nhưng hắn và Lệ đã không còn quay lại với nhau thêm lần nữa.
Diễn viên Thương Tín, người đã vào vai Bạch Hải Đường trong bộ phim "Săn bắt cướp" nổi tiếng
|
Ra
tù, lang thang ở Long Xuyên, Bạch Hải Đường về ở tạm nhà một người bạn
và tiếp tục ‘say như điếu đổ” người em gái của bạn mình. Vũ Thị Huệ khi
ấy mới chỉ 17 tuổi. Để chiều lòng người đẹp cho “bằng chị bằng em”, Bạch
không kiếm cho mình một nghề lương thiện mà tiếp tục trộm cắp để cung
phụng Huệ.
Bạch Hải Đường đột nhập thẳng vào các cơ quan
mới được Cách mạng tiếp quản và tiếp tục lôi về quần áo, quạt máy, máy
may, radio… Thậm chí, có lần, hắn còn vào thẳng khách sạn để ăn trộm tư
trang của một đoàn cán bộ về Long Xuyên công tác. Cuối tháng 6/1975,
Bạch Hải Đường bị chính quyền Cách mạng bắt lần đầu. Nhưng, vì nhớ Huệ,
hắn lại tổ chức trốn trại với 2 đối tượng khác, để lại mảnh giấy có nội
dung: “Xin Cách mạng thông cảm và tha lỗi cho tôi. Vì hoàn cảnh gia đình
nên tôi mới trốn, và tôi hứa là về sẽ tăng gia sản xuất để sống. Tôi
không phạm tội nữa – ký tên Bạch Hải Đường”.
Suốt 3 năm
trời (1975-1978) phục vụ Huệ, nhưng rồi trong một lần “làm ăn” xa trở
về, Bạch Hải Đường cay đắng khi hay tin cô ta đã có người tình khác. Bởi
vì, khi ấy, hắn đã hết thời, không còn là Bạch Hải Đường lừng lẫy khiến
bao người phải lo sợ hay mến mộ.
Những cay đắng ấy hằn
lên thân thể của tướng cướp họ Bạch. Tám chữ “Thương người quân tử - Hận
kẻ bạc tình” được xăm trên người hắn cạnh hình con dao đâm vào trái tim
máu như ghi lại những vết đau đời. Sau ánh hào quang của vật chất và
những “vinh quang” được giới giang hồ xưng tụng, Bạch Hải Đường là kẻ
thất bại chốn tình trường. Cuộc đời hắn cho đến những phút sau cùng cũng
chẳng có gì nhiều hơn nỗi cô đơn và buồn tủi.
(còn tiếp)
Theo Bưu Điện Việt Nam
Những cuộc đào tẩu ngoạn mục và kết thúc bi thảm của Bạch Hải Đường
Dường như mọi chiếc còng, khóa đều trở nên vô
nghĩa với siêu trộm huyền thoại này. Mỗi cuộc đào tẩu, hắn đều để lại
dấu ấn thách thức nhà chức trách.
Ngay
cả những người có óc tưởng tượng phong phú nhất cũng khó hình dung được
Bạch Hải Đường (tức Nguyễn Ngọc Truyện) chỉ sống trọn vẹn 33 năm tuổi
đời mà lại làm nên nhiều “thành tích” đến thế trong giới giang hồ. Ngay
từ những năm 1975, nhiều tên tội phạm khắp miền Nam đã “mạo danh” Bạch
Hải Đường làm nên những vụ án giết người, cướp của, trộm cắp… làm cho
tên tuổi của hắn càng trở nên nổi tiếng.
Nhưng theo những
tài liệu còn lại, thì Bạch Hải Đường chỉ có một. Đó là Nguyễn Ngọc
Truyện, tức Truyện “xăm mình”, một “siêu trộm”, một “tướng cướp”, có
những bản lĩnh riêng, cách phạm tội riêng và một cuộc đời bi thảm rất
riêng mà không giống bất kỳ tội phạm nào.
Những hình xăm ám ảnh
Là
một giang hồ cộm cán, Bạch Hải Đường cũng tự châm chích lên mình những
hình vẽ, dòng chữ để thể hiện “số má” giang hồ của mình. Thời còn sống,
Bạch Hải Đường được giang hồ xưng tụng là Truyện “xăm mình”. Những đau
đớn trong tình yêu, những nỗi thất vọng trong cuộc sống, hay những nỗi
niềm ít bày tỏ cùng ai cũng được gắn lên cơ thể bằng kim nhọn và mực
Tàu.
Dù là một kẻ cùng đường, lao vào kiếp sống tội lỗi,
nhưng Bạch luôn khắc ghi trong lòng mình là một phật tử nên trên ngực
Bạch Hải Đường xăm hình Đức Phật. Quả vậy, trong suốt cuộc đời lầm lạc
của mình, Bạch Hải Đường không hề nổ một phát súng nào, thậm chí, nhiều
lần thấy “hàng nóng” ngay trước mũi, hắn cũng không ngó ngàng tới.
Phía
trên hình Đức Phật là dòng chữ “Phụ mẫu tri ân”. Ngay từ nhỏ, Nguyễn
Ngọc Truyện đã là đứa con chí hiếu, sống nặng nghĩa nặng tình với cha
mẹ, anh em. Dòng chữ trên bắp chân với 6 chữ “Xa quê hương, nhớ mẹ hiền”
thể hiện đúng bản chất “người” trong suy nghĩ và hành động của gã giang
hồ lừng lẫy. Cha mất sớm, trong suốt quá trình phạm tội, Bạch luôn cố
về thăm mẹ mỗi khi có dịp.
Bạch Hải Đường được xếp ngang hàng về danh tiếng với Điền Khắc Kim, Đại "Cathay", những tay anh chị lừng lẫy Sài Gòn trước 1975
|
Cũng
có khát vọng “thống lĩnh giang hồ” như bao tay anh chị khác, Bạch cũng
có cái khát vọng được đồng bọn tung hô, kính trọng. Con đại bàng xòe
cánh, đạp dưới chân là quả địa cầu với dòng chữ “Vượt trùng dương ra hải
đảo" sau lưng là một thứ ảo tưởng nung nấu trong lòng tên tội phạm lừng
danh.
Bạch Hải Đường rất tình nghĩa với huynh đệ. Vết
xăm bên cánh tay trái với dòng chữ “Kiếp giang hồ tìm bạn bốn phương”
cũng thể hiện thứ “khát vọng” ấy của hắn.
Tuy nhiên, hai
“câu đối” hai bên hông Bạch, một bên khắc dòng chữ “Tiền đồng tịch kim
bằng cộng lạc”, một bên là “Hậu lâm nguy bất kiến đệ huynh” (tạm dịch:
lúc sung túc, anh em chia ngọt sẻ bùi, lúc lâm nguy anh em thân thiết
cũng không muốn gặp) cũng như “vận” vào cuộc đời Bạch. Cho đến tận lúc
chết đi, bên cạnh cỗ quan tài hắn cũng chẳng một ai thân thích.
Có lẽ cũng vì sự cô đơn ấy, hắn đã gắn lên cánh tay phải một câu hỏi: “Tạo hóa ơi, bao giờ con hết khổ?”.
Thấm
thía cay đắng tình trường với những người phụ nữ từng yêu và phụ bạc
mình, Bạch đã “vẽ” vào bụng dưới của mình hình một cô gái lõa thể và
dòng chữ “Thương người chung thủy - hận kẻ bạc tình, phía trên là con
dao đâm vào quả tim máu.
Những cuộc đào tẩu làm nên tên tuổi
Lại
nói về cuộc đột nhập vào nhà dân biểu L.P.S và tư dinh của đại úy
Triệu, sếp phó của lực lượng cảnh sát Long Xuyên, Bạch Hải Đường sau một
thời gian lẩn trốn, hắn trở về Long Xuyên. Lệ, nhân tình của Bạch Hải
Đường vì quá ghen tuông nên đã báo tin cho đại úy Triệu mang lính và
súng đến. Bạch Hải Đường được đại úy Triệu cho lên xe Jeep sau trận đòn
thù “chào hàng” ngay tại nhà riêng.
Hai viên quân cảnh
chế độ cũ to lực lưỡng không thể ngờ rằng tên tội phạm họ đang áp tải
lại có võ nghệ kinh người đến thế. Bị còng tay, nhưng khi vừa ngồi lên
xe, Bạch đã dùng hai cùi chỏ đánh gục hai quân cảnh và phi cú đá như
trời giáng vào đầu lái xe rồi lao xuống đường tẩu thoát.
Lực
lượng ứng cứu chạy tới kịp thời, nhưng chỉ để đưa 3 nạn nhân đang kêu
la vì những vết thương làm ê ẩm mình mẩy. Sau lần tẩu thoát ngoạn mục
đó, Bạch Hải Đường trở thành một cái tên đáng sợ đối với giới quân cảnh
chế độ cũ và cũng làm cho giới giang hồ có thêm nhiều giai thoại.
Nhân vật "Bạch Hải Đường" trên một bìa đĩa cải lương
|
Lần
đó, Bạch trốn về nhà đại úy Hiếu, một nhân vật thuộc lực lượng quân đội
chế độ cũ. Hiếu đem câu chuyện Bạch đột nhập vào nhà dân biểu L.P.S và
vụ tẩu thoát khỏi lực lượng bảo an của đại úy Triệu kể cho dân biểu
L.Q.L. Vị dân biểu này đề nghị Bạch đột nhập vào nhà dân biểu L.P.S một
lần nữa và…ám sát ông ta với giá 2 triệu đồng (giá mỗi chiếc xe máy thời
điểm đó khoảng 20.000 đồng). Đương nhiên, Bạch Hải Đường từ chối, Bạch
sinh ra hoàn toàn không phải để giết người. Bản hợp đồng ám sát chính
trị đó dù không xảy ra, nhưng cũng đủ biết sự “mến mộ” của các thế lực
đen đối với khả năng của Bạch Hải Đường là lớn chừng nào.
Sau
lần bị các phế binh chế độ cũ bắt ở Mỹ Phước, năm 1975, khi đang thụ án
tại nhà lao thì miền Nam được hoàn toàn giải phóng, ngày 1/5/1975, lợi
dụng tình hình hỗn độn, hắn đã “tranh thủ” trốn ra ngoài. Trước khi đi,
với vốn chữ nghĩa ít ỏi, Bạch để lại dòng chữ: “Bạch Hải Đường sinh ra
không phải để ở tù”.
Nhưng ít lâu sau, không giữ được
“lời hứa” trên, Bạch Hải Đường lại bị bắt vì đột nhập khách sạn ăn cắp
đồ đạc của một đoàn khác, cuối tháng 8/1975, Bạch Hải Đường lại leo khỏi
hàng rào nhà giam ra ngoài. Trước khi đi, hắn để lại một tờ giấy viết
bằng bút bi với nội dung: “Xin Cách mạng thông cảm và tha lỗi cho tôi.
Vì hoàn cảnh gia đình nên tôi mới trốn, và tôi hứa là về sẽ tăng gia sản
xuất để sống. Tôi không phạm tội nữa. Ký tên: Bạch Hải Đường).
Ngày
21/3/1980, một vụ cướp có vũ trang xảy ra gần khu vực biên giới. Ba đối
tượng đã cướp đi 100 cây vàng của một cặp vợ chồng. Bạch Hải Đường và 3
đàn em đang hả hê bên bàn nhậu với chiến công “lần đầu đi cướp” thì ba
họng súng đen ngòm của lực lượng công an chĩa thẳng vào hắn. Bất ngờ,
Bạch bật ngửa ra phía sau bằng một thế võ điệu nghệ, phi ra cánh cửa sau
nhà rồi lao xuống con rạch đầy bùn lầy tẩu thoát. Hóa ra, trước khi
ngồi, Bạch đã “xem hướng” để kiếm đường thoái lui nhanh nhất khi có
biến.
Ngay lập tức, ba tiếng súng ở cự li gần trúng vào
bắp chân của Bạch. Bốn chiến sĩ công an ập vào vây bắt. Đôi chân đang bị
thương nặng, Bạch Hải Đường đánh gục luôn…4 chiến sĩ công an. Chạy tiếp
một đoạn, hắn mới chịu thúc thủ do cũng đã đuối sức vì mất máu.
Thế
nhưng, khi vết thương chưa kịp lành, giữa tháng 5/1980, cán bộ quản
giáo hoảng hốt khi nhìn thấy tường nhà giam đã bị đục thủng một lỗ, bên
cạnh là dòng chữ để lại như trêu ngươi: “Nơi đây không phải chốn dừng
bước giang hồ của Bạch Hải Đường”.
25/7/1980, tại căn nhà
nằm ở ngoại ô thị xã Sóc Trăng, một lần nữa, Bạch Hai Đường lại bị bắt.
Là một cao thủ võ nghệ, hắn tiếp tục “tặng” cho các chiến sĩ công an
những cú đá nhanh và mạnh như trời giáng. Nhưng, một chiến sĩ công an
thà chịu đau ôm chặt hắn chứ nhất định không để hắn chạy thoát. Một viên
đạn cự li gần bắn trúng đùi của một chiến sĩ khác, Bạch Hải Đường đổ
gục xuống xó bếp.
Lần thứ hai bị bắt trở lại, BHĐ đã bị
bắn trọng thương thêm một lần nữa, sức khỏe trở nên kiệt quệ. Bạch bị
ngồi trong nhà giam với cả còng tay, còng chân. Hắn chỉ được di chuyển
trong một không gian hẹp. Một lần, nhìn qua cửa nhà giam, các cán bộ
quản giáo lại được một phen hoảng hốt, nền nhà giam hoàn toàn trống
rỗng, chỉ còn lại mấy cái còng. Khi mở cửa phòng giam, Bạch Hải Đường
đang đu người trên trần nhà giam để hòng chui ra ngoài, dù vết thương
vẫn còn rất nặng.
Thấy công an tới, Bạch ngoan ngoãn phi xuống nền nhà giam nhẹ như con sóc.
Đó
không phải là lần duy nhất Bạch tháo được còng để đào thoát. Hầu như
tất cả ổ khóa dùng để khóa còng chân đều không thể “khóa” được Bạch Hải
Đường. Cán bộ trại giam liên tục phải thay ổ khóa. Một chiếc khóa đặc
biệt được thiết kế với một cùm chân được lồng vào một thanh sắt to và
dài, luồn qua tận bên phòng quản giáo. Hết cách, Bạch chỉ biết ngồi một
chỗ và gầm rú như một con thú dữ cho đến ngày hắn không còn nữa.
Từ “siêu trộm” trở thành tướng cướp
Nói
về phi vụ cuối cùng của Bạch Hải Đường, đó là một vụ cướp vàng với vũ
trang khu vực gần biên giới. Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời lầm lạc
của mình, Bạch Hải Đường đã phải sử dụng đến súng, và cũng chính phi vụ
đó đã đặt dấu chấm hết cho Bạch.
Trong bản khai của mình,
Bạch ghi rõ: Sau khi nghiên cứu mục tiêu là một chiếc thuyền trên sông
gần khu vực biên giới Campuchia, tháng 3/1980, Bạch Hải Đường cùng 2
“công sự” đột nhập và thực hiện một phi vụ cướp táo tợn. Phi vụ cướp duy
nhất của cuộc đời hắn.
Một chiếc đèn leo lét, một người đàn ông và ba người đàn bà đang say giấc ngủ. Họng súng lạnh ngắt chĩa thẳng vào đầu:
- Nằm im, không tao bắn chết!
Nhanh
như sóc, sau khi khống chế xong người đàn ông, Bạch lục lọi và tìm được
một cái túi màu đen. Màu vàng sáng lóa cùng với trọng lượng cái túi làm
hắn hài lòng ra mặt. Trong cái túi có tới 100 cây vàng miếng.
Chia cho 2 “đồng nghiệp” 50 cây vàng, Bạch ôm số vàng còn lại trở về Long Xuyên cho đến khi bị bắt và ăn 3 phát đạn vào chân.
Trốn
thoát và tiếp tục bị bắt, lần thứ năm Bạch bước vào nhà giam cũng là
lần cuối cùng. Bạch Hải Đường đã yếu sức và không còn có thể tung hoành
được nữa. Những ngày cuối đời, nhiều lần rơi nước mắt vì quá khứ lầm
lạc, Bạch Hải Đường nhận ra rằng, xung quanh hắn chẳng còn ai thân
thuộc. Tên tướng cướp đa tình không còn ảo tưởng về “lòng thủy chung”,
“tình huynh đệ” hiện diện trong suốt cuộc đời phiêu lưu và tội lỗi của
mình.
Bạch Hải Đường diễn tả lại động tác tháo còng trong trại giam
|
Bạch
Hải Đường đã thành tâm hối cải, đã khát khao làm lại cuộc đời nhưng sức
khỏe không còn cho phép anh ta trở lại thành anh phụ xe, bốc vác Nguyễn
Ngọc Truyện ngày nào nữa. Tháng 7/1983, cuộc đời của Bạch Hải Đường kết
thúc trong bi kịch đau yếu, cô đơn và ân hận.
Ông nhà
báo N.H, người đã cho chúng tôi rất nhiều tư liệu Bạch Hải Đường cũng
kết thúc câu chuyện này bằng sự ngậm ngùi: "Đáng lẽ, mọi thứ đã khác.
Anh ta nếu như có được một sự định hướng tốt hơn về nhân cách, một sự nỗ
lực vươn lên trong cuộc sống thì ngày nay người ta đã không có một
tướng cướp huyền thoại Bạch Hải Đường trên phim ảnh, sách vở… mà có một
Nguyễn Ngọc Truyện lương thiện và tự do".
Theo Bưu Điện Việt Nam
Cuộc chiến đấu với tướng cướp Bạch Hải Đường
4:10 chiều | Tháng Năm 10, 2011
Bạch Hải Đường được xem là tên cướp lừng lẫy nhất ở miền Nam những năm 1970-1982. Petrotimes
xin khởi đăng loạt truyện ký đặc biệt của nhà báo Nguyễn Như Phong về
cuộc lùng bắt tên tướng cướp được liệt vào hàng “huyền thoại” này.
Bạch Hải Đường (tên cúng cơm là
Nguyễn Ngọc Truyện) nổi tiếng là một tên cướp có biệt tài xuất quỷ nhập
thần, đã thực hiện hàng ngàn vụ trộm cướp; nhiều lần bị cảnh sát chế độ
cũ bắt và cả cảnh sát của Công an tỉnh An Giang bắt sau năm 1975, nhưng
hắn vẫn trốn thoát… hắn còn là tên cướp đa tình, lãng mạn. Chính vì
thế, mà hắn trở thành nhân vật cho không ít cuốn tiểu thuyết, phim
truyện. Và tất nhiên, xung quanh hắn cũng có nhiều giai thoại.
Vào những năm đầu thập niên 80 của
thế kỷ trước, chính hắn đã làm cho tình hình trật tự an toàn xã hội của
tỉnh An Giang trở nên nóng bỏng bởi hàng loạt vụ cướp táo tợn do hắn và
đồng bọn gây ra. Phòng Cảnh sát Hình sự của Công an tỉnh An Giang do
Thiếu tá Nguyễn Thanh Sang hay thường được gọi là anh Năm Sang đã lập kế
hoạch tiêu diệt Bạch Hải Đường. Và nhiệm vụ nặng nề đó được giao cho
Thượng úy Phạm Thanh Sơn, Đội trưởng Đội trọng án, một người được coi là
có biệt tài về đánh án hình sự. (Sau này, Phạm Thanh Sơn được đề bạt
lên làm Phó giám đốc Công an tỉnh An Giang. Nhưng anh đã mất và cái chết
của anh là một câu chuyện buồn. Đồng chí Nguyễn Thanh Sang cũng đã mất
vì tuổi cao).
Trong lần đi công tác tại tỉnh An
Giang vào cuối năm 1983, phóng viên Nguyễn Như Phong đã được nghe đồng
chí Năm Sang và Phạm Thanh Sơn kể lại và cung cấp toàn bộ tài liệu về
cuộc đời của Bạch Hải Đường cũng như cuộc lùng bắt hắn. Lúc này, Bạch
Hải Đường vừa chết (7-1983).
Báo Năng lượng Mới xin đăng lại cuộc
lùng bắt tướng cướp Bạch Hải Đường để bạn đọc thấy rõ hơn bản chất
thực của một tên tướng cướp được liệt vào hàng lắm “huyền thoại” nhất,
cũng như tinh thần dũng cảm, mưu trí của những chiến sĩ công an trong
những năm đầu sau giải phóng.
Báo Năng lượng Mới xin chân thành cảm
ơn Ban Biên tập Báo Công an TP Hồ Chí Minh và phóng viên Trần Trung Sơn
của báo CA TP HCM, đồng chí Vũ Hữu, Chánh văn phòng Công an tỉnh An
Giang đã giúp tác giả thêm những tài liệu về Bạch Hải Đường.
Kỳ I
…Vào một buổi trưa ngày đầu năm 1962,
trời đổ mưa tầm tã. Đó là cơn mưa mà xưa nay chưa bao giờ có vì miền Tây
đang giữa mùa khô. Không khí mát lạnh, ẩm ướt làm cho đất trời như nở
ra, dịu dàng hẳn. Thằng Truyện đi học trường tư về. Mặc cho sách vở ướt
tùm lum, nó vẫn nhảy cẫng lên, ngẩng mặt đón từng giọt nước mưa to như
hạt bắp ném vào mặt mát lạnh. Quần áo nó ướt lướt thướt nhưng không sao,
miễn là được tắm mưa. Nó lăn xả vào đám trẻ con, bốc bùn ném vào nhau.
Tiếng hò hét, tiếng cười của chúng át tiếng mưa rơi, tiếng gió gào. Nhìn
thấy trước mặt có đám đông người đứng lố nhố, thằng Truyện vội vàng
chạy tới. Đến gần, nó nhận ra đó là những cảnh sát và một số người thị
trấn Phú Tân. Thấy thằng Truyện, một ông già bận quần cộc, cởi trần,
khắp người xăm đủ các thứ hình thù rồng rắn, kêu lên:
- Trời, thằng Truyện về đây rồi!
Cả đám người dạt ra. Một bàn tay đẩy
thằng Truyện vào giữa. Nó bỗng đứng sững lại. Trên nền đường đất mẹ nó
đang ôm xác cha nó gào khóc thảm thiết. Khắp người cha nó lỗ chỗ vết
đạn. Khủng khiếp nhất là vết đạn côn 9 ly bắn thẳng giữa trán, xuyên qua
sau phá bung mảnh ót, máu, óc lẫn nước mưa nhầy nhụa.
- Nè con! – Một viên trung sĩ cảnh sát tóm tai nó nói:
- Cha mày ăn cướp, tụi tao bắn bỏ. Mày trông đấy mà làm gương nghe con!
Thằng Truyện trợn mắt nhìn viên cảnh sát
có bộ mặt xương xương, nước da trắng mai mái, hai con mắt thụt sâu vào
trong hai hốc má. Bọn cảnh sát phá lên cười. Một tên nhảy lên chiếc xe
Zeép có gắn loa gào lên:
- Bà con Phú Tân nghe đây! Thằng Nguyễn
Ngọc Của là tướng cướp đã bị bắn chết. Nội nhật ngày hôm nay, không ai
được đem chôn xác nó. Ai phát hiện được đồng đảng của nó, nếu tố giác
với cảnh sát sẽ được trọng thưởng, ai che giấu thì sẽ bị trừng phạt theo
pháp luật hiện hành.
Ngẩng đầu lên, trông thấy con trai, má nó gào lên và vươn tay níu áo nó. Nhưng thằng Truyện gạt ra. Bọn cảnh sát hô hố cười:
- Đó, cha nó làm cướp, nó cũng coi ra gì đâu.
- Thằng nè coi bộ tướng mạo cũng khá đây. Chắc theo nghiệp cha nó quá.
Thằng Truyện nhìn bọn cảnh sát bằng cặp
mắt nảy lửa. Nỗi tức giận làm người nó rung lên, hai bàn tay nó vặn chéo
nhau… một luồng hơi nóng bốc lên làm nó muốn nghẹt thở. Nó lừ lừ nhìn
lại một lượt những bộ mặt đang hả hê, khoái chí rồi lẳng lặng gạt đám
đông đi ra, bỏ lại ngoài tai tiếng má nó gào khản đặc.
Tối hôm đó, ông Sáu Giảng, chú ruột của
thằng Truyện đang ngồi nhậu với đám đệ tử học võ thì thằng Truyện nhào
vô nhà. Nó gục vào lòng chú khóc tức tưởi.
- Chú ơi! Con tức chết mất.
- Ủa, sao vậy, chuyện gì nói chú nghe coi.
-Tụi cảnh sát bắn chết ba con rồi!
- Trời! Chuyện sao? – Người chú thốt lên, ôm chặt đứa cháu.
Vừa khóc, thằng Truyện vừa kể việc ba nó bị bọn cảnh sát bắn. Nó nhắc lại rành rọt từng lời của cảnh sát.
- Chú ơi, chú dạy võ cho con, để con trả thù cho ba.
Ông chú ngồi lặng đi một lúc lâu rồi chậm
chạp đứng dậy thắp mấy nén nhang trên ban thờ ông tổ nghề võ. Ông lôi
thằng Truyện đến, bắt nó vái năm vái. Ba ngày sau, mẹ thằng Truyện, bà
Đặng Thị Huệ, một người đàn bà to béo đến Thất Sơn gặp em chồng:
- Thế là tôi hết đất sống rồi chú Sáu à.
- Vậy chị tính sao?
- Chú thay cha thằng Truyện chăm nom giùm
nó. Tôi cũng chưa biết sẽ đi đâu, nhưng sống ở Phú Tân hết nổi. Hễ cứ
nhắm mắt lại là thấy ba nó nằm rộng cẳng giữa lộ, khắp người bị đạn bắn
nát bươm. Tụi nó phơi xác ảnh đúng một ngày rồi mới cho đem đi chôn.
Người em chồng khẽ rùng mình. “Chết cha thì còn chú” ông lẩm bẩm.
- Tùy chị thôi, còn thằng nhỏ chị khỏi lo. Tui sẽ thay ảnh.
Đêm hôm ấy, thằng Truyện nằm gọn lỏn
trong lòng má. Cả đêm má nó không ngủ, nước mắt má thấm ướt tóc nó. Khi
thằng Truyện tỉnh giấc thì má nó đã đi đâu mất. Nó loạng quạng đi ra
vườn. Chợt có một thằng chỉ nhỉnh hơn nó một chút ít ở đâu lừ lừ đến.
Chẳng nói chẳng rằng, nó đấm luôn hai cú làm thằng Truyện ngã bổ chửng.
Nó ngơ ngác chưa hiểu vì sao lại bị đòn thì thằng kia lại xông tới. Vẫn
đang nằm ngửa, Truyện co chân lên đạp đúng bụng thằng đó. Rồi hai thằng
quần thảo nhau, một bên biết võ, một bên không. Truyện cứ lăn xả vào để
đón nhận những cú đạp, đấm, chặt. Thật kỳ lạ, đòn đau chỉ làm nó hăng
máu, càng đánh nó càng dạn đòn và lì lợm. Nó giả vờ đuối sức để thằng
kia mất cảnh giác. Nó đứng lảo đảo, đầu rũ xuống, máu mồm trào ra ướt cả
tay áo. Thằng kia đến túm tóc nó:
- Thế nào, tao tưởng mày gan lắm?
Chỉ chờ có thế, một miếng võ hình thành
trong đầu Truyện ngay tức khắc: Nó dẫm bàn chân phải lên bàn chân trái
của đối thủ, tay phải đánh ngược từ bụng dưới trượt lên mỏ ác rồi thẳng
tới cằm. Cú đấm hiểm khiến thằng kia chỉ há miệng ngáp không khí rồi từ
từ đổ gục xuống chân nó.
Vừa lúc đó, có tiếng cười ha hả:
- Khá lắm, khá lắm. Thật là “hổ phụ sinh hổ tử”.
Từ trong nhà, chú nó bước ra, ông nhấc bổng thằng cháu ruột lên, dụi cả bộ râu quai nón vào bụng nó.
***
Ở Cần Thơ, có một tiệm giải khát khá nổi
tiếng – đó là tiệm “Hương Xuân”, nằm cách bến phà Cần Thơ không xa. Chủ
tiệm là một tay anh chị có tiếng từ thời Pháp – hắn tên là Sổ – người
ta vẫn thường gọi là Sổ “chuột” bởi lão ra có hàm răng nhọn như răng
chuột. Lão Sổ năm đó đã hơn sáu mươi tuổi, tuy thế, đám du đãng ở Cần
Thơ không đứa nào dám dàn mặt hay gây sự với lão. Lão không giỏi võ
nhưng bắn súng ngắn rất giỏi và phi dao bách phát bách trúng. Vợ lão
cũng là một ả giang hồ ở tít ngoài Đà Nẵng, mụ có thân hình gầy gò, nom
như con gà mái mới ấp xong, lúc nào cũng xơ xác, còm cõi. Nhưng đó chỉ
là vẻ bề ngoài che đậy một bản lĩnh vững vàng, một sự tàn bạo trong con
người. Cảnh sát Cần Thơ gọi mụ là “Võ Tắc Thiên”, không tên nào dám xấc
xược khi đến quán của mụ hoặc quỵt nợ bởi vì mụ sẵn sàng đến tận chi khu
cảnh sát, tụt quần ra và réo tam tứ đại nhà tên Chi khu trưởng, thậm
chí cả Nguyễn Văn Thiệu ra chửi. Chính vì thế nên mặc dù biết nhà mụ là
nơi chứa đồ ăn cắp, là nơi trú ngụ của bọn đầu trộm đuôi cướp nhưng cảnh
sát vẫn làm ngơ. Vả lại, mụ cũng là người “biết điều” đối với số cảnh
sát hay qua lại.
Một buổi sáng, Sổ “chuột” vừa dọn quán
thì một thanh niên có vóc người nhỏ bé bước vào – đó là Truyện – Năm
Truyện. Hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế bố, vẻ mệt mỏi. Sổ “chuột” nhũn
nhặn:
- Tôi mới dọn hàng, chưa có đồ bán, cậu làm ơn sang tiệm khác nếu vội…
- Khỏi, ông cứ làm cho đàng hoàng. Tôi
xin ly cà phê sữa. Nghe giọng hắn nói, Sổ ngạc nhiên vì chưa có thằng
nhãi nào dám nói với lão bằng cái ngữ điệu ngang ngạnh như vậy. Vừa cặm
cụi dọn đồ, Sổ vừa chú ý nhìn “thằng nhãi” và tò mò đoán xem nó thuộc
loại người nào. Hàng vừa dọn xong thì đám đệ tử của Sổ kéo đến. Chúng có
năm thằng cũng xin “anh cả” cho uống cà phê sữa. Sáu ly cà phê sữa được
Sổ đem ra. Chẳng hiểu vì ghét bỏ “thằng nhãi” hay vì pha tồi, nên vừa
bưng ly cà phê sữa lên nhấp được một ngụm, Truyện nhăn mặt nhổ toẹt ra
sân và tiện tay hắt luôn cả ly vào gốc cây vú sữa trước cửa. Móc tiền
đặt lên bàn. Truyện lên giọng:
- Ông làm giàu chưa đủ hay sao mà còn pha
hạt điệp rang thay cà phê, uống đắng thấy mồ. Lần này tôi trả tiền, lần
sau còn gặp, đừng hòng nghe!
Nói rồi, Truyện lững thững đi ra. Máu nóng bốc lên tận cổ, Sổ “chuột” gầm lên:
- Thằng chó đẻ, mày không biết cha mày là ai sao?
Truyện lừ lừ quay lại:
- Tôi không biết ông là thằng nào, nhưng biết ông là thằng lừa bịp.
Sổ “chuột” gào lên, hắn rút con dao Mỹ
nhảy qua bàn xông ra. Mạnh “Tắc Giăng”, một gã cao lớn, có mái tóc hung
và cặp mắt tròn như mắt diều hâu kéo Sổ lại:
- Đại ca để đàn em, thằng này tới số rồi. Bữa nay thì hết đường về quê nghe con!
Mạnh “Tắc Giăng” lao vào Truyện. Cả bọn
đứng ngoài đều nghĩ thằng nhãi con kia sẽ đo đất ngay từ cú đấm đầu
tiên, nhưng không, hàng loạt đòn tay, đòn chân của Mạnh “Tắc Giăng” tung
ra đều đánh vào khoảng không. Truyện nhảy đỡ đòn rất lẹ. Rồi chỉ bằng
một cú đánh quyết định, hai chân tung lên đá song phi, chân phải nhằm
vào mỏ ác, chân trái nhằm vào hạ bộ, trong khi người còn lơ lửng trên
cao thì cả hai bàn tay chặt vào xương quai xanh đối phương, Truyện đã
bắt Mạnh “Tắc Giăng” nằm bất tỉnh, máu trào ra miệng, hai xương quai
sanh bị chém gãy. Hạ thủ xong Mạnh “Tắc Giăng”. Truyện bình thản quay
lại, vẫy tay:
- Cả bốn thằng trẻ và thằng già kia ra đây!
Lập tức cả bốn thằng rút dao, nhảy ra vây
tròn Truyện lại, còn trong nhà, Sổ “chuột” thổi phù phù vào nòng khẩu
côn. Mặc dù phải đối phó với cả bốn tên nhưng Truyện vẫn nhớ tới Sổ và
khẩu côn Rulô trong tay hắn- Phải xử lý thằng già trước – Truyện nghĩ
vậy. Sau hàng loạt động tác gạt đỡ, Truyện nhảy ra khỏi vòng vây, dựa
lưng vào tường. Giờ chỉ còn lo đối phó từ phía trước mặt. Một con dao
vừa đâm bổ xuống, Truyện đỡ và cướp lại được dao. Nhanh như tia chớp,
con dao vừa cướp được lao thẳng vào ngực Sổ. Phản xạ của những năm đi
cướp đã hại tên Sổ. Hắn cúi xuống tránh thì vừa vặn mũi dao cắm vào giữa
mũi. Và cũng trong khoảnh khắc, ba tên còn lại lãnh đủ mỗi đứa một cú
đá vào bụng, mụ vợ Sổ “chuột” nhào đến ôm chồng, gào lên: “Ối cướp…
cướp”. Nhưng hàng xóm chẳng ai dám tới cứu vì họ nghĩ: Vợ chồng mụ chẳng
cướp của ai thì thôi chứ ai mà dám cướp nhà mụ. Không chút chậm trễ,
Truyện giật hai chiếc đồng hồ và ra cướp xe Honda của đám đệ tử dựng
ngoài cửa chạy mất. Chỉ nửa ngày, cái tin Sổ “chuột” bị phi dao găm giữa
mặt, năm đệ tử bị đo ván, mất hai đồng hồ, một xe Honda đã lan đi khắp
thị xã.
Sổ “chuột” không chết nhưng phải nằm viện
mất nửa tháng và mũi dao để lại vết sẹo tròn giữa khoảng cách hai con
mắt. Suốt thời gian nằm viện, Sổ “chuột” đã ra lệnh cho đám đệ tử tìm
bằng được “thằng nhãi” và giết chết nó. Cũng từ ngày đó, không mấy khi ở
Cần Thơ không xảy ra những vụ cướp lớn. Đám đệ tử của Sổ “chuột” đôi ba
lần gặp “thằng nhãi” nhưng chưa lần nào dám bén mảng đến gần hắn. Sổ
“chuột” ra viện buổi sáng thì buổi chiều “thằng nhãi” đó đến. vẫn đi
chiếc xe Honda hắn cướp bữa trước, Truyện dựng xe rồi đàng hoàng bước vô
nhà. Trong khi Sổ còn sờ ngăn kéo tìm khẩu côn Rulô thì Truyện đã chĩa
súng vào mặt:
- Tôi khuyên ông chớ có vội vàng. Tôi đến
để gửi lại ông chiếc xe Honda tôi mượn bữa trước và hai chiếc đồng hồ –
|
|||
|
#2
|
|||
|
|||
|
#3
|
|||
|
|||
|
#4
|
|||
|
|||
|
#5
|
|||
|
|||
|
#6
|
|||
|
|||
|
#7
|
|||
|
|||
|
#8
|
|||
|
|||
|
«
Chủ đề trước
|
Chủ đề kế tiếp
»
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình
Mã BB đang Mở
Biểu tượng vui đang Mở
Mã [IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt
|
Nhận xét
Đăng nhận xét