CÂU CHUYỆN TÌNH BÁO 65
(ĐC sưu tầm trên NET)
(Tình báo - Gián điệp) - Từng tận mắt chứng kiến người anh ruột và đồng đội hi sinh, trong lòng cậu bé Thắng lúc ấy đã hừng hực lửa căm thù, chỉ mong có cơ hội để trả thù nhà, nợ nước.
Sau này lớn lên, người con của quê hương Đồng Khởi được tổ chức tín nhiệm giao nhiệm vụ tối mật. Đó là cải trang thành thiếu nữ để thâm nhập vào “Nữ thám báo Thiên Nga Phụng Hoàng”, một tổ chức hoạt động hết sức ma quái của địch. Suốt 5 năm “giả gái” tác chiến độc lập trong lòng địch, chiến sĩ tình báo huyền thoại không hề để lộ một chút sơ hở nào. Chính điều đó đã giúp cho viên tình báo Huỳnh Văn Thắng cung cấp được nhiều thông tin giúp du kích tiêu diệt được nhiều tên ác ôn nằm vùng.

Quá khứ cơ cực của cậu bé xứ dừa
Trước mặt chúng tôi là người đàn ông ngoài 60, gương mặt đôn hậu, ông cười giòn: “Hồi xưa lúc giả gái tui gọn ghẽ lắm, da trắng trẻo chứ không đen như bây giờ”. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có nhiều anh hùng đã hi sinh cho cách mạng xã Định Thủy, huyện Mỏ Cày Nam, tỉnh Bến Tre. Mảnh đất này cũng từng là cái nôi cho cuộc Đồng Khởi năm 1960. Ở nơi đây, ngày ngày có câu bé Huỳnh Văn Thắng (Năm Thắng) suốt ngày len lỏi khắp các hang cùng ngõ hẻm để bán bánh bò, bánh dừa. Trong gia đình, cha và hai anh lớn đi theo cách mạng, ở nhà chị còn bà mẹ già và hai em gái, nên ngay từ nhỏ mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một bàn tay Thắng lo lieu.
Hàng ngày, cậu bé Thắng đi dọc ven sông khi ở vùng bến đò, bến xe, chợ Ngã Năm với đôi chân trần, khoác lên mình chiếc áo bà ba trên tay là một thúng bánh trái. Miệng rao bán: “Ai bánh bò, bánh dừa, bánh chuối…”. Nghe tiếng rao từ lúc mặt trời còn chưa ráo sương của cậu bé độ chừng 13, 14 tuổi của Thắng, ai cũng suýt xoa khen ngợi, còn nhỏ mà rất hiếu thảo. Đã thế, tuy suốt ngày phơi nắng đến tận tối mịt mới về, nhưng cậu bé Thắng lại có nước da trắng bóc, khuôn mặt bầu bĩnh, khó mà phân biệt được trai hay gái nên ai cũng quý mến. Có lẽ vì được ưu ái như thế, chuyện buôn bán của Thắng rất “xuôi chèo” đi đâu cũng có người ủng hộ mua bánh trái.
Năm Thắng 17 tuổi, nhận thấy chàng trai là con nhà nghèo nhưng lại có truyền thống cách mạng, siêng năng làm việc nên xã đã cử đi học lớp cứu thương để về cứu chữa cho thương binh. Cũng từ đây, Năm Thắng bắt đầu bén duyên với nghiệp chiến sĩ tình báo. Ngoài việc thức dậy từ sáng sớm để đi “buôn thúng, bán bưng”, Thắng còn đi làm “chú liên lạc” với “cái chân thoăn thoắt” ngày ngày đi lấy tin tức của Đài tiếng nói Việt Nam từ Hà Nội và Đài Phát thanh Nam bộ phục vụ cho quân ta nắm bắt tình hình chiến sự.
Trước đó, Năm Thắng đã từng tận mắt chứng kiến người anh trai thứ ba Huỳnh Văn Tác hi sinh trong trận đánh lịch sử năm 1968. Không có gì đau đớn hơn trước sự ra đi của người thân, cậu bé Thắng đã nuôi trong mình lòng căm hận bọn giặc Mỹ vô cùng sâu sắc. Có lúc, Thắng còn tức giận đòi đem dao đi tìm bọn lính Việt Nam Cộng Hòa chém cho tả tơi. Nhưng khi nghe bà mẹ phân tích thiệt hơn, “anh hùng mười năm trả thù không muộn”. Từ đó, Thắng đã nhen nhóm trong mình ý chí trả thù lũ giặc ác ôn hại dân.
Càng ngày tình hình chiến sự càng thêm gay gắt, khi bọn địch hoạt động ngày một xảo quyệt hơn. Đặc biệt, lúc bấy giờ tại khu vực huyện Mỏ Cày và các vùng lân cận xuất hiện một tổ chức của Mỹ hoạt động rất tinh vi, chúng đã phái nhiều quân trà trộn vào quân ta giết hại nhiều cán bộ cách mạng. Đó là tổ chức tình báo Thiên Nga. Đứng trước nhiều mối lo nguy hại, vào cuối năm 1970, Ty Công an Trưởng tỉnh Bến Tre đã ra chỉ thị bằng mọi cách phải đưa được người của ta vào trong lòng địch. Áp dụng kế sách “lấy độc trị độc”, cài nữ tình báo của ta vào tổ chức này. Nhưng vấn đề đặt ra là làm sao tìm được một nữ thám báo vừa nhanh nhẹn, gan dạ lại đầy mưu lược và đáng tin cậy để nhận lãnh nhiệm vụ được giao phó. Dường như đây là một việc làm khó khăn, tưởng chừng như rơi vào bế tắc.
Lại nói về cậu bé Năm Thắng nay đã trưởng thành, ra dáng là một người thanh niên khôn lớn, lanh lẹ, hoạt bát. Trong thời gian này, Năm Thắng được cử đến chăm sóc sức khỏe cho ông Ba Hội, Trưởng Ty Công an Bến Tre đang về xã Định Thụy để trực tiếp tổ chức mạng lưới tình báo của ta. Nhìn thấy cậu thanh niên đi đứng nhẹ nhàng lại có nước da trắng như bông bưởi, dáng người gọn ghẽ, cao ráo. Ngay lập tức, trong đầu ông nảy ra ý định nhờ Năm Thắng giả làm con gái, thâm nhập vào tổ chức hoạt động đặc biệt này.
Lột xác thành mỹ nữ để hoạt động
Sau khi nhận lời “giả gái” làm nữ thám báo, Năm Thắng vừa mừng vừa lo, bởi cử chỉ nhẹ nhàng giống thiếu nữ thì ông “có thừa”. Nhưng ngặt nỗi, về giọng nói thì vẫn “chuẩn” nam giới, nên Năm Thắng đã về thưa lại với mẹ là bà Trương Thị Chánh. Khi nghe con trai thông báo sẽ tham gia vào tổ chức nữ thám báo của Thiên Nga để làm tình báo, bà Chánh đã ủng hộ con trai hết lòng. Và bà trở thành “quân sư” bất đắc dĩ, chỉ bảo con trai cách hành xử đi đứng như một thiếu nữ miệt vườn thực thụ.
Bẵng đi một thời gian, người dân trong vùng Định Thụy không ai còn nghe thấy tiếng rao thánh thót vang cả xóm vào mỗi buổi sáng của con trai bà Chánh lang thang bán bánh lá dừa. Thì ra, để có thể hóa thân làm con gái được suôn sẻ, suốt thời gian đó Năm Thắng đã đóng cửa trong nhà để “tu” làm kiếp “thân gái dặm trường”. Cậu thanh niên ngay từ nhỏ chỉ quen với bàn tay nắm chiếc chổi xệ quét nhà, tay chai sạn vì suốt ngày bưng bê thúng bánh trái nay phải tự học nhảy đầm để có bước đi uyển chuyển, là lượt. Trước đây, ăn uống xuề xòa là thế nay phải ăn uống từ tốn để cho ra dáng thư thái. Ngoài ra, để trở thành người “con gái” quyến rũ, làm chao đảo đám lính ngụy háo sắc, Năm Thắng còn phải nâng ngực, mặc áo ngực, để tóc dài uốn ngang vai và gội đầu bồ kết để thêm phần nữ tính.
Một thời gian ngắn “rèn giũa”, hình dáng bên ngoài của Năm Thắng đã giống con gái. Tuy nhiên, “bản chất” nam giới của ông thì vẫn chưa có gì thay đổi. Lúc ấy, Năm Thắng chợt nghe các chú, các bác trong tổ chức “mách nước” rằng có một loại thuốc (hóc môn –PV) khi tiêm vào cơ thể người đàn ông thì bộ phận sinh dục sẽ bị “teo” lại và có thể mất luôn khả năng dòng dõi. Sau nhiều đêm vắt tay lên trán trằn trọc suy nghĩ, ông quả quyết: Để có thể trả thù nhà, nợ nước và giúp cho cách mạng thì hi sinh hạnh phúc của bản thân cũng không còn gì phải hối hận. Nghĩ là làm, ngay sáng hôm sau ông một mình đến gặ bác sĩ Từ đề nghị ông chích mũi thuốc làm giảm “nam tính” trong ông.
Khi nghe chàng trai còn trẻ tuổi lại có đề nghị không giống ai, vị bác sĩ nọ đã khước từ và giải thích, chích thuốc này vào hậu quả là khôn lường và có thể bị tuyệt tự, không vợ không con. Vậy nhưng, Năm Thắng vẫn cố nài nỉ: “Thôi bác sĩ cứ chích cho con đi. Vì cuộc sống của con hiện giờ rất khó khăn, con phải đi buôn bán để nuôi cha mẹ già và hai em nhỏ. Thời buổi buôn bán khó khăn, là thân con trai rất khó cho việc buôn bán. Hoàn cảnh của con sau này như thế nào thì kệ thôi, đành phải phó mặc cho số phận”. Nghe lời tỉ tê của Năm Thắng, bác sĩ Từ có phần xiêu lòng. Nhưng vì đây là chuyện liên quan đến hạnh phúc cả một đời người, ông không thể tự quyết định. Ông yêu cầu Năm Thắng phải đưa mẹ đến đây gặp bác sĩ và được sự đồng ý của bậc làm cha mẹ mới có thể tiến hành chích thuốc.
Làm theo lời bác sĩ “nếu chị Hai (mẹ ông Thắng) nhất trí tôi sẽ giúp”. Nên lần sau đến, ông đã đưa mẹ đi cùng. Khi nghe bác sĩ trình bày, do biết trước được ý nguyện của con trai mong được phục vụ cho cách mạng, bà Chánh cũng “giả lả”: “Thôi giờ nguyện vọng của thằng Năm nó muốn như vậy, tôi làm mẹ cũng đau khổ lắm. Nhưng bác sĩ thương gia đình tôi, bác sĩ cứ cho nó được toại nguyện”.
Sau hơn nửa năm trải qua nhiều lần “sát hạch” khả năng “giả gái” của tổ chức và của người “thầy” gần gũi với ông nhất là bà Chánh, Năm Thắng chính thức bước ra ngoài với một diện mạo mới. Người dân Định Thủy ai nấy đều “mắt tròn mặt dẹt” khi phát hiện Huỳnh Văn Thắng là đứa con gái để tóc ngắn bấy lâu nay của bà Chánh. Cũng từ đó, người dân không ai còn thấy cậu thanh niên Năm Thắng lam lũ với dép lê nơi đầu đường xó chợ, mà thay vào đó là cô thiếu nữ miệt vườn nói năng nhẹ nhàng, nghe rất mượt với làn da trắng như bông bưởi, khuôn mặt phúng phính bầu bĩnh, vóc dáng cân đối. Cùng với diện mạo mới, Năm Thắng cũng đổi thẻ căn cước mới, lấy tên là Huỳnh Thị Thanh mật danh F5, hay còn gọi là Năm Thanh. Cũng từ đây, cuộc đời của “cô gái” Năm Thanh bắt đầu những ngã rẽ mới khi nhận nhiệm vụ tác chiến độc lập nơi hang hùm miệng sói.
(Theo Gia Đình)
(Tình báo - Gián điệp) - Trải qua quá trình “tu luyện”, Năm Thắng thực sự hóa thân thành một cô gái có dáng đi yểu điệu để thâm nhập vào đội nữ thám báo Thiên Nga Phụng Hoàng. Dù sống giữa bầy lang sói, nhưng nhờ sự tinh nhạy và khôn ngoan, “cô gái” Huỳnh Thị Thanh (tên gọi khi giả gái của Năm Thắng) đã hoàn thành tốt mọi chỉ thị của cấp trên, giúp nhiều cán bộ cách mạng của ta thoát khỏi “nanh vuốt” của quân thù.

Trở thành “nữ thám báo”
Từ khi cải trang thành nữ giới, Năm Thắng ngày ngày đi “buôn thúng, bán bưng” từ Vàm Nước Trong đến bến Dừa Cháy. Ít ai ngờ rằng, người “con gái” đang mang trên mình một nhiệm vụ tối mật, đó là phải trà trộn được vào tổ chức “nữ thám báo Thiên Nga Phụng Hoàng”.
Thiên Nga Phụng Hoàng là một tổ chức tình báo được chính quyền Việt Nam Cộng hòa thành lập năm 1968, dưới sự cố vấn của CIA (Mỹ). Nhiệm vụ của Thiên Nga là xâm nhập vào các cơ sở cách mạng của ta, sau đó thu thập thông tin và tìm cách giết hại các chiến sĩ. Thành viên của biệt đội chân dài này được tuyển chọn rất khắt khe. Người trúng tuyển phải là những thiếu nữ trong độ tuổi 18-25, có ngoại hình đẹp, giao tiếp giỏi và khôn khéo. Sau quá trình “sát hạch”, các chị em được thu nạp vào Thiên Nga. Trước khi thực thi nhiệm vụ, họ sẽ được cử đi học ở các khóa tình báo tại Trường Tình báo Trung ương ở Sài Gòn.
Tổ chức Thiên Nga hoạt động hết sức tinh vi, chúng thường cài nhiều tình báo, mật thám vào các cơ sở cách mạng. Đặc biệt, để dễ bề trà trộn, đội quân gián điệp này còn được chia làm hai ban: ban nam do Trung úy Mười Râu khét tiếng ác ôn phụ trách và ban nữ do Sáu Dung (em vợ Mười Râu) đứng đầu. Trong thời gian hoạt động từ năm 1968 – 1971, chúng đã dùng tiền bạc để mua chuộc nhiều người làm gián điệp, gây không ít thiệt hại cho quân ta.
Về phần Năm Thắng, khi đã hóa thân thành nữ nhi, nhờ tài ăn nói khéo léo, “nàng” nhanh chóng tiếp cận được với những người liên quan đến biệt đội Thiên Nga. Đôi khi, “cô” Thanh còn cố tình đi lạc đường, đâm thẳng vào tận “sào huyệt” của bọn gián điệp rồi giả vờ “đi nhầm đường” để tìm cách bắt chuyện làm quen. Hàng ngày, Năm Thanh (Căn cước mang tên Huỳnh Thị Thanh, mật danh là F5) thường xuyên rao bán bánh trước nhà Mười Râu. Cô gái xinh xắn, nói năng nhẹ nhàng, vóc dáng cân đối đã lọt vào “mắt xanh” của Năm Mỹ (vợ của Mười Râu). Năm Mỹ thường xuyên mua bánh dừa nên Năm Thanh nhanh chóng tiếp cận được với người phụ nữ này.
Mỗi lần đi bán bánh qua nhà Mười Râu, Năm Thanh lại ghé vào thì thầm chị em với Năm Mỹ. Ông Năm Thắng kể: “Mỗi khi gặp vợ của Mười Râu, tui luôn tỏ ra thân thiết. Tui kể lể với Năm Mỹ là do hoàn cảnh gia đình nghèo khổ, gặp thời buổi kiếm tiền khó khăn, lại ghét cách mạng nên tui trốn lên đây buôn bán. Tui giả bộ cần tiền đặng nuôi gia đình nên nhờ chị Năm Mỹ tìm việc làm có lương ở trong chính quyền. Không ngờ, nghe tui nói xong, Năm Mỹ liền gật đầu đồng ý và bảo: “Em bán bánh được bao nhiêu đồng. Chị sẽ nói chuyện với chồng chị và đứa em gái cho em gia nhập đội Thiên Nga, lương lậu vừa hậu hĩnh lại nhàn hạ”. Thế nhưng không hổ danh là vợ của “trùm” Thiên Nga, Năm Mỹ ra điều kiện cho “cô gái” là phải có 7 cây vàng để lo lót một tấm giấy chứng nhận là thám báo. Người chiến sĩ tình báo bồi hồi nhớ lại: “Khi ấy, tổ chức cách mạng của ta còn rất khó khăn, gia đình tui cũng quá nghèo nên má tui phải chạy vạy vay mượn hàng xóm mới đủ được ngần ấy để lo cho con vào Thiên Nga”.
Khi đã nhận tiền, Năm Mỹ vui vẻ dẫn “cô” Thanh qua gặp Sáu Dung. Đây vốn không phải là lần đầu tiên phụ trách ban nữ của Thiên Nga gặp cô gái này. Trước đó, Sáu Dung đã “lưu tâm” tới cô Năm Thanh cao ráo xinh xắn, hoạt bát đi bán hàng rong. Ả đã bí mật cho người xác minh lai lịch của “cô” rất kỹ càng nên khi thấy chị gái giới thiệu “cô” F5, Sáu Dung nhận lời ngay. “Nhờ các cán bộ cách mạng lo lý lịch của tui chu toàn và kín kẽ nên không chỉ Sáu Dung mà cả tên trung úy Mười Râu cũng không phát hiện được điều gì nghi vấn cả”, ông Năm Thắng kể.
Ngày 1/1/1971, “cô” Huỳnh Thị Thanh chính thức được gia nhập tổ chức “nữ thám báo Thiên Nga Phụng Hoàng” khi vừa tròn 18 tuổi. Ở trong biệt đội này, cô Thanh được giao nhiệm vụ theo dõi tin tức ở vùng Nước Trong và một số địa bàn ở xã Định Thủy (huyện Mỏ Cày) dưới vỏ bọc một cô gái bán bánh dừa.

Lập công xuất sắc
Tuy nhiên, để vừa đảm bảo được sự tin cậy, vừa che giấu được thân phận thật, F5 luôn ý thức được rằng mọi hành động phải hết sức cẩn trọng, bởi sống giữa hang hùm chỉ hơi sơ hở là bị phát hiện và bị thủ tiêu bất cứ lúc nào. “Dù đã được tiêm thuốc làm giảm nam tính, giọng nói cũng đã thay đổi nhưng khổ nỗi, râu tui vẫn mọc ra. May mắn là các thành viên của Thiên Nga đều có một phòng sinh hoạt riêng nên cứ tối đến là tui phải… nhổ hết râu, đến sớm mai, da liền lại là không thấy vết nhổ”- Năm Thắng kể về “bí quyết” giả gái.
Khi đã được cấp thẻ thám báo, Năm Thanh luôn hoàn thành tốt công việc của tổ chức giao phó. Nhiệm vụ của F5 và các thành viên trong biệt đội Thiên Nga là sáng ra phải có mặt tại trụ sở báo cáo tình hình tin tức hoạt động của Việt cộng, lên kế hoạch đối phó và nhận mệnh lệnh cấp trên, sau đó lại trở về với công việc thường nhật. Ngày ngày, F5 được giao nhiệm vụ đội lốt thiếu nữ gánh hàng rong đi lại trong xã Định Thủy và “để mắt” tới Việt cộng.
Để tạo dựng lòng tin, F5 đã phối hợp cùng với đồng chí Đặng Tấn Phong (nguyên Thiếu tá CA tỉnh Bến Tre) ở cơ sở chủ động chỉ điểm giả nhưng phải đảm bảo sự chính xác để lấy lòng tổ chức. Nhớ lại những tháng năm hoạt động trong hang hùm, ông Năm Thắng cười xòa: “Tui phải cố gắng để mọi việc diễn ra đúng như kế hoạch đã bàn với đồng chí Phong. Tui báo với Sáu Dung địa điểm phục kích của Việt cộng. Có hôm, tui báo tin có quân du kích phục ở mé đồn… Sáng hôm sau, bọn chúng cho quân kiểm tra và thấy có nhiều vết chân của du kích mai phục, từ đó Mười Râu và Sáu Dung hoàn toàn tin tưởng tui”.
Suốt 5 năm hoạt động trong Thiên Nga, điều khiến ông nhớ mãi là chiến công xuất sắc khi phát hiện được hai tên thám báo nằm vùng nguy hiểm của địch. Vào năm 1973, Nguyễn Văn Tư (Tư Một – thuộc tổ chức cảnh sát đặc biệt Bến Tre) và Phạm Văn Hương (nhân viên tình báo Tiểu khu Mỏ Cày) đã lập công với Thiên Nga khi giúp tổ chức này bắt giữ được nhiều chiến sĩ cách mạng.
Một lần đi chơi, Sáu Dung tiết lộ với Năm Thanh: “Có hai nam thám báo bên ban của anh Mười Râu lập công lớn nên được thưởng rất hậu hĩnh. Nhờ có hai anh này, chúng ta tiêu diệt được 4 tên Việt cộng. Bởi vậy, bên ban nữ cần phải cố gắng hơn nữa để được cấp trên khen thưởng”. Nghe vậy, Năm Thanh như “mở cờ trong bụng”, “cô” liền tỉ tê: “Chị ơi, em rất khâm phục anh Tư Một và anh Hương. Hai anh ấy giỏi thiệt đó. Chị cho tụi em được gặp hai ảnh để học hỏi kinh nghiệm. Mà bộ chắc hai anh đẹp trai lắm, giới thiệu cho ban nữ nha chị Sáu!”. Nghe người em kết nghĩa bày tỏ nguyện vọng, Sáu Dung không chút nghi ngờ đã đồng ý đưa Năm Thanh sang ban nam để học hỏi “bí kíp” chỉ điểm. Chỉ trong một thời gian ngắn, F5 đã có trong tay hai tấm hình của Tư Một và Phạm Văn Hương. Đồng thời, “cô” cũng nắm được thông tin chính xác địa điểm chúng thường hoạt động và bí mật gửi về để tổ chức của ta nhận diện. Ngay sau đó, hai tên thám báo đã bị tiêu diệt. Những ngày sau đó, Năm Thanh đã giúp tổ chức cách mạng nhận ra kẻ chiêu hồi Ba Đăng. Sau khi đầu hàng giặc, tên này tự nguyện làm chỉ điểm cho Thiên Nga. Nhưng rồi, Ba Đăng cũng có chung số phận như những tên phản gián khác. Cuối cùng, hắn đã bị cách mạng trừ khử.
Một thời gian sau, đi bán bánh ở đâu, “cô” Thanh cũng nghe người dân bàn tán về việc mấy tên chỉ điểm bị cách mạng trừng trị. Vờ như không biết, Năm Thanh chỉ hỏi bâng quơ “vậy hả?”, rồi quay thúng đi rong ruổi trên những nẻo đường mà trong lòng vui như “trẩy hội”. Ít ai ngờ rằng, cô “kiều nữ” với gánh hàng rong chính là người lập công xuất sắc tiêu diệt bọn phản quốc.
(Theo Gia Đình)
(Xã hội) - Một nam thanh niên 20 tuổi vì nhiệm vụ cách mạng giao phó đã giả gái, trở thành tình báo viên hoạt động độc lập trong lòng địch. Chiến sĩ tình báo đặc biệt với mật danh F5 này đã giúp du kích tiêu diệt nhiều tên ác ôn, nằm vùng.
Hơn thế nữa, sự giả dạng còn hoàn hảo đến mức con trai Tỉnh trưởng Bến Tre nằng nặc đòi rước về làm vợ. Trong lịch sử tình báo thế giới, việc một nam nhân hóa thân thành nữ để làm nhiệm vụ như nhân vật này chưa từng được ghi nhận!

Nhiệm vụ có một không hai
Nhà tình báo giả gái có cái tên rất đàn ông là Huỳnh Văn Thắng (thường gọi là ông Năm Thắng) sinh ra ở xã Định Thủy, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre, cái nôi của phong trào Đồng Khởi những năm 1960. Gia đình ông Thắng có truyền thống cách mạng khi cha và 4 anh trai đều thoát ly đi kháng chiến, riêng anh Thắng vì là con út phải ở lại vùng tạm chiếm chăm sóc mẹ, để ba và các anh yên tâm chiến đấu.
Trong chiến dịch tìm diệt của Mỹ – ngụy sau chiến dịch Mậu Thân 1968, Huỳnh Văn Thắng trực tiếp chứng kiến người anh trai thứ ba Huỳnh Văn Tạc hy sinh ngay tại quê nhà. Sự mất mát, đau thương từ cái chết của người anh khiến Thắng có ý định thoát ly đi kháng chiến để trả thù. Thế nhưng một nhiệm vụ mới đang được cấp trên ấp ủ giao cho Thắng thực hiện, nhiệm vụ đánh dấu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh thanh niên mới ngoài 20 tuổi.
Sau phong trào Đồng khởi, tinh thần kháng chiến chống lại chính quyền Sài Gòn và đế quốc Mỹ xâm lược ở Bến Tre ngày một lên cao. Để ổn định và tái kiểm soát tình hình, Mỹ – ngụy thành lập tổ chức Thiên Nga – Phượng Hoàng nhằm tung lực lượng mật vụ, thám báo… vào các tổ chức kháng chiến rồi từ đó chỉ điểm, cài cắm khiến hàng loạt cơ sở kháng chiến của ta nằm trong lòng địch bị lộ, nhiều chỉ huy cấp cao trong vùng bị bắt… Tổ chức tình báo này có cách thức hoạt động gần như CIA và gây không ít thiệt hại cho quân cách mạng.
Tổ chức Thiên Nga – Phượng Hoàng này chia làm 2 ban nam, nữ để trà trộn vào lực lượng kháng chiến. Ở Bến Tre, ban nam dưới sự chỉ huy của trung úy Mười Râu khét tiếng ác ôn, có nhiều nợ máu với nhân dân, ban nữ dưới quyền kiểm soát của Sáu Dung là em gái của Mười Râu. Tổ chức này hoạt động hết sức ma quái nên phong trào kháng chiến ở Bến Tre gặp nhiều khó khăn. Trước tình hình đó, Ty Công an tỉnh Bến Tre đưa ra nhận định phải phá cho bằng được tổ chức thám báo Thiên Nga bằng cách “lấy độc trị độc”. Chúng ta đưa người vào tổ chức trên để nắm thông tin rồi đưa ra ngoài để lực lượng du kích tiêu diệt những tên thám báo đang nằm vùng hoặc ẩn trong tổ chức kháng chiến.
Nhận nhiệm vụ, ông Đặng Tấn Phong (lúc đó là cán bộ Ty Công an tỉnh Bến Tre) rất hoang mang vì không biết tìm đâu ra một người con gái vừa kiên định, vững lập trường và phải đặc biệt dũng cảm để cài cắm vào lực lượng của địch nắm tình hình. Nhiệm vụ khó khăn tưởng chừng rơi vào bế tắc thì đến một hôm ông gặp Năm Thắng tại Định Thủy. Năm Thắng có giọng nói nhỏ nhẹ, người mỏng cơm, bước đi hơi yểu điệu như con gái, lại là con trong gia đình có truyền thống cách mạnh nên ông Phong hình thành ý nghĩ cho Năm Thắng giả gái để làm nhiệm vụ.
“Năm Thắng lúc bấy giờ nó giống con gái lắm, ngay cả cái cục trái khế ở cổ mà đàn ông hay có thì nó lại không, với thêm nữa nhà Năm Thắng có truyền thống cách mạng, anh nó vừa mới hy sinh nữa nên tôi nhanh chóng báo cáo với lãnh đạo Ty Công an tỉnh về vấn đề này và được chấp thuận kế hoạch cho Năm Thắng giả gái” – ông Đặng Tấn Phong (nguyên là thiếu tá công an tỉnh Bến Tre) hồi tưởng lại.
“Nhận nhiệm vụ giả gái, tui hoang mang lắm chứ. Đang là thằng đàn ông thế này mà bắt tui giả gái vào sống trong lòng địch. Lúc đầu tui không nghĩ ra nổi, nhưng do thù bọn Mỹ – ngụy quá, nó đã giết hại anh Ba tui, bạn bè tui nên tui quyết định nhận nhiệm vụ, với lại mấy anh trên tỉnh chắc cũng xem xét và tin tưởng mới giao cho tôi nhiệm vụ như vậy” – ông Năm Thắng giãi bày về hoàn cảnh khi mình phải nhận một nhiệm vụ lạ lùng như vậy. Ông còn cho biết thêm do cái cổ không có trái khế nên giọng nói của ông mới dịu dàng, êm ái như con gái như vậy. Điều này cũng rất hiếm gặp ở người đàn ông trưởng thành.
Sau khi nhận nhiệm vụ, Năm Thắng có thời gian 6 tháng để thâm nhập vào tổ chức tình báo Thiên Nga, trong thời gian này, mọi khâu chuẩn bị đều hoàn toàn bí mật và mẹ Năm Thắng – bà Trương Thị Chánh chính là người duy nhất biết điều này, bà cũng đồng thời tìm mọi cách giúp người con trai út giả trang thành nữ giới. Hơn 20 năm sống với hình hài con trai, mọi thói quen đi đứng, sinh hoạt, nay lại phải thay đổi trong vòng 6 tháng trời là chuyện cực kỳ khó khăn.
Mẹ anh bất đắc dĩ trở thành người hướng dẫn anh tập luyện một cuộc sống của người phụ nữ: “Tôi cho nó tắm gội với lá hương nhu, lá sả, bồ kết để mượt tóc, rồi dạy nó nết đi đứng ăn ở của con gái; may cho nó 5-6 cái quần xilíp rồi cũng chừng đó cái áo ngực để nó mặc, mấy cái áo ngực tui phải may độn bông gòn vào trong đó để nó mặc mới được, chứ sơ hở tụi thám báo nó biết được thì chết”.
Thế nhưng đó chưa phải là những khó khăn nhất mà Năm Thắng chịu đựng, do áp lực về thời gian thực hiện nhiệm vụ, do lệnh cấp trên đưa ra mà Năm Thắng đã đi đến quyết định khiến anh có thể mất luôn cuộc đời của một người đàn ông. Để có được dáng điệu như người phụ nữ, anh lên Bệnh viện Bến Tre nhờ bác sĩ tiêm một mũi thuốc triệt tiêu cảm giác làm con trai để thực hiện nhiệm vụ được dễ dàng. Quyết định này không phải ai cũng dám dấn thân và làm được như Năm Thắng.
“Ông bác sĩ lúc tiêm cho tui có nói là việc trở lại làm đàn ông sau này khó lắm đấy, nhưng tui phải nói với ổng là vì nhà nghèo nên muốn chuyên tâm buôn bán để làm giàu, không phải vợ con nên tui mới làm vậy. Với lại tui cũng chấp nhận tất cả để làm nhiệm vụ mà, tui không nghĩ gì khác ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ và trả thù cho anh Ba, cho bạn bè” – ông Năm Thắng kể.
Sau nửa năm trốn trong nhà tập luyện và trải qua nhiều tình huống thử thách trình độ “yểu điệu thục nữ”, Năm Thắng chính thức bước ra ngoài với một hình dáng mới và một tên gọi rất con gái – Huỳnh Thị Thanh (Năm Thanh), đứa con gái lâu nay để tóc ngắn của bà Trương Thị Chánh. Tổ chức mau chóng đưa “chị” Năm Thanh lên thành phố Bến Tre làm căn cước với tên gọi và diện mạo mới để bước vào trận tuyến, nơi mà “chị” phải độc lập tác chiến ngay tại hang hùm – tổ chức thám báo Thiên Nga.
Mật danh F5 cùng điệp vụ tối mật
Trước khi bước vào trận tuyến nơi mà Năm Thắng phải đối mặt trực diện với kẻ thù, Ty Công an tỉnh Bến Tre đặt cho anh mật danh F5 để dễ bề liên lạc.
Trong vai một thiếu nữ tuổi 20 ở quê lên bán bánh dừa, bằng vóc dáng cân đối, khuôn mặt ưa nhìn, hiền lành và nói năng khéo léo; “chị” Năm Thanh mau chóng tiếp cận được với Năm Mỹ – vợ của Mười Râu, tên trung úy làm trưởng nhóm thám báo nam Phượng Hoàng. Từ mối quan hệ này, F5 bằng nhiều cách đã trở thành chỗ thân quen với Năm Mỹ và mau chóng được tin tưởng xem là chỗ tâm giao, nhờ cơ sở này mà F5 có cơ hội.
“Lúc đó tui nói với Năm Mỹ là nhà tui nghèo khổ, ghét cách mạng nên trốn lên đây buôn bán hàng rong kiếm tiền phụ giúp gia đình. Tui có kêu “chị Năm Thùy có việc gì làm bên chính quyền không để tui làm có lương phụ giúp gia đình?”, khi đó Năm Mỹ vốn có chồng và em chồng làm lớn như vậy nên nhanh chóng nhận giúp tui” – ông Năm Thắng kể.
Năm Mỹ vì quý mến, đồng thời qua đó muốn kiếm thêm ít tiền nên dẫn Năm Thanh sang gặp Sáu Dung – trưởng nhóm Thiên Nga, em gái của Mười Râu. Được chị dâu giới thiệu, lại thấy Năm Thanh ăn nói khéo léo, duyên dáng nên Sáu Dung nhận lời đưa vào tổ chức thám báo Thiên Nga dưới quyền chỉ huy của chính ả. Yêu cầu đầu tiên để được nhận vào tổ chức thám báo Thiên Nga là “chị” F5 Năm Thanh phải có 7 cây vàng đưa cho Năm Mỹ lo lót một tấm giấy chứng nhận là thám báo. Bà Chánh – mẹ của F5 – phải đi vay mượn hàng xóm số tiền này cho “chị” để vào bằng được Thiên Nga.
Là lính mới, để cho sếp Sáu Dung và Mười Râu tin tưởng, F5 phối hợp với nhóm của Đặng Tấn Phong bên ngoài chỉ điểm giả cốt lấy lòng tin và thể hiện sự “mẫn cán” trong công việc. “Anh em tui lúc đó chơi trò như thế này, tui báo với Sáu Dung địa điểm tập trung của anh em du kích ở đâu thì tối đó ông Phong ổng cho người tới đó bắn vài loạt đạn quấy phá rồi rút, riết như vậy bên Thiên Nga nó tin tưởng tui và nghĩ tui có nhiều thông tin, từ đó mới đi lại hoạt động dễ dàng hơn” – ông Năm Thắng nhớ lại những ngày đầu vào đội Thiên Nga như thế.
Nhờ miệng khéo nói và những thông tin sốt dẻo liên tục được báo về chính xác, 2 sếp lớn của thám báo Thiên Nga huyện Mỏ Cày tỏ ra tin tưởng, quý mến, riêng Sáu Dung còn kết nghĩa chị em với Năm Thanh nữa, đủ cho thấy “trình” giả gái điêu luyện đến mức nào của “chị”.
Sống giữa bầy lang sói, để qua mặt mà không lộ thân phận đàn ông, F5 Năm Thanh hết sức cẩn thận trọng việc đi đứng, vệ sinh… bởi chỉ cần một sơ hở “chị” sẽ mất mạng, nhiệm vụ bấy lâu nay dồn công sức thực hiện sẽ bị đổ vỡ. Sau khi ổn định và có “chỗ đứng” trong nhóm thám báo Thiên Nga, F5 bắt đầu lập những chiến công đầu tiên… (Còn tiếp)

“Tôi cho nó tắm gội với lá hương nhu, lá sả, bồ kết để mượt tóc, rồi
dạy nó nết đi đứng ăn ở của con gái; may cho nó 5-6 cái quần xilíp rồi
cũng chừng đó cái áo ngực để nó mặc, mấy cái áo ngực tui phải may độn
bông gòn vào trong đó để nó mặc mới được, chứ sơ hở tụi thám báo nó biết
được thì chết” – mẹ ông Năm Thắng – bà Trương Thị Chán nói.
(NLD)
(Tình báo - Gián điệp) - Từng tận mắt chứng kiến người anh ruột và đồng đội hi sinh, trong lòng cậu bé Thắng lúc ấy đã hừng hực lửa căm thù, chỉ mong có cơ hội để trả thù nhà, nợ nước.
Sau này lớn lên, người con của quê hương Đồng Khởi được tổ chức tín nhiệm giao nhiệm vụ tối mật. Đó là cải trang thành thiếu nữ để thâm nhập vào “Nữ thám báo Thiên Nga Phụng Hoàng”, một tổ chức hoạt động hết sức ma quái của địch. Suốt 5 năm “giả gái” tác chiến độc lập trong lòng địch, chiến sĩ tình báo huyền thoại không hề để lộ một chút sơ hở nào. Chính điều đó đã giúp cho viên tình báo Huỳnh Văn Thắng cung cấp được nhiều thông tin giúp du kích tiêu diệt được nhiều tên ác ôn nằm vùng.
“Cô gái” Huỳnh Thị Thanh
Trước mặt chúng tôi là người đàn ông ngoài 60, gương mặt đôn hậu, ông cười giòn: “Hồi xưa lúc giả gái tui gọn ghẽ lắm, da trắng trẻo chứ không đen như bây giờ”. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có nhiều anh hùng đã hi sinh cho cách mạng xã Định Thủy, huyện Mỏ Cày Nam, tỉnh Bến Tre. Mảnh đất này cũng từng là cái nôi cho cuộc Đồng Khởi năm 1960. Ở nơi đây, ngày ngày có câu bé Huỳnh Văn Thắng (Năm Thắng) suốt ngày len lỏi khắp các hang cùng ngõ hẻm để bán bánh bò, bánh dừa. Trong gia đình, cha và hai anh lớn đi theo cách mạng, ở nhà chị còn bà mẹ già và hai em gái, nên ngay từ nhỏ mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một bàn tay Thắng lo lieu.
Hàng ngày, cậu bé Thắng đi dọc ven sông khi ở vùng bến đò, bến xe, chợ Ngã Năm với đôi chân trần, khoác lên mình chiếc áo bà ba trên tay là một thúng bánh trái. Miệng rao bán: “Ai bánh bò, bánh dừa, bánh chuối…”. Nghe tiếng rao từ lúc mặt trời còn chưa ráo sương của cậu bé độ chừng 13, 14 tuổi của Thắng, ai cũng suýt xoa khen ngợi, còn nhỏ mà rất hiếu thảo. Đã thế, tuy suốt ngày phơi nắng đến tận tối mịt mới về, nhưng cậu bé Thắng lại có nước da trắng bóc, khuôn mặt bầu bĩnh, khó mà phân biệt được trai hay gái nên ai cũng quý mến. Có lẽ vì được ưu ái như thế, chuyện buôn bán của Thắng rất “xuôi chèo” đi đâu cũng có người ủng hộ mua bánh trái.
Năm Thắng 17 tuổi, nhận thấy chàng trai là con nhà nghèo nhưng lại có truyền thống cách mạng, siêng năng làm việc nên xã đã cử đi học lớp cứu thương để về cứu chữa cho thương binh. Cũng từ đây, Năm Thắng bắt đầu bén duyên với nghiệp chiến sĩ tình báo. Ngoài việc thức dậy từ sáng sớm để đi “buôn thúng, bán bưng”, Thắng còn đi làm “chú liên lạc” với “cái chân thoăn thoắt” ngày ngày đi lấy tin tức của Đài tiếng nói Việt Nam từ Hà Nội và Đài Phát thanh Nam bộ phục vụ cho quân ta nắm bắt tình hình chiến sự.
Trước đó, Năm Thắng đã từng tận mắt chứng kiến người anh trai thứ ba Huỳnh Văn Tác hi sinh trong trận đánh lịch sử năm 1968. Không có gì đau đớn hơn trước sự ra đi của người thân, cậu bé Thắng đã nuôi trong mình lòng căm hận bọn giặc Mỹ vô cùng sâu sắc. Có lúc, Thắng còn tức giận đòi đem dao đi tìm bọn lính Việt Nam Cộng Hòa chém cho tả tơi. Nhưng khi nghe bà mẹ phân tích thiệt hơn, “anh hùng mười năm trả thù không muộn”. Từ đó, Thắng đã nhen nhóm trong mình ý chí trả thù lũ giặc ác ôn hại dân.
Càng ngày tình hình chiến sự càng thêm gay gắt, khi bọn địch hoạt động ngày một xảo quyệt hơn. Đặc biệt, lúc bấy giờ tại khu vực huyện Mỏ Cày và các vùng lân cận xuất hiện một tổ chức của Mỹ hoạt động rất tinh vi, chúng đã phái nhiều quân trà trộn vào quân ta giết hại nhiều cán bộ cách mạng. Đó là tổ chức tình báo Thiên Nga. Đứng trước nhiều mối lo nguy hại, vào cuối năm 1970, Ty Công an Trưởng tỉnh Bến Tre đã ra chỉ thị bằng mọi cách phải đưa được người của ta vào trong lòng địch. Áp dụng kế sách “lấy độc trị độc”, cài nữ tình báo của ta vào tổ chức này. Nhưng vấn đề đặt ra là làm sao tìm được một nữ thám báo vừa nhanh nhẹn, gan dạ lại đầy mưu lược và đáng tin cậy để nhận lãnh nhiệm vụ được giao phó. Dường như đây là một việc làm khó khăn, tưởng chừng như rơi vào bế tắc.
Lại nói về cậu bé Năm Thắng nay đã trưởng thành, ra dáng là một người thanh niên khôn lớn, lanh lẹ, hoạt bát. Trong thời gian này, Năm Thắng được cử đến chăm sóc sức khỏe cho ông Ba Hội, Trưởng Ty Công an Bến Tre đang về xã Định Thụy để trực tiếp tổ chức mạng lưới tình báo của ta. Nhìn thấy cậu thanh niên đi đứng nhẹ nhàng lại có nước da trắng như bông bưởi, dáng người gọn ghẽ, cao ráo. Ngay lập tức, trong đầu ông nảy ra ý định nhờ Năm Thắng giả làm con gái, thâm nhập vào tổ chức hoạt động đặc biệt này.
Lột xác thành mỹ nữ để hoạt động
Sau khi nhận lời “giả gái” làm nữ thám báo, Năm Thắng vừa mừng vừa lo, bởi cử chỉ nhẹ nhàng giống thiếu nữ thì ông “có thừa”. Nhưng ngặt nỗi, về giọng nói thì vẫn “chuẩn” nam giới, nên Năm Thắng đã về thưa lại với mẹ là bà Trương Thị Chánh. Khi nghe con trai thông báo sẽ tham gia vào tổ chức nữ thám báo của Thiên Nga để làm tình báo, bà Chánh đã ủng hộ con trai hết lòng. Và bà trở thành “quân sư” bất đắc dĩ, chỉ bảo con trai cách hành xử đi đứng như một thiếu nữ miệt vườn thực thụ.
Bẵng đi một thời gian, người dân trong vùng Định Thụy không ai còn nghe thấy tiếng rao thánh thót vang cả xóm vào mỗi buổi sáng của con trai bà Chánh lang thang bán bánh lá dừa. Thì ra, để có thể hóa thân làm con gái được suôn sẻ, suốt thời gian đó Năm Thắng đã đóng cửa trong nhà để “tu” làm kiếp “thân gái dặm trường”. Cậu thanh niên ngay từ nhỏ chỉ quen với bàn tay nắm chiếc chổi xệ quét nhà, tay chai sạn vì suốt ngày bưng bê thúng bánh trái nay phải tự học nhảy đầm để có bước đi uyển chuyển, là lượt. Trước đây, ăn uống xuề xòa là thế nay phải ăn uống từ tốn để cho ra dáng thư thái. Ngoài ra, để trở thành người “con gái” quyến rũ, làm chao đảo đám lính ngụy háo sắc, Năm Thắng còn phải nâng ngực, mặc áo ngực, để tóc dài uốn ngang vai và gội đầu bồ kết để thêm phần nữ tính.
Một thời gian ngắn “rèn giũa”, hình dáng bên ngoài của Năm Thắng đã giống con gái. Tuy nhiên, “bản chất” nam giới của ông thì vẫn chưa có gì thay đổi. Lúc ấy, Năm Thắng chợt nghe các chú, các bác trong tổ chức “mách nước” rằng có một loại thuốc (hóc môn –PV) khi tiêm vào cơ thể người đàn ông thì bộ phận sinh dục sẽ bị “teo” lại và có thể mất luôn khả năng dòng dõi. Sau nhiều đêm vắt tay lên trán trằn trọc suy nghĩ, ông quả quyết: Để có thể trả thù nhà, nợ nước và giúp cho cách mạng thì hi sinh hạnh phúc của bản thân cũng không còn gì phải hối hận. Nghĩ là làm, ngay sáng hôm sau ông một mình đến gặ bác sĩ Từ đề nghị ông chích mũi thuốc làm giảm “nam tính” trong ông.
Khi nghe chàng trai còn trẻ tuổi lại có đề nghị không giống ai, vị bác sĩ nọ đã khước từ và giải thích, chích thuốc này vào hậu quả là khôn lường và có thể bị tuyệt tự, không vợ không con. Vậy nhưng, Năm Thắng vẫn cố nài nỉ: “Thôi bác sĩ cứ chích cho con đi. Vì cuộc sống của con hiện giờ rất khó khăn, con phải đi buôn bán để nuôi cha mẹ già và hai em nhỏ. Thời buổi buôn bán khó khăn, là thân con trai rất khó cho việc buôn bán. Hoàn cảnh của con sau này như thế nào thì kệ thôi, đành phải phó mặc cho số phận”. Nghe lời tỉ tê của Năm Thắng, bác sĩ Từ có phần xiêu lòng. Nhưng vì đây là chuyện liên quan đến hạnh phúc cả một đời người, ông không thể tự quyết định. Ông yêu cầu Năm Thắng phải đưa mẹ đến đây gặp bác sĩ và được sự đồng ý của bậc làm cha mẹ mới có thể tiến hành chích thuốc.
Làm theo lời bác sĩ “nếu chị Hai (mẹ ông Thắng) nhất trí tôi sẽ giúp”. Nên lần sau đến, ông đã đưa mẹ đi cùng. Khi nghe bác sĩ trình bày, do biết trước được ý nguyện của con trai mong được phục vụ cho cách mạng, bà Chánh cũng “giả lả”: “Thôi giờ nguyện vọng của thằng Năm nó muốn như vậy, tôi làm mẹ cũng đau khổ lắm. Nhưng bác sĩ thương gia đình tôi, bác sĩ cứ cho nó được toại nguyện”.
Sau hơn nửa năm trải qua nhiều lần “sát hạch” khả năng “giả gái” của tổ chức và của người “thầy” gần gũi với ông nhất là bà Chánh, Năm Thắng chính thức bước ra ngoài với một diện mạo mới. Người dân Định Thủy ai nấy đều “mắt tròn mặt dẹt” khi phát hiện Huỳnh Văn Thắng là đứa con gái để tóc ngắn bấy lâu nay của bà Chánh. Cũng từ đó, người dân không ai còn thấy cậu thanh niên Năm Thắng lam lũ với dép lê nơi đầu đường xó chợ, mà thay vào đó là cô thiếu nữ miệt vườn nói năng nhẹ nhàng, nghe rất mượt với làn da trắng như bông bưởi, khuôn mặt phúng phính bầu bĩnh, vóc dáng cân đối. Cùng với diện mạo mới, Năm Thắng cũng đổi thẻ căn cước mới, lấy tên là Huỳnh Thị Thanh mật danh F5, hay còn gọi là Năm Thanh. Cũng từ đây, cuộc đời của “cô gái” Năm Thanh bắt đầu những ngã rẽ mới khi nhận nhiệm vụ tác chiến độc lập nơi hang hùm miệng sói.
(Theo Gia Đình)
(Tình báo - Gián điệp) - Trải qua quá trình “tu luyện”, Năm Thắng thực sự hóa thân thành một cô gái có dáng đi yểu điệu để thâm nhập vào đội nữ thám báo Thiên Nga Phụng Hoàng. Dù sống giữa bầy lang sói, nhưng nhờ sự tinh nhạy và khôn ngoan, “cô gái” Huỳnh Thị Thanh (tên gọi khi giả gái của Năm Thắng) đã hoàn thành tốt mọi chỉ thị của cấp trên, giúp nhiều cán bộ cách mạng của ta thoát khỏi “nanh vuốt” của quân thù.
Hình ảnh Năm Thắng khi cải trang. Ảnh tư liệu.
Từ khi cải trang thành nữ giới, Năm Thắng ngày ngày đi “buôn thúng, bán bưng” từ Vàm Nước Trong đến bến Dừa Cháy. Ít ai ngờ rằng, người “con gái” đang mang trên mình một nhiệm vụ tối mật, đó là phải trà trộn được vào tổ chức “nữ thám báo Thiên Nga Phụng Hoàng”.
Thiên Nga Phụng Hoàng là một tổ chức tình báo được chính quyền Việt Nam Cộng hòa thành lập năm 1968, dưới sự cố vấn của CIA (Mỹ). Nhiệm vụ của Thiên Nga là xâm nhập vào các cơ sở cách mạng của ta, sau đó thu thập thông tin và tìm cách giết hại các chiến sĩ. Thành viên của biệt đội chân dài này được tuyển chọn rất khắt khe. Người trúng tuyển phải là những thiếu nữ trong độ tuổi 18-25, có ngoại hình đẹp, giao tiếp giỏi và khôn khéo. Sau quá trình “sát hạch”, các chị em được thu nạp vào Thiên Nga. Trước khi thực thi nhiệm vụ, họ sẽ được cử đi học ở các khóa tình báo tại Trường Tình báo Trung ương ở Sài Gòn.
Tổ chức Thiên Nga hoạt động hết sức tinh vi, chúng thường cài nhiều tình báo, mật thám vào các cơ sở cách mạng. Đặc biệt, để dễ bề trà trộn, đội quân gián điệp này còn được chia làm hai ban: ban nam do Trung úy Mười Râu khét tiếng ác ôn phụ trách và ban nữ do Sáu Dung (em vợ Mười Râu) đứng đầu. Trong thời gian hoạt động từ năm 1968 – 1971, chúng đã dùng tiền bạc để mua chuộc nhiều người làm gián điệp, gây không ít thiệt hại cho quân ta.
Về phần Năm Thắng, khi đã hóa thân thành nữ nhi, nhờ tài ăn nói khéo léo, “nàng” nhanh chóng tiếp cận được với những người liên quan đến biệt đội Thiên Nga. Đôi khi, “cô” Thanh còn cố tình đi lạc đường, đâm thẳng vào tận “sào huyệt” của bọn gián điệp rồi giả vờ “đi nhầm đường” để tìm cách bắt chuyện làm quen. Hàng ngày, Năm Thanh (Căn cước mang tên Huỳnh Thị Thanh, mật danh là F5) thường xuyên rao bán bánh trước nhà Mười Râu. Cô gái xinh xắn, nói năng nhẹ nhàng, vóc dáng cân đối đã lọt vào “mắt xanh” của Năm Mỹ (vợ của Mười Râu). Năm Mỹ thường xuyên mua bánh dừa nên Năm Thanh nhanh chóng tiếp cận được với người phụ nữ này.
Mỗi lần đi bán bánh qua nhà Mười Râu, Năm Thanh lại ghé vào thì thầm chị em với Năm Mỹ. Ông Năm Thắng kể: “Mỗi khi gặp vợ của Mười Râu, tui luôn tỏ ra thân thiết. Tui kể lể với Năm Mỹ là do hoàn cảnh gia đình nghèo khổ, gặp thời buổi kiếm tiền khó khăn, lại ghét cách mạng nên tui trốn lên đây buôn bán. Tui giả bộ cần tiền đặng nuôi gia đình nên nhờ chị Năm Mỹ tìm việc làm có lương ở trong chính quyền. Không ngờ, nghe tui nói xong, Năm Mỹ liền gật đầu đồng ý và bảo: “Em bán bánh được bao nhiêu đồng. Chị sẽ nói chuyện với chồng chị và đứa em gái cho em gia nhập đội Thiên Nga, lương lậu vừa hậu hĩnh lại nhàn hạ”. Thế nhưng không hổ danh là vợ của “trùm” Thiên Nga, Năm Mỹ ra điều kiện cho “cô gái” là phải có 7 cây vàng để lo lót một tấm giấy chứng nhận là thám báo. Người chiến sĩ tình báo bồi hồi nhớ lại: “Khi ấy, tổ chức cách mạng của ta còn rất khó khăn, gia đình tui cũng quá nghèo nên má tui phải chạy vạy vay mượn hàng xóm mới đủ được ngần ấy để lo cho con vào Thiên Nga”.
Khi đã nhận tiền, Năm Mỹ vui vẻ dẫn “cô” Thanh qua gặp Sáu Dung. Đây vốn không phải là lần đầu tiên phụ trách ban nữ của Thiên Nga gặp cô gái này. Trước đó, Sáu Dung đã “lưu tâm” tới cô Năm Thanh cao ráo xinh xắn, hoạt bát đi bán hàng rong. Ả đã bí mật cho người xác minh lai lịch của “cô” rất kỹ càng nên khi thấy chị gái giới thiệu “cô” F5, Sáu Dung nhận lời ngay. “Nhờ các cán bộ cách mạng lo lý lịch của tui chu toàn và kín kẽ nên không chỉ Sáu Dung mà cả tên trung úy Mười Râu cũng không phát hiện được điều gì nghi vấn cả”, ông Năm Thắng kể.
Ngày 1/1/1971, “cô” Huỳnh Thị Thanh chính thức được gia nhập tổ chức “nữ thám báo Thiên Nga Phụng Hoàng” khi vừa tròn 18 tuổi. Ở trong biệt đội này, cô Thanh được giao nhiệm vụ theo dõi tin tức ở vùng Nước Trong và một số địa bàn ở xã Định Thủy (huyện Mỏ Cày) dưới vỏ bọc một cô gái bán bánh dừa.
Huyền thoại tình báo thời còn trẻ. Ảnh TG
Áp lực vì quá… đẹp
Trong thời gian hoạt động thám báo ở Thiên Nga Phụng Hoàng, Năm Thanh
đã gặp nhiều tình huống “dở khóc, dở cười” cũng chỉ vì nhan sắc xinh
đẹp. Không chỉ cảnh sát, mật thám mà ngay cả tên Trung úy Mười Râu cũng
từng thèm thuồng “kiều nữ” này. Hắn liên tục rủ người đẹp đi xem phim,
đi chơi để tìm cách ve vãn. Nhiều lần, Mười Râu có ý định sàm sỡ, đòi
“ngủ” với F5 nhưng “cô” đều khéo léo từ chối.
Nhờ sự khôn khéo, Năm Thanh dần lấy được lòng Sáu Dung. Cô luôn cận
kề kẻ phụ trách ban nữ như một vệ sĩ riêng. F5 được Sáu Dung nâng đỡ,
bao bọc và kết nghĩa chị em. Trong tất cả các thành viên của tổ chức,
Năm Thanh được coi là nữ thám báo nhanh nhẹn và đáng tin cậy nhất của
Thiên Nga ở Mỏ Cày.Tuy nhiên, để vừa đảm bảo được sự tin cậy, vừa che giấu được thân phận thật, F5 luôn ý thức được rằng mọi hành động phải hết sức cẩn trọng, bởi sống giữa hang hùm chỉ hơi sơ hở là bị phát hiện và bị thủ tiêu bất cứ lúc nào. “Dù đã được tiêm thuốc làm giảm nam tính, giọng nói cũng đã thay đổi nhưng khổ nỗi, râu tui vẫn mọc ra. May mắn là các thành viên của Thiên Nga đều có một phòng sinh hoạt riêng nên cứ tối đến là tui phải… nhổ hết râu, đến sớm mai, da liền lại là không thấy vết nhổ”- Năm Thắng kể về “bí quyết” giả gái.
Khi đã được cấp thẻ thám báo, Năm Thanh luôn hoàn thành tốt công việc của tổ chức giao phó. Nhiệm vụ của F5 và các thành viên trong biệt đội Thiên Nga là sáng ra phải có mặt tại trụ sở báo cáo tình hình tin tức hoạt động của Việt cộng, lên kế hoạch đối phó và nhận mệnh lệnh cấp trên, sau đó lại trở về với công việc thường nhật. Ngày ngày, F5 được giao nhiệm vụ đội lốt thiếu nữ gánh hàng rong đi lại trong xã Định Thủy và “để mắt” tới Việt cộng.
Để tạo dựng lòng tin, F5 đã phối hợp cùng với đồng chí Đặng Tấn Phong (nguyên Thiếu tá CA tỉnh Bến Tre) ở cơ sở chủ động chỉ điểm giả nhưng phải đảm bảo sự chính xác để lấy lòng tổ chức. Nhớ lại những tháng năm hoạt động trong hang hùm, ông Năm Thắng cười xòa: “Tui phải cố gắng để mọi việc diễn ra đúng như kế hoạch đã bàn với đồng chí Phong. Tui báo với Sáu Dung địa điểm phục kích của Việt cộng. Có hôm, tui báo tin có quân du kích phục ở mé đồn… Sáng hôm sau, bọn chúng cho quân kiểm tra và thấy có nhiều vết chân của du kích mai phục, từ đó Mười Râu và Sáu Dung hoàn toàn tin tưởng tui”.
Suốt 5 năm hoạt động trong Thiên Nga, điều khiến ông nhớ mãi là chiến công xuất sắc khi phát hiện được hai tên thám báo nằm vùng nguy hiểm của địch. Vào năm 1973, Nguyễn Văn Tư (Tư Một – thuộc tổ chức cảnh sát đặc biệt Bến Tre) và Phạm Văn Hương (nhân viên tình báo Tiểu khu Mỏ Cày) đã lập công với Thiên Nga khi giúp tổ chức này bắt giữ được nhiều chiến sĩ cách mạng.
Một lần đi chơi, Sáu Dung tiết lộ với Năm Thanh: “Có hai nam thám báo bên ban của anh Mười Râu lập công lớn nên được thưởng rất hậu hĩnh. Nhờ có hai anh này, chúng ta tiêu diệt được 4 tên Việt cộng. Bởi vậy, bên ban nữ cần phải cố gắng hơn nữa để được cấp trên khen thưởng”. Nghe vậy, Năm Thanh như “mở cờ trong bụng”, “cô” liền tỉ tê: “Chị ơi, em rất khâm phục anh Tư Một và anh Hương. Hai anh ấy giỏi thiệt đó. Chị cho tụi em được gặp hai ảnh để học hỏi kinh nghiệm. Mà bộ chắc hai anh đẹp trai lắm, giới thiệu cho ban nữ nha chị Sáu!”. Nghe người em kết nghĩa bày tỏ nguyện vọng, Sáu Dung không chút nghi ngờ đã đồng ý đưa Năm Thanh sang ban nam để học hỏi “bí kíp” chỉ điểm. Chỉ trong một thời gian ngắn, F5 đã có trong tay hai tấm hình của Tư Một và Phạm Văn Hương. Đồng thời, “cô” cũng nắm được thông tin chính xác địa điểm chúng thường hoạt động và bí mật gửi về để tổ chức của ta nhận diện. Ngay sau đó, hai tên thám báo đã bị tiêu diệt. Những ngày sau đó, Năm Thanh đã giúp tổ chức cách mạng nhận ra kẻ chiêu hồi Ba Đăng. Sau khi đầu hàng giặc, tên này tự nguyện làm chỉ điểm cho Thiên Nga. Nhưng rồi, Ba Đăng cũng có chung số phận như những tên phản gián khác. Cuối cùng, hắn đã bị cách mạng trừ khử.
Một thời gian sau, đi bán bánh ở đâu, “cô” Thanh cũng nghe người dân bàn tán về việc mấy tên chỉ điểm bị cách mạng trừng trị. Vờ như không biết, Năm Thanh chỉ hỏi bâng quơ “vậy hả?”, rồi quay thúng đi rong ruổi trên những nẻo đường mà trong lòng vui như “trẩy hội”. Ít ai ngờ rằng, cô “kiều nữ” với gánh hàng rong chính là người lập công xuất sắc tiêu diệt bọn phản quốc.
(Theo Gia Đình)
(Xã hội) - Một nam thanh niên 20 tuổi vì nhiệm vụ cách mạng giao phó đã giả gái, trở thành tình báo viên hoạt động độc lập trong lòng địch. Chiến sĩ tình báo đặc biệt với mật danh F5 này đã giúp du kích tiêu diệt nhiều tên ác ôn, nằm vùng.
Hơn thế nữa, sự giả dạng còn hoàn hảo đến mức con trai Tỉnh trưởng Bến Tre nằng nặc đòi rước về làm vợ. Trong lịch sử tình báo thế giới, việc một nam nhân hóa thân thành nữ để làm nhiệm vụ như nhân vật này chưa từng được ghi nhận!
Chân dung ông Năm Thắng hiện tại, người cha của 5 đứa con.
Nhà tình báo giả gái có cái tên rất đàn ông là Huỳnh Văn Thắng (thường gọi là ông Năm Thắng) sinh ra ở xã Định Thủy, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre, cái nôi của phong trào Đồng Khởi những năm 1960. Gia đình ông Thắng có truyền thống cách mạng khi cha và 4 anh trai đều thoát ly đi kháng chiến, riêng anh Thắng vì là con út phải ở lại vùng tạm chiếm chăm sóc mẹ, để ba và các anh yên tâm chiến đấu.
Trong chiến dịch tìm diệt của Mỹ – ngụy sau chiến dịch Mậu Thân 1968, Huỳnh Văn Thắng trực tiếp chứng kiến người anh trai thứ ba Huỳnh Văn Tạc hy sinh ngay tại quê nhà. Sự mất mát, đau thương từ cái chết của người anh khiến Thắng có ý định thoát ly đi kháng chiến để trả thù. Thế nhưng một nhiệm vụ mới đang được cấp trên ấp ủ giao cho Thắng thực hiện, nhiệm vụ đánh dấu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh thanh niên mới ngoài 20 tuổi.
Sau phong trào Đồng khởi, tinh thần kháng chiến chống lại chính quyền Sài Gòn và đế quốc Mỹ xâm lược ở Bến Tre ngày một lên cao. Để ổn định và tái kiểm soát tình hình, Mỹ – ngụy thành lập tổ chức Thiên Nga – Phượng Hoàng nhằm tung lực lượng mật vụ, thám báo… vào các tổ chức kháng chiến rồi từ đó chỉ điểm, cài cắm khiến hàng loạt cơ sở kháng chiến của ta nằm trong lòng địch bị lộ, nhiều chỉ huy cấp cao trong vùng bị bắt… Tổ chức tình báo này có cách thức hoạt động gần như CIA và gây không ít thiệt hại cho quân cách mạng.
Tổ chức Thiên Nga – Phượng Hoàng này chia làm 2 ban nam, nữ để trà trộn vào lực lượng kháng chiến. Ở Bến Tre, ban nam dưới sự chỉ huy của trung úy Mười Râu khét tiếng ác ôn, có nhiều nợ máu với nhân dân, ban nữ dưới quyền kiểm soát của Sáu Dung là em gái của Mười Râu. Tổ chức này hoạt động hết sức ma quái nên phong trào kháng chiến ở Bến Tre gặp nhiều khó khăn. Trước tình hình đó, Ty Công an tỉnh Bến Tre đưa ra nhận định phải phá cho bằng được tổ chức thám báo Thiên Nga bằng cách “lấy độc trị độc”. Chúng ta đưa người vào tổ chức trên để nắm thông tin rồi đưa ra ngoài để lực lượng du kích tiêu diệt những tên thám báo đang nằm vùng hoặc ẩn trong tổ chức kháng chiến.
Nhận nhiệm vụ, ông Đặng Tấn Phong (lúc đó là cán bộ Ty Công an tỉnh Bến Tre) rất hoang mang vì không biết tìm đâu ra một người con gái vừa kiên định, vững lập trường và phải đặc biệt dũng cảm để cài cắm vào lực lượng của địch nắm tình hình. Nhiệm vụ khó khăn tưởng chừng rơi vào bế tắc thì đến một hôm ông gặp Năm Thắng tại Định Thủy. Năm Thắng có giọng nói nhỏ nhẹ, người mỏng cơm, bước đi hơi yểu điệu như con gái, lại là con trong gia đình có truyền thống cách mạnh nên ông Phong hình thành ý nghĩ cho Năm Thắng giả gái để làm nhiệm vụ.
“Năm Thắng lúc bấy giờ nó giống con gái lắm, ngay cả cái cục trái khế ở cổ mà đàn ông hay có thì nó lại không, với thêm nữa nhà Năm Thắng có truyền thống cách mạng, anh nó vừa mới hy sinh nữa nên tôi nhanh chóng báo cáo với lãnh đạo Ty Công an tỉnh về vấn đề này và được chấp thuận kế hoạch cho Năm Thắng giả gái” – ông Đặng Tấn Phong (nguyên là thiếu tá công an tỉnh Bến Tre) hồi tưởng lại.
“Nhận nhiệm vụ giả gái, tui hoang mang lắm chứ. Đang là thằng đàn ông thế này mà bắt tui giả gái vào sống trong lòng địch. Lúc đầu tui không nghĩ ra nổi, nhưng do thù bọn Mỹ – ngụy quá, nó đã giết hại anh Ba tui, bạn bè tui nên tui quyết định nhận nhiệm vụ, với lại mấy anh trên tỉnh chắc cũng xem xét và tin tưởng mới giao cho tôi nhiệm vụ như vậy” – ông Năm Thắng giãi bày về hoàn cảnh khi mình phải nhận một nhiệm vụ lạ lùng như vậy. Ông còn cho biết thêm do cái cổ không có trái khế nên giọng nói của ông mới dịu dàng, êm ái như con gái như vậy. Điều này cũng rất hiếm gặp ở người đàn ông trưởng thành.
Sau khi nhận nhiệm vụ, Năm Thắng có thời gian 6 tháng để thâm nhập vào tổ chức tình báo Thiên Nga, trong thời gian này, mọi khâu chuẩn bị đều hoàn toàn bí mật và mẹ Năm Thắng – bà Trương Thị Chánh chính là người duy nhất biết điều này, bà cũng đồng thời tìm mọi cách giúp người con trai út giả trang thành nữ giới. Hơn 20 năm sống với hình hài con trai, mọi thói quen đi đứng, sinh hoạt, nay lại phải thay đổi trong vòng 6 tháng trời là chuyện cực kỳ khó khăn.
Mẹ anh bất đắc dĩ trở thành người hướng dẫn anh tập luyện một cuộc sống của người phụ nữ: “Tôi cho nó tắm gội với lá hương nhu, lá sả, bồ kết để mượt tóc, rồi dạy nó nết đi đứng ăn ở của con gái; may cho nó 5-6 cái quần xilíp rồi cũng chừng đó cái áo ngực để nó mặc, mấy cái áo ngực tui phải may độn bông gòn vào trong đó để nó mặc mới được, chứ sơ hở tụi thám báo nó biết được thì chết”.
Thế nhưng đó chưa phải là những khó khăn nhất mà Năm Thắng chịu đựng, do áp lực về thời gian thực hiện nhiệm vụ, do lệnh cấp trên đưa ra mà Năm Thắng đã đi đến quyết định khiến anh có thể mất luôn cuộc đời của một người đàn ông. Để có được dáng điệu như người phụ nữ, anh lên Bệnh viện Bến Tre nhờ bác sĩ tiêm một mũi thuốc triệt tiêu cảm giác làm con trai để thực hiện nhiệm vụ được dễ dàng. Quyết định này không phải ai cũng dám dấn thân và làm được như Năm Thắng.
“Ông bác sĩ lúc tiêm cho tui có nói là việc trở lại làm đàn ông sau này khó lắm đấy, nhưng tui phải nói với ổng là vì nhà nghèo nên muốn chuyên tâm buôn bán để làm giàu, không phải vợ con nên tui mới làm vậy. Với lại tui cũng chấp nhận tất cả để làm nhiệm vụ mà, tui không nghĩ gì khác ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ và trả thù cho anh Ba, cho bạn bè” – ông Năm Thắng kể.
Sau nửa năm trốn trong nhà tập luyện và trải qua nhiều tình huống thử thách trình độ “yểu điệu thục nữ”, Năm Thắng chính thức bước ra ngoài với một hình dáng mới và một tên gọi rất con gái – Huỳnh Thị Thanh (Năm Thanh), đứa con gái lâu nay để tóc ngắn của bà Trương Thị Chánh. Tổ chức mau chóng đưa “chị” Năm Thanh lên thành phố Bến Tre làm căn cước với tên gọi và diện mạo mới để bước vào trận tuyến, nơi mà “chị” phải độc lập tác chiến ngay tại hang hùm – tổ chức thám báo Thiên Nga.
Trước khi bước vào trận tuyến nơi mà Năm Thắng phải đối mặt trực diện với kẻ thù, Ty Công an tỉnh Bến Tre đặt cho anh mật danh F5 để dễ bề liên lạc.
Trong vai một thiếu nữ tuổi 20 ở quê lên bán bánh dừa, bằng vóc dáng cân đối, khuôn mặt ưa nhìn, hiền lành và nói năng khéo léo; “chị” Năm Thanh mau chóng tiếp cận được với Năm Mỹ – vợ của Mười Râu, tên trung úy làm trưởng nhóm thám báo nam Phượng Hoàng. Từ mối quan hệ này, F5 bằng nhiều cách đã trở thành chỗ thân quen với Năm Mỹ và mau chóng được tin tưởng xem là chỗ tâm giao, nhờ cơ sở này mà F5 có cơ hội.
“Lúc đó tui nói với Năm Mỹ là nhà tui nghèo khổ, ghét cách mạng nên trốn lên đây buôn bán hàng rong kiếm tiền phụ giúp gia đình. Tui có kêu “chị Năm Thùy có việc gì làm bên chính quyền không để tui làm có lương phụ giúp gia đình?”, khi đó Năm Mỹ vốn có chồng và em chồng làm lớn như vậy nên nhanh chóng nhận giúp tui” – ông Năm Thắng kể.
Năm Mỹ vì quý mến, đồng thời qua đó muốn kiếm thêm ít tiền nên dẫn Năm Thanh sang gặp Sáu Dung – trưởng nhóm Thiên Nga, em gái của Mười Râu. Được chị dâu giới thiệu, lại thấy Năm Thanh ăn nói khéo léo, duyên dáng nên Sáu Dung nhận lời đưa vào tổ chức thám báo Thiên Nga dưới quyền chỉ huy của chính ả. Yêu cầu đầu tiên để được nhận vào tổ chức thám báo Thiên Nga là “chị” F5 Năm Thanh phải có 7 cây vàng đưa cho Năm Mỹ lo lót một tấm giấy chứng nhận là thám báo. Bà Chánh – mẹ của F5 – phải đi vay mượn hàng xóm số tiền này cho “chị” để vào bằng được Thiên Nga.
Là lính mới, để cho sếp Sáu Dung và Mười Râu tin tưởng, F5 phối hợp với nhóm của Đặng Tấn Phong bên ngoài chỉ điểm giả cốt lấy lòng tin và thể hiện sự “mẫn cán” trong công việc. “Anh em tui lúc đó chơi trò như thế này, tui báo với Sáu Dung địa điểm tập trung của anh em du kích ở đâu thì tối đó ông Phong ổng cho người tới đó bắn vài loạt đạn quấy phá rồi rút, riết như vậy bên Thiên Nga nó tin tưởng tui và nghĩ tui có nhiều thông tin, từ đó mới đi lại hoạt động dễ dàng hơn” – ông Năm Thắng nhớ lại những ngày đầu vào đội Thiên Nga như thế.
Nhờ miệng khéo nói và những thông tin sốt dẻo liên tục được báo về chính xác, 2 sếp lớn của thám báo Thiên Nga huyện Mỏ Cày tỏ ra tin tưởng, quý mến, riêng Sáu Dung còn kết nghĩa chị em với Năm Thanh nữa, đủ cho thấy “trình” giả gái điêu luyện đến mức nào của “chị”.
Sống giữa bầy lang sói, để qua mặt mà không lộ thân phận đàn ông, F5 Năm Thanh hết sức cẩn thận trọng việc đi đứng, vệ sinh… bởi chỉ cần một sơ hở “chị” sẽ mất mạng, nhiệm vụ bấy lâu nay dồn công sức thực hiện sẽ bị đổ vỡ. Sau khi ổn định và có “chỗ đứng” trong nhóm thám báo Thiên Nga, F5 bắt đầu lập những chiến công đầu tiên… (Còn tiếp)
Bà Trương Thị Chán
(NLD)
Nhận xét
Đăng nhận xét