Dai Chung la su suy ngam cua toi ve cuoc doi, xa hoi, nhan sinh
NỖI NIỀM OAN KHUẤT 14
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
-
(ĐC sưu tầm trên NET)
Án Oan 46 năm Chấn Động Bắc Ninh: Đơn Kêu Oan Chất Đầy Ô Tô
Cụ ông bị oan hơn 40 năm đòi bồi thường 12 tỷ
13/08/2016 09:35 GMT+7
Đại
diện ủy quyền của ông Trần Văn Thêm yêu cầu được bồi thường hơn 12 tỷ
đồng, gồm tổn thất tinh thần, thu nhập thực tế bị mất và các khoản chi
phí đi kêu oan, chữa bệnh…
Tối
12/8, ông Nguyễn Văn Hòa, Phó giám đốc Công ty luật Hòa Lợi - người
được ông Trần Văn Thêm (81 tuổi, ở Yên Phụ, Yên Phong Bắc Ninh) ủy quyền
cho biết, vừa soạn thảo xong đơn đề nghị bồi thường cho người mang án
tử 46 năm để gửi đến các cơ quan có thẩm quyền.
Theo đó, mức bồi thường được ông Hòa đưa ra là hơn 12 tỷ đồng.
Theo
tính toán của ông Hòa, việc bồi thường cho ông Thêm được tính thành 2
giai đoạn. Giai đoạn bị giam giữ, ở tù tính từ ngày 23/7/1970 đến ngày
30/2/1976 là 2.010 ngày, ông Hòa yêu cầu được bồi thường hơn 1,1 tỷ đồng
(bao gồm các khoản tổn thất tinh thần, mất thu nhập thực tế).
Giai đoạn tại ngoại từ 1/2/1976 đến 10/8/2016, người được ủy quyền yêu cầu bồi thường số tiền hơn 10 tỷ đồng.
Ông Nguyễn Văn Hòa (trái) chụp ảnh cùng cụ Thêm và người thân. Ảnh: Nhân vật cung cấp.
Ngoài
ra, ông Hòa còn đưa ra một khoản bồi thường khác gồm chi phí đi kêu
oan, chữa bệnh khoảng 800 triệu đồng. Như vậy, tổng mức bồi thường oan
sai của ông Thêm là hơn 12,1 tỷ đồng.
“Con số này đã được chúng
tôi tính toán cụ thể trên thực tế căn cứ theo Quyết định 11/C44-P3 ngày
8/8/2016 của Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an về việc đình chỉ điều
tra đối với bị can Trần Văn Thêm và công thư của Liên ngành các cơ quan
tư pháp Trung ương công khai xin lỗi cụ ngày 11/8 vừa qua; Luật trách
nhiệm bồi thường của Nhà nước…”, người đại diện ủy quyền cho biết.
Được
biết sau buổi công khai xin lỗi diễn ra ngày 11/8 tại Hội trường trung
tâm hành chính huyện Yên Phong, sức khỏe người bị oan sai khá hơn rất
nhiều. Gương mặt cụ luôn rạng rỡ, tươi cười.
Chị Trần Thị Xuân (59
tuổi, con gái cụ Thêm) cho biết: “Vấn đề bồi thường thì tôi không rõ,
anh Hòa là người được gia đình tin tưởng, ủy quyền, anh ấy tính như nào
chúng tôi nghe như vậy”.
Tiếp lời chị Xuân bảo: “Trước hôm bố được
minh oan, công khai xin lỗi, mọi người trong nhà ai cũng không ngủ
được. Cuối cùng bố tôi cũng trút được nỗi hàm oan đeo bám mấy chục năm
nay. Giờ đi ngủ ông cũng không phải dung tay vuốt đầu cho bớt đau nữa.
Điều gia đình tôi hi vọng lúc này là hàn gắn được tình cảm với gia đình
chú Văn.”.
Theo
hồ sơ tố tụng, đêm 23/6/1970, hai anh em ông Thêm mua hàng về tới địa
bàn xã Đông Tĩnh, huyện Tam Dương (Vĩnh Phú) thì trời tối nên họ vào
chòi cắt tóc ven đường để ngủ. Khoảng 1h ngày hôm sau, khi đang lơ mơ
ngủ thì ông Thêm thấy choáng váng vì ai đó đã đập nhát búa vào đầu ông.
Linh
tính bị cướp, ông kêu lên, tên cướp cũng đã kịp đập một nhát vào đầu
người em tên Văn nằm cạnh đó. Nghe tiếng kêu cứu trong đêm, người dân
đưa anh em ông Thêm vào trạm xá xã Đông Tĩnh rồi sau đó chuyển lên bệnh
viện huyện Tam Dương. Khi chuyển tiếp đến Bệnh viện tỉnh Vĩnh Phú thì
người em đã chết.
Các cơ quan tố tụng ở Vĩnh Phú sau đó cho rằng
ông là hung thủ giết người. Tháng 8/1972, TAND tỉnh Vĩnh Phú tuyên tử
hình ông Thêm. Tháng 8/1973, cấp phúc thẩm cũng cũng y án sơ thẩm vì
HĐXX cho rằng đủ căn cứ tuyên tử hình ông vì tội Giết người và Cướp tài
sản.
Sau nhiều năm kêu oan, đêm 30 Tết năm 1976, ông Thêm được bác
sĩ ở Bộ Công an cấp một tờ giấy chứng nhận bị thương để miễn lao động
và được về địa phương sinh sống bình thường đến nay. Khi đó, tổng thời
gian ông ở trại tạm giam là 5 năm 6 tháng 7 ngày.
(Theo Zing)
Cụ ông 81 tuổi chịu án oan tử hình hơn 40 năm
21:05 06/08/2016
Hơn 40 năm rời khỏi trại tạm giam, cụ ông Trần Văn Thêm (81 tuổi) ở xã
Yên Phụ, huyện Yên Phong (Bắc Ninh) được TAND tối cao xem xét lại bản án
tử hình.
Sáng 6/8, đại diện TAND tối cao và Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bắc Ninh đã đến
nhà ông Thêm để thăm hỏi, xác minh những thông tin xung quanh vụ án
cách đây 46 năm khi ông bị kết án cao nhất.
Đầu năm 1976, ông Thêm được ra tù khi hung thủ thực sự của vụ án bị
bắt trong một vụ việc khác. Ủy ban Thẩm phán Tòa án Tối cao khi ấy đã
quyết định hủy toàn bộ hai bản án phúc thẩm và sơ thẩm, giao Cơ quan
điều tra tỉnh Vĩnh Phúc điều tra xét xử lại theo đúng quy định của pháp
luật.
Theo VTV, sau quá trình nỗ lực tìm kiếm, các cơ sở chứng cứ
pháp lý của sự việc đã có. Kết luận chính thức sự việc sẽ được TAND tối
cao đưa ra sớm nhất, dự kiến vào đầu tuần sau.Ông Bùi Ngọc Hòa, Phó
chánh án TAND tối cao cho biết, đây là vụ án có một không hai trong lịch
sử tố tụng hình sự Việt Nam.
Hầu hết các tài liệu liên quan đến vụ án đều đã bị thất lạc trong một
thời gian dài.Tuy nhiên đến thời điểm này, việc điều tra chưa được thực
hiện, chưa có bất cứ một quyết định nào được đưa ra. Ông Thêm được trả
tự do nhưng không được chứng minh mình bị kết án oan. Năm 2005, TAND tối
cao mới nhận được đơn khiếu nại của ông Thêm.
Trên 40 năm trước, ông Thêm bị hai cấp tòa án tuyên án tử hình. Ảnh: VTV.
"Trách nhiệm của cơ quan công an, VKS và tòa án đến đâu thì phải làm
rõ. Đây là một bài học xương máu. Làm sao mỗi người tiến hành tố tụng,
các cơ quan tiến hành tố tụng phải thực sự vì dân, vì công lý, không để
xảy ra những trường hợp mà có thể kéo dài sự đau khổ, oan sai cho người
dân.
Vụ này đã 46 năm, đòi hỏi các cơ quan tiến hành tố tụng phải vào cuộc
nhanh hơn nữa, đừng để người dân chịu nổi khổ oan ức", ông Hòa nói.
Theo hồ sơ tố tụng, đêm 23/6/1970, hai anh em ông Thêm mua hàng về
tới địa bàn xã Đông Tĩnh, huyện Tam Dương (Vĩnh Phú) thì trời tối nên họ
vào chòi cắt tóc ven đường để ngủ. Khoảng 1h ngày hôm sau, khi đang lơ
mơ ngủ thì ông Thêm thấy choáng váng vì ai đó đã đập nhát búa vào đầu
ông.
Linh tính bị cướp, ông kêu lên, tên cướp cũng đã kịp đập một nhát vào
đầu người em tên Văn nằm cạnh đó. Nghe tiếng kêu cứu trong đêm, người
dân đưa anh em ông Thêm vào trạm xá xã Đông Tĩnh rồi sau đó chuyển lên
bệnh viện huyện Tam Dương. Khi chuyển tiếp đến Bệnh viện tỉnh Vĩnh Phú
thì người em đã chết.
Các cơ quan tố tụng ở Vĩnh Phú sau đó cho rằng ông là hung thủ giết
người. Tháng 8/1972, TAND tỉnh Vĩnh Phú tuyên tử hình ông Thêm. Tháng
8/1973, cấp phúc thẩm cũng cũng y án sơ thẩm vì HĐXX cho rằng đủ căn cứ
tuyên tử hình ông vì tội Giết người và Cướp tài sản.
Sau nhiều năm kêu oan, đêm 30 Tết năm 1976, ông Thêm được bác sĩ ở Bộ
Công an cấp một tờ giấy chứng nhận bị thương để miễn lao động và được
về địa phương sinh sống bình thường đến nay. Khi đó, tổng thời gian ông ở
trại tạm giam là 5 năm 6 tháng 7 ngày.
(VTC
News) - Cứ lâu lâu tích cóp được ít tiền, y như rằng ông Thêm lại thuê
người viết đơn kêu oan, rồi cùng với anh em họ hàng trong nhà lọc cọc
đạp xe lên Hà Nội gửi, rồi lại về nhà chờ đợi.
Kỳ 1: Người mang án tử tù suốt…46 năm
Những
ngày này, trong ngôi nhà nhỏ đơn sơ ở thôn Đức Lân (Xã Yên Phụ, Yên
Phong, Bắc Ninh) không lúc nào vắng khách. Hàng xóm, họ hàng, các cơ
quan báo chí, chính quyền làng xã… đều có mặt, ra vào nườm nượp. Có
những lúc, khách chật kín cả căn nhà tranh 3 gian. Mọi người đến chia
vui với người đàn ông có số phận đặc biệt, tử tù xuyên thế kỷ.
Ông
tên Trần Văn Thêm, năm nay 80 tuổi. Cho đến tận cuối cuộc đời, những
tưởng thân phận tử tù sẽ theo ông cho đến lúc xuôi tay nhưng bất ngờ,
ông Thêm chính thức được minh oan, sau khi vô tình dính vào một vụ án
chấn động cả tỉnh Bắc Ninh cách đây những… 46 năm.
Ông
Thêm giờ đã già yếu lắm. Nếu như không có người nâng đỡ, ông chỉ chậm
rãi lê từng bước một. Gặp ai ông cũng khóc, cũng kể chuyện, rồi nói
trong nước mắt: “Cuối cùng cũng đến ngày tôi được ngẩng mặt lên với đời
rồi!”.
Số phận đặc biệt của người tử tù xuyên thế kỷ
Theo
lời kể, năm 1970, đời sống quá khó khăn, cả làng bữa đói bữa no, ông
Thêm cùng với vợ làm việc quần quật suốt ngày đêm nuôi 5 con nhỏ, nhưng
kinh tế gia đình mãi không khá lên được. Bí bách, ông Thêm rủ người em
họ của mình là Nguyễn Khắc Văn (cùng làng) kéo nhau lên vùng cao đi buôn
hàng khô.
Mỗi người một chiếc xe
đạp thồ, rồi băng rừng vượt núi gùi sắn, trám từ miền núi về các tỉnh
đồng bằng sông Hồng bán kiếm lãi. Anh em ông Thêm, ông Văn quý nhau như
môi với răng, lãi lời chia đôi, đói khổ cùng chịu. Tuy nhiên, mới đi
buôn được vài chuyến, lãi lời chưa được bao nhiêu thì tai họa đã ập
xuống đầu.
46 năm sau biến cố, ông Thêm (bên phải) mới được trả lại sự trong sạch cho bản thân
Lần
đó, trong một đêm mùa hè năm 1970, hai anh em thồ hàng về đến xã Đông
Tĩnh (Tam Dương, Vĩnh Phúc) thì trời đã tối, liền chui vào một gian nhà
trống ven đường nghỉ đêm. Chợp mắt được một lúc, ông Thêm bỗng choàng
tỉnh, choáng váng vì có kẻ gian nào đó đã dùng búa đập vào đầu mình.
Ngay bên cạnh, ông Văn cũng bị tên cướp đập 1 búa vào đầu khá nặng.
Quên
hết đau đớn, cả hai vùng dậy đánh trả và hô hoán. Dân làng nghe tiếng
kêu chạy đến thì tên cướp đã lao xuống sông biến mất. Mọi người đưa 2
anh em vào viện cấp cứu nhưng ông Văn đã không qua khỏi.
Oái
ăm thay cho ông Thêm, lúc CQĐT Công an tỉnh Vĩnh Phúc tiến hành lấy lời
khai, họ đã không tin vào những gì ông Trần Văn Thêm nói. Ngay tức
khắc, ông bị người ta còng tay đưa về trại giam với một câu nói đơn
giản: “Vết thương trên đầu mày là bị em mày đánh lại, chính mày là thủ
phạm giết em nhằm cướp của”. Kể đến đây, người đàn ông đã ở tuổi gần đất
xa trời bật khóc nức nở, người nhà phải xúm vào đỡ và động viên ông
Thêm mới ngồi vững.
Những lần sau
đó, mỗi khi được gọi ra lấy lời khai, ông đều kêu oan. Nhưng trước những
trận đòn thừa sống thiếu chết của cán bộ điều tra, không chịu nổi đau
đớn, ông đánh nhắm mắt ký bừa vào bất cứ văn bản nào được đưa đến, phó
thác cho số phận và chờ ngày ra tòa lại tiếp tục giải trình trước tất cả
mọi người.
"Tử tù xuyên thế kỷ" trở về trong vòng tay của gia đình
Năm
1973, TAND tỉnh Vĩnh Phú (nay là tỉnh Vĩnh Phúc và Phú Thọ) xét xử sơ
thẩm và tuyên phạt ông Thêm tử hình về hai tội giết người và cướp tài
sản dù tại tòa ông kêu oan và trình bày ông cũng là nạn nhân như những
gì đã diễn ra.
Bản thân ông và
người nhà đồng loạt viết đơn kháng cáo. Một năm sau, TAND Tối cao tại Hà
Nội tiếp tục bác bỏ đơn kêu oan của ông Thêm, y án tử hình.
Tòa án xin lỗi người đàn ông bị tù oan xuyên thế kỷ
Không
còn cách nào khác, tất cả mọi người trong làng viết đơn xin giảm án cho
ông xuống chung thân, vì mọi người không tin ông Thêm là hung thủ của
vụ án. Bản thân ông từ trước khi xảy ra biến cố, vẫn là một người đàn
ông lương thiện, sống tốt, có trên có dưới với xóm làng, ai cũng quý
mến.
Lằng nhằng mãi, đến cuối năm
1975 thì người tử tù có số phận đặc biệt này… bỗng dưng được thả. Về sau
ông mới biết, cùng thời gian đó, cơ quan điều tra đã bắt giữ được nghi
phạm chính của vụ án. Chính nghi phạm đã khai nhận mình là người đánh
chết ông Văn và đánh ông Thêm bị thương nặng vào đầu.
Đơn kêu oan chất đầy… ô tô?
Ngay
sau đó, ông Trần Văn Thêm được đưa về trại giam của Bộ công an ở Hà
Nội, được cấp giấy miễn lao động nặng nhọc và đưa ra bến xe Gia Lâm bắt
xe khách về quê ăn tết với gia đình, đúng đêm 30, ngay trước giao thừa.
Điều
ngạc nhiên là các cơ quan chức năng không ai đoái hoài gì đến người đàn
ông khốn khổ này nữa. Và bản thân ông Thêm dù đã được thả, trở về với
gia đình và sống một cuộc sống bình thường, nhưng lúc nào cái thân phận
“kẻ giết người” cũng vẫn cứ đeo đẳng mãi ông cho đến tận 46 năm sau.
Vết thương trên đầu và nỗi đau tinh thần suốt 46 năm qua vẫn luôn hành hạ ông
Trở
về, nhà chẳng còn gì, con cái nheo nhóc, ông Thêm trầy trật đi xin việc
khắp nơi. Nhưng ông xin việc không phải để nuôi sống gia đình, mà xin
việc làm chỉ để có tiền chi phí cho một hành trình kêu oan suốt mấy chục
năm, việc nhà ông để người vợ tần tảo (đã mất) quán xuyến, chăm lo cho
đàn con của mình.
Bà Trần Thị Xuân,
con gái cả của ông Thêm, mặc dù thời điểm đó còn nhỏ tuổi, nhưng ký ức
vẫn còn rõ mồn một như vừa mới ngày hôm qua. Bà kể rằng, thời điểm nhận
được tin bố được thả, cả mấy mẹ con đã vội vã bắt xe khách lên Vĩnh Phú
đón ông nhưng không gặp được. Họ về đến nhà mới biết người cha khốn khổ
của mình được đưa lên Hà Nội sau đó mới thả cho về quê.
Mấy
ngày đầu, ông Trần Văn Thêm cứ ngồi lỳ trong nhà suy nghĩ, rồi ra bàn
thờ gia tiên thắp hương. Chỉ mới tuần lễ mà dài như thế kỷ, đầu tóc ông
như bạc trắng quá nửa.
Sau đó, ông
Thêm ra chợ mua đi bán lại mấy món hoa quả kiếm vài đồng lãi. Nhờ người
quen xin việc cho, ông xa nhà lên làm bảo vệ trên huyện, rồi mấy năm sau
khi không làm bảo vệ nữa thì lại về nhà buôn bán. Thời gian đầu, cứ lâu
lâu tích cóp được ít tiền, y như rằng ông Thêm lại thuê người viết đơn
kêu oan, rồi cùng với anh em họ hàng trong nhà lọc cọc đạp xe lên Hà Nội
gửi, rồi lại về nhà chờ đợi. Về sau, khi mọi người bận rộn với công
việc mưu sinh thì ông Thêm lại đi 1 mình, suốt mấy chục năm không bao
giờ biết đến 2 chữ mệt mỏi.
Ông Thêm bên bàn thờ người vợ quá cố, người đã cùng đồng hành với ông trong hành trình đằng đẵng mấy chục năm kêu oan
Tôi
hỏi rằng ông có nhớ đã bao nhiêu lần lên Hà Nội gửi đơn, có nhớ là đã
viết bao nhiêu lá đơn không? Người đàn ông mang biệt danh “tử tù xuyên
thế kỷ” bảo là nhiều quá không nhớ rõ nữa, nhưng có lẽ phải… chất đầy ô
tô. Không biết động lực hay sức nào nào khiến ông có thể bền bỉ đến như
vậy. Thậm chí, đến lúc hơn 70 tuổi, cái tuổi mà như người ta nói là
“thất thập cổ lai hy”, những người trong làng cùng độ tuổi với mình đều
đã nghỉ ngơi, ở nhà vui vầy với con cháu, thì ông Thêm vẫn cứ gửi, cứ
đi, cứ cậy nhờ tất cả những mối quan hệ mà mình có thể nhờ vả được, với
một mục đích duy nhất: trả lại sự trong sạch cho bản thân và gia đình.
Ông nói rằng, còn sức là ông còn kêu oan, cho đến lúc nằm xuống thì
thôi.
Mọi người tiếp tục hỏi có lúc
nào đó ông Thêm nản lòng không? Ông bảo, niềm tin xuyên suốt trong hành
trình kêu cứu của mình là sự thật luôn đúng, chân lý rồi có ngày sẽ trở
về với mình, vấn đề chỉ là thời gian. Ông đã kiên nhẫn chờ đợi cho đến
năm… 80 tuổi.
Cũng thật đáng tiếc,
suốt mấy chục năm mòn mỏi kêu cứu khắp nơi, các cơ quan mà ông Trần Văn
Thêm gửi đơn đều trả lời rằng việc kêu oan của ông không có cơ sở vì...
không tìm được hồ sơ về vụ án .
Còn tiếp…
Hải Minh – Đức Thuận
Án oan 46 năm chấn động Bắc Ninh: Những lá đơn bằng máu
(VTC News) - Cư dân trong thôn từ xưa đến nay không một ai tin rằng ông Thêm là kẻ giết người.
Kỳ 2 (kỳ cuối): Ngày về của trong nước mắt của hành trình mấy chục năm tìm công lý
Trở
lại câu chuyện đi tìm công lý của mình, cụ ông Trần Văn Thêm chia sẻ:
“Có những lúc, tôi hết sạch cả tiền lộ phí, phải vay lãi nóng rồi lại đi
kiện. Có lần vất vưởng còn bị kẻ gian móc túi lấy sạch tiền bạc. Tôi
cũng đã nhiều lần viết thư kêu oan bằng máu, nhưng chưa bao giờ tôi nản
lòng”.
Vị luật sư tốt bụng
Năm
2014, luật sư Vũ Văn Lợi (đoàn luật sư TP. Hà Nội) tham gia một vụ án
hành chính tại huyện Yên Phong, Bắc Ninh và có gặp ông Thêm. Nghe
chuyện, luật sư cảm động và nhận lời sẽ trợ giúp pháp lý miễn phí cho vụ
án này.
Tuy nhiên, việc khó, là
thiếu chứng cứ. Trong quá trình theo kiện, cơ quan chức năng đều trả lời
rằng việc kêu oan không có cơ sở vì… không tìm được hồ sơ vụ án. Như
vậy, vấn đề mấu chốt vẫn là làm thế nào để có thể tìm lại được bản án
kết tội ông Thêm, vì có bản án thì các cơ quan mới chịu giải quyết.
Trong khi đó, ông Thêm khi trở về địa phương không có giấy tờ gì, và
việc thay đổi địa giới hành chính cùng thời gian vụ án kéo dài quá lâu
đã khiến hồ sơ có thể bị thất lạc.
Sau 46 năm, "tử tù xuyên thế kỷ" đã chính thức được minh oan
Sau
một quá trình nghiên cứu, LS Lợi đã nghĩ đến việc chính quyền địa
phương nơi người “tử tù xuyên thế kỷ” có thể sẽ lưu trữ bản án. Các công
văn đề nghị cung cấp tài liệu được gửi tới công an tỉnh Bắc Ninh. Thật
may mắn, phòng hồ sơ công an tỉnh có văn bản phúc đáp rằng đang lưu giữ
hồ sơ vụ án giết người mà bị can trong vụ án có tên Trần Văn Thêm. Cũng
chính từ đó, nội dung vụ án dần dần được sáng tỏ.
Trời
cao có mắt, các cơ quan tố tụng trung ương vào cuộc và xác định ông
Thêm thật sự bị oan như chúng ta đã biết. Chiều 9/8/2016, Tòa án Nhân
dân Tối cao vừa chủ trì cuộc họp liên ngành với các cơ quan tiến hành tố
tụng Trung ương và thống nhất kết luận chính thức về vụ án hi hữu kéo
dài suốt gần nửa thế kỷ của ông Trần Văn Thêm, ở xã Yên Phụ, huyện Yên
Phong, tỉnh Bắc Ninh. Theo đó, vụ án của ông Trần Văn Thêm cách đây 46
năm là oan sai.
Sáng
ngày 11/8/2016, tại trung tâm văn hóa huyện Yên Phong ở thị trấn Chờ,
các cơ quan chức năng đã công bố quyết định đình chỉ điều tra bị can và
công khai xin lỗi “tử tủ xuyên thế kỷ”.
Cụ
ông mắt đã kém, chân đã run, tai đã lãng phải nhờ người nhà dìu từng
bậc thang lên "sân khấu" trong vòng vây của báo chí. Ông bảo rằng, mình
đã chờ đợi giây phút này từ lâu lắm rồi. Mong muốn xin bà con làng xã và
gia đình con cháu của ông Nguyễn Khắc Văn chia sẻ, thông cảm với nỗi
oan ức của mình trong 46 năm qua. Từ nay về sau, con cháu anh em hai gia
đình gắn kết lại tình cảm gia tộc để quay lại tình nghĩa như trước đây.
"Chúng tôi chưa bao giờ tin ông Thêm là kẻ giết người"
Trước
khi nhận được thông tin về “tử tù xuyên thế kỷ” Trần Văn Thêm được minh
oan, chúng tôi đã nghe thông tin về vụ án hy hữu này và đến thôn Đức
Lân (xã Yên Phụ, Yên Phong, Bắc Ninh) để tìm hiểu những câu chuyện bên
lề. Thật ngạc nhiên, cư dân trong thôn từ xưa đến nay không một ai tin
rằng ông Thêm là kẻ giết người.
Một
cụ già trong làng khẳng định: “Thật vô lý, thứ nhất ông Thêm tôi biết,
là người sống cực kỳ hòa nhã, chăm chỉ làm ăn, cả làng ai cũng quý mến.
Thứ 2 là ông Thêm và ông Văn vốn coi nhau như anh em ruột, gắn bó với
nhau từ bé, đi đâu cũng có nhau. Cho nên tôi vẫn khẳng định, không bao
giờ ông Thêm lại có thể giết chết ông Văn để cướp tài sản như bản án mấy
chục năm trước đã nêu.
Sau khi ông
Thêm được tha về cuối năm 1975 và hung thủ giết người Phùng Thanh Nhàn
bị bắt, cả làng chúng tôi vẫn cố gắng giúp đỡ gia đình ông ổn định lại
cuộc sống, không ai kỳ thị rằng trong làng có một kẻ giết người cả. Tuy
nhiên cũng thật đáng tiếc, sự việc đã kéo theo quá nhiều hệ lụy đối với
gia đình ấy. Đến tháng 5/1982, bà Gái (vợ ông Thêm) qua đời vì quá lao
lực, một mình ông gà trống nuôi con và sống khổ sở cho đến giờ. Tôi
nghĩ, sẽ có ngày ông Thêm được Nhà nước minh oan…”.
Ông Nguyễn Khắc Vinh
Chúng
tôi tìm qua gia đình nạn nhân Nguyễn Khắc Văn, ông Nguyễn Khắc Vinh
(con trai cả) buồn rầu chia sẻ, bố ông bị người ta giết chết, cả gia
đình mất đi một cây cột trụ trong nhà, anh em không ai được ăn học tử
tế, sống khổ sống sở. Những mất mát, cay đắng trong gia đình không gì bù
đắp nổi.
Ông Vinh bảo, ông luôn
tin tưởng vào sự công minh của pháp luật, và ông chưa bao giờ tin rằng
bác mình (ông Trần Văn Thêm) là hung thủ giết người. Mặc dù sự việc đau
lòng đã xảy ra, nhưng cả 2 gia đình vẫn coi nhau như là anh em họ hàng,
ra đường nếu gặp vẫn hỏi thăm và động viên nhau. Chỉ có điều, mỗi khi
trong dòng họ có cỗ bàn tụ tập, 2 gia đình không dám ngồi gần nhau. Vì
họ sợ có tý hơi men, lỡ có người nào ác ý vứt vào một vài lời bàn luận
lại sự việc đau buồn năm xưa, cả hai bên sẽ không kềm chế nổi.
Trưởng thôn Tô Văn Ninh làm việc với phóng viên VTC News
“Hãy
trả lại công bằng cho bố tôi và anh em tôi, kể giết bố tôi là ai? Họ sẽ
phải đền tội. Còn giữa 2 gia đình dù có chuyện gì xảy ra, chúng tôi vẫn
luôn coi nhau như là anh em họ hàng”, ông Vinh tâm sự.
Trưởng
thôn Tô Văn Ninh cho biết, từ khi sự việc xảy ra, trong thôn chưa có ai
gọi ông Thêm là kẻ giết người, cũng không ai xa lánh, không bàn tán hay
đồn thổi gì mà toàn bảo rằng ông bị oan, mọi người vẫn tôn trọng ông.
Mọi hoạt động của địa phương thì làng vẫn tạo điều kiện cho ông Trần Văn
Thêm tham gia đầy đủ, như là những người bình thường, mọi chế độ của
ông vẫn được đảm bảo.
Và cuối cùng,
chân lý đã được thực thi, nỗi hàm oan “tử tù xuyên thế kỷ” của cụ ông
Trần Văn Thêm đã được gỡ bỏ, trong những ngày cuối cuộc đời của mình,
sau một hành trình đằng đẵng không biết mệt mỏi.
Hải Minh – Đức Thuận
Viện Kiểm sát Gia Lai xin lỗi người chết mang án oan hơn 30 năm
Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Gia Lai đã công khai xin lỗi ông Phùng Trọng
Hùng về việc bắt giam sai đối với ông trong vụ án oan của gia đình xảy
ra cách đây hơn 30 năm.
Đại diện Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh đề nghị với các cấp chính quyền địa
phương, các cơ quan, đoàn thể tổ chức tuyên truyền, thông tin rộng rãi
tới mọi người dân nhằm khôi phục danh dự cho những người bị xử oan sai.
Tháng 8/1985, ông Phùng Văn Cung sinh năm 1928 ở nhà số 14 đường Hoàng
Văn Thụ (thành phố Pleiku) bị Tòa án Nhân dân tỉnh Gia Lai kết án 3 năm
tù giam về tội chống người thi hành công vụ, khi ông không đồng ý tự
giải toả ngôi nhà mình đang ở.
Sau khi thấy cha mình bị bắt, ông Phùng Trọng Hùng và bà Phùng Thị Kim
Oanh (2 anh em ruột) đã có những hành động sai trái phản ứng những người
đại diện pháp luật thực thi nhiệm vụ và cũng bị bắt tạm giam (ông Phùng
Trọng Hùng tạm giam 4 tháng, bà Phùng Thị Kim Oanh tạm giam gần 2
tháng) về tội chống đối người thi hành công vụ và gây rối trật tự công
cộng.
Sau một thời gian dài, các con ông Cung đã đến nhiều cơ quan từ địa
phương đến Trung ương để minh oan cho cha mình và cho cả bản thân mình.
Đầu năm 2011, Cơ quan điều tra Công an tỉnh Gia Lai đã khẳng định ông
Phùng Văn Cung bị bắt giam 3 năm là oan sai và Toà án Nhân dân tối cao
tại Đà Nẵng công khai xin lỗi ông Cung và trên các phương tiện thông tin
đại chúng.
Tháng 7/2014, Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Pleiku lại tổ chức công
khai xin lỗi bà Phùng Thị Kim Oanh. Sau khi qua đời hơn 1 năm, đến ngày
8/4/2016, ông Phùng Trọng Hùng là người cuối cùng trong gia đình của vụ
án oan sai được cơ quan pháp luật công khai xin lỗi.
Bà Phùng Thị Kim Oanh cho rằng, việc các cơ quan pháp lý xin lỗi công
khai đối với gia đình cũng như xã hội, tuy có muộn mằn song cũng là điều
đáng hoan nghênh bởi pháp lý đã nhận ra việc làm sai trái của mình
trong quá trình thực thi công vụ và gia đình đã được minh oan.
Bà Oanh cho biết, mong muốn của gia đình bây giờ là yêu cầu sớm trả lại
số tài sản đã bị tịch thu cách đây hơn 30 năm, giải quyết hoàn trả lại
số tài sản và nền nhà số 14, đường Hoàng Văn Thụ, thành phố Pleiku đã
tịch thu cách đây hơn 30 năm, tạo điều kiện cho gia đình ổn định cuộc
sống./.
-Loài người tưởng mình khôn "ngoan" nhất, nhưng thật ra là khôn "hư"nhất! -Loài người thường cho rằng thú tính xấu xa hơn nhân tính, nhưng thật ra là loài vô đạo đức nhất, vì độc ác nhất, thủ đoạn bẩn thỉu nhất, trả thù hèn hạ nhất, sống đồi bại nhất...! -Nhân tính như tấm huân chương với hai mặt của nó . Một mặt thể hiện ra xấu xa bao nhiêu thì mặt kia thể hiện ra tốt đẹp bấy nhiêu. Đó là hoạt động tinh thần tột đỉnh của giới sinh vật. -Chỉ khi nhân tính hoàn toàn chuyển biến thành đẹp đẽ hơn thú tính, nghĩa là khi sự phân chia giàu - nghèo đã trở nên vô nghĩa, thì lúc đó mới có xã hội cộng sản đích thực, loài người mới sống đại đồng được! Thử hỏi: quá trình đó là tiến hóa hay thoái hóa!? -Còn không, may ra chỉ có xã hội cộng sản tương đối thôi! -Nhưng, mơ mộng thì...có quyền!... -------------------------------------------------- (ĐC sưu tầm trên NET) Cận cảnh hình ảnh cuộc sống trong hậu cung Trung Quốc khác xa phim ảnh ...
(ĐC sưu tầm trên NET) Oscar Là Ai? Câu Chuyện Về Cuộc Đời Bi Kịch Của “Thiên Tài Bị Xã Hội Vùi Dập” Ít ai biết rằng, giải thưởng danh giá của làng điện ảnh – Oscar - được lấy theo tên của nhà văn nổi tiếng Oscar Wilde. Năm 1854, khi rửa tội cho con trai thứ hai nhà Wilde, Đức cha Prideaux Fox không hề biết rằng cậu bé này rồi sẽ là “thiên tài bất thường” của Ireland. Về sau, Oscar Wilde đã trở thành một trong những nhân vật đặc biệt nổi bật của giới văn chương, người luôn ở giữa tôn vinh và hạ nhục, giữa cái đẹp và sự tăm tối, giữa sa hoa và khốn cùng. Không nhiều người có thể trả lời câu hỏi: " Oscar là ai?" Quang Thạch | 01/03/2016 10:07 7 Theo một video phỏng vấn ngay trước thềm Oscar 2016, các diễn viên tới dự giải Oscar cũng không thể trả lời câ...
-Người nghèo ở đâu cũng khổ, người giàu ở đâu cũng sướng! -Người Việt Nam, thời trước "đổi mới", ở nước ngoài thì sướng, nhưng hiện nay ở Việt Nam là sướng nhất! -"Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn"! ---------------------------------------------------------------------- (ĐC sưutầm trên NET) TÂM SỰ THẬT của Việt Kiều Mỹ - "Bóc Lột" kinh khủng nơi xứ người Việt kiều Mỹ tâm sự cuộc sống cơ cực khủng khiếp nơi xứ người Việt kiều nghèo chật vật sống ở Little Saigon 18:46 17/03/2017 Đằng sau vẻ ồn ào, náo nhiệt ở khu Little Saigon, quận Cam, bang California, nhiều Việt kiều vẫn phải sống trong những căn phòng chật hẹp và b...
Nhận xét
Đăng nhận xét