TÌNH YÊU ĐƠN PHƯƠNG
TÌNH YÊU ĐƠN PHƯƠNG
Lần ấy em rụt rè Cầm tay anh, nói nhỏ: "Anh à! Anh đã già Đã qua từng trải Đã gặp nhiều chuyện vui, buồn, phải, trái Đã từng lạc vào biết mấy tình yêu Cảm nhận có nhiều Vậy cho em hỏi: Tình yêu nào không màng danh lợi? Có cách yêu nào vô tội không anh?"
Câu hỏi của em làm anh phân vân Không phải khó mà là rất khó! Biết trả lời ra sao cho em được rõ Khi bản thân anh cũng chưa chắc tỏ tường!?
"Em ơi thông thường, Ai vào đời mà không yêu thương Mà không ước một tình yêu hạnh phúc Những tình yêu nào hướng về sắc dục? Hỏi ai không toan tính mưu cầu? Âm thầm những nuông chiều, gắng gượng thâm sâu Lòng cố tâm cưỡng đoạt Lấy ý chí, cảm tính dụ hồn thỏa mãn Hợp hay không, đổ hết cho cao sâu Nên mới xảy ra đủ sắc màu tình yêu Từ chung tình thiết tha đến bạc tình vỡ lở Những ngoại tình si mê, những thất tình đau khổ Những lụy tình duyên nợ, những thương nhớ lọc lừa..."
Em rụt đầu dưới sấm gầm gọi mưa Và lè lưỡi xuýt xoa chua chát: "Ôi! Tình yêu thật là phức tạp Nhưng sao người ta cứ tấp nập vào ra!?"
Em không biết hay em giả đò thật thà Nghe em hỏi mà anh buồn thấu ruột: "Không, em ơi! Vốn dĩ tình yêu là thánh thiện Tự phát sinh ra từ nguyện ước thiêng liêng Có căn nguyên sâu xa từ tự nhiên Từ bản năng nỗ lực duy trì sự sống Nên tình yêu thuần khiết là làm đẹp, nhớ thương, hy vọng Mọi tội lỗi, xấu xa Đều do lòng tham, sân, si của con người bày ra Với những tranh giành, ghen tuông, giận hờn, buồn khổ Những chán chường, ly tan, sụp đổ..."...!
Em nghe như nuốt từng lời Anh nói sao tuyệt vời! Mạnh dạn, em thẹn thùng thổ lộ: "Em bắt đầu yêu anh rồi đó Anh có yêu em không? Và nếu yêu em, anh có thật lòng?"
Anh trừng nhìn em rồi cúi đầu nói vội: "Là có yêu, nếu tình yêu không nói Là không yêu, nếu tình yêu thành lời! Cuộc đời anh đã đến đoạn cuối rồi Không muốn làm cho ai buồn khổ nữa Anh được sinh ra cũng bình thường, bé nhỏ Nên tuổi thanh xuân cũng rộn rã yêu đương Cũng nhiều ganh đua, cũng lắm đoạn trường Gây ra không ít điều tác tệ... Ngộ ra tình yêu nguyên thủy đã bạc màu đáng kể Vì sự cố gắng sống còn biến tướng thành ham hố lợi danh!... "
Em choàng tay bá lấy cổ anh Hứa sẽ yêu anh bằng tình yêu màu xanh Một tình yêu trong lành, tươi sáng Anh cười nụ cười xa vắng:
"Tình yêu thuần khiết màu xanh Chỉ có thể là tình yêu thiết tha đất nước, nhân dân Là tình yêu diệu vợi hòa bình thế giới Tình yêu sinh vật thật lòng, không hề vụ lợi Tự giác quên mình hiến dâng Đích thực phụng sự sống còn! Không chút so đo, không hề tính toán Yêu để mà yêu, yêu không cần hồi đáp... Và nếu em là đối tượng để anh yêu thương Già rồi nên anh sẽ chọn tình yêu đơn phương Đó là thứ tình yêu anh thích nhất Thứ tình yêu một chiều, đượm nét ảo huyền ngây ngất Mà bình dị, dịu dàng, không bợn những ganh đua Thỏa hồn yêu xuyên suốt bốn mùa Tha hồ tỏ tình trong mộng mơ, yên lặng Không bợn khát khao, không màng năm tháng Em cứ hồn nhiên mà chọn lựa bến đời Tình yêu đơn phương, làm sao trách, em ơi!?"...
Nghe anh nói em bật cười khang khách Rồi xoa đầu anh, ra dáng bà hoàng: "Hai người yêu nhau, sao có thể đơn phương? Anh toàn nói chuyện xa xôi, lý tưởng!"
Anh cũng cười xòa, tham gia tung hứng: "Hai người yêu nhau vẫn có thể đơn phương Hai đơn phương hòa hợp thành một phương... Thôi em đừng hỏi anh nhiều nữa nhé! Dù có thế nào mặc kệ! Anh sẽ yêu em bằng tình yêu đơn phương Tình yêu giống tình tri kỷ thông thường Tình yêu mà anh thích nhất! Tình yêu nhẹ nhàng, hiền từ, chân thật Rất gần với tình yêu nguyên thủy, tinh khiết, thiêng liêng..."
Mưa bắt đầu rơi. gió tạt nghiêng nghiêng Em nép vào anh, ướt mèm mái tóc Ngước nhìn anh cười, bừng cả trời nhan sắc Anh lạc vào mơ, thấy dáng vóc thiên thần!
Và tình yêu đơn phương trỗi dậy trong lòng Không ai biết, chỉ một mình anh biết! Tình yêu của anh huyền linh, bất diệt! Tìm cách che em trước gió lạnh dưới mưa...
Trần Hạnh Thu
Nhận xét
Đăng nhận xét