ĐƯỜNG ĐỜI
ĐƯỜNG ĐỜI
Chưa ai thấy chính xác Con đường đời mình xây Vì trong tương lai Làm gì có con đường ấy Chỉ khi ngoái lại Ta mới mường tượng thấy Hình hài con đường ta đã đi qua Và giật mình xuýt xoa Không ngờ nhiều chông gai đến vậy! Qua biết bao nhiêu khờ dại Ta mới lớn khôn đến tận ngày nay Mới tạm an bài bằng những rủi may Sau khi đã qua những ưu tư, khổ ải Những tình đời đau buồn, ngang trái Những niềm vui, hạnh phúc chẳng tày gang...
Đường đời thật ngang tàng Không có mà như có Có nhạt nhòa, không tỏ Chẳng ai rõ được đâu! Đường đời thật muôn màu Riêng mỗi người một vẻ Có những đường đời huy hoàng, tráng lệ Có những đường đời buồn tẻ, thê lương Có những đường đời trầm mặc, yêu thương Có những đường đời qua muôn vàn trắc trở Có những đường đời xây giữa chừng dang dở Người bỏ ngang mà về cõi Ngàn Thu!...
Đường đời thực hư, không xác quyết bao giờ Chỉ khắc họa thành khi ngoái về dĩ vãng Cảm nghiệm rồi đúc rút ra ngọt, đắng Chẳng để cho ai, có lưu dấu luân hồi?...
Ôi, cuộc đời! Nhớ thuở đầu tiên tưng bừng, hứng khởi Vẫy chào tuổi thơ tươi vui, hồ hởi Khoác hành trang phơi phới lên đường Những hành trang thu hoạch từ sách vở học đường Tưởng đầy đủ rồi, hóa ra chưa là gì cả Chỉ sau bao lần u buồn, dại khờ vấp ngã Sau bao nhiêu lần đổ vỡ niềm tin Sau những lần đau thương, rỉ máu trái tim Sau những đoạn trường lầy trong gian khổ Ta mới nhận ra đời là thế đó Chẳng ai lường trước được hạnh phúc, chông gai Đời là con đường bất định tương lai...
Đời là không mặc cả Cũng không ai biết mà trả giá Tưởng trời định mệnh mà đâu đã an bài Tưởng theo lý trí mà tùy thuộc rủi may Đời là con đường nhuốm màu thách đố Giãi bày biết bao niềm thương nỗi nhớ Không muốn xông pha cũng phải xông pha Muốn yên, muốn lành thì đừng sinh ra!...
Hôm nay, Cuối chặng đời của một thời bươn chải Giữa đất trời bao la, ta ngoái đầu nhìn lại Đường đời ta chỉ là khúc nhạc buồn Khúc quân hành không rộn tiếng bước chân Không có tiếng cười, ngọn cờ lưu nhớ Cũng chẳng dư âm để nhắc về một thuở Như con thuyền chán nản đã lạc mất bến bờ Và đã sẵn sàng trôi về cõi hư vô!
Trần Hạnh Thu
Đường đời muôn vạn lối
2014-05-27 12:03
Tác giả:
Dù rằng đường đời muôn vạn lối
Mà ta đã từng có một thời nông nổi
Mộng mơ những điều xa vời vợi
Ta vẫn tìm được về nơi sẽ có nhau
Dẫu biết rằng yêu cũng sẽ đớn đau
Nhưng hạnh phúc vẹn tròn xưa nay đâu có thực
Trong cuộc đời những gi là chân thực
Sẽ có cả hạnh phục và niềm đau

Giưa dòng đời bon chen em nhỏ bé
Giữa thành phồ ồn ào đầy khói bụi tàu xe
Giua cuộc đời toàn là dâu bể
Ta vẫn kiếm tìm và đã nhận ra nhau
Em chẳng phải cô bé lọ lem đâu
Cũng không phải là nàng công chúa
Em vẫn là em yêu anh như cái thủa
Mới hẹn hò, mới tỏ lời yêu
Em muốn được cùng anh trong những sớm chiều
Muốn được ngồi cùng mâm ăn chung cùng bát
Muốn được nghe những lời tình yêu hát
Em mãi là, mãi là hạnh phúc của đời anh
Cho dù rằng yêu thương vốn mong manh
Nhưng em và anh sẽ cùng nhau xây đắp
Dẫu lòng người trong cuộc đời vốn chật
Ta sẽ cùng sống thật với lòng nhau
Em mong sao ngày tháng sẽ qua mau
Để không còn mỗi người một nơi như vậy
Sẽ qua đi một thời đầy hờn dỗi
Tự hỏi lòng rồi có thuộc về nhau?
Em sẽ thương em cho đến mãi về sau
Khi trái tim mình không còn nhịp đập
Nhưng nếu một ngày tình yêu anh không thật
Em sẽ không cần vì nó không thuộc về em
Em sẽ trở về đúng nghĩa trái tim em
Là mẹ của con anh nhưng không là một nửa
Trái tim đập không vì anh nữa
Biết xóa dần những kỷ niệm của tình yêu
• Hoa Nguyễn
Nhận xét
Đăng nhận xét