NHỮNG NGÀY THƯƠNG NHỚ
NHỮNG NGÀY THƯƠNG NHỚ
Đất trời phương Nam Đã tự bao giờ không qua mùa đông Mà sao hôm nay lạnh giá Ta co ro dưới trời mưa gió Mê man suy tư, lạc bến cô liêu Nửa tỉnh nửa mơ, không biết về đâu!
Tiếng sóng vỗ bờ ì oạp Tiếng còi đã rúc vang từng hồi thúc dục Con tàu mộng du sắp rời bến, lên đường Có phải tàu về một thuở quê hương? Tìm lại khoảng trời yêu thương đã mất Nơi rợp cánh cò giữa đồng xanh bát ngát Những ráng chiều nhạt nắng trong veo Gió thổi mênh mang mát rượi cả cánh diều Của tuổi thơ hồn nhiên mà say đắm Ôi những kỷ niệm bịn rịn bao đằm thắm Khắc dấu, không phai trong tiềm thức đôi ta!?...
Tàu đã khởi hành đi về phương xa Tít tắp mịt mờ, lạc trong miền dĩ vãng Kẻ lỡ chuyến, đợi chờ trên bến lặng Lòng rộn nhớ thương những sâu nặng tình đời
Mới lớn lên em đã trốn ta rồi Tiếng đếm tối nào còn ấm nồng hơi thở Ve sầu ẩn mình lêu lêu vang phố Trưa nắng chang chang ta vẫn cố tìm ra Nhớ lần mình chơi trồng nụ, trồng hoa Em vướng chân ta té đau dúi dụi Em khóc đổ thừa đánh ta túi bụi Ta phải làm lành mua kẹo dỗ dành Rồi có lần em dạy ta chơi chuyền Ta vụng về học hoài mà không thuộc Miệng em làu làu, tay em thoăn thoắt Bốc những que chuyền cho kịp tiếng đồng dao Những buổi mưa rào lặn lội bờ ao Chúng mình đua nhau mò cua bắt ốc Bùn đất lấm lem, áo quần bê bết Cua cặp tay em, ta khoái chí cười vang...
Thời gian trôi đi không chút tiếc thương Ta và em lớn lúc nào không biết Xa cách mưu sinh khiến tình yêu tìm đến Ta dấu trong lòng nguyên vẹn đến nay... Ôi, thời gian có lầm lẫn không ai? Trên hững hờ trôi, dưới ngầm chảy xiết Mấy chục năm rồi, tuổi thơ tinh nghịch Tưởng mới đâu đây, như giấc chiêm bao!
Giờ này em ở đâu Ơi em gái của một thời thơ ấu? Đã quên chưa những ngày xưa yêu dấu? Ta vẫn nhớ em đến tan nát cõi lòng! Vẫn khắc khoải ước mong Có ngày gặp lại nhờ trời thương dun dủi Để ta cúi đầu chân thành xin lỗi Cô gái quê mùa đành mất một tình yêu!
Dẫu biết rằng ước mong thật
phiêu
diêu
Cuộc đời này mấy ai toại
nguyện!?
Mấy ai không một lần lưu
luyến
Nào ai đã từng được hạnh phúc trọn
đời?
Con tàu ra đi đã quá lâu
rồi
Còn nghĩa tình không, sao không về
nữa?
Cho kẻ đợi chờ chìm vào thương
nhớ
Trong một ngày mưa lất phất lạnh lòng!...
Xứ sở phương Nam Chỉ có ba mùa, không qua mùa đông Mà sao vẫn có những ngày màu xám Với những đám mây trĩu buồn ảm đạm Hay tại đất trời mãi vắng bóng em?
Hay tại ta từ lâu đã cạn kiệt niềm tin?
Trần Hạnh Thu
Nhận xét
Đăng nhận xét