GIAO MÙA PHƯƠNG NAM
GIAO MÙA
I.
Nắng thời cháy bỏng da người
Nóng thời hầm hập đến nhừ cả xương
Mùa khô này ác lạ thường
Đất đai toang hoác, kênh mương tiệt dòng
Ngàn xanh đắng rộp chờ mong
Sinh linh tơi tả tấc lòng ngày đêm
Thế rồi sấm cũng nổi lên
Mở màn hội diễn xoay vần bàn giao
Mây ùn ngồn ngộn đen ngầu
Gió lồng ào ạt, nháo nhào giông mưa...
Thở phào trước cuộc chuyển mùa
Đồng quê hẳn đã mở cờ hò reo?
II.
Mưa thời nhão nhoẹt lền khên
Lũ dìm, bão quét, nước lênh láng tràn
Sũng mèm khắp chốn non ngàn
Úng chìm hết cả đồng bằng, làng quê
Mặt trời bầm dập, ủ ê
Trăng, sao thoi thóp, chớp lòe co ro!
Lại thêm xối xả, mịt mờ
Gió cuồng điên loạn, bến bờ ngổn ngang
Sông ngòi rồ dại phăng phăng
Đê điều cầm cập, mùa màng tái tê
Tan tành hết nẻo đi về
Sinh linh ngoi ngóp, bét be, dật dờ...
Thế rồi bỗng lặng như tờ
Một mai trong vắt, nắng tơ óng ngời
Ấm lành hơ hóng nơi nơi
Đất đai roi rói, bầu trời lao xao
Thì ra là cuộc bàn giao
Mùa khô lại đã bắt đầu rồi đây!
Trăng sao đùa với cỏ cây
Ruộng vườn líu ríu biết ngày phục sinh!?...
Trần Hạnh Thu
Nhận xét
Đăng nhận xét