KHÚC CA NGÀY MÙA
Hát lên đi để nung lòng nhân thế
Mơ đồng xanh vui khúc ca ngày mùa..."!
Đường Huyền Tông bình sinh là một người sùng Đạo, kính Trời, ông cũng thường qua lại với một trong Bát Tiên là Trương Quả Lão, coi Trương Quả Lão như người bạn thân thiết của mình.
Trong cuộc đời mình, Hoàng đế Đường Huyền Tông đã nhiều lần mộng thấy tiên cảnh. “Thái Bình Quảng Ký” chép rằng, Đường Huyền Tông từng mơ thấy hơn mười vị Tiên cưỡi mây ngũ sắc đáp xuống sân rồng, mỗi vị cầm trên tay một loại nhạc cụ cùng diễn tấu. Bản nhạc ấy du dương thánh thót, đúng là âm thanh từ thiên thượng. Đến khi nhạc dừng lại, một vị Tiên tiến lên phía trước nói: “Bệ hạ có biết đây là bản nhạc gì không? Đây là ‘Tử Vân Khúc’ của Thần Tiên, giờ tôi muốn truyền thụ lại cho bệ hạ để làm âm nhạc tiêu chuẩn cơ bản của Đại Đường”. Lát sau ông tỉnh lại, dư âm của bản nhạc dường như vẫn còn vang vọng, ông hồi tưởng lại và sau đó làm thành bản Tử Vân Khúc nổi tiếng trong Nhạc phủ.
Vậy còn vũ khúc Nghê Thường thì sao? Theo sách “Dị Văn Lục”, đó là vào đêm rằm Trung Thu niên hiệu Khai Nguyên, Đường Huyền Tông ngẩng lên trời thấy trăng sáng, lòng mơ tưởng được đặt chân lên cung chị Hằng thăm thú. Lúc ấy, vị đạo sĩ La Công Viễn đã dùng phép tiên, biến dải lụa trắng thành chiếc cầu đưa hoàng đế lên cung điện Nguyệt.
Trong cung điện lưu ly rực rỡ ánh đèn, các nàng tiên môi thắm má đào, xiêm y lộng lẫy đang thướt tha nhảy múa theo tiếng nhạc du dương. Hoàng đế Đường Huyền Tông vốn am hiểu âm luật, nên chỉ cần lắng nghe vũ nhạc ông đã có thể ghi nhớ trong lòng.
Huyền Tông hỏi vị đạo sĩ: “Trang phục các tiên nữ đang mặc là gì?”.
Vị đạo sĩ trả lời: “Đó là vũ nhung phục, còn điệu múa này là Nghê Thường vũ y khúc”.
Trở lại Trường An, Đường Huyền Tông vẫn không quên cảnh tượng ông vừa chứng kiến. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, và giai điệu ca múa của các tiên nữ như vẫn thấp thoáng ẩn hiện đâu đây, ông dần dần hồi tưởng rồi chép lại những gì mình nhớ được.
Một ngày kia tới trạm Tam Hương, Đường Huyền Tông dõi nhìn ra núi Tiên Sơn phía xa xa. Trước cảnh núi non điệp trùng, mây mờ che phủ, ông bỗng tức cảnh sinh tình, nhớ lại toàn bộ cảnh tượng trong chuyến du Nguyệt trước đây. Sau khi trở về, ông sáng tác Khúc Nghê Thường với kết cấu của một đại khúc sử dụng cho cung đình.
Cũng từ đó, hai chữ “Nghê Thường” đã trở thành điển tích để miêu tả những điệu múa thướt tha, vừa đẹp mà cũng vừa thoát tục thanh cao như chỉ có ở nơi tiên cảnh.
Khúc Ca Ngày Mùa | ST Lam Phương | Nhật Lâm, Diệp Thanh Thanh | Asia 77
Nhận xét
Đăng nhận xét