CÂU CHUYỆN TÌNH BÁO 38

(ĐC sưu tầm trên NET)
(Quốc tế) - Cơ quan an ninh, tình báo hàng đầu của Ấn Độ đang xoay xở chống mối đe dọa khủng bố trong điều kiện thiếu thốn trăm bề.
    Nhân viên NIA tại hiện trường một vụ đánh bom ở New Delhi - Ảnh: The Indian Century
    Nhân viên NIA tại hiện trường một vụ đánh bom ở New Delhi - Ảnh: The Indian Century
    Theo Reuters hôm qua 9.11, giới chức Ấn Độ thông báo đã bắt giữ một phụ nữ 36 tuổi với cáo buộc dính líu tới ý đồ của nhóm vũ trang Jamaat-ul-Mujahideen Bangladesh (JMB) muốn ám sát Thủ tướng Sheikh Hasina của nước láng giềng Bangladesh và tiến hành đảo chính ở nước này. Âm mưu nói trên bị phanh phui sau khi 2 thành viên JMB thiệt mạng trong một vụ nổ, nghi là tai nạn trong lúc chế bom, ở bang Tây Bengal, miền đông Ấn Độ, hồi tháng 10. Sau vụ nổ, Cơ quan điều tra quốc gia Ấn Độ (NIA) lập tức vào cuộc và phát hiện nhiều phần tử JMB ẩn náu tại Ấn Độ để lên kế hoạch tấn công Bangladesh. Hiện NIA đang ra sức truy lùng khoảng 10 thành viên cấp cao của nhóm này trên lãnh thổ Ấn. Tuy nhiên, công việc của họ đang gặp rất nhiều khó khăn khi NIA vừa phải đối phó JMB, al-Qaeda, khủng bố Hồi giáo từ Pakistan và cả tổ chức IS trong tình trạng ngay đến xe cộ cũng không có mà đi.
    Trên răng dưới dép
    Theo Reuters, NIA được thành lập năm 2009 sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Mumbai làm 166 người chết do nhóm Hồi giáo Lashkar-e-Taiba ở Pakistan gây ra hồi tháng 11.2008. Cơ quan này có chức năng và hoạt động tương tự Cơ quan an ninh quốc gia Mỹ (NSA), chuyên điều tra các nguy cơ khủng bố đe dọa an ninh quốc gia. Tuy nhiên, trong khi đồng nghiệp Mỹ và nhiều nước khác được trang bị tận răng với các món “đồ chơi” công nghệ cao thì các điệp viên Ấn Độ gần như “trên răng dưới dép”. Đơn cử trong vụ nổ ở Tây Bengal, ngay sau khi nhận được tin, đội điều tra viên của NIA lập tức… gọi taxi đến hiện trường vì cơ quan không có đủ xe. Thậm chí, họ còn phải thuê các công ty tin học bên ngoài giải mã một máy tính thu được từ hiện trường. Ngoài ra, NIA hiện không có quan chức chuyên về giám sát mạng, chuyên gia chất nổ hoặc truy tìm nguồn gốc hóa chất.
    Hồi mới thành lập, NIA còn không có trụ sở riêng mà phải đặt bản doanh tại khách sạn Centaur ở thủ đô New Delhi, vốn từng bị website tư vấn du lịch nổi tiếng TripAdvisor gán mác là khách sạn dơ nhất ở Ấn Độ trong 3 năm liên tiếp. Chịu không thấu, NIA chuyển tới một trung tâm thương mại ở ngoại ô New Delhi và mãi đến năm ngoái, cơ quan này mới được phân một tòa nhà gần trụ sở quốc hội. Theo Reuters, mang trọng trách rất lớn nhưng ngân sách hoạt động hằng năm của NIA chỉ vào khoảng 16 triệu USD, bằng 0,5% ngân sách dành cho cơ quan tương tự của Mỹ. Các lãnh đạo NIA đang ra sức thúc giục chính phủ cho tăng gấp đôi nhân sự, tuyển thêm chuyên gia và lập một trung tâm quốc gia đào tạo quan chức chống khủng bố, nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi, Reuters dẫn lời một số quan chức New Delhi cho biết.
    Mạnh ai nấy làm
    Ngoài NIA, Ấn Độ có nhiều cơ quan điều tra và tình báo khác. Tuy nhiên, giới chức nước này thừa nhận giữa các đơn vị vẫn tồn tại một sự ganh đua ngầm và họ không sẵn sàng chia sẻ thông tin cho nhau. Các thời chính phủ Ấn nhiều lần tuyên bố sẽ tái cấu trúc lực lượng tình báo – an ninh và cải thiện mạng lưới liên lạc giữa họ nhưng đến nay vẫn chưa có gì thay đổi. Theo Reuters, chính phủ Ấn Độ trước đây từng có ý định nâng cấp NIA thành trung tâm chống khủng bố quốc gia, có thẩm quyền cao hơn các cơ quan khác và có thể tiếp cận tất cả dữ liệu tình báo. Tuy nhiên, kế hoạch này vấp phải sự phản đối từ chính quyền các bang do lo ngại quyền lực tập trung về tay trung ương.
    Hiện nay, NIA vẫn phụ thuộc một phần vào cảnh sát địa phương, vốn bị đánh giá là thiếu năng lực, thiếu thông tin và quan liêu, trong việc thu thập thông tin tình báo. Theo Reuters, khi bắt một nghi phạm, cảnh sát địa phương Ấn Độ rất khó khăn trong việc xác định đó có phải là đối tượng bị truy nã toàn quốc hay không. Từ đó mới dẫn đến vụ cách đây gần 5 năm, cảnh sát bang Tây Bengal bắt giam một người tên Yasin Bhatkal trong nhiều tháng trời vì nghi vấn lưu hành tiền giả mà không hề biết rằng đây là thủ lĩnh nhóm vũ trang cực đoan khét tiếng Indian Mujahideen. Cuối cùng, kẻ đứng sau hàng loạt vụ đánh bom kinh hoàng này cũng được thả và đến năm 2013 mới bị NIA bắt lại khi đang lẩn trốn gần biên giới với Nepal. Nhằm khắc phục tình trạng trên, chính phủ Ấn Độ đang xây dựng hệ thống dữ liệu máy tính quốc gia kết nối với 14.000 đồn cảnh sát trên cả nước. Hệ thống được kỳ vọng sẽ lần đầu tiên mang lại cho cảnh sát địa phương khả năng kiểm tra lý lịch của nghi phạm dựa trên vân tay hoặc công nghệ quét tròng mắt.
    Không biết gì cả
    Hiện nay, giới chức an ninh Ấn Độ đang vô cùng lo ngại về nguy cơ IS và chi nhánh mới của al-Qaeda ở tiểu lục địa Ấn Độ chiêu dụ công dân nước này. Một số quan chức Ấn Độ tiết lộ với Reuters rằng kể từ khi lên nắm quyền hồi tháng 5, Thủ tướng Narendra Modi tập trung đẩy mạnh giám sát các đối tượng Hồi giáo có xu hướng cực đoan, và cải thiện quan hệ tình báo với Mỹ cùng Israel. Tuy nhiên, khi được đề nghị xác nhận thông tin nói khoảng 150 người Ấn Độ đã gia nhập IS, Giám đốc NIA Sharad Kumar trả lời: “Chúng tôi thật sự không biết gì cả”.
    (Theo Thanh Niên)

    Chuyện tình của những điệp viên lừng danh

    Thứ tư, 29/10/2014, 06:30 (GMT+7)
    (Xã hội) - Những điệp viên trong mạng lưới tình báo H10- A22 của Vũ Ngọc Nhạ đều là những người đàn ông đẹp trai và đầy tài năng. Trong quá trình hoạt động tình báo, họ hóa thân vào vai những nhân vật tầm cỡ trong chính quyền Sài Gòn. Từ đó bắt đầu những câu chuyện tình lãng mạn và cảm động của họ.Từ chối tình yêu của con gái Bộ trưởng.
      Bạch Tuyết cảm tình và quý mến Lê Hữu Thuý ngay từ buổi ông Bộ trưởng bộ Nội vụ Ngụy là Ngô Văn Nhậm mời anh về nhà mình dùng cơm. Rồi Tuyết si mê say đắm Thuý và yêu anh hết mực. Bố cô, ông Bộ trưởng Ngô Văn Nhậm cũng muốn gả con gái của mình cho Lê Hữu Thuý. Lúc đầu Thuý cũng rất thích Bạch Tuyết, cô vừa xinh, vừa tình tứ, nhưng anh lại xác định mình không thể chung sống với con gái một tên trùm bán nước. Lê Hữu Thuý đã từ chối khéo, nói là mình đã có gia đình.
      Anh về tâm sự với người chỉ huy trực tiếp của mình là Vũ Ngọc Nhạ. Một ngày sau Vũ Ngọc Nhạ gặp lại Lê Hữu Thuý và nói: “Mình có cô bạn đang học ở Nha Trang, gia đình là cơ sở của ta. Mình sẽ thuyết phục cô ấy giả làm vợ cậu và xin một tờ giấy hôn thú để hợp lý hoá cho cậu được không? Lê Hữu Thuý thấy Vũ Ngọc Nhạ giúp mình cách xử lý đó rất hợp lý, anh đồng ý ngay.
       Chuyện tình của những điệp viên lừng danh - Ảnh 1
      Ông Vũ Ngọc Nhạ (bên phải) và Thủ tướng Phạm Văn Đồng.
      Sau một thời gian Lê Hữu Thuý từ chối Bạch Tuyết, ông Bộ trưởng Ngô Văn Nhậm gợi ý Thuý (lúc đó làm phụ tá cho ông Nhậm) đưa vợ con đến nhiệm sở để “trình diện”. Một tình huống cấp bách, Lê Hữu Thuý đành phải nhờ Vũ Ngọc Nhạ dẫn đường để ông đi Nha Trang đón “vợ” do tổ chức sắp xếp có tên trong tờ giấy hôn thú về Sài Gòn. Người vợ xa lạ ấy ông chưa hề gặp mặt tên là Ngô Thị Như.
      Lê Hữu Thúy tưởng chỉ đưa “vợ” về trình diện ông Bộ trưởng để có cớ từ chối con gái ông ta, ngờ đâu khi gặp Ngô Thị Như thì bỗng tình yêu bùng cháy. Ngô Thị Như đẹp không thua gì nàng Bạch Tuyết, lại hiền dịu, đoan trang và là đối tượng cảm tình của cách mạng. Lê Hữu Thúy mê Ngô Thị Như và say đắm cô thật sự. Thế là từ đó Ngô Thị Như trở thành người vợ thật của Hữu Thúy, son sắt, thuỷ chung đi suốt chặng đường gian lao cực nhọc cùng ông cho đến tận phút cuối đời.
      Bà Như kể: “Tôi nhận lời ký vào tờ hôn thú để giúp anh Thuý thoát không phải làm con rể ông Bộ trưởng Ngô Văn Nhậm. Nào ngờ anh lại thương yêu tôi, có lẽ do số trời”. Bốn năm sau, năm 1959, Lê Hữu Thuý bị bắt cóc, khi đó ông đang làm chủ tờ báo “Sinh lực Sài Gòn”. Chúng nghi ngờ ông có liên quan đến nhóm Cộng sản Vũ Ngọc Nhạ. ông Nhạ cùng một số anh em trong mạng lưới bị bắt trước đó gần một năm. Chúng đưa tất cả ra giam tại toà Khâm Huế.
      Khi Ngô Thị Như chấp nhận làm vợ Lê Hữu Thuý, bà biết con đường ông đang đi là rất nguy hiểm. Bà hiểu công việc của ông và sẵn sàng chia sẻ cùng ông. Tháng 2/1960, Ngô Thị Như bồng bế ba đứa con nhỏ ra Huế để nuôi chồng trong tù. Cuộc sống những năm tháng ở tù thật cơ cực. Nhà lao chỉ chia hai xuất cơm cho người lớn, ông bà phải xẻ ra cho ba đứa con, nên cả nhà thường bị đói khát. Đói khổ, nhưng có ông ở bên, bà vẫn cảm thấy hạnh phúc. Thời gian ở trong tù, bà đã sinh cho ông thêm một đứa con nữa.
      Những người vợ tuyệt vời
      Ông Vũ Hữu Duật, nguyên Thị ủy viên Thái Bình, một đường dây quan trọng của Vũ Ngọc Nhạ trong Phủ Tổng thống. Nhớ lại năm tháng hoạt động trong lòng địch, ông nói: “Khi tôi lên làm Phó Chủ tịch đảng dân chủ, đảng của ông Thiệu, mọi người cứ tưởng gia đình tôi giàu có lắm. Nhưng thực tế có phải vậy đâu. Tám đứa con tôi ăn học, khôn lớn toàn do vợ tôi lo. Bà ấy buôn bán, xoay xở nuôi con. Hai lần tôi vào tù thì bà ấy đều theo nuôi tôi trong tù. Tôi hoàn thành được nhiệm vụ đặc biệt, có công rất lớn của bà ấy”.
       Chuyện tình của những điệp viên lừng danh - Ảnh 2
      Ông Vũ Hữu Duật.
      Ông Vũ Hữu Duật nói tiếp: “Khi tôi lên đường làm nhiệm vụ đặc biệt, cũng là lúc nhà tôi bồng con rời miền Bắc theo tôi vào Nam. Suốt 20 năm bà ấy cam chịu tiếng xấu là đi theo một tên phản bội. Ngày đó ở Minh Châu, Thái Bình quê tôi, người ta gọi tôi là tên đào ngũ, bỏ Đảng chạy theo giặc vào Nam”.
      Bà Phạm Kim Chi, vợ ông Duật kể: Tháng 8/1954, bà cùng gia đình ông Vũ Ngọc Nhạ lên chuyến tàu di cư vào Nam. ông Nhạ do tổ chức bố trí đóng vai một trung uý Ngụy. Trên tàu có chừng hơn chục tên lính Pháp, trong đó có tên quan hai, người dong dỏng cao, mắt sâu, vận quần áo kaki trắng đi lại khoác vai ông Nhạ vẻ thân thiện. Hình như ông Nhạ đã làm quen với tên quan hai này từ trước.
       Chuyện tình của những điệp viên lừng danh - Ảnh 3
      Lúc ấy bà đang lục tìm chiếc khăn mặt để lau cho đứa con nhỏ. Nhưng bà lại nhầm túi của ông Nhạ. Bà lôi trong túi ra một lá cờ đỏ sao vàng. Rất may tên quan hai người Pháp và những người chung quanh chưa kịp nhìn thấy. Bà nhét vội lá cờ vào túi. Trước lúc tàu chạy, bọn mật vụ đi kiểm tra, lục soát và ngó mặt từng người. Bà Chi đổi chiếc túi cho ông Nhạ, rồi ôm chiếc túi có lá cờ và bế thằng con áp vào để che mắt địch. Lá cờ được mang vào miền Nam an toàn.
      Sau này hỏi ông Nhạ, bà Chi mới biết, lá cờ đỏ sao vàng ngày ấy rất thiêng liêng. ở miền Nam ngày đó, chỉ có cờ ba sọc của Mỹ và cờ của chế độ Ngô Đình Diệm. Vì phải xa miền Bắc, nên ông Nhạ mang theo lá cờ để đỡ nhớ. Còn một lý do nữa, ông bảo lá cờ là biểu tượng của Tổ quốc, của Đảng, mang theo để nung nấu ý chí vươn lên. Vì thế ông đã bất chấp nguy hiểm khi mang theo lá cờ”. Chúng tôi hỏi bà Chi: “Bà cũng không sợ khi nhận chiếc túi có lá cờ?”. Bà Chi nói: “Tôi có gặp nguy hiểm cũng không bằng ông Nhạ bị bắt. Vì ông đang đi làm nhiệm vụ đặc biệt cùng chồng tôi”.
      Bà Nguyễn Thị Nhẫn, vợ ông Vũ Ngọc Nhạ tâm sự: “Hơn 20 năm, ông Nhạ ngày ngày sống bên cạnh kẻ thù, cũng là 20 năm tôi phấp phỏng không yên. Tôi không lo tính mạng của mình mà lo cho chồng, cho con, lo cho bố mẹ, những người vì bà mà suốt đời phải mang tiếng, khổ nhục”. Tháng 8/1954, cô Nhẫn 20 tuổi xinh đẹp nhất làng Cọi Khê, bế con theo chồng di cư vào Nam và bị kết tội là theo giặc. ở quê bố mẹ, anh, em, họ hàng đều liên lụy. Bố chồng Nhẫn bị quản thúc. Bố đẻ Nhẫn vật vã đau khổ vì con… rồi qua đời.
      Nguyễn Thị Nhẫn theo chồng vào Sài Gòn, nhưng đâu sung sướng gì. Hàng ngày từ sớm tinh sương đến tận tối mịt bà phải chạy chợ nuôi đàn con nhỏ cho chồng đi hoạt động cách mạng. Cuộc sống cực nhọc, lam lũ quanh năm mà vẫn túng thiếu. Bà kể, tính đến nay đã hơn 40 năm bà chạy chợ bán tương cà mắm muối. Bà mới nghỉ mấy năm nay vì tuổi cao sức yếu. Thời chồng bà làm cố vấn cho Ngô Đình Diệm, rồi làm cố vấn cho Nguyễn Văn Thiệu, nhưng cuộc sống gia đình vẫn chủ yếu do bà buôn bán, chạy chợ.
      Năm 1962, bà Trần Lệ Xuân, vợ Ngô Đình Nhu thấy gia đình ông Nhạ quá nghèo liền sang phòng làm việc của ông Nhạ, và nói: “Anh làm cố vấn cho Chính phủ Quốc gia mà để vợ con suốt ngày phơi mặt ngoài chợ…”.
      Đốt tài liệu mật của địch ngay giữa trại giam
      Một lần, lợi dụng tình hình ở Huế hỗn loạn, bọn địch hoang mang bỏ chạy, Lê Hữu Thuý đã lục soát tìm được một số tài liệu mật mà địch nắm được về quân ta. ông mang về phòng giam đưa cho vợ là Ngô Thị Như xử lý. Bà Như và đứa con gái lớn ngồi đốt từng tờ, đốt gần hết đống tài liệu thì bọn mật thám phát hiện ra. Sau đó, ông Thuý bị kết án thêm 3 năm tù giam vì tội thủ tiêu tài liệu. Nhưng ông bà rất vui vì những bí mật của đồng đội được bảo đảm an toàn.
      (Theo Đời Sống Pháp Luật)

      Trung Quốc: Lưu hành cẩm nang nhận diện gián điệp

      Thứ tư, 26/11/2014, 11:07 (GMT+7)
      (Quốc tế) - “Trên mạng Internet, không ai biết bạn là ai. Bạn có thể là một điệp viên Mỹ, hay một lực lượng thù địch nước ngoài nào đó”. Đó là một đoạn trích từ quyển sách điện tử “Cẩm nang phản gián dành cho công dân Trung Quốc”, một dạng sách cẩm nang đời sống được lưu hành trên mạng Internet. Quyển sách có nguồn gốc không rõ ràng này đã xuất hiện trên mạng Internet từ vài năm trước nhưng ít ai biết đến.
        An ninh mạng Trung Quốc hoạt động ráo riết nhằm ngăn chặn sự xâm nhập của gián điệp nước ngoài.
        An ninh mạng Trung Quốc hoạt động ráo riết nhằm ngăn chặn sự xâm nhập của gián điệp nước ngoài.
        Một hai năm trở lại đây, nó bỗng trở nên phổ biến một cách kỳ lạ trên các trang mạng xã hội khiến cho giới chuyên gia đặt vấn đề về mục đích và tác giả của việc lưu hành quyển sách này.
        Nội dung của quyển cẩm nang đưa ra cho các công dân Trung Quốc những lời “mách nước” rất thực tế về việc làm thế nào để phát hiện các điệp viên xung quanh mình. Đặc biệt, quyển sách đã được tờ Thời báo Hoàn cầu nhắc đến như một “bửu bối” sau khi xảy ra vụ việc cặp vợ chồng Kevin và Julia Garratt, người Canada, bị bắt giam hồi tháng 8 vừa qua ở thành phố Dandong, giáp biên giới Trung Quốc và CHDCND Triều Tiên, vì bị nghi ngờ làm gián điệp. Thời báo Hoàn cầu đã mô tả hai vợ chồng Garratt như những “điệp viên ngoại quốc điển hình giả dạng thường dân”.
        Quyển “Cẩm nang” đã dành khá nhiều dung lượng để kể các câu chuyện lấy bối cảnh trường đại học, và “khuyên” người Trung Quốc nên nghi ngờ các sinh viên nào tỏ ra hoạt bát, có thu nhập cao bất thường, vì tiền bạc là công cụ chủ yếu để chiêu mộ điệp viên. Bên cạnh đó, quyển “Cẩm nang” cũng khuyên người Trung Quốc nên nghi ngờ các sinh viên theo học các môn khoa học “phi lôgích”, những sinh viên tỏ ra “yêu thích” chính trị, hoặc những sinh viên đề xuất bỏ chữ “nhân dân” trong tên gọi Quân đội Giải phóng nhân dân Trung Hoa hoặc Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, hoặc những người đề xuất loại bỏ Ngày Quốc tế Phụ nữ, Quốc tế Lao động hay Quốc tế Thiếu nhi khỏi danh sách các ngày lễ quốc gia. Quyển sách cảnh báo, những ai tỏ ra “khoái chí” khi đất nước xảy ra một vụ khủng hoảng và lập luận gay gắt theo quan điểm cực đoan đều có thể gây rắc rối.
        Quyển “Cẩm nang” tiếp tục đưa ra những cảnh báo về môi trường mạng Internet. Chẳng hạn, quyển sách viết  rằng, chiến thuật phổ biến nhất mà các điệp viên hay sử dụng trên môi trường mạng là sử dụng các trang web quân sự để “khiêu khích hoặc dụ dỗ người dân để họ nói ra những gì họ biết, chẳng hạn như đưa lên những thông tin sai về các đơn vị quân sự hay tên lửa để nếu có ai biết có thể “chỉnh cho đúng”. Pha trộn thông tin giả cùng với thông tin thật là chiêu thức của gián điệp nước ngoài nhằm thu hút người xem, và cũng để làm cho họ bị lẫn lộn.
        Các điệp viên bậc thầy sẽ sử dụng một tài khoản Internet và dành nhiều tháng, thậm chí nhiều năm để thu hút sự quan tâm của người Trung Quốc bằng những lý lẽ thuyết phục. Dần dần họ sẽ đưa ra các vấn đề nhạy cảm. Và điều này thật khó cho người Trung Quốc nhận ra – quyển sách viết.
        Sau đó sách quay sang “cảnh báo” người dân Trung Quốc làm việc cho các cơ quan tình báo nước ngoài rằng, các cơ quan tình báo nước ngoài chẳng quan tâm đến việc các gián điệp người Trung Quốc của họ sống chết ra sao. Các cơ quan ấy chỉ huấn luyện họ một cách rất giản đơn. Do dân Trung Quốc có kiến thức rất kém về gián điệp, cho nên chỉ cần dạy họ bấy nhiêu cũng là đủ rồi.
        Yuan Yi, giáo sư chính trị học tại Đại học Quốc gia Chengchi – Đài Loan nhận định: Nhìn chung quyển sách chứa nhiều điều có vẻ đáng tin cậy. Những lời khuyên đại loại như “làm thế nào để sử dụng Internet một cách an toàn”, hay cảnh báo về nguy cơ các gián điệp nước ngoài lợi dụng mạng xã hội để dụ dỗ, làm hại người Trung Quốc,…
        Những lời khuyên kiểu này nghe có vẻ rất hợp lý vì đây cũng là lời cảnh báo chung đối với người dùng Internet toàn cầu. Và quyển sách đưa ra những câu chuyện, những bối cảnh rất thật, rất chi tiết và hợp lôgích cho nên dễ thuyết phục người xem. Các thông tin, dữ liệu trong sách dễ khiến người xem có cảm giác đây là những thực tế có thật, vì vậy khi mới xem qua quyển sách, nhiều người sẽ tin ngay đó là những câu chuyện thật, là vấn đề thiết thực mà họ cần phải cảnh giác.
        Vợ chồng Kevin và Julia Garratt, người Canada, bị bắt giam hồi tháng 8/2014 với cáo buộc "gián điệp".
        Vợ chồng Kevin và Julia Garratt, người Canada, bị bắt giam hồi tháng 8/2014 với cáo buộc "gián điệp".
        Giáo sư Yuan Yi đặt câu hỏi: Ai đã xuất bản ra quyển sách này, và nhằm mục đích gì? Và giáo sư Yi tự trả lời, có vẻ như tác giả quyển “Cẩm nang” là Chính phủ Trung Quốc vốn đang tự xem mình là “nạn nhân” bị “vây hãm”. “Ở Trung Quốc, người ta thường xuyên gặp phải những áp lực về an ninh từ phía nhà nước. Các biện pháp an ninh liên tục thay đổi” – giáo sư Yi nói.
        Thời báo Hoàn cầu hồi tháng 9 vừa qua đã phản ánh về những sai sót của Chính phủ Trung Quốc trong vấn đề gián điệp nước ngoài. Trong bài báo nhan đề: “Hãy coi chừng những cạm bẫy gián điệp xung quanh chúng ta”, lập luận rằng, do chính sách “bưng bít” thông tin và tình trạng kiểm duyệt quá  nghiêm ngặt, công chúng đã không thể có được thông tin tốt về vấn đề gián điệp. Chẳng hạn, các kịch bản phim về gián điệp thường không thể lọt qua cửa kiểm duyệt.
        “Do đó sáng tạo văn chương trong lĩnh vực tình báo cũng có xu hướng bị cấm cửa” – bài báo viết. Những vụ án gián điệp gần đây, như vụ vợ chồng Garratt người Canada bị bắt hồi tháng 8 vừa qua, đã không được thông tin rộng rãi cho công chúng biết, vô hình trung tự đánh mất cơ hội giáo dục cho công chúng về vấn đề “mối đe dọa từ gián điệp nước ngoài”, tờ Thời báo Hoàn Cầu viết tiếp.
        Việc lưu hành quyển sách “Cẩm nang phản gián dành cho công dân Trung Quốc” trên mạng Internet cùng với việc tờ Thời báo Hoàn cầu nêu vấn đề “giáo dục phản gián” trong công chúng được giới phân tích giải thích rõ rằng, đó là vì chính quyền Trung Quốc đang bắt đầu xem trọng vấn đề phản gián và có thể sẽ giám sát chặt chẽ hơn hoạt động của người nước ngoài tại đại lục, và ngay cả những người Trung Quốc làm việc cho nước ngoài.
        Một năm trước, Bắc Kinh đã cho ra đời Ủy ban An ninh Quốc gia với nhiệm vụ bảo đảm an ninh trước các mối đe dọa từ nước ngoài. Ngày 1/11/2014, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã ký ban hành Luật Phản gián – một bước đi quan trọng đánh dấu mối quan tâm sâu sắc của Bắc Kinh đối với vấn đề tình báo nước ngoài.
        (Theo An Ninh Thế Giới

        Nhận xét

        Bài đăng phổ biến từ blog này

        NHÂN TÍNH 37

        BÍ ẨN ĐƯỜNG ĐỜI 156

        ĐỒNG BÀO NƠI XỨ NGƯỜI 32